Vương phi áp đảo vương giaVương phi áp đảo vương gia - chương 282

Chương 282Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 170.2:

Bạch Cầu lắc đầu một cái, tiếp tục co người trong ngực của Vũ Trạch, đem cái mông béo béo mập mập để lại cho lão già, vẫn còn rất phối hợp thả một rắm thúi! Âm thanh không lớn không nhỏ, mấy người các nàng người rất không đúng dịp nghe được.

Lão già vốn dựa vào rất gần Bạch Cầu, rắm vừa rồi thả ngay lão, khuôn mặt vốn đang tươi cười lập tức cứng ngắc ở tại chỗ.

"Ha ha ha ha! Ngươi cũng có hôm nay, may mắn Bạch Cầu không bắn nước tểu về phía ngươi, nếu không thì người sẽ không gặp cái rắm thùi thường như vậy thôi!" Thư Nhã Phù vô cùng không nể mặt cười lớn, chọc cho một số người chung quanh họ đều nghi hoặc nghiêng đầu nhìn sang.

"Liễu Trì có nói dạo gần đây Bạch Cầu thông khí không được thuận lợi cho lắm, xem ra Trình Mộng Nhi cô nương quả nhiên là thuốc đến bệnh trừ!" Nam Cung Thần vỗ nhẹ ống tay áo, mỉm cười nói.

Sắc mặt lão già lập tức liền thay đổi có chút khó nhìn, Bạch Cầu đối với Tiểu Trạch Trạch là bảo bối, ý định cho thuốc của lão cuối cùng cũng chỉ có thể thu lại, thật vất vả hôm nay có được cơ hội này, mà lại bị thả rắm ngay mặt nữa, rõ là. . . . . . Thật là!

Đem tất cả tức giận trút lên người của Nam Cung Thần, lão già liếc mắt nhìn mọi người xung quanh, lập tức nước mắt đảo quanh hốc mắt, hia mắt đẫm lệ nhìn Nam Cung Thần, buồn bã nói: “Công tử, chàng nhẫn tâm bỏ ta cùng đứa nhỏ trong bụng sao? Dù chàng không muốn đứa bé này như thế nào đi nữa, thì nó cũng là cốt nhuc của chàng.”

Thư Nhã Phù không ngờ lão già lại nói như vậy, thiếu chút nữa bậc cười lớn. Liếc mắt nhìn Nam Cung Thần ở bên cạnh vẫn trấn định như cũ, vốn muốn nhìn xem hắn có sắc mặt như thế nào, nhưng không ngờ là một bộ dạng công tử cao nhã, vẫn không nhúc nhích như cũ.

Mấy người Lãnh gia bên kia, sắc mặt mỗi người đều quái dị, diễnđàn✪lê✪quýđôn dù sao thì Trình Mộng Nhi cũng là nữ thần của Huyền Nguyệt quốc, được nhiều người tôn sùng, bây giờ tự nhiên lại có quan hệ với nam nhân, đây là một chuyện lớn, làm mọi người muốn rớt mắt kính, dĩ nhiên, nếu bọn họ có mắt kính để rớt.

Lãnh Minh Thành khẽ cau mày, nhỏ giọng với nói Hồng Lệ: "Vị kia không phải là phu quân của An cô nương sao, sao lại có quan hệ mờ ám với Trình tiểu thư chứ?"

Đầu óc Hồng Lệ cũng mơ hồ, liếc mắt nhìn Thư Nhã Phù đang cười rạng rỡ, cũng rất hiếu kỳ, phu quân của mình và một cô gái quyến rũ khác đang ở chung một chỗ, nàng là vợ sao lại không để ý chút nào, lại còn có thể cười giống như rất vui vẻ.

Lập tức lắc đầu một cái, nhỏ giọng nói: "Ai biết được, mấy người bọn đi cùng nhau, quan hệ như thế nào ta cũng không rõ!"

"Công tử, thiếp biết rõ chàng cùng phu nhân đều không thích thiếp, nhưng mà thiếp cũng không hy vọng xa vời những thứ khác, chỉ là thiếp có một hi vọng duy nhất là có thể giữ lại đứa nhỏ này!" Lão già diến y như thật, điềm đạm đáng yêu lau nước mắt, lời nói dịu dàng nhỏ nhẹ, khiến cả đám nam nhân rất đau lòng.

Chỉ là một đóa "Kiều hoa" như vậy, nam nhân đắc thủ kia lại hoàn toàn không muốn hợp tác, chuyện này đối với những người khác là một loại đả kích.

Người cần lại không có, còn tên nam nhân bày thì bày ra vẻ mặt ghét bỏ, hiện tại lại cùng nữ nhân áo đỏ bên cạnh thân thiết nắm tay đứng chung một chỗ, nhìn một cái cũng biết không phải là đồ tốt.

Nam Cung Thần làm sao có thể ở thế hạ phong được chứ, mặt thú vị nhìn lão thần y diễn trò, nhìn say sưa ngon lành, chỉ chốc lát sau, mới vừa khoan thai mở miệng: "Vị cô nương này, nàng xác định đứa bé trong bụng cô là của ta sao?"

"Công tử, cho dù chàng không muốn đứa bé này, nhưng chàng cũng không thể phủ nhận như vậy, chính vào buổi tối hai tháng trước. . . . . ." Bây giờ lão già rất muốn bôi nhọ Nam Cung Thần, ‘nàng’ chính là muốn cho hắn mất thể diện, dù thế nào đi nữa thì ‘nàng’ nhìn người này chính là không vừa mắt, hừ, cư nhiên len lén quyến rũ đồ đệ bảo bối nhà hắn, tội không thể tha!

"Hai tháng trước! Thì ra là như vậy, chẳng qua là trí nhớ của ta không tốt lắm, hai tháng trước chúng ta lúc nào thì có ** cả đêm như vậy, ngươi tới nói cho Bản công tử biết như thế nào đi?" Nam Cung Thần hoàn toàn là vững như sơn, khoan thai tủm tỉm đối mặt.

"Phụ thân con thật là tài tình, còn ** cả đêm, cười chết ta rồi!" Thư Vũ Trạch đột nhiên nói lên, hì hì một tiếng bật cười.

"Phốc! Khụ khụ khụ, con trai, chúng ta đi vào bên trong nghỉ ngơi, đừng quấy rầy hai người bọn hoài niệm cái đó ** cả đêm!" Thư Nhã Phù đưa tay ôm lấy con trai bảo bối của mình, hai mẹ con ở chung một chỗ cười trộm.

Cho là ôm lấy Vũ Trạch, Thư Nhã Phù đã bị Vũ Trạch chặn lại, cộng thêm bởi vì cố nén cười có được điểm khổ cực, bả vai Thư Nhã Phù càng thêm run lên, thoạt nhìn liền hình như là đang khóc.

"Thì ra là nam nhân của nàng lại có quan hệ với Trình tiểu thư, An cô nương bây giờ là bị chê?" Nam Liên Nhi ở một bên chê cười, đáy lòng rất hả hê. diễn✿đàn-lê-quý✿đôn

Mặc dù nữ nhân này đã đổi một khuôn mặt khác, nhưng con trai của nàng ta nàng vẫn nhận ra được, tự nhiên sẽ biết nàng chính là An Thất Thất, chỉ là không ngờ nữ nhân xấu xí trước đây lại có cái bộ dáng xinh đẹp như vậy, điều này càng làm cho nàng cảm thấy không thuận mắt.

Có Vũ Trạch ở nơi này, muốn xem thấu diện mạo thực sự của Thư Nhã Phù cũng không khó, bọn họ chỉ biết nàng là An Thất Thất, Cảnh Phong, nhưng không hề biết thật ra thì nàng chính là Tề vương phi Đông Ly quốc.

"Xấu xí, ngươi nói cái gì đấy, bảo bối nhà ta lúc nào thì đến phiên nha đầu xấu xí nhà ngươi giáo huấn! Cũng không tự mình soi gương, xem xem bản thân có đức hạnh gì, lại dám nói xấu bảo bối nhà ta! Muốn trở nên xấu xí hơn một chút ta có thể giúp ngươi!"

Đồ đệ mà lão già yêu quý nhất là nàng, bây giờ nghe Nam Liên Nhi nói như vậy, vốn đang là Trình Mộng Nhi tiểu thư hoa lê đẫm mưa mềm mại, lập tức biến thành một hắc quả phụ, hung tợn nhìn chằm chằm nữ nhân vừa hả hê giễu cợt Thư Nhã Phù .

Tất cả mọi người sững sờ nhìn một màn đầy lịch tính, hình như có chút không biết biến chuyển, nhất là người của Huyền Nguyệt quốc, càng có một loại cảm giác như bị mắt mù, nữ nhân này. . . . . . Xác định thật sự là Trình Mộng Nhi nổi tiếng khắp cả Huyền Nguyệt quốc đây sao?

Không phải đâu!

"Quả nhiên! Bộ mặt thật đã lộ rồi !" Lâm Tuyết Nhi cười trộm le lưỡi nói thầm.

Mấy người Lãnh Minh Thành cùng với Lâm Tuyết Nhi, bởi vì ở Lãnh gia cùng nhóm người Thư Nhã Phù cũng có qua lại tương đối thân mật, nên khi thấy được bộ mặt thật hung dữ của lão già, lúc này cũng không có ngạc nhiên là mấy, diễn-๖ۣۜđàn-lê-quý-๖ۣۜđôn nhìn vẻ mặt những người khác ngây ngô, mới vừa cảm thán bộ dạng ban đầu bản thân cũng không có luống cuống như vậy.

"Còn có, 3 tháng nữa chúng ta thì sẽ đến Phù Phong đảo, trong thời gian này sẽ đi qua không ít địa phận của Hải Tặc, hi vọng các vị có thể nghỉ ngơi dưỡng sức!" Hồng Trần dẫn đầu một nhóm người từ trong khoang thuyền đi ra, nhìn một nhóm người và không khí có chút quái dị, lạnh giọng nói.

Hải Tặc!

Điều này từ lúc chuẩn đi cho đến giờ bọn họ chua từng nghĩ đến, dù sao người trên đại lục đều không có bao nhiêu người từng đi biển, xưa nay ra biển đều dựa vào ngư dân gần biển mà thôi!

Nhìn bộ dáng mọi người đều lộ vẻ khiếp sợ, Băng Tuyền Nhi cười lạnh nói: "Nếu không chẳng lẽ các ngươi còn tưởng rằng Phù Phong đảo dễ dàng đi như vậy sao? Nếu dễ dàng đi như vậy, tại sao chúng tôi lại muốn chọn lựa người ưu tú nhất chứ!"

"Nhưng trong thời gian ba tháng đến Phù Phong đảo, có bao nhiêu đảo Hải Tặc, không biết cô nương có thể nói thẳng hay không?" Lãnh Minh Thành mở miệng hỏi thăm.

"Này phải xem vận khí, Hải Tặc nhiều như thế nào thì chúng tôi không biết, trên biển tự nhiên sẽ có nguy hiểm, trên thuyền này vật liệu đủ đầy hết, dĩ nhiên chỉ cần không có vứt đi!" Âm thanh của một tiểu cô nương đột nhiên truyền ra từ trong đám người, dương như là giọng nói của tiểu cô nương khoảng 5, 6 tuổi.

Tại sao lại có giọng nói của một tiểu cô nương ở đây?

"Con trai, chẳng lẽ con lại len lén dẫn nàng dâu nhỏ lên thuyền, sao mẹ không biết trên thuyền còn có một tiểu cô nương chứ!" Thư Nhã Phù đưa tay bóp gương mặt của con trai mình một cái, nhỏ giọng len lén nói đầy nhạo báng.

"Mẹ, mẹ tìm nàng dâu nhỏ cho con rồi hả?" Thư Vũ Trạch nháy nháy mắt vô tội, rất ngây thơ nhìn mẹ ruột của mình.

"Nàng dâu của con, ๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn Bổn vương đã giúp con tìm một người rồi, Vũ Trạch xem ngày nào đó rãnh rỗi có thể đi xem một chút đấy!" Nam Cung Thần không biết chạy tới bên cạnh các nàng từ lúc nào, đưa tay kéo Vũ Trạch mà Nhã Phù đang ôm vào trong ngực, thình lình nhỏ giọng nói nhỏ, khóe môi giơ lên, cực kỳ mị hoặc mê người.

"Phụ thân, không phải người đang nói thật đó chứ!" Thư Vũ Trạch có chút sững sờ nhìn cha mình.

Câu tuyệt đối cho rằng đó là giả, cha Vương Gia thích đùa giỡn cùng mình, cái chuyện tìm nàng dâu nhỏ này là chuyện lớn, người cũng không thể tùy tùy tiện tiện bán đi được, mình còn chưa thấy người kia thì sao có thể chứ, cái này không thể được!

Như mẹ đại nhân đã từng nói: muốn tìm sẽ phải tìm người mình thích, nếu không thích đặt ở trong mắt đó không phải là tự tìm ngược sao!

"Ta lại không có nói đùa!" Nam Cung Thần hí mắt mỉm cười, nghĩ tới tiểu nha đầu Mạc gia kia, xem ra thật sự rất xứng đôi với Vũ Trạch, nếu như quả thật có duyên phận, làm con dâu nhà mình cũng không có cái gì không tốt.

"Ai, ta còn chưa tìm nàng dâu nhỏ cho con trai ta, ngươi tìm cho nó khi nào?" Thư Nhã Phù trợn mắt, giương mắt cũng giống như Thư Vũ Trạch đang trong ngực mình, hai mặt nhìn nhau, cũng cảm thấy Tề vương gia đột nhiên nói chuyện này thật sự làm cho hai mẹ con nàng khiếp sợ, khó có thể tiếp nhận.

"Ha ha ha, tin là thật sao?" Nam Cung Thần nở nụ cười, âm thanh du dương.

Bên này một nhà ba người nói chuyện nhà của mình, bên kia trong đám người của Phù Phong đảo, đám người dàn ra hai bên, nhường đường cho cô gái nhỏ quần áo phấn điêu ngọc trác đi ra.

"Oa, thật đáng yêu! diễn๖ۣۜđànlê๖ۣۜquýđôn Con trai, tiểu cô nương này dung mạo rất đáng yêu !" ánh mắt Thư Nhã Phù sáng lên, liền nói thầm với Vũ Trạch.

Nhìn như hoa như ngọc, một đôi mắt to lóe sáng, miệng đô đô khéo léo đáng yêu, một thân váy trắng, mặc lên người càng thêm khả ái! Nhìn cô bé này đoán chừng nhiều lắm là cũng 5, 6 tuổi mà thôi, nếu như tuổi đúng theo dự đoán, có thể còn muốn nhỏ hơn so Vũ Trạch một chút.

" Thánh nữ Phù Phong đảo càng không phải là người ai cũng có thể làm, nếu mấy người các ngươi là người dự tuyển, vậy thì càng cần nghiêm túc chấp hành kỷ luật!" Cô gái nhỏ từ trong đám đông đi ra, dùng âm thanh non nớt của mình dạy dỗ người chung quanh, mà ánh mắt rơi vào trên người Nam Liên Nhi, Phượng Linh Nhi, Phong Phiêu Tuyết, càng thêm nghiêm nghị hơn mấy phần.

Nhưng lời nói như vậy chỉ như gió thoảng qua tai, hoặc là trong miệng một đại nhân nào đó nói ra, như vậy có lẽ cũng không có cái gì, nhưng từ một tiểu oa nhi thoạt nhìn cũng chỉ khoảng 5, 6 tuổi nói ra ngoài, còn lại là dùng âm thanh non nớt, làm cho người ta cảm thấy không có uy lực.

Truyện được đăng tại diendanlequydon.com
Editor: Sandy
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 282 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vương phi áp đảo vương gia
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 282. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.244361162186 sec