Vương phi áp đảo vương giaVương phi áp đảo vương gia - chương 259

Chương 259Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Chương 159.1: Nụ hôn thâm tình dây dưa

Đoàn người Thư Nhã Phù ở Lãnh gia trong một thời gian, cơ hồ có thể nói là nhận được đối đãi như đối đãi với khách quý.diễn✿đàn-lê-quý✿đôn

Nhưng bọn họ cũng không hy vọng ở chỗ này đợi lâu!

Từ lúc đến Lãnh gia cho tới bây giờ cũng đã hơn nửa tháng rồi, Thư Nhã Phù cũng biết được một ít chuyện, đại phu nhân Lãnh gia bình thường không thể thấy được nàng ta.

Vì muốn tìm đại phu nhân nói chuyện, nàng không có việc gì lại da mặt dày nên tự cho mình đã quen thuộc Lãnh, rồi vòng vo tìm kiếm trên dưới mấy vòng, có thể nói trừ một số chỗ trọng địa không thể đi vào, còn có một số chỗ canh phòng nghiêm ngặt, cơ hồ nàng đã đem Lãnh gia đi dạo hết toàn bộ mấy lần.

Cũng trong thời gian này, nàng nghe nói ở Đông Ly quốc có thay đổi.

Nàng tưởng rằng mình đã nghe nhầm, Tân Đế mới lên ngôi là Nam Cung Viêm, cư nhiên không phải Nam Cung Thần, làm tới làm lui thế nhưng hắn lại là không có một chút ý định đưa mình lên ngôi đế, cố tình để cho người khác.

O o —diễn-๖ۣۜđàn-lê-quý-๖ۣۜđôn—!

Đại phu nhân Lãnh gia đi đến Phật Đường nhất định phải đi ngang qua vườn hoa, Thư Nhã Phù hô to, trực tiếp mau chóng tìm một tảng đá đặt mông ngồi xuống, xem ra không có một chút nào cố kỵ hình tượng dáng vẻ của mình.

Dĩ nhiên, trong thời gian ở Lãnh gia hơn nửa tháng, hình tượng ưu nhã, thục nữ trước đây của nàng đều bị phá hư không còn một mảnh.

"Mẹ, mẹ đang nghĩ về Tề vương gia sao?"

Khuôn mặt Thư Vũ Trạch nho nhỏ nở nụ cười ranh mãnh, chui ra, cười hì hì nói.

"Nhóc con, đây là chuyện con muốn biết sao, mẹ nghĩ chuyện gì tại sao tên nhóc con nhà ngươi có thể biết!" Liếc mắt, Thư Nhã Phù tức giận chọc chọc gương mặt mũm mĩm của con trai bảo bối.

"Nhưng rõ ràng mẹ tương đối giống như một đứa bé! Trước khi đi Tề vương gia đã nói với con rồi, cần phải trông chừng mẹ thật kỹ, đừng để cho mẹ trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi! Cho nên thời gian ở Lãnh gia hơi dài, bảo bối có chút lo âu!"

Vuốt vuốt lỗ mũi, vẻ mặt Tiểu Vũ Trạch một bộ rất là khổ não, ánh mắt thật sâu nhìn về phía mẫu thân đại nhân trước mặt mình, để cho mẹ cậu biết cậu đang lo âu như thế nào.

"Ngươi, phản đồ! Hiện tại chỉ biết cha ngươi thôi, thậm chí đã quên mất mẹ ngươi rồi có phải hay không!"

"Mẹ, nào có chuyện đó! Người con thích nhất chỉ có mẹ thôi. Về phía Tề vương gia, Bạch Cầu ngươi cũng không có, đúng không? !"

Thư Vũ Trạch chớp mắt một cái, cười híp mắt đưa lên nụ cười khéo léo đáng yêu có chút ranh manh, còn quay đầu tìm kiếm Bạch Cầu đang nằm trên tảng đá bên kia phái tới trợ giúp.

Xèo xèo chi —diễn๖ۣۜđànlê๖ۣۜquýđôn—!

Bạch Cầu như một làn khói nhảy lên một tảng đá cao nhất, từ trên cao nhìn xuống, có cảm giác xem Thư Nhã Phù như một tiểu nhân.

Ngẩng đầu ưỡn ngực, cái đuôi to phẩy phẩy hai bên trái phải, ánh mắt tràn đầy uy thế nhìn chằm chằm Thư Nhã Phù bên dưới kia, một cái móng vuốt nâng lên quét một vòng, cuối cùng dừng lại trên người của Nhã Phù, cái mông vặn vặn, ánh mắt u oán, thu hồi cái tay duỗi thẳng lại, chống cằm làm như đang nhìn xa phương xa.

Thư Nhã Phù: ". . . . . ."

Đập chết con chồn tuyết này, bây giờ là nó đang lấy vẻ mặt nàng ngồi ngẩn người, lại còn học giống y như đúc, kể cả nét mặt, chân mày nàng nhếch lên khi gặm hạt dưa cũng không bỏ sót, giống như là sợ người khác xem xong không hiểu, cuối cùng còn làm ra bộ dáng nhai nhóp nhép, đặc sắc vô cùng.

Rõ ràng nàng làm tư thế lười biếng như vậy, thế nhưng đến lượt con chồn này làm, lại làm ra bộ dáng khôi hài chết người như thế!

Thư Nhã Phù cắn răng nghiến lợi, nhìn chằm chằm bộ dạng Bạch Cầu hận không thể nhào tới bóp chết con chồn mập này ngay lập tức.

Bình thường lúc có chủ nhân bên cạnh, nó luôn hận không thể đem nàng cùng chủ nhân đáng kính của mình cách xa hơn năm trăm dặm, hiện tại càng thên hận không thể đem nàng hạ xuống thấp hơn một bậc, trở thành một oán phụ.

Thư Vũ Trạch cười híp mắt đưa tay kéo tay của nàng, trấn an vỗ vỗ, nói: "Mẹ đừng nóng giận, đừng chấp nhặt Bạch Cầu làm chi!"

Sắc mặt bây giờ của nàng và Bạch Cầu vô cùng khó coi rồi, không thể cùng Bạch Cầu tiếp tục được nữa!

Thư Nhã Phù ngửa mặt lên trời thở dài, ๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn đáy lòng kêu rên một tiếng, tại sao nàng cảm giác con trai bảo bối của mình sau khi ở bên cạnh Tề vương gia một thời gian, hình như đã bị cái yêu nghiệt kia đồng hóa.

"Đi, trở về ăn cơm tối, nhớ tối nay giảm bớt một nửa cho thịt khô Bạch Cầu! Nhìn xem nó sắp trở thành heo mẹ rồi!"

Thư Nhã Phù đắc chí vừa lòng, yên tâm thoải mái.

Để cho ngươi cười nhạo ta, để cho ngươi luôn giúp đỡ chủ nhân ngươi nhìn ta chằm chằm, Hừ! Dụ dỗ con trai bảo bối phản bội ta, đây là chuyện không thể tha thứ được!
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 259 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vương phi áp đảo vương gia
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 259. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.206364154816 sec