Xuyên Việt Thú Nhân Chi TướngXuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng - chương 192

Chương 192: Phiên ngoại 22: Chiêu (4)Tải chương
Ngôn tình 2 > Nữ phụ - Mạt thế - Thú nhân
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Mới vừa chui qua mỏm đá thông với hồ nước kia Chiêu liền nghe thấy tiếng thở dốc ồ ồ cùng với tiếng cơ thể nặng nề va chạm vào vách núi của con thú xấu xí. Chiêu cuống quít chạy tới, chỉ thấy trong ánh sáng mong manh, con thú xấu xí tự đâm người vào vách núi đến vết thương chồng chất, trên bộ lông đều là vết máu loang lổ, ngay cả trong kẽ móng vuốt cũng rịa ra máu. Trong lòng Chiêu hoảng hốt, đang muốn tiến đến ngăn cản hành động điên cuồng của nó thì đã thấy con thú xấu xí đột nhiên nhìn về phía cậu, bởi vì ánh sáng quá yếu, nên nhìn không rõ thần sắc trong mắt nó, chỉ là cảm thấy sâu thẳm trong đôi mắt kia là sự điên cuồng khiến cho lòng người run sợ.

“Tên xấu xí kia, ngươi làm sao vậy?” Chiêu chỉ cảm thấy tim mình đập thình thịch, cũng không biết là bởi vì thấy được cảnh tượng khiến cho người ta kinh sợ hay là bởi vì ánh mắt của nó.

Không ngờ vừa phát ra âm thanh, con thú xấu xí liền như bị kích thích, nhào mạnh về phía Chiêu.

“Đánh nhau hả? Ta không sợ ngươi đâu.” Chiêu nhanh nhẹn tránh đi, đè nén lo lắng trong lòng, cười nói. Cậu nghĩ mình luyện tập với nó dù sao cũng dễ chịu hơn là để nó đâm đầu vào tảng đá. Nhưng mà sau khi ngươi đánh ta cắn mấy cái qua lại, Chiêu càng cảm thấy có gì đó không đúng, bởi vì cậu phát hiện con thú xấu xí tựa hồ muốn quấn đến sau lưng của cậu, Chiêu không khỏi cảm thấy khó hiểu mà hỏi: “Này, ngươi rốt cuộc muốn làm gì hả?”

Con thú xấu xí có lẽ cũng bị chuyển động vòng quanh mà có chút không kiên nhẫn, giận dữ gầm lên, tiếng rít gào như sấm ở trong động kín càng không ngừng vang vọng, làm cho tai Chiêu chấn động đến ong ong lên, nhất thời phân tâm liền bị nó quật ngã xuống đất. Chiêu bị đè tới kêu rên ra tiếng, đang muốn xoay người phản kháng con thú xấu xí thì cổ liền bị cắn một cái, trong lòng cậu không khỏi run lên, dọc xương sống cảm thấy rét lạnh, thầm nghĩ con thú xấu xí không phải là đói đến choáng váng rồi muốn ăn mình đấy chứ. Ngay lúc cơ thể cậu căng chặt, chuẩn bị liều mạng với con thú xấu xí thì lại có cảm giác ở gốc đuôi mình có một thứ gì đó nóng hâm hấp đặt vào. Chiêu ngẩn người, phát hiện vật kia luôn muốn chui vào cái mông đóng chặt của cậu, cậu không khỏi rùng mình một cái, hoảng sợ kêu lên: “Này, này, ngươi làm gì vậy?” Cậu rốt cuộc biết thế này là sao, thế nhưng có thể là bởi vì lúc trước sơ ý, cái đuôi đã bị đẩy qua một bên, muốn kẹp chặt đuôi cũng không làm được.

“Đại ca, đại ca, ngươi thấy rõ ràng mà, ta không phải là á thú! Ta là thú nhân! Ta là thú nhân…” Cổ bị cắn, cho dù Chiêu có dùng sức lớn hơn nữa cũng không được, chỉ có thể vừa không ngớt lời khuyên răn, vừa có ý đồ hóa thành hình người. Chẳng qua mới vừa biến hoá một nửa, cậu liền hét thảm một tiếng, lại biến trở về nguyên dạng, “A… Đau! Đau! Đau! A a a, nhẹ chút, nhẹ chút… Huynh đệ, ngươi không thể như vậy… ta là… ta là thú nhân, không, không, ta với ngươi đều là giống đực, là đực đấy… A mạt ơi, cứu con…”

Con thú xấu xí thở hồng hộc, phần háng mạnh mẽ cử động, bộ dạng chẳng giống kẻ bị vây trong đói khát trường kỳ. Mất đi thần trí, nó tựa hồ tìm ra cách phát tiết thích hợp cho sự hung bạo trong cơ thể, đâu dễ dàng để ý tới lời cầu xin tha thứ của Chiêu.

Chiêu đau muốn chết, cắn răng lại một lần nữa thử hóa thành hình người, lần này thành công, có điều cảm giác còn bết bát hơn là để hình thú, vì thế trong nháy mắt cậu lại khôi phục về hình thú. Chẳng qua trong một vòng biến hóa, cổ cuối cùng cũng thoát khỏi răng nanh của con thú xấu xí, Chiêu đang túm lấy cơ hội xoay người mà đứng dậy thì đột nhiên cảm thấy móng vuốt vốn để trên bả vai mình tựa hồ có chút dị thường, ngay sau đó, cơ thể cậu bị hai cánh tay cường tráng thuộc về con người ôm chặt lấy, mà cái mông vô cùng đau nhức dường như cũng thư thái đi rất nhiều, không căng đến khó chịu như trước nữa. Chiêu ngạc nhiên quay đầu lại, đối diện với khuôn mặt nam nhân đầm đìa máu. Có lẽ khuôn mặt này đã từng rất anh tuấn, nhưng bây giờ bởi vì vết thương cũ mới chồng chất mà có thể nói là vô cùng xấu xí, đáng sợ, có điều Chiêu lại không hề cảm thấy sợ hãi hay chán ghét, cậu chỉ là hết sức kinh ngạc.

“Tên xấu xí, ngươi… ngươi là thú nhân?” Chiêu ngạc nhiên đến mức quên mất hai người còn đang ở một tư thế vô cùng thân mật. Rốt cuộc cậu đã hiểu tại sao con thú xấu xí có thể hiểu lời cậu nói, còn biết thú nhiều xương là gì.

Thú nhân xấu xí không trả lời, chôn mặt vào cổ Chiêu, khiến cơ thể hai người dán vào nhau đến không có một khe hở, tiếp tục động tác lúc trước. Sự thân mật cực hạn đó rốt cuộc khiến trong lòng Chiêu nảy sinh cảm giác khác thường, thời gian trôi qua cũng dần cảm thấy có chút cảm thụ, hai chân không khỏi nhũn ra, cơ thể nóng lên, thiếu niên tham hoan, làm sao còn có tâm tư phản kháng.

Cũng may hai người đều có một thời gian chưa ăn no nên cũng không giằng co được bao lâu liền kết thúc.

“Ta… ta… không… nhớ, không nhớ nổi mình… mình tên… mình tên là gì…” Thú nhân xấu xí nằm ngửa bên người Chiêu vẫn còn đang nằm sấp, thử mở miệng nói chuyện. Giọng của hắn có chút khàn khàn, còn có chút trầm dày, nghe vào tai có cảm giác khiến lòng người run rẩy, yếu mềm, chẳng qua có thể là đã lâu không nói chuyện nên hắn nói rất chậm, hơn nữa luôn chần chờ lặp lại. Nhưng càng nói thì càng trôi chảy hơn.

Khi đó Chiêu mới biết được con thú xấu xí vốn là thú nhân của một bộ lạc ven biển, sau khi bị xác định là thú thì bị tộc nhân ném tới hòn đảo này, giống như rất nhiều con thú khác từng ở trong bộ lạc. Cho nên mặc dù có thú nhân lên đảo thu thập trái cây dại, nhưng không ai săn bắt ở đây. Vài năm đầu, hắn còn có thể duy trì tỉnh táo, nhưng sau này theo thời gian tăng trưởng cùng thú, ý thức dần dần hỗn độn, dù cho hắn hết lần này đến lần khác nhớ lại cuộc sống trong bộ lạc, hết lần này đến lần khác tự nói với mình, hắn là thú nhân, không phải thú, nhưng hắn vẫn không thể tránh khỏi việc dần dần quên đi. Chẳng qua so với những con thú khác, hắn đã xem như là may mắn rồi, chí ít phần lớn thời gian hắn vẫn duy trì được lý trí, không hoàn toàn bị thú tính khống chế, đồng thời luôn nhớ mình phải biến thành người. Đa số vết thương cũ trên người hắn và khung xương tứ chi méo mó đều là hết lần này đến lần khác biến thành người thất bại mà tạo thành. Mà mỗi lần đến giai đoạn chuyển tiếp từ mùa tuyết sang mùa mưa, cơ thể hắn sẽ hoàn toàn bị thú tính chiếm cứ, động dục, khát máu, hung tàn, thô bạo giống như rất nhiều dã thú khác. Khi nào trải qua hết thời gian này mới chậm rãi khôi phục lại chút thần trí.

Nghe xong những chuyện hắn đã trải qua, Chiêu cảm thấy trong lòng có chút khổ sở, cậu đi qua liếm lên mặt hắn, ra vẻ thoải mái nói: “Trước đây ta cũng không thể biến hoá, là do a mạt và a phụ mang ta đến phương Bắc tìm thú quả, sau đó gặp được Ngự, là Ngự giúp ta biến hình, nếu không ta cũng sẽ như ngươi. Nếu ngươi có thể gặp Ngự hoặc tộc nhân của ông ấy sớm một chút thì tốt rồi.” Lời của Chiêu mang theo ý an ủi, cậu hoàn toàn quên mất lúc nãy đối phương đã làm gì với mình. Hoặc có thể nói, trong lòng Chiêu, chuyện kia thật ra cũng không phải là chuyện quá nghiêm trọng, ngoại trừ ban đầu hơi đau thì sau đó vẫn khá là thoải mái.

Bởi vì lúc trước con thú xấu xí mất đi lý trí mà va chạm vào vách núi nên lúc này toàn thân đều là máu, sau khi biến thành người trông lại càng đáng sợ, nhưng hắn vẫn như không có cảm giác gì, giơ tay lên vuốt đầu Chiêu, kéo ra một nụ cười vô cùng cứng ngắc “Giờ gặp được ngươi cũng rất tốt rồi.” Nếu trước kia hắn có thể biến hoá, có lẽ sẽ không gặp được Chiêu, coi như có gặp thì quan hệ của hai người cũng sẽ không giống như bây giờ. Cho nên, hắn không hề cảm thấy tiếc nuối, thậm chí còn có chút may mắn.

Mặc dù biết đây là lời bất đắc dĩ, nhưng nghe thấy hắn nói như vậy, Chiêu vẫn cảm thấy rất vui, thấy hắn tựa hồ cũng không phải quá đau buồn, vì thế lòng hiếu kỳ của Chiêu liền xông ra, cậu hỏi: “Ngươi luôn không cho ta giết đám dã thú trong động cũng là bởi vì chúng đều là thú sao?”

“Cũng không phải tất cả đều là.” Con thú xấu xí hơi nghiêng người, nhìn thấy khuôn mặt Chiêu bị che phủ ở dưới ánh sáng yếu ớt lộ ra nét trẻ con, hắn mang khuôn của kẻ đã trưởng thành, khẽ nói “Chỉ có bộ phận thú ăn thịt là phải thôi. Không cho ngươi bắt giết cũng không phải sợ ngươi ngộ sát đến thú…” Nói đến đây, hắn buông tiếng thở dài, “Thú và dã thú cũng không có gì khác nhau.”

“Cánh rừng này không thể đi ra được, mùa tuyết rơi lại rét lạnh vô cùng, toàn bộ sinh vật trong rừng đều chỉ có thể tụ tập ở trong huyệt động này mới có thể sống qua thời gian buồn chán cực lạnh. Nếu săn thú ở trong này, thú ăn cỏ và những con thú nhỏ ăn thịt yếu ớt nhất định sẽ bởi vì sợ hãi mà chạy trốn ra ngoài, tới mùa tuyết rơi kế tiếp cũng không dám tiếp tục tiến vào nơi này tránh rét, dẫn tới chết vì đói rét. Nếu vậy, đợi tới mùa mưa, thú ăn thịt vượt qua mùa tuyết rơi cũng sẽ bởi vì không có thức ăn mà giết hại lẫn nhau, cuối cùng không ai sống sót nổi. Thế nên sinh vật lạc trong rừng đều phải tuân theo quy tắc, trước khi mùa tuyết rơi đến đều có thể tự cất giữ thức ăn, nhưng sau khi tiến vào hang động này thì không thể tiếp tục săn bắt nữa. Nếu trái quy định sẽ bị đàn thú ăn thịt tấn công. Khi ta còn nhỏ, tích không đủ thức ăn cho mùa tuyết rơi, cũng từng có chủ định bắt thú ăn cỏ như ngươi, nếu không phải do cơ thể nhỏ trốn đến nơi này, thì đã sớm mất mạng rồi.”

Chiêu nghe tới líu lưỡi, may là con thú xấu xí luôn trông chừng cậu, nếu không kể cả cậu có tài giỏi hơn nữa cũng sẽ không chống nổi sự tấn công của một đám dã thú. Đồng thời cậu lại nghĩ không biết cái quy củ này là bởi vì thú nơi này đặc biệt thông minh hay là do trải qua vô số giáo huấn bi thảm mới chậm rãi hình thành.

“Có lẽ là bao gồm cả hai.” Con thú xấu xí nói.

Mặc kệ đáp án là gì, cũng không thể nào tìm tòi ra. Chiêu luôn không phải người tự tìm chuyện rối rắm cho mình, đảo mắt cái liền ném nó qua một bên mà hỏi “Thế thật sự không có cách nào ra ngoài sao?”

“Nếu có thể đi vào thì hẳn là cũng có thể đi ra, nhưng ta vẫn chưa tìm được.” Con thú xấu xí trả lời như tác phong làm việc của hắn, cẩn thận mà ổn trọng, cũng không bừa bãi đưa ra kết luận.

Trong lòng Chiêu cũng nghĩ như vậy, nghe suy nghĩ của hắn giống mình, cậu không khỏi lại thấy vui mừng. Lúc này nghỉ ngơi, Chiêu thấy cơ thể cũng không quá đau đớn, nhưng người dính dấp lại vô cùng khó chịu, liền nhấc mình trượt vào trong nước, còn không quên kêu con thú xấu xí đi tắm cùng: “Ngươi cũng tắm đi, toàn thân đều là máu.”

Con thú xấu xí thấy bộ dáng Chiêu không có chút nào tức giận, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, lập tức cảm thấy có chút vui mừng nói không nên lời, liền đi theo xuống nước, cẩn thận rửa sạch.

“Sơn động này là ở đâu vậy? Tại sao cho tới bây giờ ta chưa từng thấy qua?” Một mình Chiêu lặn xuống nước, tới lúc ló đầu lên, trong miệng và hai tay đều vớ được mấy con cá nhỏ, cậu ăn cá trong miệng, rồi đưa cá trong tay cho con thú xấu xí, hỏi. Câu hỏi này tồn tại ở trong lòng Chiêu đã lâu rồi, chỉ là trước kia không có cách nào giao lưu với con thú xấu xí, còn mình lại tìm không thấy lối ra, vậy nên Chiêu vẫn luôn thấy buồn bực ở trong lòng.

“Dưới hồ.” Trong miệng con thú xấu xí có cá, nên chỉ trả lời ngắn gọn. Sau đó bắt chước Chiêu lặn xuống nước, bắt đầu bắt cá, có điều hắn mới vừa hóa thành hình người, còn chưa quen dùng tay, động tác vô cùng vụng về, cuối cùng miệng đã bắt được, mà tay thì lại chưa. Chiêu cảm thấy thích thú, liền quên câu hỏi của mình, bơi qua giúp hắn.

Chính xác mà nói, sơn động này là nguồn nước ngọt duy nhất ở trong rừng, dưới mặt hồ hai mét, kề bên khe hẹp của hai khối nham thạch. Khi mùa tuyết rơi rốt cuộc qua đi, tất cả người và thú đều rời khỏi sơn động thì Chiêu mới biết rõ. Hóa ra hồ nước này rất kỳ lạ, vừa đến mùa tuyết rơi, mực nước trong hồ sẽ rút xuống dưới cửa động, hiện ra lối vào hang động, chờ mùa mưa đến, nước tuyết tan hòa với nước mưa sẽ làm mực nước dâng lên, che phủ lấy hang động. Lúc Chiêu đến là vào mùa mưa, đương nhiên sẽ không biết sự tồn tại của nó.

Con thú xấu xí hóa thành người không bao lâu, mùa tuyết rơi liền kết thúc. Ánh mắt của dã thú ở trong động bị đói đến gầy trơ xương lộ ra vẻ liều lĩnh tiếp bước nhau xông ra ngoài, trong đó thú ăn cỏ và thú con yếu ớt là chạy trốn nhanh nhất, bởi vì một khi rời khỏi hang động này, chúng sẽ trở thành đối tượng săn bắt, không chạy nhanh lên thì phải mất mạng. Lối ra được giấu kín, lại có tảng đá lớn che, không có tia sáng xuyên qua, cũng vừa vặn ngăn trở gió tuyết, chả trách Chiêu vẫn luôn không tìm thấy.

“Thú ăn thịt có thể trữ con mồi vượt qua mùa tuyết, thú ăn cỏ chẳng lẽ dự trữ cỏ khô?” Trải qua cái động lớn toàn mùi phân và nước tiểu của dã thú, Chiêu nhịn không được tò mò hỏi.

Con thú xấu xí lắc đầu, “Trên vách động sẽ mọc một ít rêu xanh, còn có rong, thú ăn cỏ đói thì sẽ gặm mấy cái. Tuy không đủ ăn nhưng thú bị đói chết cũng không nhiều.”

Chiêu cảm thấy khu rừng mê cung này thật thần kỳ, điều duy nhất không tốt là không ra được. Nghĩ đến đây, Chiêu lập tức mất hết hứng thú với mọi thứ, buồn bực theo sát con thú xấu xí rời khỏi sơn động. Mới vừa đặt chân lên bờ hồ, còn chưa kịp thấy rõ tình huống chung quanh đã bị một con thú rời động trước họ một bước tấn công. Đây chẳng khác gì đưa đồ ăn tới cửa. Hai người hợp sức giải quyết, thức ăn cho hơn mười ngày cũng đã có.

Cuối mùa tuyết vẫn không thấy hai ông mặt trời, nhưng nhiệt độ bây giờ vẫn khiến tuyết tan ra với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Rời khỏi hồ nước, Chiêu quay đầu lại nhìn thoáng qua, cậu phát hiện nước trong hồ đã dâng qua lối vào hang động, thế mới biết tất cả chạy trốn mau, ngoại trừ sợ bị ăn thịt thì còn sợ bị chết đuối nữa. Chiêu chẹp chẹp miệng, lại cảm thấy nơi này thật sự rất thần kỳ.

Phiên ngoại 23: Chiêu (5)

Đứng ở trong rừng, có thể chứng kiến tuyết trắng ở trên dãy núi, nhưng rõ ràng nhìn thấy không xa, lại đi thế nào cũng không đến. Vậy nên không có sơn động để dung thân, nhưng thật ra có một vài động cây, có điều đã bị một vài dã thú chiếm cứ. Con thú xấu xí luôn phiêu bạt khắp nơi, đi tới đâu ngủ tới đó, lúc trời mưa thì tìm tới chỗ có thể tránh mưa, không tìm được thì cứ thế mà đội mưa, vậy nên cũng không tốt hơn là sau khi Chiêu đến.

“Hay là chúng ta dựng nhà đi.” Lúc Chiêu xác định trong thời gian ngắn không thể rời khỏi nơi này đã đề nghị như thế.

Con thú xấu xí bây giờ đối với Chiêu gần như là nói gì nghe nấy, không cần suy nghĩ đã đáp ứng. Đến nỗi xây một căn nhà tốn bao nhiêu sức lực, bằng hai người họ có thể xây không, trong mắt hắn xem ra vốn không thành vấn đề, bởi vì họ có nhiều thời gian lắm.

Con thú xấu xí là mẫu người hành động, tuy Chiêu mắc bệnh lười nhưng cậu có sức lực, hơn nữa cậu cũng không muốn ngủ tiếp ở trong mưa hoặc là tranh động cây với đám dã thú, thế nên trong việc này cũng vô cùng tích cực. Ban đầu Chiêu muốn dùng đá xây nhà như trong bộ lạc, nhưng sau khi đi dạo một vòng trong rừng, cậu mới phát hiện là không tìm thấy đá, cuối cùng hai người vừa thương lượng liền quyết định dùng gỗ để xây.

Chiêu có mang theo dao hắc thạch bên người, chỗ đốn củi lại gần đây, có điều hai người không có kinh nghiệm xây nhà, nên giằng co qua hai lần trăng tròn mới dựng được một ngôi nhà với dáng vẻ bên ngoài chẳng ra sao cả, nhưng vẫn là một căn nhà gỗ rắn chắc. Ngôi nhà cách hồ không xa, vách tường là dùng cọc gỗ vót nhọn chôn dưới đất mà thành, khe hở dùng hỗn hợp bùn và cỏ bạch thủy nghiền nát trát lên, mái bằng dùng vài cây gỗ gác ngang qua, sau đó phủ cành cây, cuối cùng là trải cỏ lên, nhưng ở một thời gian ngắn liền phát hiện có nước đọng, vì thế đổi mái thành trước cao sau thấp, để nước mưa chảy xuống.

Bởi vì hình thú của hai người cũng không nhỏ, cho nên nhà xây khá lớn, đất đầm chặt kiên cố bằng phẳng, bên trong còn có xây một cái lò để nướng thịt. Cửa cũng dựng vừa rộng vừa cao, trước nhà dùng bụi gai vây thành một khoảng đất trống lớn để tránh dã thú xông vào. Ngoài ra thì không có cái gì hết, vô cùng đơn giản, đơn giản đến nỗi giống như chỉ vì để có chỗ trú khi trời mưa mà thôi.

Nhà đá trước kia Chiêu ở tốt hơn chỗ này không biết bao nhiêu lần, nhưng ngôi nhà này dù sao cũng là tự tay mình dựng lên, tính cách Chiêu lại còn trẻ con, thế nên cảm giác căn nhà này kiểu gì cũng tốt hơn, ngoại trừ lúc đi săn bắt thì lúc nào cậu cũng thích nằm sấp trong nhà ngủ. Đến nỗi con thú xấu xí vốn đã quen với cuộc sống màn trời chiếu đất, không có ý nghĩ gì với thứ tốn nhiều sức lực để làm ra thế này mà thấy Chiêu thích như vậy, hắn liền cảm thấy nơi này cũng không tệ.

Nhà xây xong, ngoại trừ thỉnh thoảng làm thêm vài đồ đạc cho bên trong thì hai người cũng không có việc gì, vì thế liền chuyên tâm tìm kiếm đường ra của khu rừng mê cung này. Con thú xấu xí cũng không để ý tới chuyện có thể ra ngoài hay không, nhưng Chiêu còn có thân nhân bạn bè, hơn nữa cậu không chịu được cảnh hiu quạnh, nên làm sao cậu có thể cam tâm vĩnh viễn ở một nơi bị phong bế hoàn toàn so với thế giới bên ngoài cho được. Thế nhưng Chiêu không thể nào ngờ được, cuộc tìm kiếm này lại kéo dài tới tận mười năm.

Mười năm, vẻ trẻ con trên khuôn mặt Chiêu được cởi bỏ, nhưng lại thêm hai phần cáu kỉnh. Ngoại trừ con thú xấu xí không có vướng bận gì, bất cứ ai ở thời gian dài trong một nơi bị ngăn cách lại vĩnh viễn không thể rời khỏi, thì người có nghĩ thoáng tới đâu cũng sẽ có cảm giác khó mà chịu được.

“Năm nay chúng ta vào động trú qua mùa tuyết rơi đi.” Thấy trời ngày càng lạnh, lại một mùa tuyết rơi nữa sắp đến, Chiêu uể oải nói.

Sau khi dựng xong nhà gỗ, hai người vì không thích ở trong hang động tối tăm, nên mùa tuyết rơi tiếp đó liền thử ở trong nhà gỗ, họ phát hiện chỉ cần làm cửa ngăn lại, chuẩn bị đủ củi và thức ăn thì ở thoải mái hơn là so với ở trong động. Vậy nên cứ đợi mùa mưa đến lại gia cố thêm cho ngôi nhà, mấy năm sau cũng chưa xuống cái động dưới hồ. Nhưng nhìn nước hồ lên xuống nhiều năm, nỗi nhớ nhà da diết mà không sao làm gì được, Chiêu đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.

Nước trong hồ này rút về đâu? Đi theo lối nước rút có thể rời khỏi nơi quỷ quái này không? Một khi có suy nghĩ, Chiêu lập tức hành động, cùng con thú xấu xí tìm tòi dưới đáy hồ vào một mùa mưa, phát hiện ngoại trừ hang động họ ẩn náu thì cũng không có nơi nào có thể xả nước. Có điều trước khi nước trong hồ rút xuống, trong động cũng tràn ngập nước, hai người không thể ở trong đó lâu được, bởi vậy cậu mới có đề nghị này.

“Được.” Con thú xấu xí trả lời. Mười năm nay, quan hệ của hai người biến hóa vài lần, từ ban đầu là kẻ thù, sau đó là bạn bè, lại bởi vì chuyện con thú xấu xí hóa thành người liền biến thành quan hệ mập mờ giữa bạn bè và tình nhân, cuối cùng trải qua thời gian dài ở chung đã không khác gì là bạn đời của nhau. Chí ít, con thú xấu xí xem Chiêu là bạn đời của mình, cho nên hắn bảo vệ cậu như đối với bạn đời của mình. Chỉ là hắn không thích nói chuyện, hoặc có thể những việc đã trải qua khiến hắn không có lời nào để nói, ngoại trừ Chiêu hỏi một vài vấn đề, phần lớn thời gian hắn đều lắng nghe Chiêu nói chuyện, cũng không phát ra tiếng, đến nỗi chuyện Chiêu quyết định, chỉ cần không gây hại cho hai người, hắn lại càng không bao giờ phản đối.

Vì thế chờ nước trong hồ rút xuống, thời tiết lạnh đến thức ăn cũng có thể cất giữ, hai người bắt đầu chuẩn bị thức ăn qua mùa tuyết rơi. Tạm thời để trong nhà gỗ, chờ tuyết đầu mùa rơi xuống liền lục đục chuyển con mồi và trái cây đã đông cứng vào trong cái hang nhỏ dưới động họ đã từng ở. Cùng bận rộn với họ còn có những con thú ăn thịt khác, trong thời gian đó cũng không gây chuyện với nhau. Cảnh tượng này tuy rằng đã thấy nhiều năm, nhưng Chiêu vẫn cảm thấy cực kỳ thú vị. Lúc mặt hồ hoàn toàn đóng băng, hai người và toàn bộ dã thú tránh rét đều đã vào động. Mùa tuyết rơi buồn chán chính thức bắt đầu.

Hai người nghỉ ngơi một ngày, liền bắt đầu tìm kiếm dòng nước từ trong động. Chẳng qua ngoại trừ hồ nước tối đen kia thì còn hai dòng nước khác ở trên mỏm đá vốn không thể tra xét, cuối cùng chỉ có thể lại đi vào hồ nước tối đen đó. Bởi vì lúc này con thú xấu xí cũng có thể hóa thành hình người, cho nên miễn cưỡng có thể đi qua mỏm đá thấp bé kia mà không cần chờ đến lúc đói bụng cho sọp người xuống nữa.

“Nếu nơi này vẫn không tìm thấy…” Chiêu nói, tâm trạng hơi tụt xuống, có lẽ là số lần thất vọng đã quá nhiều nên trong lòng đã không thể nào tiếp tục ôm hy vọng nữa.

Con thú xấu xí không biết an ủi người, chỉ có thể đưa tay ôm lấy Chiêu, sau đó nhảy xuống nước trước. Chiêu gãi đầu, lại cảm thấy mình cũng khá may mắn, còn có thể gặp được con thú xấu xí ở nơi này, nếu không một mình cậu ở đây mười năm, e rằng đã buồn tới nhảy hồ tự vẫn từ lâu rồi.

Nghĩ đến đây, tâm trạng của Chiêu cũng khá lên nhiều, cảm thấy cùng lắm thì thất vọng thêm lần nữa, cũng không phải chưa từng thất vọng, cho nên liền theo con thú xấu xí nhảy xuống hồ.

Dưới hồ cũng như trên bờ, cũng có ánh sáng mỏng manh đủ để nhìn thấy xung quanh. Nhìn từng đàn cá nhỏ bơi qua bên người, tuy không đói nhưng Chiêu vẫn ăn một con, ôn lại hương vị trong trí nhớ. Hồ nước cũng không sâu, cùng lắm là cao bằng hai người, Chiêu bơi dọc theo vách núi dưới đáy hồ tìm kiếm từng chút một, sợ mình bỏ sót chỗ nào, sau đó cậu thấy con thú xấu xí xuống hồ trước đang vội vàng bơi trở về, một tay kéo cậu lên mặt nước.

“Bên kia có một hang động, ta bơi một lát cũng không thấy tận cùng, không biết thông về nơi nào.”

“Đi, đi xem thử xem!” Tinh thần của Chiêu rung lên, nhưng vẫn không dám ôm hy vọng quá lớn.

Vị trí của cái động kia ở vách núi khá gần đáy hồ, cao khoảng nửa người, rất rộng, hình cung, hai người song hành cũng có thể thi triển tay chân. Dưới vách đá, dòng nước chảy hơi xéo lên trên, ở giữa có rẽ hai lần, thế nhưng phía trước đột nhiên không còn nước nữa, chỉ có ít nước chảy đi lên, hai người thử đứng dậy, cũng không bị trở ngại, có điều ở đây không giống hồ nước tối đen kia, cũng không có ánh sáng, nên không thấy rõ xung quanh, nhưng có thể cảm giác được không khí trong lành hơn rất nhiều. Tiếp tục đi lên phía trước một đoạn, nước đã ít đến mức không qua mu bàn chân, mà hai người cũng đụng phải chướng ngại, một vách đá ngăn ở phía trước, lần này họ có cúi thấp người đi nữa cũng không thể đi qua chỗ nước chảy được.

Rõ ràng một lần nữa tự nói với mình đừng ôm hy vọng, nhưng khi phát hiện sự thật, trong lòng Chiêu vẫn nguội lạnh đi, nhưng thật ra con thú xấu xí bởi vì không có để tâm như Chiêu, nên ngược lại có vẻ rất tỉnh táo: “Chúng ta đi lấy gỗ đốt lên để chiếu sáng đi.” Nơi này có khoảng trống, cần tra xét rõ ràng mới không uổng phí chuyến này.

Chiêu mất hứng, nhưng cũng không phản đối. Hai người quay lại hồ nước tối đen, sau đó đi tới nhà gỗ trên mặt đất, dùng da thú bọc kín thanh gỗ để không bị ngấm nước và vật đánh lửa, sau đó bơi lại vào khoảng trống kia.

Đốt củi gỗ lên, hang động tối om nhất thời sáng lên, lúc đó họ mới biết đây là một hang động vô cùng lớn, lớn hơn cả cái hồ tối đen kia, đuốc chỉ chiếu được một khoảng nhỏ, nên hai người mất không ít công sức mới thăm dò rõ ràng được tình hình cả hang động. Địa hình trong động cũng không phức tạp, chỉ có một con sông cạn nhưng rộng, bên bờ sông trải những hòn đá sắc nhọn, đi không bao xa chính là vách đá dốc đứng, trơn tuột, bên bờ còn lại thì nhô cao, tất cả đều bị nước chảy làm cho đá xói mòn tới bóng loáng, vô cùng rộng lớn, có điều cách bờ sông càng xa thì càng chật, cuối cùng co lại thành một cái khe nhỏ, cái khe đó uốn lượn hướng về phía trước, bên trong lúc thì bằng phẳng khô ráo, lúc thì hiểm trở trơn trượt, sau khi trải qua một chỗ phủ kín rêu xanh trơn ướt, một cái cầu đá tự nhiên treo lơ lửng, nhiệt độ đột nhiên giảm xuống, hai người cũng không mang quần áo, làm sao chịu được, vội hóa thành hình thú, dùng miệng ngậm đuốc tiếp tục đi về phía trước. Ngoại trừ một ít đá vụn và cột đá, thì mặt đường trở nên bằng phẳng rộng rãi, đi không bao lâu thì phía trước lại có chỗ rẽ, mơ hồ có tiếng gió gào thét. Chiêu sửng sốt, bước chân chợt nhanh hơn, sau đó nhịn không được bắt đầu chạy, có điều đến chỗ rẽ thì đuốc trong miệng bị dập tắt, thế nhưng cậu lại ngơ ngác đứng ở nơi đó, cử chỉ như một kẻ điên. Con thú xấu xí sợ cậu có chuyện gì, vội chạy qua, vì thế ngọn đuốc trong miệng hắn cũng không thoát khỏi vận mệnh vụt tắt, bởi vì gió quá lớn.

Không ai vội vã đốt lửa lại, bởi vì đã không còn cần nữa. Sau khi đi qua một đoạn chật hẹp, một cửa hang động lớn hình cái loa xuất hiện trước mắt hai người, xuyên qua cửa hang, có thể thấy bầu trời xám xịt, sắc trời soi sáng một phần ba trước động, cuồng phong mang theo cây cỏ mãnh liệt ùa tới cửa động hình loa, rồi vì gặp phải chỗ rẽ mà hành quân lặng lẽ lại.

“Là lối ra.” Con thú xấu xí không biết tại sao Chiêu không đi nữa, vì thế hắn nhả cây duốc trong miệng ra, dùng đỉnh đầu thúc cậu, sau đó bản thân mình đi tới trước. Hắn lạc trong rừng thời gian dài như vậy, cũng chưa từng thấy con sông ở dưới hồ kia, cho nên cửa động này rất có thể là ở bên ngoài khu rừng mê cung đó. Đương nhiên, hắn hy vọng là như vậy.

“Biển.” Chống đỡ gió lạnh, hắn thấy được cảnh sắc tráng lệ chỉ tồn tại trong ký ức.

Lúc này Chiêu mới chậm rãi đi tới, nhìn thấy rừng núi dưới chân bị tuyết trắng bao phủ, xa xa là bờ biển, cùng với biển khơi trong mùa tuyết trông càng thêm xanh thẳm, qua một lúc lâu, cậu mới thở ra một hơi, thì thầm: “Ra được rồi.” Cuối cùng đã ra được rồi. Cậu có thể trở về bộ lạc, có thể nhìn thấy a mạt, a phụ, huynh đệ, tộc nhân đã lâu không gặp, có thể muốn đi chỗ nào thì đi chỗ đấy…

Nghĩ đi nghĩ lại, cảm xúc vốn vì nhiều năm chờ đợi lại luôn thất vọng mà trở nên có chút chậm chạp chết lặng đột nhiên khuấy động, Chiêu không khỏi ngẩng đầu phát ra một tiếng gầm dài về phía biển khơi mênh mông vô bờ bến, tiếng gầm trào dâng, kéo dài không thôi. Khi tiếng gầm dứt, Chiêu đang quay đầu muốn nói gì đó với con thú xấu xí thì trong tai đột nhiên truyền đến âm thanh ầm vang như là sét đánh, ngay sau đó dưới chân chấn động, còn không có biết rõ là chuyện gì đang xảy ra thì cửa động chỗ họ đứng đã bị tuyết trắng chôn vùi. Thật lâu sau, ngoài động tuyết chui ra hai cái đầu thú, một trắng một đen, sau đó là tứ chi.

“Tên xấu xí, ta mang ngươi quay về bộ lạc của ta.”

“Được.”

“Đi gặp a mạt a phụ của ta.”

“Được.”

“Tên xấu xí, làm bạn đời của ta đi.”



“Được.”

TOÀN VĂN HOÀN.

Cuối cùng bé Chiêu cũng đã ra được và truyện cũng chính thức end luôn. Anh Đồ làm cha cái kiểu gì mà lúc khó khăn bé Chiêu toàn nhớ tới Bách Nhĩ không:v
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng - chương 192 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng - chương 192. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.259848117828 sec