Vương phi áp đảo vương giaVương phi áp đảo vương gia - chương 257

Chương 257Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Chương 158.1: Lãnh gia nghị sự, Phù Phong có bí mật gì?

Huyền Nguyệt quốc là một trong tứ đại cường quốc trên đại lục, là một quốc gia yêu thích sử dụng bạo lực, cơ hồ có thể nói triều đình cùng giang hồ có quan hệ, so với các quốc gia khác chênh lệch quá nhiều!

So sánh với Nam Phong quốc yêu chuộng văn phong thịnh hành đọc sách, cả Huyền Nguyệt quốc thì tôn sùng võ lực hơn, ai ai cũng có võ công, và người có võ công càng cao thì địa vị sẽ càng cao, càng được mọi người tôn trọng!

Mà có thể nói, võ lâm thế gia nổi lên cùng với phát triển, ๖ۣۜdiễn♥đàn๖ۣۜlê♥quý♥đôn tất cả cùng sự phát triển của Huyền Nguyệt quốc đều có quan hệ mật thiết, thậm chí trong quân đội của Huyền Nguyệt quốc, rất nhiều binh lính được lựa chọn từ nhiều nơi khác nhau, mà còn có những người tài giỏi nhất của Huyền Nguyệt quốc trong quân đội, cộng thêm đệ tử xuất chúng của các võ lâm thế gia gia nhập, mà địa vị ở trong quân đội, cũng có quan hệ rất nhiều đến địa vị trong gia tộc.

Có thể nói triều đình của Huyền Nguyệt quốc có quan hệ mật thiết với người trong giang hồ!

Lãnh gia là võ lâm thế gia trong chốn võ lâm ở Huyền Nguyệt quốc, ngoài ra còn có đương kim quận chúa làm con dâu trong nhà, quan hệ cùng Hoàng thất so với những gia tộc khác thì mật thiết hơn mấy phần, Lâm gia mà cùng Lãnh gia quan hệ mật thiết nhất, cũng giống như người nhà của Lãnh gia.

Chỉ là giờ phút này, bên trong viện của Lãnh gia, không khí trong phòng cực kỳ nặng nề, gương mặt mỗi người đều căng thẳng.

"Chuyện hộ tống Phong tiểu thư đi Phù Phong đảo, vốn đã quyết định giao cho người của Lãnh gia chúng ta rồi, không thể sai người của thiết binh đoàn đi được, ngoại trừ Lãnh gia chúng ta thì còn có ai có đủ khả năng để đảm nhiệm chuyện này chứ!"

Nam nhân trung niên ngồi ngay ngắn ở vị trí thứ ba sau vị trí chính giữa, gương mặt có râu quai nón, đôi mắt lại trợn lên thật lớn, cả khuôn mặt tràn đầy tức giận, khi nói chuyện càng thêm tức giận từ trên ghế nhảy lên.

"Lão Tứ, chuyện lần này có quan hệ đến đại sự trong triều đình của Huyền Nguyệt quốc chúng ta, mặc dù thái tử điện hạ có chút băn khoăn thì như thế cũng không có gì là quá đáng cả, dù sao thì trước đây Phong tiểu thư làm gián điệp ở Nam Phong quốc, nhưng bây giờ là đại biểu Huyền Nguyệt quốc chúng ta đi Phù Phong đảo, chỉ chuyện này thôi cũng đã không biết đưa tới bao nhiêu bất mãn trong gia tộc!"

Nam nhân ngồi trên vị trí chủ tọa, d∞đ∞l∞q∞đ gương mặt chữ quốc, mày kiếm mắt sáng, một thân áo lam mang theo phong thái uy mãnh, đáy mắt hiện lên một tia sắc bén, ánh mắt lập tức quét qua nam nhân mới vừa nói, trực tiếp làm cho hắn ngừng miệng, lại lần nữa ngoan ngoãn ngồi trở lại vị trí của mình.

"Nhưng đại ca, còn ai có thể so được với Lãnh gia chúng ta, bọn họ còn mưu toan đi theo đi, cũng không nhìn một chút mình có bao nhiêu cân lượng!" Cho dù đã ngồi xuống vị trí của mình nhưng nam nhân kia vẫn tức giận như cũ.

"Tứ đệ, chính là chuyện này đây, nếu bọn họ cũng không sánh bằng chúng ta Lãnh gia, mặc dù lần này thái tử điện hạ làm chủ yêu cầu mọi người của gia tộc chọn người đảm nhận nhiệm vụ theo biểu quyết, thì nhất định cũng sẽ do người của Lãnh gia ta được nhiều phiếu nhất, làm chủ cũng tất nhiên là người của Lãnh gia ta!"

Nam nhân ngồi ở vị trí chủ tọa, tao nhã lịch sự, nâng chung trà lên khẽ nhấp một miếng, cười híp mắt mở miệng tiếp tục nói.

"Chuyện này. . . . . ."

"Tốt lắm, chuyện lần này, thái tử điện hạ đã quyết định xong, chúng ta tiếp tục nhiều lời tại nơi này cũng vô ích, phải đợi xem kết quả cuối cùng như thế nào mới được! Thái tử điện hạ cũng có nhiều việc cần cân nhắc, nếu như cứ để cho Lãnh gia chúng ta hộ tống đi Phù Phong đảo, những gia tộc khác nhất định sẽ không đồng ý!"

Nam nhân ngồi ở vị trí chủ tọa, d∞đ∞l∞q∞đ trong lúc nói chuyện vẫn vô cùng uy nghiêm, nếu như bọn người Thư Nhã Phù ở tại nơi này, sẽ liền phát hiện, nam nhân cùng Lãnh Minh Thành có mấy phần giống nhau, chắc hẳn là cha của Lãnh Minh Thành, đại đương gia của Lãnh gia, Lãnh Sùng!

Mà mấy người còn lại phía dưới kia, cũng chính là mấy huynh đệ của Lãnh Sùng, còn những tỷ muội khác thì đã gả ra ngoài hết rồi, lúc này không có trong hàng ngũ tham gia hội họp.

"Cho dù là như vậy, ta cũng không đồng ý để cho Minh Thành đi trước, quá nguy hiểm! Hắn là cháu đích tôn của chúng ta Lãnh gia, nếu có chuyện gì xảy ra khi đi Phù Phong đảo thì làm thế nào?" Một người trong đó đột nhiên mở miệng nói.

"Đi Phù Phong đảo thì có cái gì tốt chứ, chắc hẳn tất cả mọi người vô cùng rõ ràng, huống chi chúng ta là người học võ, có một chút nguy hiểm thì có cái gì đáng sợ chứ! Cứ quyết định như vậy đi, chờ Thành nhi trở lại, ta sẽ tự mình nói cho nó biết!"

Lãnh Sùng lạnh lùng mở miệng nói, mà đối với lời của hắn, một khi hắn mở miệng nói ra quyết định, sau đó sẽ không có bất cứ ai mở miệng nhắc lại, nhiều lời bàn luận hay phản đối gì nữa, hắn mới là người ra quyết định, mới là chủ của Lãnh gia, cũng là người là có võ công cao cường nhất trong Lãnh gia.

Lúc này ngay trong đại sảnh, nữ nhân duy nhất có thể tham gia vào, chỉ có đại phu nhân Lãnh gia, Hách Liên thị!

Ung dung hoa quý không phải là cụm từ miêu tả đúng về đại phu nhân trước mắt, ngược lại nên nói nàng mang theo vài phần Phật tính, như vậy sẽ hơn thoả đáng một chút, đại phu nhân ăn chay niệm Phật, hàng năm để đều lo Phật pháp, ở Lãnh gia mấy chục năm tất nhiên có một chút địa vị riếng của mình, cộng thêm bản thân có thân phận là Quận chúa của hoàng gia, càng làm cho nàng Lãnh gia được mọi người tôn trọng hơn, cho dù là đại đương gia Lãnh Sùng, cũng cực kỳ tôn trọng vị phu nhân này.

Trên tay Đại phu nhân mang theo một chuỗi Phật châu, diễn-đàn-lê-quý-đôn từ đầu tới đuôi cuộc nghị sự phần lớn đều là duy trì trầm mặc.

"Lão gia, thiếu gia trở lại!" Người làm ngoài cửa cúi đầu cung kính thông báo.

Lúc này tay đại phu nhân vân vê Phật châu khẽ ngừng lại, trên mặt vẫn trầm mặc bình tĩnh nhưng lộ ra một nụ cười mỉm, giống như trong lúc nhất thời thành một người hoàn tục, thái độ vẫn ôn hòa, hiền từ, đầy mẫu tính (tình mẹ).

"Vừa đúng lúc Thành nhi bây giờ trở về, lão gia sao lại không để cho hắn tới đây, ngay trước mặt các vị thúc thúc đây, đem chuyện này nói cho nó biết, nếu mấy vị thúc thúc có cái gì cần giao phó thì cũng nên nói vài tiếng!" Âm thanh Đại phu nhân ôn hòa bình tĩnh, làm cho người nghe rất thoải mái.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 257 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vương phi áp đảo vương gia
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 257. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.207050085068 sec