Vương phi áp đảo vương giaVương phi áp đảo vương gia - chương 287

Chương 287Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 171.2:

Nhưng Thư Nhã Phù cũng không quên quan sát nữ nhân bên cạnh lão già. Nữ nhân đó dùng khăn che mặt, nhưng khí chất toát lên rất tao nhã.

Vừa đến Phù Phong đảo đã đi tìm nữ nhân này, Thư Nhã Phù nhận ra nữ nhân này rất có thể là mẹ của mình.
"Thì ra là lão già và mẹ thật sự có quen biết nhau!" di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn. Thư Nhã Phù cười đáy lòng âm thầm nghĩ tới.

Ánh mắt lại rơi vào trên người người phụ nữ kia

"Con gái của nàng, Nhã Phù cũng đến rồi, hiện giờ là tề vương phi. Năm đó ta bỏ thuốc hai người bọn họ, để bọn nó có mối liên kết với nhau, có lẽ nàng sẽ trách ta, nhưng đây là điều duy nhất ta có thể làm được. Đủ xứng với Nhã Phù đấy! Hơn nữa con trai của nàng cũng rất thông minh đấy. Y thuật của ta, có thể nói nàng đều học được, hơn nữa tính tình cổ quái nghịch ngợm cũng giống như phụ thân nàng, như vậy nàng có thể yên tâm. Một nhà ba người bọn họ cũng rất hạnh phúc!"

Giọng nói Lão già nhỏ dần, có thể đang suy nghĩ đến vấn đề nào đó, than một tiếng.

Nam Cung Thần không có phản ứng gì nhiều, hiển nhiên hắn đã biết trước được mọi việc. Trước đây nàng chỉ cho rằng mẹ mình và lão già là bạn tri âm, nhưng không ngờ hai người bọn họ lại có tình cảm với nhau. “Nhã Phù như thế nào, có tốt hay không? Con bé đã có con rồi sao? Muội. . . . . . Huynh nói muội nên làm thế nào, con bé có chịu nhận muội hay không?" Nói đến Nhã Phù và Trach Vũ, Trình Nhu càng gấp gáp, hình như còn có vài phần mong ngóng, giọng nói cũng khẩn cấp hơn mấy phần. "Nhã Phù rât tốt, bất cứ lúc nào nào cũng có thể đi gặp nàng ấy, nàng ấy rất thông minh, nhất định sẽ chịu nhận nàng, lúc trước nàng quay rở về Phù Phong đảo cũng là chuyện bất đắc dĩ.”
"Muội không ở bên cạnh Nhã Phù nhiều năm như vậy, cũng không ở bên người chăm sóc con bé, nếu con bé không chịu nhận muội cũng là chuyện bình thường, nhưng chỉ vừa nghĩ đến chuyện như vậy thôi, muôi cảm thấy rất đau lòng." Giọng nói Trình Nhu mang theo mấy phần run rẩy, còn có mấy phần xuống thấp.

Thư Nhã Phù cúi đầu, cố ý che lại đôi mắt đã ngấn lệ của mình! Nam Cung Thần như hiểu được điều gì đó, nhẹ bay lên, mang nàng trở lại phòng, "Nhã Phù, nàng sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?" Nam Cung Thần lo lắng hỏi. "Thiếp không sao, Nam Cung Thần, thiếp rất vui, thiếp thấy thiếp không bị bỏ quên, không bị lãnh quên!" Thư Nhã Phù cười nhưng đôi mắt vẫn ngấn nước, nhưng mà trên mặt lại đi mang theo mỉm cười thỏa mãn hạnh phúc, Nam Cung Thần đưa tay nhẹ nhàng lau giọt nước mắt trên gương mặt nàng.

Sáng sớm hôm sau, khi Thư Nhã Phù ăn xong, thấy Trình Nhu xuất hiện sau lưng Vũ Trạch, không cầm được lặng yên tại chỗ.

Thấy Vũ Trạch vui vẻ đi vào cùng Trình Nhu, người nữ nhân kia lại có chút rụt rè, nhưng lại có chút quen thuộc, đáy lòng nàng đầy mong đợi cũng tràn đầy kích động.

"Nhã Phù, ta. . . . . . Ta là mẹ con!" Trình Nhu lên tiếng nói, âm thanh cũng mang theo run rẩy.

Nước mắt đột nhiên chảy xuống, die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on, Thư Nhã Phù người vừa tới, nước mắt lại đột nhiên tuôn ra, nhưng tỏng đó chứa đựng cả cảm giác vui mừng và tức giận. Nhưng có lẽ nàng ta có nỗi khổ tâm riêng, nên mới có thể bỏ mình đi! Khóe môi Thư Nhã Phù chậm rãu nâng lên, lộ ra nụ cười nhạt, nhàn nhạt nói ra một chữ “Vâng!”. Một chữ vô cùng đơn giản nhưng thiếu chút nữa làm cho Trình Nhu kích động chảy nước mắt, đưa tay lên bịt miệng. Một chữ “Vâng!” như đợi đã hai mươi năm, cũng thua thiệt hai mươi năm, như chưa bao giờ nghĩ tới "Nhã Phù!" Trình Nhu kích động tchạy tới trước mặt Nhã Phù, khuôn mặt hớn hở tươi cười, cả hai người không ngừng rơi nước mắt.

"Cha, đây là bà ngoại của con sao, lần đầu gặp đấy!" Thư Vũ Trạch đi theo Tề vương, nhỏ giọng nói thầm. Nam Cung Thần híp mắt nhìn con trai bên cạnh, lại nhìn Nhã Phù, không nhịn được nở nụ cười

"Vương gia, cha không cần cười như vậy, còn có mẹ nữa; con là đứa trẻ sắp bị bỏ rơi, huống hồ không bao lâu nữa mẹ sẽ sinh một tiểu muội muội hoặc đệ đệ để vui chơi cùng con đấy, hừ!”

"Cái tên tiểu tử này!" Nam Cung Thần không nhịn được cười nói.

Hai người phụ nữ bên kia khóc đủ cũng chịu tách ra.

Thư Nhã Phù cũng không nhịn được, chạy đến trước mặt hai cha con nói: “Con trai, đây là bà ngoại con!"

Lập tức Vũ Trạch gọi một tiếng bà ngoại bằng cái giọng non nớt trong trẻo, ngọt ngào vô cùng. Làm cho người ta cảm thấy thật yêu thích.

Trình Nhu khẽ gật đầu một cái, nhìn Nam Cung Thần, trong lòng đoán chắc hắn là Tề vương gia, chồng của con gái mình. diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn. Dáng dấp cũng không tệ, nhìn thấy hắn có thể đoán hắn một lòng một dạ thương yêu con gái mình.

Mà đối với việc Nhã Phù đang mang thai, Trình Nhu càng lo lắng, chỉ sợ Nhã Phù làm chuyện gì đó gây tổn thương cho mình cũng như cháu ngoại.

“Nhất định phải sinh đứa nhỏ trên đảo, còn chuyện Thánh nũ gì đó con không cần quan tâm.”

Biện pháp, xưng ngột nhìn này cá dáng vẻ t không phương vẻn vẹn, dù sao cảnh sau khô kế cũng thiếu cửu nga này thập nha đầu làm, nha còi hai bề ngoài trên đảo này thật tốt dưỡng thai, mười tháng sau linh ta toàn bộ một trắng trẻo mập mạp tJ'j toàn bộ bối ra ngoài. Trình nhu khuôn mặt kích động.

Mà cũng không cần người khác nói, Thư Nhã Phù cũng không có ý định đi tham gia cuộc thi tuyển chọn thánh nữ gì đó. Bởi vì đang mang thai nên thân thể yếu đi rất nhiều, Nam Cung Thần cũng lo lắng nên suốt ngày đều ở bên cạnh nàng, chăm sóc cho nàng.

Nghe nói cuộc tuyển chọn Thánh nữ có sáu thí sinh, trong vòng mười ngày sau cuộc thi sẽ rời đảo, những người rời đảo sẽ được truyền thụ bí kíp võ công nên việc trở thành cao thủ sao khi trở về là chuyện có thể giải thích được, đã rõ ràng hơn rồi.

Ở trên đảo năm tháng, yên yên bình bình trải qua cuộc sống an nhàn, cũng gần đến ngày Thư Nhã Phù hạ sinh.

Bảy tháng sau. . . . . .

Tề vương Đông Ly quốc cùng Tề vương phi hạ sinh một tiểu quận chúa trên đảo Phù Phong, đặt tên là Nam Cung Bối Bối, Thư Vũ Trạch cũng đổi tên thành Nam Cung Vũ Trạch. Mà nghe nói tiểu thế tử rất bất mãn với tên mới của minh, nói là tên Thư Vũ Trạch dễ nghe hơn nhiều.

"Ai, tiểu nha đầu này không ngờ lại đáng ghét như thế, lại đòi ăn nữa rồi, đoán chừng lại giới rồi."

Trình Nhu ôm Nam Cung Bối Bối đã được một tháng, khuôn mặt vui vẻ cười chọc bé.

Mà Thư Nhã Phù cười nhìn phía đông, di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn, cả người được Nam Cung Thần ôm vào trong ngực

Vừa nghiêng đầu vừa nói:

“Cám ơn người đã cho con đến thế giới này!”

Rồi quay sang nói với Nam Cung Thần: “Thiếp yêu chàng!"

"Ta cũng yêu nàng!"

Nhã Phù cười, Nam Cung Thần trong lòng nghĩ, ta càng phải cảm ơn nàng, Cảm ơn nàng đã cho ta cơ hội tiếp xúc với ánh mặt trời, cảm ơn nàng đã đồng ý trở thành vương phi của ta, cảm ơn nàng đã sinh hai đứa con cho ta!! Cảm ơn nàng để cho ta yêu nàng!

Truyện được đăng tại diendanlequydon.com
Editor: Sandy

- - - TOÀN VĂN HOÀN - - -
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 287 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vương phi áp đảo vương gia
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 287. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.189783096313 sec