Vương phi áp đảo vương giaVương phi áp đảo vương gia - chương 254

Chương 254Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Chương 156.2:

Văn Diệp khép tại cánh tay khẽ run trong ống tay áo, nụ cười bên khóe miệng ngay sau đó trở nên ấm áp hơn mấy phần: "Không tin thì như thế nào, ít nhất thì cũng cho nàng được một cái công bằng! Nhã Phù nàng ấy là một nữ nhân rất thông minh, nàng biết cái ta muốn là cái gì, nếu nàng biết. . . . . . d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn. Như vậy Nhã Phù sẽ để xuống, bởi vì nàng ấy nhất định biết ta hi vọng nàng có thể hạnh phúc!"

"Nhạc Hằng, ngươi biết! Ta vốn là một người không có khả năng nhận được hạnh phúc, ban đầu nếu như không phải là Cố Trường Phong phát hiện ra ta, sợ rằng ta đã sớm chết rồi, hiện tại người của Nam gia chết thì chết, lưu đày thì lưu đày, ta đây là người chưa từng xuất hiện trong gia phả Nam gia, cũng coi là đã báo thù! Đã như vậy, ta còn có cái gì không bỏ được chứ ?!"

"Đối với Nam Cung Thần, theo như ta quan sát, thì hắn đối với Nhã Phù là thật tâm, hơn nữa đối với Vũ Trạch cũng không phải tốt bình thường, mà là rất tốt, bọn họ mới thật sự là người một nhà, hơn nữa nàng có thể có được kết cục tốt, có hậu như vậy, ta nên vì nàng cảm thấy vui mừng. . . . . . Khụ khụ. . . . . . Khụ khụ. . . . . . mới phải!"

Lời nói Văn Diệp mới vừa nói hết, cũng đột nhiên ho khan một trận, còn có loại muốn dừng lại dừng không được, chỉ là bên khóe miệng vẫn mang theo nụ cười.

Vân Nhạc Hằng nhìn sắc mặt Văn Diệp rõ ràng vô cùng khó coi, còn có nụ cười trên mặt là nụ cười khổ, khó coi vô cùng, nhưng phải cố làm bộ không quan tâm, làm như mình rất vui vẻ, có chút nhíu nhíu mày, đáy măt hiện lên tia khó hiểu.

Đều nói một chữ tình đả thương người, xem ra thật đúng là chuyện như thế!

Lúc trước khi gặp y, y là người kiêu ngạo cỡ nào chứ, nhưng bây giờ bởi vì vô số nguyên nhân.

Bởi vì Nam gia, bởi vì Cố Trường Phong, bởi vì Thư Nhã Phù, bởi vì những người này y mới trở thành bộ dáng như hôm nay, cuối cùng cũng chỉ có một mình một người mà thôi.

Hắn thật không biết tiếp theo nên nói cái gì với bạn tốt, di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn. người đang đấu tranh với độc tính trước mắt đây!

Văn Diệp nhận lấy nước trà Vân Nhạc Hằng đưa tới, uống một hớp nho nhỏ, nuốt xuống lại thấy ngứa ngáy muốn ho khan.

Nhìn như nói giỡn, ánh mắt cũng là lần nữa nhìn thế giới ra bên ngoài xe ngựa, cười cười nói: "Ngươi cũng không cần an ủi ta, chúng ta tiếp tục lên đường là được! Bây giờ phong cảnh rất tốt, đi tới đâu thì tính tới đó đi, hướng thảo nguyên phía tây bắc của Nam Phong quốc đi, chờ ta chết rồi, ngươi liền đem ta mai táng ở trên thảo nguyên đó là được!"

Nhã Phù, nàng có nhớ hay không, nàng đã từng nói nàng thích thảo nguyên!

Không biết nàng đã đến nơi đó hay chưa, hiện tại. . . . . . Ta giúp nàng đi xem một chút, có được hay không?

. . . . . .

Bên trong ngự thư phòng Đông Ly quốc,

Nam Cung Chiêu dữ tợn nhìn người trước mặt, đáy mắt có ghen tỵ tức giận, còn có các loại tâm tình đan xen trong đó.

"Đại ca, vốn là ta cũng không muốn làm mọi chuyện đến như vậy!" Nam Cung Thần ngồi ngay ngắn ở trên xe lăn, lạnh lùng nhìn diện mạo dữ tợn của nam nhân trước mặt, mở miệng nói.

Nam Cung Chiêu nhìn hắn, đột nhiên cười to ra: "Ha ha, đại ca, ha ha ha ha, ngươi còn gọi trẫm là đại ca ư!"

"Ngươi vốn chính là đại ca của Bổn vương, cho dù là đến giờ cũng vẫn vậy, Bổn vương vẫn phải gọi ngươi một tiếng đại ca!" Tầm mắt Nam Cung Thần thấp xuống, che giấu con ngươi màu hổ phách.

"Ngày đó là ngươi đem trẫm đẩy lên trên ghế rồng này, hiện tại ngươi vừa chuẩn bị làm cái gì? Thu hồi cái ngươi đã làm, di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn. hay là nói ngươi hiện tại thay đổi chủ ý, chuẩn bị tự mình ngồi lên long ỷ này!"

Sắc mặt Nam Cung Chiêu nổi lên điên cuồng, cả người ngồi ngay ngắn ở trên ghế rồng trong Ngự Thư Phòng, đôi tay sờ sờ đầu rồng trên thành ghế: "Tề vương gia, ngươi phải biết ngươi cũng không phải thái tử, ngươi chỉ là một Tề vương gia!"

"Phụ hoàng hạ độc ở trên thân ngươi, bởi vì sao ngươi đừng cho là trẫm cái gì cũng không biết, trẫm vô cùng rõ ràng, tại sao hơn mười năm gần đây phụ hoàng vẫn sủng ái đối với ngươi, thậm chí ngươi có bất kỳ cử động bất kính vô lễ nào, phụ hoàng cũng chưa bao giờ trách phạt ngươi!"

"Còn có, tại sao phụ hoàng phải hạ độc ở trên thân ngươi, tại sao phải đem tiểu thư ngu ngốc của Thư Hầu Gia chỉ hôn cho ngươi! Ngươi có biết hay không, bởi vì ngươi tồn tại, trẫm lúc nhỏ có bao nhiêu ghen tỵ ngươi, bởi vì tất cả mọi người nói cho ta biết, không thể cùng thập hoàng đệ tranh giành, cái gì cũng không thể tranh, thập hoàng đệ muốn sẽ phải cho!"

"Mà tất cả tất cả, tất cả đều là bởi vì. . . . . . Tổ phụ đem Ám các giao cho ngươi! Phụ hoàng bởi vì kiêng kỵ quyền lực trên tay ngươi, cho nên mới phải đối với ngươi vẫn sủng ái, thậm chí theo ngươi làm bất cứ chuyện gì, nhưng đồng thời lại muốn hạ độc ở trên người của ngươi, để cho ngươi vĩnh viễn đều phải ngồi ở trên xe lăn, không đi lại được! Vĩnh vĩnh viễn viễn cắt đứt cơ hội ngươi lên ngôi vị hoàng đế!"

"Ha ha, buồn cười nhất chính là. . . . . . Ngươi hiện tại cư nhiên cùng Thư Nhã Phù có một đứa con trai! Ngươi bây giờ là chuẩn bị vì Thế tử cướp lấy ngôi vị hoàng đế này sao?"

Nam Cung Chiêu mang theo vài phần cười khổ, die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on có điên cuồng cũng có bất đắc dĩ, còn có một phần khổ sở.

Ngồi ngay ngắn ở trên xe lăn, lúc này bên trong ngự thư phòng chỉ có hai người bọn họ, còn lại những người tất cả đều cho lui ra.

Nam Cung Thần một thân trường bào ngân sắc, tay áo bào rộng thùng thình đem tay hắn che lấp trong đó, cũng đem hai chân hắn đã sớm khôi phục như thường che giấu ở vạt áo dưới.

Đưa tay sờ sờ hai chân của mình, giương mắt nhìn về phía Nam Cung Chiêu đang ngồi trên ghế rồng, đáy mắt lóe lên, cuối cùng chậm rãi từ trên xe lăn đứng lên.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 254 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vương phi áp đảo vương gia
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 254. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.212797880173 sec