ZooZoo - chương 11

Chương 11Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Kinh dị
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 10: Trên máy bay sắp rơi



“Này cô, cô có tin lời tiên tri của Nostradamus không?”

Đang ngắm những làn mây trôi qua cửa sổ, nghe tiếng hỏi, tôi bèn quay lại. Người hỏi tôi là hành khách nam ngồi bên phải, trên mình là bộ âu phục màu ghi bình thường mà nếu đi ngoài phố năm phút có thể bắt gặp năm người đang mặc. Anh ta tầm 30 tuổi, trạc tuổi tôi.

“Chắc anh đang nhắc đến lời tiên tri trái đất sẽ bị hủy diệt vào năm 1999?” Tôi hỏi lại. Anh ta gật đầu.

“Tôi biết, hồi nhỏ tôi có nghe về nó. Hơi bất lịch sự nhưng...” Qua các khe ghế, tôi nhìn về phía đầu kia của lối đi.

“... Nhắc đến lời tiên tri ấy lúc này có vẻ không hay ho cho lắm nhỉ?” “Giờ mới là lúc nên nói về nó.”

Máy bay bố trí ba ghế hành khách cạnh nhau. Tôi ngồi ghế sát cửa sổ, người đàn ông này ngồi ghế giữa, ghế sát lối đi thì bỏ trống. “Anh đang tán tỉnh tôi đấy à?”

“Không, tôi đã kết hôn nhưng hai vợ chồng đang sống riêng.” Anh ta hơi nhún vai.

“Tôi từng tin lời tiên tri đó sái cổ, cứ nghĩ đến việc nhân loại sẽ diệt vong vào năm 1999, bao gồm cả mình.”

“Tôi cũng vậy, tôi đã biết lời tiên tri đó từ năm tiểu học, Tôi sợ đến mức không ngủ được. Lời sấm truyền này khiến tôi cứ tưởng tượng ra cảnh mình và cha mẹ sẽ chết trong khi trước đó, cái chết thực sự rất xa lạ. Hồi đó tôi tính chỉ sống đến năm 1999, vừa tròn 21 tuổi.”

Anh ta nhướng mày đầy ngạc nhiên y như biểu cảm của một người dẫn chương trình truyền hình.

“À, hóa ra chúng ta bằng tuổi.”

“Vậy ư? Đó, thực ra tôi luôn nghĩ mình có thể sống đến 21 tuổi.”

“Nhưng cuối cùng thì trái đất vẫn không bị hủy diệt. Có thể là tôi hơi cường điệu nhưng tôi có cảm giác đời tôi kể từ thời điểm ấy là sống thêm.” Anh ta bùi ngùi nói.

Chúng tôi đang ngồi ở phía đuôi máy bay, bên trái tôi là ô cửa sổ hình vuông, ngoài kia là bầu trời xanh. Những tầng mây bông xốp trải rộng tựa vô số đàn cừu tụ tập trên cao thật cao, khung cảnh bình yên như thiên đường.

“Ngồi thế này hơi mỏi.”

Anh ta mỉm cười. Từ nãy đến giờ chúng tôi toàn khom lưng về phía trước như nấp xuống dưới ghế, ngồi sát nhau nói chuyện khe khẽ. Lưng đau quá.

“Giá mà được vươn vai một cái thì tốt.”

Anh ta tỏ ý tán thành. Anh ta ghé sát mặt vào giữa hai ghế, tiếp tục thì thầm: “Trước khi lên máy bay, tôi vẫn đang nghĩ: Những đứa trẻ ra đời sau năm 1999 sẽ nghĩ thế nào về cái chết? Có lẽ quan niệm về sống chết của chúng khác

Với chúng ta. Sau khi chúng ta trưởng thành, dù thời thơ ấu hạnh phúc đến mấy vẫn có cảm giác mình phải chịu đựng lời nguyền, bị lời tiên tri ám ảnh. Kể cả có cho rằng trái đất không thể bị hủy diệt thì vẫn có mối lo “lỡ vẫn xảy ra sao.” Còn những đứa trẻ sinh sau năm 1999, tôi nghĩ chú chẳng có thì giờ để nghĩ đến những chuyện như kiểu trái đất bị hủy diệt và mình sẽ chết.”

“Không hẳn. Hiện nay tai nạn giao thông tràn lan, môi trường bị phá hủy nghiêm trọng, kể cả không ép chúng suy nghĩ về chết chóc theo lời tiên tri Nostradamus thì trong quá trình trưởng thành, tự nhiên chúng vẫn nghĩ đến cái chết. Tôi mong chúng tư duy nhiều hơn.”

Anh ta nhìn tôi.

“Vâng, có lẽ cô nói đúng.”

Dứt lời, anh ta lại nhìn qua khe giữa các ghế, quan sát tình hình phía trước. Rồi anh mỉm cười như tự chế nhạo mình. Máy bay bỗng hơi nghiêng đi, có thể nghe thấy tiếng những lon đồ uống rỗng lăn lông lốc. Chúng cứ lăn lạch cạch mỗi lúc máy bay nghiêng.

“Nhưng tôi chưa từng nghĩ mình sẽ chết vì máy bay rơi. Cô đã nghĩ đến bao giờ chưa? Trong khoảng một giờ nữa, có thể máy bay sẽ rơi ở đâu đó.”

“Thế thì gay nhỉ. Tôi còn nhiều việcl phải làm ắm, tôi không muốn chết.”

Tôi nhún vai, rồi ngẩng đầu lên, nhìn tình hình phía trước qua khe hở giữa các lưng ghế.

Nếu đang là dịp năm mới hoặc lễ Obon thì máy bay sẽ kín chỗ, nhưng lúc này chỉ một nửa số ghế có người ngồi.

Tên tội phạm vẫn cầm súng đứng ở lối đi hẹp giữa hai hàng ghế.

Cách đây nửa giờ, máy bay cất cánh, ngay sau đó bị không tặc khống chế. Một thanh niên trông có vẻ là sinh viên đang ngồi bỗng đứng lên mở khoang hành lý lấy đồ. Thấy vậy, một nữ tiếp viên bước đến nhắc nhở anh ta, “Làm thế rất nguy hiểm, mời anh ngồi xuống ghế.” Người khách bèn lấy ra một thứ trông như khẩu súng chĩa vào cô.

“Mặc kệ tôi, mặc kệ tôi. Tôi... Tôi...”

Người khách nói năng ấp úng chẳng đâu vào đâu. Anh ta mặc chiếc áo len cũ sần sùi, khoác chiếc áo khoác trắng bẩn thỉu, tóc có những nếp xoăn tự nhiên rất rỡ, bù xù như vừa ngủ dậy, có sợi dựng đứng như ăng ten. Bàn tay cầm súng run bần bật, nhưng khẩu súng thì rất giống súng phun nước.

“Tôi không thể mặc kệ, vì đây là chức trách của tôi.”

Hình như cô tiếp viên coi đó là khẩu súng đồ chơi nên không thèm bận tâm mà vẫn rất kiên quyết. Anh chàng có phần nao núng, chuẩn bị ngồi xuống. Nhưng cô tiếp viên không chịu buông tha. Cô nói với tư thế của người chiến thắng:

“Anh nên xem lại mình đi, tín hiệu thắt dây an toàn vẫn bật thì anh đã đứng lên, tôi không hiểu nổi nữa. Còn quần áo của anh, chắc anh nên đọc vài quyển tạp chí thời trang mà học tập đi. Trông luộm thuộm quá thế!”

Nghe cô tiếp viên phê bình, mọi người trong khoang đều ném cho anh ta cái nhìn chế nhạo. Anh ta ngượng nghịu cúi đầu, nhìn áo quần của mình, sau đó chĩa súng vào cô tiếp viên, bóp cò. Một tiếng nổ đanh gọn, cô tiếp viên gục xuống lối đi. Toàn bộ hành khách bỗng tái nhợt mặt, ngồi bất động trước sự việc bất ngờ. Anh chàng trông như sinh viên ấy đi về phía buồng lái.

“Cấm nhúc nhích, nếu không tôi sẽ nổ súng. Bây giờ tôi có chút việc cần nói với cơ trưởng rồi sẽ quay lại. Xin lỗi vì đã làm phiền!”

Anh ta vừa đi vừa nói, đầu cúi gằm, trông có vẻ bất an. Đúng lúc này một người đàn ông ngồi hàng ghế trên đứng lên, ông ta đóng bộ âu phục rất phẳng phiu nghiêm chỉnh.

“Cậu chờ đã.”

Giọng ông ta sắc bén, có sức mạnh hơn hẳn cô tiếp viên vừa nãy. Anh “sinh viên” sửng sốt, nghi hoặc đứng lại.

“Có, có việc gì à?”

“Lại là cậu gây chuyện! Ở lễ hội pháo hoa, cậu dọa dẫm phục vụ viên, còn chưa thèm xin lỗi người ta.”

“Tôi chẳng hiểu anh nói gì.” Anh “sinh viên” trả lời người đàn ông nghiêm nghị ấy, và trầm trồ. “Bộ com lê của anh rất chuẩn, chắc anh đã học đại học rồi vào làm ở một công ty lớn chứ gì?”

Người đàn ông khẽ “hừ” một tiếng, đưa tay nắn chỉnh cổ áo, “Phải, rõ ràng là thế. Tôi tốt nghiệp đại học T, có biết đại học T không? Đại học Tokyo ấy?”

Anh “sinh viên” bắn luôn ông ta, sau đó ngoảnh lại nhìn một lượt, hỏi ở đây còn ai tốt nghiệp đại học T, nhưng không thấy ai nhúc nhích. Sau khi anh ta đi vào buồng lái, khoang hành khách ồn ào như chợ vỡ. Lát sau anh ta trở ra, tất cả lại im phăng phắc.

“Các vị hãy yên lặng nghe tôi nói. Hành khách trên chuyến bay này đều đang đi về quê hoặc đi du lịch, tôi biết tôi đã gây phiền phức cho các vị. Bây giờ, điểm đến của máy bay này không phải sân bay Haneda mà là đại học T.”

Anh ta ngừng lại như chờ cho mọi người tiếp nhận thông tin rồi tiếp tục nói: “Tính từ lúc này, còn khoảng một tiếng rưỡi nữa máy bay sẽ lao xuống. Tôi mong mọi người sẽ chết cùng tôi. Tôi đã thi đại học T năm lần nhưng đều thất bại. Bây giờ tôi chỉ còn một con đường chết mà thôi!”

Thì ra anh chàng trông có vẻ giống sinh viên này không phải sinh viên mà chỉ là một gã vô công rỗi nghề.

Đám hành khách chúng tôi sắp trở thành những kẻ bị chôn theo trong vụ tự sát của hắn.

Lại một tiếng súng nữa, tôi và người khách mặc âu phục bình dân ngồi bên cạnh cùng nhìn lên phía trước. Tên không tặc cầm súng đang nhăn nhó nhìn cái xác.

“Chết thật, tôi đã nói là cấm động đậy, sao anh lại động đậy?”

Nói xong, hắn nhìn khắp lượt hành khách đang bịt tai trước tiếng súng, ngượng nghịu nói “Xin lỗi.” Có không ít hành khách đang định thừa cơ xông ra tước đoạt khẩu súng trong tay hắn, họ đã nhổm dậy chuẩn bị tấn công hắn từ phía sau lưng. Còn hắn thì rậm rịch tiến lui ở lối đi, vẻ không yên tâm, dù bộ dạng thì hùng hổ như muốn nói “Các người thử làm gì ta xem?” Ai cũng cho rằng rất dễ hạ gục hắn, ngay một người mảnh khảnh như tôi còn nghĩ thế. Xem ra hắn có đặc tính của một kẻ hay bị bắt nạt, kiểu hung hăng rởm này rất đáng bị ăn đòn.

Nhưng không hiểu sao, những người định nhào vào hắn, mỗi lần đứng lên đều giẫm phải một cái lon rỗng và trượt chân, cuối cùng ăn đạn của hắn rồi ngã gục.

Hễ máy bay hơi nghiêng thì những cái lon đồ uống rỗng không lại lăn ra lối

Đi làm người ta trượt ngã rồi lăn vào một gầm ghế nào đó. “Thằng nhãi này có thần hộ mệnh thì phải?”

Một hành khách nấp sau lưng ghế hàng trên nói. Để tránh đạn lạc, phần lớn hành khách đều cúi thấp đầu xuống.

“Tại sao ai cũng giẫm phải lon đồ uống thế? Chắc là đang mải liều mạng cho nên không chú ý...”

Nếu tên không tặc kia nhìn thấy hai chúng tôi đang nấp ở đây thì thầm, hắn sẽ làm gì nhỉ? Nhưng chỉ cần cúi đầu nấp sau lưng ghế thì chắc sẽ không bị hắn phát hiện ra.

“Giẫm lên lon rỗng mà không trượt chân, hóa ra là hồn ma không chân à?!

Một thằng cha tự sát mà kéo theo cả đống người, rõ thật là...” “Liệu máy bay này có bị rơi thật không?”

“Nếu ở trong tiểu thuyết thì cuối cùng nhân vật chính sẽ tung chưởng đánh bại thằng cha kia!”

“Liệu chúng ta có được cứu không?”

“Chịu. Nếu đưa vào truyện ngắn thì không có kết cục mỹ mãn thế đâu, chúng ta sẽ chết sạch! Toàn bộ hành khách sẽ được trải nghiệm nỗi kinh hãi tuyệt vọng khi máy bay lao xuống trường đại học T.”

Nói xong anh ta giơ ngón tay trỏ vào trán mình, lắc đầu vẻ bế tắc. Động tác này trông hơi hài hước. Tôi thở dài. Vì có mục đích nên tôi mới lên chuyến bay này, nào ngờ lại gặp không tặc.

Chết vì máy bay rơi! Thật đáng ghét! Từ bé tôi vẫn mơ ước được chết an lành yên ổn, thậm chí khi nhìn thấy sao băng, tôi còn cầu nguyện, “Cầu mong con được chết nhẹ nhàng, không kết hôn cũng được...”

“Tôi không muốn chết như thế đâu. Nên làm gì bây giờ?”

“Ừ, đúng! Máy bay rơi thì đau đớn lắm. Hộp sọ sẽ vỡ tan, tim gan phèo phổi văng tung tóe, có khi còn bị cháy thui. Chẳng dễ chịu chút nào.”

“Ít nhất thì chết cũng nhanh, chỉ trong nháy mắt là được giải thoát.” “Cô nghĩ đơn giản thế!”

Giọng anh ta rất chắc chắn nhưng vẫn chỉ là nói thầm, tên kia không thể nghe thấy.

“Không có chuyện đó đâu. Chúng ta còn chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra. Có thể tất cả sẽ bình an vô sự, mà có thể chúng ta sẽ bị một cái cọc xuyên thủng bụng, rồi nằm phơi thây hấp hối vài tiếng đồng hồ.”

Tưởng tượng ra những cảnh hành hạ đau đớn đó, tôi vã mồ hôi, suýt nữa thì nôn ọe.

“Nếu được chết một cách êm ái thì tốt quá.”

Nghe tôi lẩm bẩm đến đây, anh ta khẽ búng ngón tay thằng cha kia vẫn không nghe thấy, rồi mỉm cười.

“Tôi vẫn chờ câu nói này của cô!”

Tôi ngồi nhích ra xa anh ta một chút, căn vặn:

“Anh làm trò gì thế? Tự nhiên đang yên đang lành lại búng tay!”

“Xin lỗi, tôi còn chưa nói xong mà! Thực ra tôi làm nghề tiếp thị.” Anh ta lục túi áo vét lấy ra một thứ gì đó, rồi xáp lại gần tôi.

“Cô nhìn cái này đi!”

Tay anh ta cầm một bộ kim tiêm, trong ống tiêm có một thứ nước trong vắt. “Chỉ cần tiêm thuốc là chết ngay lập tức, không hề đau đớn. Hàng chỉ còn một mũi duy nhất, cô có mua không?”

Hình như lại có người nhào lên cướp súng của tên không tặc. Trong khoảng hành khách lại có tiếng lon lăn lạch cạch và tiếng súng nổ.

“Trong này... Là thuốc chết êm ái?”

“Cô nói đúng. Tiêm mũi thuốc này tự sát trước khi máy bay lao xuống, thế là chết luôn, khỏi phải sợ hãi gì hết. Thuốc này rất thích hợp với tình thế hiện giờ của cô. Nếu định mua thì mua luôn đi!”

“Sao phải thế?”

“Vì tiêm xong ba mươi phút thuốc mới có tác dụng. Giả sử một tiếng nữa máy bay rơi, thì cô nên mua trong khoảng ba mươi phút sau đây, rồi tiêm vào người. Chậm trễ quá thuốc chưa phát huy tác dụng thì cô đã lao cùng máy bay xuống đại học T rồi, vì thế cô nên quyết định sớm đi.”

“Anh là thần chết hay gì gì đó à?”

“Tôi chỉ là một nhân viên tiếp thị bình thường thôi, nhưng chắc cô thắc mắc, tại sao một người như tôi lại có thuốc này đúng không? Để tôi nói cô nghe: Thực ra tôi định dùng cái này để tự sát.”

Anh ta lại cất bộ bơm tiêm vào túi áo vét. Rồi, chậm rãi kể cho tôi nghe với ánh mắt bâng khuâng xa vắng...

“Từ thời niên thiếu tôi đã ao ước được làm nghề tiếp thị, nghe rất kỳ quái phải không? Thầy giáo cũng từng bảo tôi kỳ quái đấy. Hễ ai hỏi làm tiếp thị có gì hấp dẫn, tôi đều trả lời: Được nói chuyện với mọi người, rồi bán hàng cho họ, khiến tôi hạnh phúc.”

“Và ước mơ trở thành hiện thực, anh theo nghề nhân viên tiếp thị?” Anh ta gật đầu, nhưng vẻ mặt không mấy nhẹ nhõm.

“Tuy là thế nhưng năng lực của tôi lại rất kém cỏi. Tôi đã làm việc suốt mười năm nhưng những người vào nghề sau đều vượt qua tôi, vị trí của tôi trong công ty còn thấp hơn cả nhân viên mới. Vợ tôi chán quá nên bỏ về nhà mẹ đẻ ở Tokyo.”

“Và anh tuyệt vọng, quyết định tự sát?”

Anh ta gật đầu, “Tôi đã bỏ ra số tiền khá để mua thuốc của một người quen làm bác sĩ.”

“Tay bác sĩ ấy thực quá đáng!”

“Ông ta già rồi nên hơi lẩm cẩm. Sau khi mua được thuốc, tôi lên chuyến bay này để tìm nơi tự sát.”

“Tức là, xuống máy bay rồi, anh sẽ đến một nơi nào đó để tiêm thuốc này?” “Tôi định tự sát trước cửa nhà mẹ vợ, tôi muốn chơi khăm cô vợ tôi. Khi cô ta ra ngoài, nhìn thấy xác tôi chắc sẽ rất kinh hãi. Nhưng hơi mất mặt, nhất định những người xung quanh sẽ chế nhạo tôi.”

“Sao anh nỡ gây phiền hà cho người ta như thế?”

“Kệ tôi, đừng nhúng mũi vào chuyện của tôi. Nhưng kế hoạch đã bị đổ bể vì cái thằng không tặc kia. Hiện giờ tôi chỉ có bộ bơm tiêm này trong áo vét. Cô nghĩ xong chưa, có muốn mua không? Sự thể đã đến nông nỗi này, nguyện vọng cuối cùng của tôi là làm một người tiếp thị bán được hàng cho người khác. Cô có thể mua để giúp tôi thỏa mãn nguyện vọng cuối cùng không?”

Giọng nài nỉ như một con chó nhỏ ướt sũng nước mưa của anh ta làm tôi ái ngại. Tôi suy nghĩ, rồi cảm thấy mua cũng chẳng sao.

“Nhưng chắc đắt lắm nhỉ? Bao nhiêu tiền?” “Ví cô có bao nhiêu?”

Tôi thận trọng rút ví ra, cố không để đầu bị nhô lên, rồi mở ví cho anh ta xem.

“Ba tờ một vạn yên, còn lại toàn tiền lẻ. À, thẻ ngân hàng nữa, trong này có bao nhiêu?”

“Xấp xỉ ba triệu yên.”

“Tức là có ba triệu và ba vạn?”

“Thế thì quá đắt! Đây là toàn bộ tài sản của tôi.”

“Cô sắp chết rồi, giữ tiền để làm gì? Đưa tôi tấm thẻ này được không? Cả mã thẻ nữa.”

“Thì ra là thế. Tôi hiểu rồi. Anh và tên không tặc kia là đồng bọn? Các người cướp máy bay, rồi rao bán thuốc tự tử với giá cắt cổ!”

Anh nhân viên tiếp thị không nhịn được cười. “Để lừa bán thuốc mà phải giết cả người ư?”

Anh ta hất hàm về phía xác cô tiếp viên gục giữa lối đi.

“Thôi được, tôi tin anh. Nhưng liều thuốc này không đáng giá toàn bộ tài sản của tôi. Bán một vạn yên thì tôi mua. Mà thế là hơi đắt rồi đấy.”

Thực ra trong thâm tâm tôi rất muốn có ngay liều thuốc này. Đã chết rồi thì tiền chỉ như tờ giấy lộn. Kể cả có đưa thẻ thì anh ta cũng đâu còn cơ hội thoát khỏi chiếc máy bay sắp đâm xuống đất mà đi rút tiền nữa? Nhưng tôi rất cố chấp.

“Ba triệu lẻ ba vạn yên là món tiền quá lớn!”

“Trong tình thế này mà cô còn định ép giá à? Dám trả có một vạn! Nếu bán cho cô thì tôi chết không nhắm mắt.”

“Tôi không bận tâm anh chết có nhắm mắt hay không. Ý nghĩa cuộc sống của tôi là mặc cả! Ngày nào tôi cũng mặc cả từ hàng rau quả đến quầy thịt cá. Đây là thú vui duy nhất của tôi. Mỗi ngày mở miệng tôi đều mặc cả. Tôi viện cớ rau có sâu, thịt mỏng, cá nhỏ... Và cả đống nhược điểm để bắt người ta hạ giá.”

“Thế thì cuộc sống của cô ảm đạm quá! Ở nơi làm việc, cô không nói chuyện với ai à?”

“Không! Tôi làm thêm ở quán cà phê truyện tranh, nhưng dù có ai hỏi tôi cũng phớt lờ, tính tôi nó thế. Tôi cảm thấy ai cũng đáng sợ, cho nên đã ngần này tuổi rồi mà vẫn độc thân.”

“Thực đáng tiếc, sao lại thế nhỉ? Trông cô rất xinh.” “Tôi biết tại sao đấy.”

“Vậy mà không nói.”

“Thực ra tôi từng bị vết thương tinh thần, từ đó tôi rất sợ người khác, nhất là nam giới. Ngày trước tôi đã bị một gã đối xử rất tồi tệ.”

“Đối xử tồi tệ?”

“Phải! Rất tồi tệ. Tôi từng do dự xem có nên viết thành sách hay không.”

Anh ta có vẻ tò mò, thế là tôi thấp giọng kể cho anh ta nghe chuyện mình bị ngược đãi thời học phổ thông. Cho đến giờ tôi vẫn nhớ như in cả họ tên lẫn bộ dạng của kẻ đã gây tổn thương thể xác và tâm hồn tôi.

Nghe xong, trán anh tiếp thị lấm tấm mồ hôi, tay bưng miệng như sắp nôn ra đến nơi còn mắt thì đỏ hoe.

“Tàn nhẫn quá! Có một cuốn tiểu thuyết kinh dị chính cống, trong đó kẻ tội phạm là một cô gái trẻ, cô ta phạm tội để trả thù việc bị cưỡng bức. Câu chuyện của cô tăm tối y như cuốn tiểu thuyết đó vậy.”

“Vậy sao? Thực ra mấy hôm trước thám tử đã giúp tôi dò ra nơi ở của tên đó.

Nghe nói hiện nay gã đang ở Tokyo.” “Cô tìm gã làm gì?”

“Còn phải hỏi à? Đương nhiên là để trả thù. Thám tử nói hiện nay gã đã có vợ con, tôi đâu thể cho phép gã sống hạnh phúc ung dung như vậy? Thế nên tôi mới lên chuyến bay này, xuống sân bay Haneda rồi tìm đến tận nhà, hành hạ con gã trước mặt gã.”

“Cô làm thế mới là gây phiền hà cho người khác.”

“Kệ tôi, đừng nhúng mũi vào chuyện của tôi.”

Trong khoang máy bay lại có tiếng lon đồ uống và tiếng súng. Chúng tôi không thò đầu lên nhưng thừa biết chuyện gì đã xảy ra. Lại có ai đó định nhào ra cướp súng của tên không tặc nhưng giẫm phải cái lon rỗng, trượt chân, sau đó bị hắn bắn chết.

“Nhưng tôi phải nhắc lại: Kể cả cô thích mặc cả đi chăng nữa thì một vạn cũng quá bèo.”

“Sắp hết đời rồi, tôi không muốn mua trong tình thế bị người ta thừa cơ lợi dụng. Lão bác sĩ kia bán cho anh bao nhiêu tiền?”

“Tôi phải chi cho lão lẩm cẩm ấy ba triệu? Thuốc này là hàng cấm nên mới đắt khiếp như thế! Nhưng nó vừa khít với số tiền trong thẻ ngân hàng của cô, hai bên trao đổi cho nhau là công bằng.”

“Làm sao tôi tin anh được? Có thể anh chỉ mua ba trăm bạc nhưng nói vống lên là ba triệu.”

Tôi nhìn vào mắt anh tiếp thị, muốn xác định xem có nói khoác không. Anh ta lập tức né tránh ánh mắt của tôi, giống như đứa trẻ đã cắp mấy đồng tiền lẻ trong ví của mẹ, có tật giật mình.

“Nhưng, phát giá hơi cao một tí thì vẫn tốt chứ sao?” Anh ta quay mặt đi lẩm bẩm, vẫn không chịu lùi bước.

Tôi bắt đầu suy nghĩ xem mũi tiêm này đáng giá bao nhiêu. Chắc càng sợ chết do máy bay rơi thì anh ta hét giá càng cao. Nhưng giá trị của mũi tiêm đâu phải chỉ dựa vào điều này?

“À này, tại sao anh không dùng thuốc này cho chính mình?”

“Vào lúc cuối đời tôi muốn tìm kiếm chút cảm giác thành tựu. Thế thôi.”

Tôi vừa tiếp tục suy nghĩ vừa nhìn về phía tên không tặc. Hắn đứng giữa lối đi, đang lóng ngóng lắp đạn vào ổ. Có hai người đàn ông đầy vẻ nghĩa khí thừa cơ chạy lên tấn công, nhưng họ trượt ngã vì giẫm phải lon đồ uống. Sau hai tiếng súng nổ, không khí yên tĩnh trở lại.

“Chuyện chúng ta đang bàn, nên nói là một canh bạc thì đúng hơn là vụ mua bán.”

Tôi đã tỉnh táo trở lại, ngoảnh sang nói với anh tiếp thị ngồi bên cạnh. Anh ta rất kinh ngạc.

“Anh vừa nói là thuốc này sau ba mươi phút mới có tác dụng, tôi nên sớm quyết định và tiêm trước đó mới tránh được nỗi sợ chết vì máy bay rơi. Nhưng mấu chốt là: Nhỡ tiêm vào xong, tên không tặc kia lại bị người ta khống chế, máy bay vẫn đến sân bay Haneda thuận lợi, thế thì...”

Anh tiếp thị cúi gằm, giả vờ ho khan mấy tiếng, có vẻ bối rối.

“... Tức là tôi tiêm thuốc và chết mà không biết rằng máy bay vẫn an toàn, thậm chí không biết mình đã thiệt mạng vô ích. Còn anh thì sống sót, đến ngân hàng rút tiền của tôi tha hồ chi dùng. Anh sẽ lãi to. Anh chỉ bỏ ra trăm bạc mua thuốc từ lão bác sĩ, rồi kiếm được 2.999.900 yên!”

“Điều này chỉ là một khả năng, nghe cô phân tích tôi mới nghĩ đến.” “Nói phét!”

“Thôi được, cứ cho là đúng như giả thuyết của cô, máy bay không rơi.

Nhưng cô thử nhìn thằng cha kia xem: Tư thế cầm súng rất thộn, có khi sắp bắn cả vào chân mình nhưng thần hộ mệnh lại che chở cho hắn nên đến giờ vẫn chưa có ai khống chế nổi. Hắn vẫn sẽ cướp máy bay. Cứ đà này thì chỉ ít phút nữa máy bay sẽ lao xuống đại học T.”

“Đừng nói bừa nữa! Anh chẳng qua chỉ muốn bán thuốc cho tôi mà thôi.

Thực ra trong thâm tâm anh tin chắc sẽ có người khống chế hắn thành công.” “Điều này thì...”

Anh ta mỉm một nụ cười, vẻ mặt tinh quái y hệt một con cáo già.

“Ý cô là tôi đang moi tiền chứ gì? Được thôi. Hiện giờ tôi biết tỏng suy nghĩ của cô rồi. Tức là, nếu thằng cha kia vượt qua mọi yếu tố cản trở và tự sát thành công thì cô sẽ mua, đằng nào cũng chết thì chết êm ái vẫn sướng hơn là chết do rơi máy bay. Và nếu hắn xôi hỏng bỏng không thì cô không mua, vì máy bay không rơi mà cô lại chết quá ngu ngốc.”

“Anh đúng là kẻ chẳng ra gì, cái trò bán hàng này rất hạ lưu.” Tôi nhìn ra cửa sổ, ngoài kia vẫn là trời xanh và mây trắng.

“Tuy nhiên, rất thú vị. Mua hay không mua, tôi phải quan sát tên không tặc

Kia một lúc nữa rồi tính sau. Không thể lãng phí thì giờ, lúc này chúng ta nên xác định giá cả rõ ràng đã.”

“Ừ, đúng. Vừa rồi hai bên vẫn đang mặc cả. Thực nó không phải chuyện lớn, vấn đề là ở chỗ cô có cho biết mật mã thẻ ngân hàng không.”

Anh ta nói thế khiến tôi ý thức ra rằng, sau khi tôi chết thì anh ta cứ việc lục ví tiền của tôi mà lấy ba vạn trong ví. Nhưng mật mã thẻ của tôi mới là giá của liều thuốc. Nếu có mật mã, anh ta sẽ hưởng tổng cộng ba triệu lẻ ba vạn thay vì ba vạn.

“Chắc cô không đặt mã là ngày sinh nhật đâu nhỉ? “Thế thì sao?”

Anh ta nhướng mày, vẻ kinh ngạc, “Cô không sợ bị lộ à? Vừa nãy tôi thấy bằng lái xe trong ví cô, nên tôi biết ngày sinh của cô. Tức là cô nhất trí giá trên ba triệu yên chứ gì?”

“Phải! Đằng nào thì cũng sắp hết đời đến nơi.” Tôi cười, trả lời. Anh ta nhe răng ra cười. “Này... Hai người có vẻ nhàn nhã nhỉ?”

Tôi và anh tiếp thị đang ghé sát vào nhau nói chuyện thì bỗng có tiếng người vang lên trên đầu chúng tôi.

“Từh từ, an đừng chen vào. Bọn tôi đang đàm phán một chuyện quan trọng,

Sắp sửa kết thúc.”

Anh tiếp thị ngẩng lên đáp luôn, nhưng khi nhận ra người đó là ai thì anh ta ú ớ, “Ối, xin lỗi...”

“Không có gì, tôi làm phiền rồi. Hai người cứ tiếp tục đi!”

Tôi dán mắt vào họng súng trên tay hắn. Người vừa lên tiếng và đang đứng giữa lối đi chính là tên không tặc!

Bỗng ở ghế gần chỗ chúng tôi có một hành khách đứng bật dậy, người ấy cao to như một võ sĩ Judo, có vẻ như định tấn công tên không tặc. Tôi và anh tiếp thị đều ngây như phỗng, tôi tưởng tượng ra cuộc giao đấu giữa võ sĩ Judo và tên cướp máy bay còm nhom kia. Nhưng anh võ sĩ lại giẫm phải lon đồ uống chẳng rõ từ đâu lăn tới, thế là trượt chân, đầu đập trúng góc ghế và ngã đùng ra bất động. Tên không tặc đưa tay sờ vào cổ võ sĩ xem có phải đã chết rồi không.

“Từ nãy tôi đã chú ý đến hai người rồi.”

Hắn ngồi xuống chiếc ghế bỏ trống bên cạnh anh tiếp thị. Bây giờ ba ghế liền nhau từ trái sang phải là tôi, anh tiếp thị và hắn. Tôi nhìn đồng hồ, kể từ lúc bị không tặc đến giờ, khoảng bốn mươi lăm phút đã trôi qua.

“Tôi thấy hai người nấp ở đây nói chuyện. Thoạt đầu tôi tưởng hai người đang bàn cách cướp súng của tôi, hoặc chế nhạo đầu tóc quần áo, hoặc mỉa mai biệt hiệu các bạn tôi gán cho tôi... Nhưng sau khi quan sát kỹ, tôi thấy thái độ của hai người không giống như các hành khách khác.” “Thế à? Anh cảm thấy không giống ở điểm nào?”

Tôi hơi nhô người về phía trước và ngó hắn qua phía trước mặt anh tiếp thị để hắn nhìn thấy tôi. Hắn đưa tay trái không cầm súng lên vuốt tóc rồi kéo các sợi tóc dựng lên như ăng ten râu.

“Những người khác đều rất sợ hãi, những kẻ không muốn chết và định đánh lén tôi thì vẻ mặt căng thẳng. Có nhiều người đang khóc hoặc mặt mũi trắng bệch. Nhưng hai người thì thoải mái, cứ như đang nói chuyện gia đình. Hai người không sợ khẩu súng trong tay tôi à? Hai người đang nghĩ một kẻ thi trượt đại học T thì không thể cướp máy bay, có phải thế không?”

“Không không... Chúng tôi rất sợ, ví dụ...”

Anh tiếp thị vừa lắp bắp vừa nhìn những sợi tóc dựng đứng của tên không tặc.

“Hình như anh có tâm lý tự ti nặng nề, có vẻ còn hơi có bệnh, rất đáng sợ...” “Tâm lý tự ti? Tôi không quen nói quá lên. Tôi chỉ cảm thấy mình luôn bị

Thiên hạ chế nhạo, cảm thấy tất thảy, kể cả những con chó gặp ngoài đường hoặc các nữ sinh trung học phổ thông trên ti vi đều đang cười nhạo tôi vì thi trượt đại học.”

“Điều này...” Anh tiếp thị ấp úng, đưa mắt nhìn tôi, ngụ ý “Tên này nguy hiểm thật, rồi giả bộ hiền hòa ôn tồn nói, “Thực ra chỉ vì anh nhạy cảm quá...”

Tôi nhìn xung quanh. Mọi hành khách đều rất căng thẳng, đúng như tên này nói. Tuy không có ai ngoảnh xuống nhưng họ đều rất chú ý đến phía cuối khoang, nơi chúng tôi đang ngồi. Mấy người ngồi gần thì dỏng tai lên nghe ngóng. Tôi lại nhìn tên không tặc, nói:

“Thực ra hai chúng tôi không lo lắng thấp thỏm như những người khác là vì chúng tôi chẳng còn gì để mất nữa.”

Hắn nghiêng đầu như rất muốn nghe tiếp.

“Chết vì máy bay rơi quả là đáng sợ, nhưng chúng tôi dễ dàng đón nhận cái chết hơn họ.”

Tôi chỉ vào anh tiếp thị, nói rằng anh ta chuẩn bị tự sát, còn tôi thì từng bị ngược đãi, đang đi tìm kẻ ngược đãi mình để trả thù. Nghe xong câu chuyện của tôi, tên không tặc đưa tay lên bưng miệng, hệt như anh tiếp thị lúc nãy.

“Kể từ đó tôi không tin cánh đàn ông nữa.” Tôi chốt lại.

Tên không tặc nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ hoe. Do dự một lát, hắn hỏi: “Cô có định giết cái thằng đã tàn nhẫn với cô không?”

“Có! Tôi muốn giết gã. Tôi muốn gã bị giày vò đến chết. Nếu không, tâm lý tôi làm sao cân bằng lại được? Tôi và cả anh này đều không hạnh phúc, dù có chết theo máy bay thì cũng là do cuộc đời đến đây là hết, thế thôi.”

“Cho nên hai người mới ngồi tán gẫu, coi như không có chuyện gì xảy ra?” Tên không tặc gật gù vẻ thấu hiểu. Hắn trầm ngâm một lúc rồi bảo:

“Cô rất cứng cỏi, bị ngược đãi như thế mà cô không nghĩ đến cái chết. Còn tôi, tôi sống đến bây giờ chỉ để trả thù.”

“Nhưng xem chừng tôi sắp chết còn gì!”

Nghe câu này của tôi, anh tiếp thị ngồi bên bật cười, “Ha ha ha... Cô thật thông minh.”

Tôi hơi ghé đầu sang nhìn tên không tặc đang cúi gằm mặt, làm hắn kinh ngạc ngồi ngả hẳn ra sau.

“Nói cho tôi biết nhé, anh có thực sự muốn cướp máy bay không?”

Tôi hỏi. Từ tên không tặc, anh tiếp thị đến mấy người ngồi gần đang nghe ngóng, tất cả đều ngỡ ngàng.

“Cô nói gì thế?” Anh tiếp thị ấn vai tôi, ép tôi ngồi thẳng lưng trở lại.

“Chờ đã! Đây là việc rất quan trọng. Ý chí hành động của anh ta mạnh đến đâu là căn cứ để tôi quyết định có mua thuốc hay không.”

“Ừ, chính xác.” Anh tiếp thị tán thành.

“Thuốc à? Hai người đang nói gì thế?” Tên không tặc lấy làm lạ.

Tôi và anh tiếp thị nhìn nhau, phân vân không biết có nên nói cho hắn biết chuyện cái chết êm ái không. Nhưng rồi tôi vẫn kể chuyện thuốc men, chuyện tôi định mua và chuyện anh tiếp thị sẽ được hưởng lợi ra sao khi vụ cướp máy bay thất bại...

“Tức là cô đang cân nhắc xem có mua bộ bơm tiêm của anh này hay không à?”

Tôi gật đầu. Anh tiếp thị ho khan mấy tiếng, rồi hỏi tên không tặc:

“Anh biết để làm gì chứ? Tâm trạng anh thế nào khi nổ súng? Sao anh phải bắt bọn tôi chết theo anh?”

Điều bất ngờ là tên không tặc nhìn chằm chằm vào mắt anh tiếp thị, khiến anh ta chột dạ co người lại.

“Bởi vì tôi rất hận.” Hắn trả lời. “Ngay từ hồi nhỏ, cha mẹ đã bắt tôi phải gánh nghĩa vụ thi đỗ vào đại học T. Tôi cứ thế mà lớn lên, không còn lựa chọn nào khác. Mẹ bảo, nếu không thi đỗ đại học T thì tôi không phải là người nữa! Cứ thế, tôi coi việc thi đỗ đại học T là mục tiêu của đời mình.”

“Tốt nghiệp xong đại học thì sao?” Anh tiếp thị hỏi.

“Anh nói gì? Sau đó, đương nhiên là quãng đời tôi được sống thêm. Chỉ cần thi đỗ đại học T là được, các chuyện tiếp theo không thành vấn đề. Cho nên tôi học như điên, trong khi những người khác chơi game hoặc vui vẻ với các cô gái, tôi vẫn học cật lực.”

“Ngoài học ra, anh làm những việc gì?” Tôi hỏi. “Muối dưa.”

Câu trả lời quá bất ngờ khiến tôi và anh tiếp thị đưa mắt nhìn nhau.

“Tôi rất thích muối rau củ. Dưới bàn học của tôi luôn đặt vò vại muối các loại rau dưa, vại khá sâu.”

Rồi hắn nói cho chúng tôi biết về cách thái các loại rau quả, vấn đề khẩu vị, thời gian ướp, và cả lượng muối cần thiết nữa. Khi đó, ánh mắt hắn sáng ngời.

“Một mình âm thầm cặm cụi muối dưa, khiến tâm trạng tôi rất nhẹ nhõm. Tôi đã làm như thế từ hồi học tiểu học.”

“Từ hồi học tiểu học tên này đã tương đối nguy hiểm.” Anh tiếp thị nói thầm với tôi.

“Hình như học sinh trong trường đều chế nhạo rằng tôi ăn mặc rất thộn. Thế là tôi đâm sợ, không dám bước chân vào hiệu quần áo nữa vì sợ người khác chê cười. Nếu ăn mặc tử tế, chắc nhìn tôi ngớ ngẩn lắm, nên tôi chỉ toàn mặc quần áo mẹ mua và tự mua sách bút. Khi những đứa khác cầm tiền đi sắm đĩa CD thì tôi để dành tiền tiêu vặt mua bút máy. Vì chúi mũi vào học nên tôi chẳng được bạn bè ở trường để ý, không bao giờ nói được một câu chuyện ra hồn. Mọi người đều bàn tán sau lưng rằng tôi là một thằng” bốc mùi “, thực ra ngày nào tôi cũng tắm.”

“Kiểu nói xấu nhạt nhẽo nhỉ.” Tôi nhận xét và nghĩ bụng, có khi vì người hắn ám mùi dưa nên họ mới nói vậy.

“Mẹ và họ hàng đều cho rằng tôi nhất định sẽ đỗ đại học T, nhưng tôi không thế.”

“Vì sao?” Anh tiếp thị hỏi.

“Vì người ta không cho tôi vào.”

“Tại sao lại thế? Chẳng lẽ mấy năm liền, hễ đi thi là anh trúng gió à?” “Không phải thế.”

“Hay là anh đến muộn giờ thi vì giúp đỡ trẻ em bị lạc, cứu trẻ em bị ngã xuống nước, hoặc an ủi trẻ em bị u não sắp chết?” Anh tiếp thị nói một hơi về tất cả những khả năng khiến tên không tặc thi cử thất bại, nhưng hắn chỉ buồn bã lắc đầu.

“Tôi chẳng biết là nguyên nhân gì, nhưng tôi không thể chấp nhận kết quả như thế, bèn hỏi thầy giáo xem tại sao tôi bị đánh trượt. Thầy nói: Người như cậu thì không thể học đại học T, cả đời không thể, hãy từ bỏ đi thôi.”

Thì ra chỉ là tại học lực kém. Không hành khách nào trong khoang nói ra nhưng dường như ai cũng cho là thế. Còn không tặc thì nghẹn ngào “Thật quá đáng!” Rồi nước mắt rơi lã chã.

“Cả cha mẹ và họ hàng đều coi thường tôi. Các người có hiểu cảm giác đó không? Tôi phải nói thế nào thì các người mới hiểu được? Tôi đi thi năm lần trượt cả năm, tôi đành thừa nhận mình không thể đỗ nổi đại học T. Tôi biết làm gì đây? Hai mươi ba năm qua tôi sống thế nào? Mẹ chỉ cho tôi một con đường sống duy nhất là học đại học T, giờ đây chính tôi cảm thấy mình là đồ vô tích sự, quá ư bẽ mặt. Đi đến đâu người ta cũng chê cười tôi.”

Hắn gục xuống, người sấp về phía trước, đưa tay trái lên ôm mặt. “Rất đáng hận.”

Giọng hắn như tiếng rên rỉ, rất trầm, cứ như muốn cưa đứt mặt sàn. Tôi chỉ nghe được lời than thở chứ không nhìn được vẻ mặt khuất dưới bàn tay của hắn.

“Tôi có thể nghe thấy tiếng cười nhạo của mọi người, của các bạn trong lớp. Ai cũng chế giễu đầu tóc tôi... Chế giễu tôi chưa từng nắm tay con gái... Chế giễu không ngừng... Tôi không chịu nổi... Xin đừng làm như thế, tôi thật sự không chịu nổi nữa... Ôi... Tôi muốn giết tất cả mọi người trên đời... Đã đến nước này, ai đó hãy giúp tôi... Tôi rất hận, rất rất hận...”

Tên không tặc đang bưng lấy mặt, đây là cơ hội tốt để cướp súng nhưng không ai hành động cả, mọi người đều kinh hãi trước bộ dạng của hắn. Những tâm sự tăm tối nhất trong lòng hắn lan đến mọi người thông qua những tiếng nấc khiến da thịt ai cũng căng ra như sắp nứt.

“Hận thù, căm hờn, là cảm giác của tôi đối với tất cả mọi người. Tôi hận tất cả, tôi muốn giết tất cả, tôi muốn các người phải nếm trải cảm giác tuyệt vọng, tôi muốn toàn nhân loại đều phải nếm trải cảm giác tuyệt vọng.”

Hắn bỏ tay ra, hướng đôi mắt đỏ hoe ráo hoảnh về phía tôi. Vẻ mặt vẫn bình thường mà đôi mắt như tóe lửa.

“Nhưng tôi không thể giết toàn bộ thế giới, nên tôi mới lên chuyến bay này. Tôi đã thành công. Toàn bộ hành khách ở đây đều vô tội nhưng sắp phải bỏ mạng cùng máy bay lao xuống đại học T. Rồi cả thế giới sẽ chấn động. Đây là nguyện vọng của tôi. Thời gian qua dưa muối tôi rao trên mạng bán rất đắt hàng, một năm có thể kiếm được ba triệu yên.”

“Thu nhập cao hơn cả tôi.” Anh tiếp thị nói nhỏ.

“Nhưng mục tiêu của cả đời tôi là đại học T chứ không phải là tiền, nên tôi đã bỏ tiền ra mua khẩu súng này.” “Mua ở đâu?”

“Trong một con hẻm. Người ấy chỉ nói được vài câu tiếng Nhật, có lẽ anh ta là người Trung Quốc hay gì đó. Cuối câu nào cũng thêm ‘Thế đấy’...”

Có người Trung Quốc như thế thật à? Tôi ngờ ngợ nhưng không nói gì. “Tôi mua súng ngắn và đạn của người đó rồi lên máy bay.”

“Sao anh qua được các khâu kiểm soát?”

“Tôi đưa cho nhân viên kiểm soát một tập tiền, thế là anh ta nhắm mắt làm ngơ.”

“À, ra thế...”

Sức mạnh của đồng tiền thật kinh khủng. “Sự việc sau đó thì các vị đều biết.”

Hắn nhìn đồng hồ.

“Thời gian trôi nhanh thật, chừng ba mươi lăm phút nữa sẽ đến đại học T.” Hắn nhìn tôi.

“Nếu máy bay không rơi, tâm lý tôi không thể cân bằng. Tôi muốn mọi người đều đau khổ, tôi muốn toàn thế giới đều biết tin các người chết oan.”

Hắn không còn run rẩy nữa, ánh mắt đầy quyết tâm. Tôi bèn nói với anh tiếp thị:

“Tôi quyết định mua thuốc. Máy bay chắc chắn sẽ rơi, tôi phải chết trước đã.”

“Cô có chắc không?” Anh tiếp thị vẫn muốn một lời khẳng định của tôi. “Chắc.”

Tôi nhìn khoang hành khách và mấy cái xác nằm ở lối đi.

“Ánh mắt của tên không tặc này rất kinh khủng. Tôi cam đoan là máy bay sẽ rơi và tất cả mọi người sẽ phải nếm trải nỗi đau đớn như ở địa ngục.”

“Cái cô này, cô nói gì thế?!” Anh tiếp thị có vẻ không chịu nổi câu nói của tôi.

“Thế nên tôi quyết rồi, tôi phải mua liều thuốc này.”

Tôi mở túi lấy ví đưa cho anh tiếp thị. Tiền nong hay thẻ ngân hàng tôi không lưu luyến.

Anh ta liền sờ túi áo vét lấy ra bộ bơm tiêm. Trong xi lanh chứa một chất lỏng trong suốt. Tôi, tên không tặc và mọi người ngồi dãy ghế bên cạnh lối đi đều dán mắt vào bộ bơm tiêm.

“Cái nước trong xi lanh bé tẹo này là thứ có thể kết thúc cuộc đời à?” Không tặc hỏi.

“Nhưng cách kết thúc này rất nhẹ nhàng, không đau đớn.”

Tôi thận trọng chìa cả hai tay đón lấy bơm tiêm từ anh tiếp thị. Nó nhẹ bỗng khiến tôi không hề có cảm giác về trọng lượng. Tôi giơ ống tiêm lên, nhìn xuyên qua đó. Các sự vật đều trở nên méo mó vì khúc xạ ánh sáng. Mọi người nhìn tôi, có người nhổm cả dậy.

“Các vị cứ nhìn thế này thì tôi chết sao được?”

Tôi lên tiếng, thế là mọi người húng hắng ho và quay mặt đi. “Nên tiêm luôn đi, vì ba mươi phút sau thuốc mới có tác dụng.”

Tôi đang mặc áo dài tay nên phải vén ống tay áo lên, “Tôi chưa bao giờ tự tiêm cho mình, nên tiêm thế nào nhỉ?”

“Bác sĩ nói cắm kim vào đâu cũng được, bảo đảm là sẽ chết.”

Anh tiếp thị động viên. Tôi bóc túi nilon bọc ngoài bộ bơm tiêm, mũi kim tiêm nhọn hoắt lộ ra. Tôi hết nhìn mũi kim lại nhìn sang tên không tặc.

“Tôi đã khẳng định anh có thể cướp máy bay rồi nhé. Anh cứ thế mà làm, cứ việc đẩy mọi người vào tận cùng của nỗi sợ hãi!”

Hắn phấn chấn gật đầu.

“Tôi sẽ không để cô phải phí tiền đâu.”

“Nãy giờ cô nói mấy câu hơi quá đáng rồi đấy.”

Anh tiếp thị có vẻ bức xúc, nhưng tôi chẳng bận tâm. Tôi ấn pít tông bơm tiêm, đẩy một chút chất lỏng và bọt khí trào ra ngoài rồi đâm mũi kim tiêm vào bắp thịt gần khuỷu tay. Mũi kim cắm vào da thịt đau nhói. Tôi ấn mạnh hơn, bơm thuốc vào cơ thể. Cảm giác mát lạnh lan dần.

Tiêm xong, tôi rút ra. Anh tiếp thị cầm lấy bộ bơm tiêm đã hết thuốc. Tôi thả ống tay áo xuống rồi nói “Thế là xong!” Và nhắm mắt lại. Bóng tối nặng nề loang ra trước mắt tôi.

“Kìa, cô ấy bất động luôn rồi à?”

“Tôi nói ba mươi phút sau thuốc mới có tác dụng là nói dối đấy. Thực tế là có tác dụng ngay lập tức, tay bác sĩ ấy đã nói với tôi như vậy.”

“Sao anh lại nói dối người ta?”

“Vì tôi muốn cô ấy mua cho sớm, nếu không, giao dịch chưa kịp hoàn tất thì có khi anh đã bị khống chế rồi.”

“Anh suy nghĩ chu đáo quá nhỉ? Anh mong có người khống chế tôi lắm chứ gì?”

“Nếu thế thì tôi vớ bẫm. Tôi sẽ có được toàn bộ số tiền cô ta dành dụm. Thực ra, tay bác sĩ ấy đã cho không tôi thuốc này, miễn phí, tức là tôi chẳng mất gì. Tôi sẽ dùng món tiền này để bắt đầu một cuộc sống mới, hoặc ăn chơi ít lâu đã rồi mới tự sát. Ây da, một cuộc sống mới... Anh đã bao giờ nghĩ sẽ làm lại cuộc đời chưa?”

“Kể cả có sống tiếp thì hận thù của tôi cũng quá sâu đậm rồi. Sống cuộc sống mới trong khi tâm hồn đã chết, đối với tôi điều đó quá khó. Bây giờ tôi có một yêu cầu: Anh và toàn bộ hành khách hãy đứng lên và ngồi vào các hàng ghế trên. Có những ghế bỏ trống từ đầu, có những ghế giữa chừng bỏ trống nên thừa nhiều chỗ; Các vị nên ngồi tập trung ở phía trên để tôi dễ quan sát.”

“Đổi chỗ cũng được, nhưng nếu tất cả dồn lên trên thì liệu máy bay có bị lệch rồi rơi luôn không?”

“Không sao đâu, sớm muộn gì chẳng rơi.” “Còn cô kia thì sao?”

“Cứ để cô ta ở đó. Cả những ai nằm trên lối đi cũng mặc. Mau lên, tôi ra lệnh đấy! Các người không thèm nghe lệnh của người chưa học đại học T hay sao?!”

Cảm thấy mình đã chết rồi, tôi bèn mở mắt ra, vươn vai, vặn vẹo cổ, xoa nắn và nhìn sang ô cửa sổ bên trái. Thì ra tôi đã biến thành vong hồn và vẫn đang trên máy bay.

Anh tiếp thị và tên không tặc không còn ở bên cạnh nữa, chúng tôi đã trò chuyện trước khi tôi chết. Tên không tặc đã tập trung hành khách lên phía trên để tiện giám sát.

Vong hồn của tôi đứng lên, băng qua lối đi giữa các hàng ghế. Phía trên toàn thấy gáy các hành khách ngồi sát nhau, khoảng giữa khoang trở xuống phía đuôi thì bỏ trống lạnh lẽo.

Quanh chỗ tôi ngồi chỉ có một số thi thể bất động nằm gục, tức là nửa trên của máy bay thuộc về người sống, nửa dưới thuộc về người chết.

Tôi nhận ra mái tóc có những sợi dựng đứng, chính là tên không tặc. Để tiện theo dõi hành khách, hắn ngồi một mình ở phía sau, trong không gian của người chết.

Trông hắn rất cô đơn.

Khoang máy bay im phăng phắc, chỉ có tiếng động cơ ầm ĩ. Tôi bước trên lối đi, cố gắng bước thật nhẹ, rồi từ từ tiếp cận không tặc. Tôi rất thận trọng, không vấp vào các xác chết, không giẫm phải các lon đồ uống lăn ra đề phòng trượt chân.

Bây giờ tôi đã đứng hơi chếch phía sau chỗ không tặc ngồi, tay đặt lên lưng ghế, nhìn xuống đầu hắn. Không tặc ngồi cứng đơ, nhìn thẳng về phía trước, nhất cử nhất động của hành khách không qua nổi mắt hắn. Tôi còn cảm nhận được cả sự căng thẳng của hắn lan trong không gian.

Tôi đụng ngón tay vào sợi tóc ăng ten nhưng hắn không có phản ứng gì. Thì ra hồn ma có thể sờ vào những thứ mình muốn mà không bị ai phát hiện. Tôi khoái trá khi nghĩ đến việc gõ vào cái đầu hói của ai. Hóa ra làm hồn ma cũng hay. Tìm kiếm một hồi, tôi phát hiện ra một ông khách hói đầu. Da đầu ở đó có màu như các vùng da khác nhưng bóng loáng vì ánh sáng phản chiếu. Tôi định bước đến sờ vào cái đầu hói.

Đúng lúc đó, tên không tặc bỗng vươn vai, khẩu súng ngắn đang đặt trên mặt ghế bên cạnh. Tôi hiếm khi trông thấy súng ngắn nên cầm nó lên xem. Nặng thật, nếu gõ ngón tay lên sẽ gãy mỏng như chơi. Đúng là súng xịn rồi. Phát hiện hồn ma có thể cầm vật nặng làm tôi rất hứng thú. Tôi chĩa súng.

“Ơ, kìa, sao cô lại đứng đây?”

Không tặc vươn vai xong, ngoảnh lại, rất ngạc nhiên khi nhìn thấy “nữ cảnh sát.” Hắn nhìn chằm chằm khiến tôi ngạc nhiên.

“Anh nhìn thấy tôi à? Chắc anh có khả năng đặc biệt.”

Mọi hành khách đều quay lại nhìn. Có một người đứng lên, thì ra là anh tiếp thị. Anh ta há hốc mồm, “Sao cô lại sống lại?”

Tôi không giả bộ làm cảnh sát nữa, lúng túng trả lời, “Tôi... Tôi cảm thấy mình đã chết rồi mà!”

“Không! Cô chưa chết. Cô thử nhìn mình xem, chân cô kia kìa!”

Tôi nhìn xuống chân mình. Đúng, hai chân của tôi. Rốt cuộc tôi đã hiểu ra: Tôi chưa chết. Tiêm thuốc rồi mà không thể chết. Tôi chĩa súng vào anh tiếp thị: “Anh lừa tôi, làm quái gì có thuốc chết êm ái? Anh dám bán thuốc giả cho tôi!”

Anh ta lập tức ngồi thụp xuống tránh họng súng rồi mới dám từ từ ló đầu lên lưng ghế nhìn tôi. Mọi người xung quanh đều kêu thét lên và tránh xa anh ta. Cả khoang hành khách bỗng hỗn loạn.

“Cô hãy khoan, nghe tôi nói đã! Tôi không biết nó lại thế này.” Anh tiếp thị phân trần, vẻ ngơ ngác, rồi hình như sực nghĩ ra điều gì. “Hay là tay bác sĩ bán cho tôi thứ thuốc vô tác dụng?”

Tôi vẫn chĩa súng vào anh ta, ngón trỏ đặt nơi cò súng.

“Thế thì tại sao anh lại bán cho tôi? Không được chết êm ái thì tôi sẽ phải chết vì máy bay rơi.”

Anh tiếp thị nấp sau lưng ghế, hốt hoảng lắc đầu:

“Khoan đã, khoan đã. Cô hãy bình tĩnh. Cô có biết mình đang cầm thứ gì không?”

“Đương nhiên là biết, đừng tưởng tôi là đồ ngớ ngẩn.”

“Nếu đã biết, cớ gì cô còn chĩa súng vào tôi? Sao không chĩa vào hắn kìa?” Anh tiếp thị chỉ vào tên không tặc đứng bên tôi, “Chĩa vào hắn, khuyên hắn đầu hàng đi.”

“Sao tôi phải bảo anh ta đầu hàng? Tôi tin chắc anh ta sẽ làm cho máy bay lao xuống!”

“Rõ ràng cô là đồ ngớ ngẩn!”

Nghe anh tiếp thị kêu lên như thế, các hành khách cũng tỏ ra bất mãn với tôi. Tôi bình tĩnh nghĩ ngợi, rồi hiểu ra ý của họ: Mất khẩu súng nghĩa là tên kia hết cả cướp máy bay.

Tôi liền chĩa súng vào tên không tặc. Anh tiếp thị tỏ ra yên tâm. “Xin lỗi nhé! Lúc nãy tôi ủng hộ anh nhưng giờ thì...”

Tôi đã nói “Xin lỗi” hẳn hoi, nhưng dường như hắn không bận tâm đến họng

Súng đang chĩa vào mình, chỉ điềm nhiên lắc đầu:

“Không sao.” Rồi hắn nhún vai, thò tay phải vào trong áo khoác. “Vì tôi còn một khẩu súng nữa.”

Cả khoang hành khách bỗng căng thẳng, vẻ mặt mọi người cứng đơ, không ai ho he hoặc nhúc nhích gì. Vẻ mặt tên không tặc thì rất nhẹ nhõm, tay vẫn đặt giữa lớp áo vét và áo len, hắn nhìn thẳng vào tôi.

“Trong túi áo này còn một khẩu súng, tôi sẽ rút ra và bắn cô.” Tay phải của hắn vẫn đặt sau áo, tất nhiên không ai nhìn thấy. “Cứ để nguyên tay phải ở đó, cấm động đậy!”

“Nếu cô không muốn bị tôi bắn chết thì cô bắn trước đi!” Nói xong, hắn nhếch mép cười. Vẫn rất bình tĩnh.

“Tôi mải miết học tập giữa những đêm đông, rồi trời sáng lúc nào không biết. Tôi mở cửa sổ, không khí lạnh tràn vào phòng, miệng tôi thở ra hơi trắng xóa. Buổi sớm sương mù đọng thành những hạt băng, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Thật hạnh phúc, tôi thầm nghĩ, mình đã học rất chăm chỉ. Sáng tinh mơ là thời khắc tôi yêu thích vô cùng. Nhưng tôi sắp trở thành kẻ giết rất nhiều người, tôi không còn được ngắm cảnh đẹp sớm mai nữa rồi!”

Nói xong hắn rút bàn tay phải ra chĩa vào tôi, tôi lập tức bóp cò. Súng giật, thúc vào lòng bàn tay tôi, một luồng không khí tạt vào mặt. Mọi hành khách đều nằm rạp xuống. Tên không tặc đổ vật giữa lối đi, tay phải cầm một chiếc bút máy.

Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời, tôi ngồi trong nhà gã, vừa ôm đứa con gã trên đùi vừa xem ti vi. Đó là một cô con gái đang tuổi đi nhà trẻ, ở nhà một mình. Con bé không sợ người lạ, nó rất quấn tôi. Hai chúng tôi cùng ngồi xem bản tin thời sự mãi, nó vừa mới ngủ thiếp đi.

Chiếc ti vi trong góc phòng đang phát về vụ cướp máy bay xảy ra trưa nay. Rất nhiều cảnh ngắn nối nhau, có cảnh máy bay vừa hạ cánh, cảnh hành khách xuống máy bay, cảnh đưa thi thể đi, có cảnh quay cảnh sát vào khoang máy bay. Trong số hành khách được hộ tống ra, tôi thoáng nhìn thấy mặt anh tiếp thị và tôi.

“Ôi, chuyến đi tồi tệ nhất từ trước đến giờ!” Tôi còn nhớ câu anh ta nói khi vừa xuống máy bay. Hai chân anh ta chà lên mặt đất để chắc chắn rằng mặt đất vững chắc chứ không chao đảo. “Bây giờ tôi không nghĩ đến chuyện tìm đến cái chết nữa.”

Tôi được khiêng lên xe cứu thương và chở đến bệnh viện vì cần kiểm tra xem chất lỏng tôi đã tiêm vào tay là gì. Một số hành khách chóng mặt ngất xỉu được đưa đến bệnh viện.

Tất cả như một giấc mơ.

Lúc này đứa bé đang ngủ trên đùi tôi khẽ động đậy rồi áp mặt vào ngực tôi, vẻ hài lòng sung sướng. Nhà này là một căn hộ chung cư trên tầng ba, ánh mặt trời chiếu vào qua cửa sổ hướng Nam, cả căn phòng bừng sáng. Trên cửa sổ đặt một chậu hoa, tôi đang nhìn chậu hoa thì nghe thấy tiếng mở cửa.

“Anh về rồi đây!”

Giọng của người đàn ông ấy, tôi từng nghe hồi học phổ thông, bây giờ tôi vẫn nhận ra. Sau đó là tiếng chân bước ở hành lang, tiếp đó là cửa phòng khách mở toang.

Gã dừng lại ở bậu cửa, nhìn thấy tôi đang ngồi trên sàn nhà và bế đứa con gái. Bốn mắt gặp nhau. Khuôn mặt gã hệt như trong trí nhớ của tôi. Tuy tôi chưa kể rõ chuyện giữa chúng tôi, nhưng đến giờ, vết thương gã để lại vẫn hằn sâu trong tâm hồn và thể xác tôi.

“Anh về đấy à?” Tôi nói.

Gã kinh ngạc nhìn tôi. Trong tích tắc nhận ra khuôn mặt tôi, gã giật lui mấy bước.

“Sao cô lại ở đây?”

“Tôi nhờ người điều tra được.”

Tôi trả lời, đồng thời cầm con dao bên cạnh lên.

“Có điều trên đường đến nhà anh, tôi gặp chuyện tồi tệ lắm. Máy bay bị không tặc, tôi còn bắn chết người nữa.”

“Vợ tôi đâu?”

Gã đứng đó, liếc nhìn con dao trong tay tôi. “Hình như đi mua hàng, để con bé ở nhà.”

Tôi kề con dao vào cổ đứa bé đang ôm trong lòng.

Nghe ti vi nhắc đến tên mình, tôi ngoảnh sang nhìn màn hình. Ảnh tôi được phóng to. Họ nói tôi là một hành khách được cứu, nhưng đã tự ý ra khỏi bệnh viện, hiện đi đâu không rõ. Tôi nhớ lại lúc chiều nay, cảnh sát ở bên ngoài chờ lấy lời khai nhưng tôi chỉ nói một câu “Tôi phải đi vệ sinh đã” rồi chạy ra khỏi bệnh viện.

Gã nhìn hình ảnh tôi trên ti vi rồi lại nhìn tôi đang cầm dao. “Tại sao cô lại làm vậy với tôi?”

“Gieo nhân nào gặt quả nấy. Anh không bao giờ nghĩ chuyện như thế này sẽ xảy ra à?”

“Tôi xin cô, hãy tha cho con gái tôi.”

Gã quỳ sụp xuống sàn, vừa khóc vừa xin lỗi về những ngày gã và đồng bọn hành hạ tôi ở trường phổ thông. Tiếng khóc nghẹn ngào. Lát sau, cánh cửa lại mở ra. Vợ gã xách túi đồ bước vào rồi đứng sững ở cửa phòng khách. Đứa con gái vẫn đang áp mặt vào ngực tôi. Không ai nhúc nhích, không ai lên tiếng. Cả ba người đứng im một lúc lâu. Tôi vừa kề dao vào cổ con bé vừa nhìn ti vi.

Lúc này màn hình xuất hiện bộ mặt của tên không tặc. Giọng người dẫn chương trình rất rành rọt. Hắn đã giết một nữ tiếp viên hàng không và không ít hành khách. Tôi bỗng nhớ đến những lời của kẻ đã chết dưới tay tôi, câu chuyện về buổi sáng tinh mơ sương mù bao phủ. Tôi nhấc con dao ra khỏi cổ con bé rồi đứng lên.

“Tôi không thể giết hai người trong một ngày.”

Tôi bế đứa bé, bước ra cửa chính, đi lướt qua cô vợ. Gã không hề ngoảnh lại, vợ gã thì vẫn bất động nhìn tôi như thể đang sống trong một cơn mê.

Tôi rời khỏi khu chung cư. Mặt trời sắp lặn, bầu trời đỏ rực. Tôi chạy trên vỉa hè, thỉnh thoảng va vào khách bộ hành. Chính tôi cũng không biết mình đang chạy đi đâu nhưng tôi vẫn tiếp tục chạy.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Zoo - chương 11 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Zoo
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Zoo - chương 11. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.309273004532 sec