Vương phi áp đảo vương giaVương phi áp đảo vương gia - chương 268

Chương 268Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

CHương 163.2:

Có người trời sinh sẽ có khí phách lãnh đạo như vậy, phần lớn người chung quanh đều có võ nghệ kiệt xuất, nhưng đối với Gia chủ Lãnh gia vẫn cực kỳ tôn kính, mà trong mấy gia tộc hắn cũng rất có uy tín.

"Các vị, hôm nay bọn ta ở chỗ này, chắc hẳn mọi người đều biết là vì cái gì, đây là đại sự của các đại gia tộc chúng ta, diễnđàn✪lê✪quýđôn mà đồng thời thái tử điện hạ cũng chọn người để tham gia khảo hạch, ta hi vọng mọi người hãy bình tĩnh chờ đợi, ai sẽ được chọn thí tất cả vẫn còn chưa biết, nhưng hi vọng tất cả mọi người toàn lực ứng phó!"

"Đúng, toàn lực ứng phó!"

. . . . . .

"Ha ha, Lãnh Minh Thành, cha ngươi rất có uy tín, nói mấy câu thôi cũng có nhiều người phụ họa như vậy!"

Thư Nhã Phù cười híp mắt tựa vào cửa sổ bên cạnh nhìn tình huống phía dưới, mắt đảo quanh, quét qua quét lại nhiều ngóc ngách, diễn✿đàn-lê-quý✿đôn đem trọn cả Hội quán Thiên Kim quét qua một lượt, cuối cùng cảm giác không nhìn được người mình muốn tìm mới vừa thu hồi tầm mắt.

"Cha ta làm gia chủ Lãnh gia, đương nhiên có một chút uy phong, nếu không vị trí này cũng ngồi không yên!" Lãnh Minh Thành hùng hồn nói về cha mình, rõ ràng rất kiêu ngạo cùng kính nể đối với phụ thân.

"Cha ta lợi hại hơn, có phải hay không cha?"

Thư Vũ Trạch ưu nhã mỉm cười, mở miệng nói một câu, bộ ngực nhỏ ưỡn lên thật cao, khuôn mặt nhỏ bé rất hài lòng.

"Cha ngươi là người nào, cũng chỉ là một người bình thường thôi, sao có thể so sánh với Lãnh thúc thúc được chứ, Vũ Trạch, lời này của ngươi có thể nói tùy tiện trước mặt chúng ta, nhưng chớ ra ngoài nói loạn đấy!" Hồng Lệ khẽ cau mày, đột nhiên mở miệng nói.

Mặc dù nàng cũng chỉ cho rằng Thư Vũ Trạch là một đứa bé yêu thích tôn kính phụ thân mình mà thôi, nhưng ý tứ trong lời nói của nàng, cũng nhắc nhở cậu chớ nói loạn, nơi này không phải là nơi có thể tùy tiện nói chuyện hay bàn luận chuyện gì, nếu chọc cho người khác tức giận, như vậy bọn họ cũng không bảo vệ được nhóm người của hắn.

Nam Cung Thần đối với Hồng Lệ căn bản cũng không có chú ý nhiều, đuôi lông mày giương nhẹ, bàn tay nâng lên, ống tay áo phất nhẹ lập tức đem Vũ Trạch ôm vào trong ngực, cười híp mắt đưa tay vuốt vuốt đầu của cậu, dịu dàng nói: "Nhị thập tứ hiếu, con trai cũng càng ngày càng thông minh!"

"Tất nhiên, nhất định!"

"Bởi vì huyết mạch đời sau, vậy con muốn có thêm đệ đệ hay muội đây?" Âm thanh giống như suối chảy, nhưng sao nội dung đột nhiên chuyển đến đề tài này?

"Ưmh, muốn muội muội, nhưng cũng muốn đệ đệ!"

. . . . . .

Thư Nhã Phù ở một bên bất đắc dĩ liếc bọn họ, đối với hai cha con này, nàng thật sự rất bất đắc dĩ, Nam Cung Thần thật không thể nắm trong tay, sau chuyện tối hôm qua, hôm nay thỉnh thoảng khích bác nàng, nàng rõ ràng cái gì cũng không có nhiều lời, tại sao đầu óc của hắn lại không thể nghĩ đến chuyện khác. . .diễn-๖ۣۜđàn-lê-quý-๖ۣۜđôn . . . Yêu nghiệt quả nhiên cũng như cầm thú, người người đều muốn trừ diệt!

Bên này lời nói vừa ngưng, bên trong Hội quán Thiên Kim cũng yên tĩnh lại, đột nhiên vang lên một tiếng hô: "Thái tử điện hạ Thiên tuế Thiên tuế thiên thiên tuế!"

Thân thể dừng lại, tất cả mọi người trong phòng xoay người lại nhìn xuống.

Chỉ thấy lúc này, Hách Liên Húc Hoa mặc trường bào thái tử ánh kim, tinh xảo cũng vô cùng tao nhã, trong cao quý mang theo uy thế không thể kháng cự, ngoại hình cũng giống như trước đây, không khác nhau nhiều lắm, nhưng không biết bởi vì quần áo tôn lên, hay thật là như thế, Thư Nhã Phù nhìn Hách Liên Húc Hoa lúc này, cảm thấy hắn vô cùng âm trầm và khó nắm bắt được.

Mà theo hầu sát sau lưng Hách Liên Húc Hoa có năm người, tất cả quần áo trên người bọn họ khong giống với người của đại lục, theo Thư Nhã Phù xem ra, có cảm giác như bọn họ là những người trong tộc thiểu số, ba nam hai nữ, tóc hai nữ nhân tết rất nhiều đuôi sam, các nơi khác trên người còn mang các loại Linh Đang, vóc người uyển chuyển vô cùng nóng bỏng, trên người có một áo lót nhỏ, để lộ ra cánh tay mảnh khảnh cùng eo thon nhỏ, mà làn váy dưới chân chỉ dài đến bắp đùi và có những tua rua đong đưa theo bước đi, chân cũng không có mang giày, cả người toát ra khí thái làm người ta cảm thấy vô cùng xinh đẹp.

Không giống với những cô gái khác trên đại lục, đây là một loại mị hoặc khó cưỡng lại được, quần áo của hai nữ nhân như vậy, mà của mấy người nam nhân còn lại cũng vô cùng kỳ lạ.

Năm người đi theo sau lưng Hách Liên Húc Hoa, trên mặt đều có vẻ khinh miệt cùng cao ngạo, đối với tiếng hô cùng ánh mắt trần trụi của những người chung quanh không có một chút để ý, ngược lại đỉnh đạc biểu diễn ở trước mặt mọi người, một cô gái trong đó mặc quần áo đỏ thẫm vô cùng xinh đẹp cười một tiếng, cố ý đem làn váy vung lên cao hơn.

"Chậc chậc, báu vật đúng là báu vật, Mộng Nhi tiểu thư, ngươi thua rồi!" Thư Nhã Phù liếc lão già một cái, tràn đầy nhạo báng nói.diễn๖ۣۜđànlê๖ۣۜquýđôn

"Hừ, con gái ngoại tộc có gì tốt, phải nói phong tình hay là con gái trên đại lục chúng ta có phong tình!" Lão già bĩu môi khinh thường, nhưng đôi mắt cứ nhìn chằm chằm hai nữ nhân kia, hình như muốn nhìn rõ ràng các phục sưc trên người của họ.

"Xinh đẹp nhất cũng ở nơi này, những nữ nhân kia cũng xấu chết được!"

Thư Nhã Phù vốn đang cười hả hê, bên tai một hồi khí nóng, đột nhiên quay đầu lại, môi đỏ mọng đột nhiên đụng phải môi Nam Cung Thần không biết từ lúc nào đến gần ở bên tai nàng nói chuyện, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ lên.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 268 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vương phi áp đảo vương gia
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 268. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.211330890656 sec