Vương phi áp đảo vương giaVương phi áp đảo vương gia - chương 277

Chương 277Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 168: Gặp mặt kẻ thù, nóng đỏ mắt

Quỳnh Châu cảng, nằm ở vùng duyên hải phía đông nam của Huyền Nguyệt quốc, nơi đây tiếp giáp biên giới Nam Phong quốc, hai nước đã từng vì Quỳnh Châu cảng này mà xảy ra vấn đề, đã có nhiều cuộc đấu diễn ra, nhưng cuối cùng Huyền Nguyệt quốc giành chiến thắng.

Tất cả người đi Phù Phong đảo, đều tập họp ở bến tàu, mấy ngày trước năm con thuyền lớn đã cập bến, giống như đã sớm chuẩn bị xong tất cả, di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn chỉ chờ tất cả mợi người đến đầy đủ, là có thể lên đường.

Lúc nhóm người của Thư Nhã Phù cũng người của Lãnh gia đến nơi, có chút ngoài ý muốn thấy được mấy người quen.

Phong Phiêu Tuyết mặc y phục màu lam nhạt, vẫn tràn đầy ngạo khí như trước, khuôn mặt so với trước đây thì càng xinh đẹp và trưởng thành hơn, hình như bởi vì trải qua một cuộc thay đổi lớn trong đời, nên nhìn càng gầy yếu, càng ;àm cho người ta muốn yêu thương ôm ấp nâng niu tỏng lòng.

Nhìn thấy Phong Phiêu Tuyết, Thư Nhã Phù không có kinh ngạc chút nào, dù sao thì người được Huyền Nguyệt quốc chọn đi ứng tuyển cho vị trí Thánh nữ cũng chính là Phong Phiêu Tuyết, đây là chuyện nàng đã biết, nếu không phải bởi vì biết được tin tức này, nàng cũng không thể nào đi theo Huyền Nguyệt quốc.

Mặt khác, cũng có người làm cho nàng kinh ngạc, phía Bắc Việt quốc có Phượng Linh Nhi cùng với Nam Phong quốc thì có Nam Liên Nhi, thấy hai người kia xuất hiện thật ra khiến nàng kinh ngạc một chút.

Có chút ngượng ngùng sờ sờ cái mũi của mình, Thư Nhã Phù nghiêng đầu nhìn Nam Cung Thần bên trên, nhỏ giọng nói: "Đây coi có được xem là Oan Gia Ngõ Hẹp không, mấy người có thù oán với chúng ta đều tới, hơn nữa nhìn dáng vẻ hình như cũng muốn đi Phù Phong đảo, ๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n, chuyến đi này Phù Phong đảo đoán chừng sẽ khá nhấp nhô!"

"Có ta ở đây bên cạnh nàng, nàng còn lo lắng cái gì?" Nam Cung Thần phất ống tay áo rộng ra, tự nhiên đưa tay vuốt tóc Thư Nhã Phù, mỉm cười nói.

Lời nói vừa rồi, vẫn chứa đựng sắc thái đặc biệt tự tin của Tề vương gia, nhưng mà hắn nói ra như vậy, Thư Nhã Phù không có lời nào phản bác, dù sao bằng vào khả năng của Nam Cung Thần, nàng tin tưởng chuyện sẽ như hắn nói.

"Chậc chậc, mẹ của con kẻ thù hơi nhiều!" Thư Vũ Trạch khẽ nheo mắt mỉm cười, cái nét mặt, bộ dáng này cùng Nam Cung Thần giống đến mười phần, khả ái mím môi nói.

"Mẹ của con người gặp người thương, con tin hay không đợi lát nữa đến, tất cả mọi người đều hành lễ với mẹ!" Thư Nhã Phù hoàn toàn không biết cái gì gọi là thật xin lỗi, đưa tay bấm một cái gương mặt trắng nõn nà của Vũ Trạch, cười hì hì nói.

Đúng vậy, cũng là biết hành lễ, chỉ là mẫu thân thân ái, mẹ xác định người ta thực sự hành lễ với mẹ sao, xác định không phải ánh mắt thù hận phẫn nộ!

Mấy người trước mắt hình như cũng có thù hằng với cha , có thể nói vì người mà đã gián tiếp làm hại cả nhà Nam Liên Nhi và Trưởng Lão Hội, Nam gia trở thành đứng người mũi chịu sào nên bị liên lụy; mà Phong Phiêu Tuyết mặc dù không có quan hệ quá lớn với mẹ, nhưng mẹ cũng can thiệp vào chuyện đó, bởi vì mẹ đem danh sách gia phả nhà người ta ra ngoài nên Phong gia mới bị như vậy, chỉ còn lại một người duy nhất, mà còn là nữ nhân. Đây chính là quan hệ giữa người với người, đầy thủ đoạn nham hiểm và khó lường. Làm hại mẹ và phụ thân Vương Gia ban đầu lâm vào hiểm cảnh. . . . . .

Tính thế nào, ba đều là ngươi kẻ thù, không phải ngươi là kẻ thù người ta, thì cũng người ta là kẻ thù của ngươi!

Âm thanh mấy người bọn họ nói chuyện vô cùng thấp, chỉ có mấy người nghe được, bên kia Hồng Lệ cùng Lãnh Minh Thành đi tới.

"An cô nương, các người đi cùng chúng tôi, trước đó Sứ giả nói An cô nương có thể đi cùng chúng tôi, nhưng sợ rằng mấy vị khác. . .diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn . . ." Ánh mắt Lãnh Minh Thành nhìn mấy người đi theo bên kia.

Lão già hừ lạnh một tiếng, gần đây bởi vì sự tồn tại của Nam Cung Thần, lão già vẫn luôn vô cùng khó chịu, nhìn chằm chằm Nam Cung Thần bằng ánh mắt vô cùng hận thù, cái dạng kia nếu như không phải là đồ đệ bảo bối của hắn ở bên cạnh, e là lão sớm đã đã cho hắn ‘một ít’ kịch độc rồi.

"Ta không cần các ngươi dẫn đi, bảo bối ngoan ngoãn nhà chúng ta tự nhiên sẽ dẫn chúng ta cùng đi! Các ngươi không cần lo!" Lão già ở một bên hừ lạnh nói.

"Trình Mộng Nhi tiểu thư, dáng vẻ của tiểu thư như vậy e là không thể để nàng lên thuyền được! Về phần những người khác không có đồng ý của Sứ giả, ai dám để cho các ngươi đi lên." Hồng Lệ vốn có chút ý kiến với Trình Mộng Nhi, lúc này t đáy lòng càng cảm hấykhông thoải mái, trừng mắt, lạnh lùng nói.

"Hồng Lệ tiểu cô nương, người luôn luôn lạnh lẽo như vậy, e là sẽ không có nam nhân nào thích đấy!" Lão già mặt mày ném đi, lập tức liền cười ha hả nói.

"Hừ, ta mới không giống như ngươi!" Hồng Lệ bị nhẹn đến hừ lạnh một tiếng, mặt sắc lập tức liền trầm xuống, càng thêm khó coi.

Truyện được đăng tại diendanlequydon.com
Editor: Sandy
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 277 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vương phi áp đảo vương gia
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 277. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.205797195435 sec