Vương phi áp đảo vương giaVương phi áp đảo vương gia - chương 263

Chương 263Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Chương 161.1: Cảm giác thật tuyệt, sờ nữa một cái

"Cái này. . . . . . Tham gia sợ rằng có chút khó khăn! Các người cũng biết chuyện trong gia tộc của chúng tôi, ta rất hận là không thể luôn dẫn các người ra ngoài, cha ta chắc chắn sẽ không dễ dàng đế cho người ngoài tham gia gia vào đâu!" Lâm Tuyết Nhi vừa nghe xong, trên mặt lập tức đỏ lên, nói tới nói lui, ấp a ấp úng.

Nàng cũng chỉ đơn thuần là muốn đi tìm bọn họ xem một chút mà thôi, cũng không có suy nghĩ nhiều như vậy, dù sao những chuyện về Phù Phong đảo, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn đúng là có rất nhiều người muốn đi, nhưng có thể đi được hay không còn phải thông qua chọn lựa của Thái tử điện hạ, và trong cuộc tuyển chọn đó cá những đề mục gì, nàng cũng không rõ lắm, tất cả mọi người cũng không rõ lắm.

"Tuyết Nhi, ngươi không cần xin lỗi, ta cũng chỉ thuận miệng hỏi một chút mà thôi, cũng không thật sự muốn tham gia vào, nhưng cảm thấy rất hứng thú với nó!"

Thư Nhã Phù làm sao không biết tâm tư của nàng, chắc do bị nàng hỏi mà không biết nên trả lời như thế nào, ngay lập tức cười cười khoát tay nói.

"Tuyết Nhi tỷ tỷ, như vậy ngày mai chúng ta cùng đi xem hoa đi! Đệ đã muốn đi xem lâu rồi, Bạch Cầu cũng muốn đi xem!" Thư Vũ Trạch cười híp mắt, đôi tay nắm lấy Bạch Cầu, nâng lên trước mặt của Lâm Tuyết Nhi, gương mặt chờ đợi.

"Được, được, ngày mai tỷ đến đây đón mọi người đi!"

. . . . . .

Đêm hôm ấy, Thư Nhã Phù ra đình của hoa viên!

"Hách Liên Húc Hoa chuẩn bị tự mình động thủ, làm sao biết hắn muốn tuyển chọn như thế nào? Không phải những người trở về từ Phù Phong đảo từ trước đến giờ đều không nói gì hay sao?"

Thư Nhã Phù nằm ở trên bàn, đưa tay tóm lấy ống tay áo Nam Cung Thần, mặt mày phờ phạc, dáng vẻ rũ rượi, Hách Liên Húc Hoa cũng là một nam nhân thông minh, không biết ngày mai len lén xâm nhập dò xét có bị hắn phát hiện không!

Huống chi nàng cũng rất muốn đi Phù Phong đảo để điều tra chuyện mẹ của mình, hiện tại có người đi Phù Phong đảo, nàng nhất định cũng nên đi cùng.

"Hiện tại biết hỏi ta rồi hả? Nhưng chuyện không có lợi ta sẽ không đồng ý!"

Nam Cung Thần đưa một tay nắm lấy cánh tay nhỏ bé của nàng, di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn đang níu lấy ống tay áo hắn, đùa bỡn bàn tay hỏ bé non mềm của nàng, mặt chính trực nói.

Thư Nhã Phù im lặng nhìn nam nhân có vẻ mặt vô cùng chính trực trước mắt, muốn rút tay mình về, nhưng lại bị nam nhân phúc hắc nào đó nắm chặt không chịu buông ra, trên mặt lại vô cùng tự nhiên, như không có chuyện gì xảy ra.

A a a, Tề vương gia, bộ dạng ngươi bây giờ rất giống yêu nghiệt đó, coi như làm bộ chính trực nhưng bản chất vẫn là yêu nghiệt, vô cùng phúc hắc!

Thư Nhã Phù cuối cùng yên lặng cùng Nam Cung Thần nhìn nhau một hồi, yên lặng cúi đầu, được rồi, nàng thừa nhận da mặt mình so với tên nam nhân nào đó mỏng hơn một chút, đã như vậy thì. . . . . .

Nam Cung Thần bàn tay nhỏ bé trước mặt, bàn tay hắn nắm trong tay rất mềm mại, nháy mắt một cái trên mu bàn tay có một…. đồng tiền!

Hắn tự tay cầm lấy tiền đồng, mỉm cười: "Cái tiền đồng này không tệ, cám ơn vương phi đã cho gia dùng!"

Tức chết, cái gì mà cho gia dùng! Một tiền đồng này Tề vương gia ngươi cảm thấy đủ cho cái người đường đường là một Vương Gia sử dụng chi tiêu hay sao? Huống chi ta rất rất không muốn cho ‘gia’ ngươi dùng, ngươi lấy đi một đồng tiên của ta, có phải Tề vương gia ngươi quá nghèo hay không!

Vương Gia, Vương Gia, ngươi đường đường là Tề vương gia đấy! Đừng nên vì một đồng tiền mà làm như vậy chứ!

Đáy lòng một hồi gầm thét, Thư Nhã Phù cuối cùng cong miệng lên, lầm bầm chấp nhận: "Được rồi, ngươi nói đi, như thế nào mới bằng lòng!"

Đường đường là Tề vương Điện hạ làm sao có thể bị tùy tùy tiện tiện nhận hối lộ được chứ, Nam Cung Thần nghiêm trang, tiếp tục đùa bỡn tay nhỏ bé của nàng, vừa nghĩa chánh ngôn từ nói: "Ta tuyệt đối sẽ không chấp nhận vương phi nàng dùng sắc để dụ dỗ!"

Thư Nhã Phù: ". . . . . ."

Tề vương gia a Tề vương gia, ngươi có thể đừng vô sỉ như vậy được hay không!

Cuối cùng. . . ๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n . . . Kết quả cuối cùng là. . . . . .

Cả người Thư Nhã Phù bị Nam Cung Thần kéo, cả người cũng ngồi ở trên đùi Tề vương gia, một cái tay vẫn như cũ bị một bàn tay to gắt gao sờ soạn, môi đỏ mọng trong giây lát bao phủ lên cánh môi của nàng, dịu dàng lại mang theo quyết tuyệt, không cho người khác cự tuyệt, vòng eo bị ôm sát gắt gao, cả người cũng dán chặt ở trong ngực hắn.

"Ưmh. . . . . . Không nên như vậy, Vũ Trạch vẫn còn ở gần đây!" Thư Nhã Phù ra sức giãy giụa.

"Nơi đó có người?!"

Nam Cung Thần dùng mũi cọ xát đầu mũi của nàng, trong miệng khạc ra âm thanh khàn khàn mang theo chút từ tính, tay vẫn vuốt vuốt sống lưng Nhã Phù, thành công làm cho tiểu nữ nhân trong ngực run rẩy một hồi, khóe môi không nhịn được nâng lên, tay lại càng dùng sức vuốt ve lưng của nàng, một tay khác nắm lấy tay nàng, đan xen vào nhau.

Phản ứng của nàng vẫn còn rõ ràng, cùng ngay lúc đó cảm giác giống nhau như đúc!

Mà Nam Cung Thần vừa nói như thế, Thư Nhã Phù mới phát hiện, những người chung quanh đã sớm không thấy bóng dáng, chớ nói chi là người, mà Bạch Cầu, cái tên cuồng yêu chủ nhân, háo sắc phi thường kia, lúc này cũng đã không thấy bóng dáng của nó, còn lại duy nhất trên bàn là cái lông trắng của nó, chúng tỏ lúc nãy nó có ở đây.

"Ưmh. . . . . . Bọn họ cái gì. . . . . . A. . . di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn. . ."

Nhã Phù mới vừa còn muốn nói chút gì đó, còn chưa nói xong một câu, cánh tay đang vuốt ve sờ soạn trên lưng đã chuyển đến khu vực vòng eo, cái eo nhỏ nhắn chưa được một vòng tay, hắn siết nhẹ, làm cho một hồi tê dại từ trên thân truyền đến, sửng sốt làm cho Thư Nhã Phù muốn đứng lên, thân thể mềm nhũn không cầm được hô lên một tiếng, cả người không có hơi sức ngã vào trong ngực của hắn.

Mỹ nhân kiều mỵ, Nam Cung Thần nhìn người trong ngực, bởi vì động tình mà kêu thành tiếng, gương mặt bởi vì ngượng ngùng mà đỏ ửng lên, hai mắt long lanh nhìn mình, hắn cảm thấy mình vốn chỉ là muốn động tay động chân đùa giỡn một phen, nhưng hiện tại hắn không thể thu hồi lại kích tình do mình châm lên được, trong cơ thể hàng loạt lửa nóng tuôn trào, bên trong hai mắt tràn đầy dục vọng.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 263 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vương phi áp đảo vương gia
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 263. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.238257884979 sec