Vương phi áp đảo vương giaVương phi áp đảo vương gia - chương 258

Chương 258Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Chương 158.2:

"Vừa đúng lúc Thành nhi bây giờ trở về, lão gia sao lại không để cho hắn tới đây, ngay trước mặt các vị thúc thúc đây, đem chuyện này nói cho nó biết, nếu mấy vị thúc thúc có cái gì cần giao phó thì cũng nên nói vài tiếng!" Âm thanh Đại phu nhân ôn hòa bình tĩnh, làm cho người nghe rất thoải mái.

"Được, theo lời phu nhân nói đi, ngươi đi gọi Đại thiếu gia đến đây, đúng rồi, mấy vị thiếu gia khác cũng theo đại thiếu gia xuất môn, ๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn gọi tất cả bọn chúng đến đây hết!"

Lãnh Sùng gật đầu với vợ mình một cái, hiển nhiên rất là đồng ý.

"Ta xem này hai nha đầu Lâm gia đoán chừng cũng cùng theo một lúc, mấy người bọn hắn thừa dịp này cùng nhau đi dãy Thiên Kỳ, lúc trước ta còn có chút lo lắng, nhưng lại có nha đầu Hồng Lệ đi theo ngược lại ta cảm thấy rất an tâm, nhưng nha đầu Tuyết Nhi kia cũng dám đi theo, chia ra chút gì chuyện được, nhưng mà bây giờ xem bọn chúng an toàn trở lại, ta cũng an tâm được một chút!" Ôn tồn nho nhã Lãnh Lộng Nguyệt nhẹ giọng nói ra.

"Lãnh thúc thúc, ta nghe được rồi, người ở đây nói xấu ta!"

Ngoài cửa nhảy ra một đầu nhỏ, cô gái cười hì hì chạy ra, mà người tới chính là Lâm Tuyết Nhi đi chung với đám người Lãnh Minh Thành.

"A, cái nha đầu này, chỉ biết bêu xấu Lãnh thúc thúc ta. . . . . . Ah, mấy vị này là?"

Lãnh Lộng Nguyệt cưng chìu cười cười, ánh mắt là nhìn về phía đám người Lãnh Minh Thành đi vào phía sau nàng, mà người đi vào cuối cùng, chính là đoàn người Thư Nhã Phù.

Hiển nhiên, mấy người Thư Nhã Phù vừa xuất hiện, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả những người ở chỗ này.

Hơn nữa mấy người bọn họ đi cùng một chỗ cũng làm cho người ta rất chú ý, đừng nói là chỉ có Trình Mộng Nhi tiểu thư xinh đẹp, mà còn có một tiểu tử chừng bảy tuổi đầu, dáng người nhỏ nhắn trắng trẻo đáng yêu cũng làm cho người ta vô cùng chú ý, mà Lê Hi biểu hiện cũng không kém, lạnh lùng làm người ta khó có thể nhịn được, cảm thấy sởn gai óc, cùng với Thư Nhã Phù, một cô gái trẻ tuổi vẫn cười khanh khách ôn hòa hết sức vô hại.

"Cha, mẹ, nhị thúc, Tam thúc, Tứ thúc, Ngũ thúc. . . . . . Mấy vị này là ân nhân cứu mạng chúng con trên dãy Thiên Kỳ, bởi vì cũng muốn đi Trung thổ, cho nên liền cùng nhau kết bạn đồng hành. . . . . ."

Lãnh Minh Thành được gọi tới, nhìn trên dưới một lượt, chào hỏi rồi nói mấy câu đơn giản, mặc dù trong lòng hắn căn bản không cảm thấy đám người Nhã Phù đã cứu bọn họ, nhưng không thể không thừa nhận mấy người bọn họ đã cứu bọn hắn một cách gián tiếp.๖ۣۜdiễn♥đàn๖ۣۜlê♥quý♥đôn

"Lãnh thúc thúc, bọn Vũ Trạch là người tốt, dọc theo đường đi cũng rất chăm sóc con!" Lâm Tuyết Nhi vội vàng chen miệng nói.

Chỉ sợ Thư Vũ Trạch mềm mại cùng tiểu Bạch Cầu này bởi vì Lãnh thúc thúc không đồng ý mà bị đuổi đi.

Đôi mắt Thư Nhã Phù vẫn quan sát trên dưới những người trong Lãnh gia, ngoại trừ mấy vị đại nam nhân, còn có một vị nữ nhân, cũng chính là người mà Lãnh Minh Thành kêu là mẹ.

Nghĩ lại thấy nàng ta có chút bình thản, làm cho người ta cảm giác đây là một nữ nhân ôn hòa, là một Quận chúa dịu dàng, cũng là mẹ đẻ của Lãnh Minh Thành, đại phu nhân Lãnh gia.

Nhưng nàng lại không nghĩ tới, Quận chúa hoàng gia không phải ung dung hoa quý cũng không phải cao cao tại thượng, đại phu nhân này cho nàng một cảm giác rất bình thản, vô cùng bình thản, giống như một ni cô trong am, chuyên tâm lo tụng kinh niệm phật, chỉ là bề ngoài tuyệt đối không giống như vậy.

Không ngờ ngày thứ nhất tới Lãnh gia, cư nhiên liền gặp được đại phu nhân này.

"Tại hạ là An Thất Thất, thật ra thì Lãnh công tử đã quá lời rồi, dọc theo đường đi mấy người chúng tôi còn phải cảm tạ mấy vị công tử trợ giúp mới phải, mà ở lại trong phủ lại càng quấy rầy rồi!" Thư Nhã Phù hướng về phía mọi người cười một tiếng, tự nhiên thanh thản.

Mà đám người Lãnh Sùng nghe được bọn họ trên đường cứu đám người Lãnh Minh Thành, sắc mặt vốn là còn chút quái dị cũng biến thành dễ nhìn hơn một chút, dù sao bọn họ là người học võ trong giang hồ, đối với cái loại ân tình cứu mạng này càng thêm chú trọng.

Mới vừa nhìn mấy người xuất hiện, còn lo lắng là bởi vì cái gì chuyện mà thôi, cộng thêm Nhã Phù nói những lời này không giống như người tùy tiện hay bất ổn gì, nên sắc mặt mấy người bọn họ mới dễ coi hơn một chút.

"Mấy vị đã cứu Thành nhi, đó chính là có đại ân với Lãnh gia chúng ta, ở trong phủ có gì cần cứ việc nói là được! Các vị đường xa đến đây chắc cũng đã mệt mỏi rồi, Lãnh Nguyên, ngươi dẫn bọn họ đi xuống nghỉ ngơi rửa mặt trước đi!" Lãnh Sùng lộ ra nụ cười ôn hòa, mở miệng nói.

"Dạ, thúc phụ!"

. . . . .d∞đ∞l∞q∞đ .

"Đại phu nhân Lãnh gia, năm đương gia của Lãnh gia đều ở chung một chỗ. Mẹ, người nói xem có phải bọn họ đang nói chuyện mà chúng ta đang muốn biết hay không!" Thư Vũ Trạch ôm Bạch Cầu, cười hì hì tiến tới bên người mẹ mình, len lén nhỏ giọng nói ra.

Vừa lúc này bọn họ đã được dẫn tới chỗ ở của mình, Lãnh Nguyên cũng bị kêu quay trở về, hiện tại chỉ còn lại mấy người bọn họ mà thôi.

"Đây cũng là điều vô cùng có thể! Bảo bối Tiểu Trạch thật là càng ngày càng thông minh, để cho nhân gia hôn một chút!" Lão già chu môi đưa tới.

Hả? Thế nào có chút lông mượt mà, còn có chút ấm áp!

Mở mắt nhìn sang, lão già lập tức đảo mắt nhìn nhìn, đây là lông mao của Bạch Cầu. . . . . .

"Ai u, người ta muốn hôn bảo bối Tiểu Trạch Trạch, không nghĩ tới Bạch Cầu này sao lại nhiệt tình như vậy! Đến nha, người ta hảo hảo thương ngươi!" Lão già hạ xuống sững sờ, lập tức cười lên sáng chói.

Xèo xèo chi —d∞đ∞l∞q∞đ —!

Bạch Cầu bị kích thích, toàn bộ lông mao của nó muốn rụng hết rồi !
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 258 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vương phi áp đảo vương gia
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 258. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.269768953323 sec