Vương phi áp đảo vương giaVương phi áp đảo vương gia - chương 283

Chương 283Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 170.3 :

"Oa, ta cảm thấy tính khí của cô nhóc này khá lắm. Con trai, con thấy thế nào!" Thư Nhã Phù nhìn rất vừa ý, ít nhất cảm giác chơi rất tốt.

"Uh, từ diện mạo nhìn lên, có thể cho 60 điểm, diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn đạt tiêu chuẩn, những thứ khác còn phải đợi về sau quyết định!" Thư Vũ Trạch sờ sờ cằm, mặt suy nghĩ đem cô gái nhỏ quan sát một lần, cuối cùng rất nghiêm túc trả lời lời nói của mẹ mình.

"Con trai, con không thể trông mặt mà bắt hình dong!" Thư Nhã Phù cảm thán, sau đó vừa cười hì hì hỏi, "Mẹ con được mấy điểm, nói!"

"Mẹ vậy dĩ nhiên là 120 điểm á..., ai cũng không xinh đẹp bằng mẹ của con!" Thư Vũ Trạch linh cơ nhất động, lập tức liền ôm cổ Thư Nhã Phù, nũng nịu lấy lòng.

Thư Nhã Phù hạnh phúc, quả nhiên không hổ là con trai mình hoài thai mười tháng tân tân khổ khổ sanh ra, xem một chút, còn là không ai xinh đẹp bằng mẹ của con!

Bọn họ ở nơi này vừa nói chuyện, cả đám bên kia chờ cũng trầm mặc, đột nhiên tất cả mọi người cười lên thật to.

"Ha ha ha, một tiểu oa nhi lại tới dạy dỗ chúng ta, không phải chứ!"

"Ha ha ha, Sứ giả, tiểu nữ oa này là đứa bé ai nhà, sao có thể theo tới đây, nơi này đã có một tiểu oa nhi rồi, sao bây giờ lại có thêm một đữa nữa!"

Trong đám người truyền đến mấy âm thanh trêu chọc, chọc cho sắc mặt của tiểu cô nương kia trở nên khó coi, khuôn mặt trăng nộn đáng yêu, ánh mắt bén nhọn nhìn chằm chằm mấy người đang cười vui sướng.

"Tiểu cô nương, có phải đã đi lầm thuyền rồi hay không?" Nam Liên Nhi âm thanh hạ thấp vài phần, nhưng vẫn mang theo vài phần không vui như cũ.

Trước đó nàng bị mấy người An Thất Thất trêu tức còn chưa hạ hỏa, cư nhiên bây giờ một đứa nít ranh 5, 6 tuổi cũng tới khiển trách nàng, trước đây nàng ở Nam gia luôn được muôn vàn sủng ái cùng che chở, sao có thể cam chịu như vậy được.

"Không vô lễ với tiểu thư!" diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn Băng Tuyền Nhi lạnh giọng quát mắng.

"Tiểu thư, cái tiểu nha đầu này chính là tiểu thư các ngươi, chẳng lẽ sau này chúng ta phải nghe nàng hay sao?" người bên cạnh Phượng Linh Nhi càng thêm bất mãn, nữ hoàng Bắc Việt quốc bọn họ sao có thể tới nơi này nghe theo một tiểu nha đầu còn chưa dứt sữa phân phó, lập tức liền cau mày chất vấn.

"Các ngươi cũng không cần nghe ta, ta chỉ nói một sự thật mà thôi, về phần các ngươi có nghe hay không cũng không liên quan ta!" Tiểu nha đầu mặt lạnh, âm thanh non nớt bình tĩnh như trước.

"Thật là một tiểu nha đầu thú vị!" Thư Nhã Phù ở một bên nhìn chậc chậc khen ngợi.

"Nếu như yêu thích, thật ra chúng ta có thể sinh thêm một đứa con gái nữa!’’ Bên tai bị người phía sau thổi một hơi, mang theo nụ cười tràn đầy ranh mãnh đùa giỡn.

Âm thanh Nam Cung Thần rất thấp, thấp đến nỗi, cho dù là Vũ Trạch bị Thư Nhã Phù ôm vào trong ngực cũng không thấy nghe được, nhưng dù sao Vũ Trạch cũng là Cung chủ U Minh cung, cộng thêm trên người có được các loại thuốc trợ giúp do lão già chế luyện, nội lực cũng rất hùng hậu, âm thanh như vậy, dĩ nhiên là cũng nghe rất rõ ràng.

"Mẹ, sinh muội muội, sau đó sinh thêm cho con một người đệ đệ đi!" Thư Vũ Trạch cười hì hì chen miệng vào, nói xong mặt còn tranh công nhìn Tề vương gia.

Ánh mắt hai cha con giao nhau, tự nhiên cậu có thể hiểu được ý tứ trong đó!

Nam Cung Thần nhếch môi cười yếu ớt, giọng điệu mới vừa thổi vào Thư Nhã Phù cơ hồ cả người thiếu chút nữa cứng ngắc, không cầm được liếc mắt một cái.

Đột nhiên nói đến vấn đề mang thai, thân thể Thư Nhã Phù chợt run lên, nháy nháy cặp mắt, đáy lòng có mấy phần nghi hoặc. . . . . . Dường như kinh nguyệt tháng này của nàng còn chưa có . . . . . . Sẽ không chuẩn như vậy đi!

"Phù nhi? Thế nào?" Nam Cung Thần nhạy cảm, lập tức vòng tay ôm eo nàng, buộc chặt một chút, cảm nhận được nàng thân thể trong nháy mắt cứng ngắc, vội vàng hỏi nói.

"Ặc, không có việc gì, chỉ là đột nhiên nghĩ đến chuyện này, mất thần!" Chuyện còn chưa chắc chắn, cũng không nên nói loạn làm chi, Thư Nhã Phù nghĩ tới nghĩ lui buông lỏng xuống, tùy ý nói.

Lại đem Thư Vũ Trạch để xuống, dù sao Vũ Trạch đã không phải một đứa nhỏ hai ba tuổi nữa rồi, ôm một lát cũng may, ôm lâu một chút tay sẽ mỏi!

Để Vũ Trạch xuống, Thư Nhã Phù đưa tay, tay phải lặng lẽ sờ lên tay trái của mình, chính nàng cũng là đại phu, cho nên rất nhiều chuyện cần xác định, hơn nữa hiện tại cái tình trạng này, nàng không xác định một cái thật có chút không yên tâm.

"A —diⓔn♧đànⓛê♧quý♧đⓞn —!" Thư Nhã Phù đột nhiên thốt lên, không ngừng được thở nhẹ một tiếng!

"Thế nào?" Quan sát dáng vẻ nàng, Nam Cung Thần khẽ cau mày, cảm giác hôm nay nàng có chút kỳ quái.

"Không có gì, mới vừa rồi giống như có con muỗi cắn ta, ngươi xem con muỗi chỉ cắn ta nhưng không cắn ngươi, nhất định là da của ta non hơn da ngươi!" Thư Nhã Phù thuận miệng bịa chuyện mấy câu, nói. Nam Cung Thần nhìn săc mặt nàng như thường cũng không có hỏi kỹ.

Thật sự có!

Thư Nhã Phù nghiêng đầu nhìn sang nam nhân bên cạnh, thật sự là chuyện cả đời, lại mang bầu, đây có thể coi như là một cái trúng đích hay không !

"Mẹ, sao người lại cười như vậy. . . . . . thật kỳ quái! Hơn nữa còn là len lén nhìn cha nữa!" Thư Vũ Trạch quay đầu mới muốn nói chút gì, lại nhìn thấy Thư Nhã Phù mím môi mỉm cười nhìn Tề vương gia, lập tức liền trêu nói.

"Xèo xèo chi!" Bạch Cầu ở một bên tức giận kêu lên, nó cũng nhìn thấy!

Âm thanh Bạch Cầu không một chút có che giấu, lập tức hấp dẫn lực chú ý của tiểu cô nương trên thuyền chính kia, mà lúc này người chung quanh đã sớm tản ra, ai đi làm chuyện nấy, phần lớn người tản ra ngoài, mấy người phía sau Thư Nhã Phù cũng tản ra.

"Oa thật đáng yêu!" Thấy Bạch Cầu trên bả vai Vũ Trạch, cô gái nhỏ lập tức bật thốt lên kinh hô, đôi mắt càng thêm lóe sáng, một chút cũng không che giấu tình cảm yêu thích của mình.

Cái bộ dáng tiểu nha đầu như vậy nhìn mới giống như một đứa bé 5, 6 tuổi, khuôn mặt trước mắt kia nhìn thế nào cũng không giống với người có tâm tư.

Bạch Cầu được khen, cái đuôi to lập tức giương lên, cái đuôi muốn vểnh đến bầu trời rồi, dương dương hả hê từ trên bả vai Vũ Trạch tung người một cái, cả người nhảy lên nhào lộn một vòng 360 độ, thưthái ưu nhã rơi xuống boong thuyền, rất ưu nhã hướng cô gái nhỏ khích lệ nó biểu diễn động tác.

"Xèo xèo chi!"

Mau lại đây khích lệ ta đi, mau lại đây khích lệ ta đi! Uy vũ Mỹ Lệ, tuyệt sắc vô song, cực kỳ anh tuấn chính là Bạch Cầu ta đây!

Ngửa đầu góc bốn mươi lăm độ nhìn bầu trời, Bạch Cầu giơ giơ lên cái đuôi to của mình, chờ đợi người khác lại khích lệ một lần nữa, thoạt nhìn bộ dáng kia có bao nhiêu đắc chí!

"Thật đáng yêu, ta có thể sờ sờ nó không?" Cô gái nhỏ đi lên trước, diiễn~đaàn~leê~quyý~đoôn ngồi xổm người xuống hai mắt kích động nhìn Bạch Cầu.

"Uh, nếu như Bạch Cầu đồng ý vậy thì có thể!" Thư Vũ Trạch ưu nhã khẽ mỉm cười, nhìn rất thỏa đáng, làm cho từ trong đáy lòng người ta vừa nhìn liền thích.

Không biết sao gương mặt cô gái nhỏ này lại đỏ một chút, ánh mắt từ trên người Thư Vũ Trạch của dời đi, lần nữa cúi đầu nhìn về phía Bạch Cầu, mặt mong đợi hỏi: "Ngươi là gọi Bạch Cầu đúng không, ta có thể sờ sờ ngươi không?"

Nhìn cô bé, có bộ mặt phớt tỉnh hỏi một con chồn tuyết, cái dạng kia khiến mấy người chung quanh đều nở nụ cười.

"Xèo xèo chi!" Bạch Cầu nhìn kỹ tiểu cô nương trước mắt một chút, sau đó giật mình trực tiếp nhảy lên trong ngực của nàng.

"Lông mao của ngươi thật trắng, thật đẹp mắt!" Tiểu cô nương đưa đôi tay ôm lấy Bạch Cầu, khuôn mặt vui mừng.

"Tiểu cô nương, ngươi tên là gì? Tại sao bọn họ lại gọi ngươi là tiểu thư?" Thư Nhã Phù đi lên trước, mở miệng hỏi.

Lưu Thiên Khải, cũng chính là tiểu cô nương kia, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Thư Nhã Phù, nghiêng đầu nhìn một lúc mới mở miệng: "Vị tỷ tỷ này, tỷ là ai, tại sao tỷ và Trình Thánh nữ lại giống như vậy, đúng rồi, muội tên là Lưu Thiên Khải, các người có thể gọi muội Lưu Ly, muội thích cái tên này!"

"Lưu Ly cảm thấy dung mạo ta rất giống Thánh nữ các ngươi sao? Giống như thế nào ? Có nhiều không?"

Thư Nhã Phù nhìn cô gái nhỏ như phấn điêu ngọc trác một cái, nghĩ tới trong bụng mình cũng đang có một đứa bé, đáy lòng càng thêm một mảnh mềm mại, không biết có phải là do mang thai hay không, mà tình thương của mẹ trong nàng càng thêm mấy phần, đối với tiểu cô nương trước mắt này, nàng rất thích.

"Vâng, thật giống, mắt rất giống, nhưng mắt tỷ tương đối sáng, ánh mắt của Thánh nữ chứa đựng trí tuệ, trên người thánh nữ có hơi thở làm cho người ta thoải mái nhu hòa, trên người tỷ không có hơi thở Thánh nữ sạch sẽ!" diễnđàn✪lê✪quýđôn Lưu Ly ngây thơ trả lời.

Thư Nhã Phù suýt nữa phun máu, Lưu Ly tiểu cô nương, ngươi xác định là đang khích lệ ta sao, ý của ngươi ta là người ngu ngốc, toàn thân vẩn đục hay sao!

Nếu như đổi lại là những người khác, e rằng Thư Nhã Phù đã sớm nghĩ tới chuyện cho hắn chút đồ chơi gì đó, nhưng mà đối với một cô gái nhỏ 5, 6 tuổi nàng cũng chỉ có thể khóc không ra nước mắt.

"Nàng thích con gái như vậy sao? Vậy sau này chúng ta sinh thêm vài đứa đi!" Nam Cung Thần vui vẻ, cười ha ha đem Thư Nhã Phù kéo vào trong ngực, đưa tay vuốt mái tóc dài của nàng, mỉm cười nhẹ giọng nói nhỏ, giọng nói dụ hoặc mê người.

. . . . . .

Thời gian nhanh chóng trôi qua, hai tháng dài lặng lẽ trôi qua, hai người Thư Nhã Phù cùng Nam Cung Thần không có việc gì liền câu cá, mặc dù Thư Nhã Phù cảm giác giống như mình đang có vị thần xui xẻo hộ thể, câu cá thế nào cũng không hơn một con cá, ngược lại Nam Cung Thần dường như ngay cả Ngư Nhi cũng thích hắn, rõ ràng hai người cùng nhau câu cá, thế nhưng mỗi lần cá mắc câu đều bên lưỡi câu của Nam Cung Thần.

"A, thật nhàm chán, thời gian dài ở trên thuyền như vậy, thật khiến người ta chán nản!" Lại một lần nữa nhìn vĩnh viễn bất động, Thư Nhã Phù bay thẳng đến nằm ngửa xuống bên cạnh, trực tiếp nằm trên sàn tàu, một chút cũng không cảm giác mình làm như vậy là hoàn toàn không có một chút phong thái của đại gia khuê tú, dù sao nàng cũng không quan tâm những người đó nghĩ như thế nào.

Truyến được đăng tại diendanlequydon.com
Editor: Sandy
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 283 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vương phi áp đảo vương gia
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 283. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.22938990593 sec