Vương phi áp đảo vương giaVương phi áp đảo vương gia - chương 281

Chương 281Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 170.1: Đại Kết Cục 1

Trên bến tàu, các đơn vị thuyền bè, tất cả các thuyền lớn nhỏ khác đều tập trung xung quanh chiếc thuyền lớn này, chiếc thuyền lớn này đã neo đậu tại đây được mấy ngày rồi, khiến cả đám người chèo thuyền đều vô cùng hiếu kỳ đến tột cùng là nhà ai thuyền bè.

Cho đến hôm nay, khi một nhóm lại một nhóm người lên thuyền, tất cả mọi người đều đến bằng đoàn xe sang trọng, cùng với các cô gái xinh đẹp ăn mặc cao quý, đáy lòng càng thêm hâm mộ hơn mấy phần, diễn๖ۣۜđànlê๖ۣۜquýđôn điều này không phải những người dân bần tiện như bọn họ có thể tiếp xúc được.

Ánh mặt trời ấm áp, chiếu lên trên người làm cảm thấy ấm áp, chỉ là bờ biển này không thể so với những nơi khác, gió biển không ngừng gào thét, làm cho tóc của mỗi người đếu bay lên tán loạn, mà trong đám người ấy, nữ nhân mặc y phục đỏ, đứng ở bên bến tàu đang đi lên, nhận lấy cái nhìn chăm chú của tất cả mọi người.

Thư Nhã Phù nhướng mày cười yếu ớt, tầm mắt ngạo nghễ mà bén nhọn quét qua toàn bộ người trên thuyền, nói: "Không phải ta có lệnh bài, chúng tôi lên thuyền với tư cách như thế nào, hình như đây không phải là chuyện các ngươi nên quan tâm, cũng không phải là chuyện các ngươi có thể chen vào tay, dù sao đây là chuyện Sứ giả Phù Phong đảo đã quyết định, vị huynh đệ này ta nói có đúng hay không !"

Cuối cùng, Thư Nhã Phù đưa mắt nhìn nam nhân vừa mới kiểm tra lệnh bài, đem vấn đề ném cho hắn.

Lệnh bài là bọn hắn cho, huống chi hiện tại tất cả mọi người chăm chú nhìn nàng, nàng cũng không ngại đem lệnh bài vứt ra để cho bọn họ được nhìn một lần, nhưng nàng không cần thiết giải thích với những người này, có tư cách hay không là của nàng chuyện, cùng bọn họ có quan hệ gì.

Chuyện này với nàng không có một chút quan hệ, nàng cũng chẳng muốn lãng phí môi lưỡi.

Nam Cung Thần mỉm cười nhìn cô gái trước mắt, tính khí nóng nảy như vậy, vừa thẳng thắn lại có sự kiên trì của bản thân, luôn có thể dễ dàng hấp dẫn tầm mắt của mọi người, nữ nhân này chính là vương phi của hắn.

Tùy ý mỉm cười, không quan tâm cách nhìn của những người khác, chỉ theo đuổi việc mình muốn làm không thẹn với lòng, lúc ở Nam Phong quốc là như thế này, đến Huyền Nguyệt nước cũng như vậy, bây giờ đi Phù Phong đảo cũng như vậy, nàng không như mấy tiểu thư khuê các kia, thế giới của nàng không chỉ gói gọn trong đình viện nhỏ gọn, thế giới của nàng còn có, có thể cùng hắn nắm tay nhau đi đến khắp nơi ngắm nhìn phong cảnh.

Gió biển thổi bay y phục đỏ của nữ nhân kia, ống tay áo tung bay, đan xen vào đó là mấy nhánh tóc đen nhánh, ngay khoảnh khắc ấy, khoảng không gian trên bến tàu như sáng lên, nàng tùy ý mỉm cười càng làm cho người khác không dời mắt được.

Nam Liên Nhi trên thuyền, ๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn cắn răng nghiến lợi nhìn ánh mắt những người chung quanh đang nhìn Thư Nhã Phù, đáy lòng càng thêm phẫn hận, trong lòng nàng vốn đã không vừa ý với nư nhân trước mặt này, nhưng không ngờ nàng ta lại còn xuất hiện ở nơi này, cũng sẽ đi Phù Phong đảo.

"Nàng ấy nói không sai, lệnh bày trên người nàng ấy là do chúng tôi phát, mấy người bọn họ đều có thể cùng lên thuyền, nếu như còn có người nào ý kiến trực tiếp xuống thuyền, không người nhất định cũng có người khác đi!" Nam nhân lạnh giọng quát lên, không có một chút tình cảm và thể diện nói.

"Hừ, coi như ngươi đi Phù Phong đảo thì thế nào, ngươi cũng chỉ đi cùng với người của Lãnh gia, cũng vô ích, chờ ta làm Thánh nữ Phù Phong đảo, ta tuyệt đối sẽ làm cho ngươi sống không bằng chết!" Nam Liên Nhi dữ tợn nhìn nàng chằm chằm, tay đã nắm thành quả đấm càng nắm chặt hơn.

"Dĩ nhiên, nếu như ngươi có thể có khả năng làm như lời nói!" Thư Nhã Phù nghe được lời của nàng..., hoàn toàn không để ý cười một tiếng, xoay người tiếp tục lẩm bẩm, "Nếu như người như ngươi có thể lên làm Thánh nữ, ta đoán người ở Phù Phong đảo đều mắt mù!"

Âm thanh không lớn không nhỏ, người chung quanh vừa lúc có thể nghe được rõ ràng, trong đó cũng bao gồm Nam Liên Nhi!

"Hừ!"

"Mẹ, lời nói nhỏ của mẹ có chút lớn, người khác đều nghe được rồi!" Thư Vũ Trạch ở bên cạnh cười trộm nói, gương mặt hồn nhiên vô tội, cũng khiến rất nhiều người hiện lên một chút hảo cảm.

"Con trai, mẹ có nói cái gì sai sao, không có, mẹ của con chỉ nói những lời thật mà thôi, lại không sợ người khác nghe được, nói lớn tiếng chính là nói lớn tiếng!" Thư Nhã Phù cười hì hì nói theo, hoàn toàn không quan tâm nét mặt trắng xanh của Nam Liên Nhi bên cạnh.

"Hoàng thượng, An Thất Thất kia có phải là Thư Nhã Phù, Tề vương phi Đông Ly quốc hay không?" Nam nhân đứng sau lưng Phượng Linh Nhi nhỏ giọng hỏi.

"Đúng, không cần lộ ra, nếu nàng có thể tới nơi này, hiển nhiên là cũng có một chút khả năng, chúng ta đi Phù Phong đảo còn không biết sẽ gặp phải cái gì, tất cả đều cẩn thận một chút!" ๖ۣۜdiễn♥đàn๖ۣۜlê♥quý♥đôn Phượng Linh Nhi nhẹ giọng giao phó.

"Vâng, bệ hạ!"

Phượng Linh Nhi quay đầu tiếp tục nhìn nữ nhân áo đỏ kia, ban đầu nhìn thấy, nàng cũng biết nàng ta không phải một người bình thường, không có cô gái nào sẽ có khí phách cùng khả năng như vậy, huống chi nàng còn bắt được lòng của Tề vương Đông Ly quốc, nam nhân ấy không phải một nữ nhân tùy tùy tiện tiện là có thể nắm giũ được lòng của hắn.

Mặc dù ban đầu, nàng cũng có tự hỏi chính mình có hối hận không, nàng tin chắc mình sẽ không hối hận, dù sao đi lên ngôi vị hoàng đế mới là mục đích của nàng, hành động như vậy để con đường sau này thuận lợi hơn thì có cái gì để hối hận chứ, duy nhất để cho nàng có chút hối hận chính là, không để cho Tề vương Đông Ly quốc cùng Thư Nhã Phù vùi thân ở bên trong băng tuyết của Bắc Việt quốc.

Đông Ly quốc có sự tồn tại của hắn, đó chính là một uy hiếp!
. . . . . .

Thuyền bè từ từ khởi động, tiến về nơi tất cả mọi người đều nói qua, nhưng cho tới nay chưa từng đi Phù Phong đảo, con đường phía trước như thế nào, bọn họ ai cũng không biết, nhưng trong lúc đối mặt với khoảng không mênh mông rộng lớn ở biển cả, không chỉ có cảm giác trống trải mà còn có nghi ngờ!

Thư Nhã Phù đứng trên bon tàu mờ mịt nhìn biển rộng, thậm chí có một chút ảo giác, giống như đã quay lại thời đại của mình trước đây, không còn phải phân tranh đấu đá nhau, không còn những cái chết kỳ quái như cổ đại, đáy mắt càng trở nên mơ hồ, hẳn là nhìn biển rộng mênh mông nên thần trí có chuyển biến như vậy.

"Nghĩ gì thế!" Bàn tay được một bàn tay khác, vô cùng quen thuộc nắm lấy, Thư Nhã Phù mới vừa chợt phục hồi lại tinh thần.

"Không có gì, nhìn biển rộng lớn như vậy thấy rất có cảm xúc!" Thư Nhã Phù quay đầu lại nhìn, chống lại ánh mắt Nam Cung Thần, nhẹ giọng cười nói.

Đối với Nam Cung Thần, không phải là không thể nói, chỉ là nàng vẫn chưa biết nên nói chuyện này với hắn như thế nào, d∞đ∞l∞q∞đ dù sao chuyện linh hồn xuyên qua như vậy, thật sự là làm cho người ta có chút khó tin, mà còn ở ngay thời đại của Nam Cung Thần này, nàng không thể xác định mình có bị xem là quỷ hay không.

Mặc dù tin tưởng hắn, nhưng nàng vẫn chưa nghĩ đến nên nói với hắn như thế nào, thật ra thì nàng không phải là Thư Nhã Phù, ở thế kỷ hai mươi mốt nàng chỉ là một bác sĩ mà thôi, nhưng đó là chuyện hoàn toàn khác so với nơi này.

Nếu như theo lời của nàng mà nói..., e là sẽ không ai tin tưởng! Dù sao thì chuyện này rất thần bí!

Nam Cung Thần cũng không muốn nói, dáng vẻ mới vừa rồi của nàng như nhìn xa xôi, bất cứ lúc nào cũng có thể bay theo gió, cho nên vừa rồi hắn mới vội vàng lên tiếng gọi nàng, lại đưa tay kéo nàng về, cũng cho mình một chút cảm giác chân thật.

"Nếu nàng thích thì sau này chúng ta thường đến đây là được, không có việc gì thì ra biển một chuyến không phải là chuyện không thể!" Nam Cung Thần đưa tay nắm chặt tay của nàng, dịu dàng nói.

Ánh mặt trời chiếu lên người của Nam Cung Thần, mặc dù biểu tình hiện giờ trên mặt của hắn cũng như ngày thường, nhưng chỉ một ánh măt cũng đủ làm cho người ta chìm mê trong đó, một thân ung dung càng làm cho những người khác tò mò thân phận của hắn đến tột cùng là như thế nào.

Thư Nhã Phù nhìn ánh mắt của hắn, miệng như quỷ sai Thần Sứ mà hỏi: "Nếu như ta nói, ta không phải Thư Nhã Phù, ngươi sẽ làm sao?"

Tròng mắt Nam Cung Thần khẽ nheo lại, nhìn Thư Nhã Phù đột nhiên đưa ra câu hỏi như vậy, đưa tay ra gõ đầu nàng một cái, khẽ cười nói: "Cái người này, trong đầu nàng đang chứa cái gì vậy, nàng chính là nàng, lại còn có thể là ai, ta không phải quản nàng có phải là Thư Nhã Phù hay không, dù sao thì vương phi của ta là nàng thì được rồi!"

Nàng chính là nàng! Mặc kệ có phải là Thư Nhã Phù hay không, dù sao vương phi của ta là nàng thì được rồi!

Một câu nói, đã thể hiện vô cùng rõ ràng ý tứ của hắn, mặt mày Thư Nhã Phù lập tức hớn hở, nàng rất hài lòng với đáp án này, Nam Cung Thần có lẽ sẽ nghĩ đến một ít gì đó, nhưng đã có đáp án này của hắn, như vậy là đủ rồi, có lẽ sẽ có một ngày nào đó nàng sẽ đem tất cả chuyện này nói cho hắn biết!

"Xèo xèo chi. . . .d∞đ∞l∞q∞đ . ."

Lại nói cũng có thú vị, sau khi Bạch Cầu lên thuyền, cả người liền trở nên mềm mại nếp mình trong ngực của Thư Vũ Trạch, dáng vẻ mềm oặt hoàn toàn nản, theo Thư Vũ Trạch phiên dịch lời nói của Bạch Cầu thì đó chính là Bạch Cầu bị say tàu rồi, đầu choáng váng không thoải mái, cần an ủi!

Nghe Bạch Cầu không còn hơi sức nói chuyện nữa, cặp mắt "Trình Mộng Nhi" lão già một bên cũng chợt sáng lên, ngồi xỗm trước mặt của Bạch Cầu, nỗ lực đem gương mặt chính mình tiến tới trước mặt của Bạch Cầu, tràn đầy lấy lòng cùng thương lượng với Bạch Cầu: "Ta nói này Bạch Cầu thân ái, thân ngươi không thoải mái đúng không, có cần ta cho người một chút thuốc uống không, nên biết ta là thần y, trị liệu cho ngươi khẳng định tinh thần ngươi lập tức phấn chắn lên."

Thư Nhã Phù im lặng liếc mắt, nói dễ nghe như vậy, thật ra thì mục đích không phải là muốn đem Bạch Cầu về làm thí nghiệm sao! Gần đây hình như lão già lại dấy lên các loại hứng thú, hơn nữa hứng thú đối với Bạch Cầu vẫn luôn thật lớn.

"Phốc ——!"

Truyện được đăn tại dien danlequydon.com
Editor: Sandy
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 281 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vương phi áp đảo vương gia
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 281. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.213369131088 sec