Vương phi áp đảo vương giaVương phi áp đảo vương gia - chương 245

Chương 245Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Chương 153.3:

Vân Nhạc Hằng nhìn nàng thất hồn lạc phách, sắc mặt có chút nhu hòa: "Ta biết rõ muội vẫn luôn tìm hắn, mặc dù hắn luôn yêu cầu không cần nói cho muội biết, không để cho muội biết bệnh tình hiện tại của hắn, nhưng mà hiện tại ta quyết định nên để cho muội biết tình trạng của hắn bây giờ ra sao."

Sau khi nói xong, Vân Nhạc Hằng xoay người rời đi phòng trúc, chỉ để lại mẹ con Thư Nhã Phù cùng Văn Diệp đang nằm trên giường còn chưa tỉnh lại.

"Mẹ, Văn Diệp thúc thúc sẽ chết thật sao?" Nước mắt Thư Vũ Trạch làm thế nào cũng không ngừng được, ôm bắp đùi Thư Nhã Phù, diễn๖ۣۜđànlê๖ۣۜquýđôn, tất cả nước mắt đều rơi trên làn váy của nàng.

"Ngoan, Vũ Trạch đi tìm sư phụ, đi nghỉ ngơi thật tốt đi có được không? Chúng ta đừng quấy rầy Văn Diệp thúc thúc nghỉ ngơi, nhất định hắn chỉ là quá mệt mỏi mà thôi, cho nên mới cần nghỉ ngơi cho khỏe!"

Thư Nhã Phù dịu dàng dụ dỗ con trai đang khóc nức nở bên mình, nươc mắt trên khóe mắt cũng giống y như cậu, chảy dài trên mặt.

Mới vừa rồi Vân Nhạc Hằng nói một câu, bây giờ lại vang vọng trong đầu nàng: " Lúc trước có vài lần độc tái phát nhưng không kịp thời uống thuốc áp chế!"

Nàng nhớ ở lúc trước khi gặp Văn Diệp, thân thể của nàng vô cùng yếu ớt, sau khi sinh hạ Vũ Trạch bênh càng them nặng, thân thể suy yếu lại càng suy yếu hơn, nhiều lần suýt nữa không giữ được tính mạng.

Mà khi đó gặp Văn Diệp, có một thời gian dài, y cho nàng uồng uống một loại thuốc, viên hoàn, cũng là kể từ lúc đó, thân thể của nàng mới chậm rãi từ từ chuyển biến tốt lên!

Viên hoàn. . . . . . Sử dụng trong một thời gian dài có thể cứu mạng. . . . . .

Nguyên lai những viên thuốc kia không phải là thuốc dành để cứu mạng nàng, mà là để cứu mạng Văn Diệp!

Chỉ e là khi đó y đã biết đến sự tồn tại của Huyết Thủ rồi, đối với độc tính trên người chắc rằng cũng biết rõ rồi, nếu không y cũng sẽ không dàng riêng thuốc này cho nàng sử dụng . . . ๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn. .

Thì ra ngay từ lần gặp mặt đầu tiên, nàng đã thiếu y, nàng không chỉ phụ một mảnh tình ý của y, mà còn thiếu y một tính mạng. . . . . . Nhìn thân thể một mảnh trắng xoa, chói mắt kia, là bởi vì nàng mới biến thành như vậy, là bởi vì nàng, độc trên người hắn mới trở nên càng ngày càng nghiêm trọng như vậy!

Văn Diệp. . . . . .

Thư Vũ Trạch không chịu rời đi, cuối cùng bị Lê Hi ôm đi, mà giờ phút này Thư Nhã Phù đang ngồi bên cạnh giường của y, nước mắt trên mặt cũng đã khô rồi, nhưng vẫn ngơ ngác như cũ, khuôn mặt sững sờ nhìn nam nhân trước mặt vẫn chưa tỉnh lại.

Lúc trước hình như y luôn mang theo tâm tình phòng bị cảnh giác, bất cứ lúc nào có người đến gần y, ngay lập tức y đã tỉnh lại, mà bây giờ nàng cách y gần như vậy, y lại có thể ngủ say, không có chút dấu hiệu nào là sắp tỉnh lại cả, giống như vĩnh viễn cũng không thể tỉnh lại được nữa vậy!!

Ngồi cạnh đầu giường, Thư Nhã Phù sững sờ không biết đã ngồi ở đây bao lâu rồi, nhưng nhìn khuôn mặt Văn Diệp tái nhợt cùng cả đầu bạc trắng, đáy lòng một trận lại một trận dâng lên cảm giác nặng nề khó chịu, cảm thấy thật vô dụng, làm cho nàng không thể cất bước chân, không thể chuyển tầm mắt.

Bên ngoài gian nhà trúc trời đã tối đen, mặt trời đã lặn xuống lâu rồi, bầu trời âm trầm, một vùng tăm tối bao phủ sơn cốc.

Mà Vân Nhạc Hằng là người đi vào gian phòng đầu tiên, đem đèn trong phòng thắp sáng, nhưng nhìn đến bộ dáng kia của nàng, cũng không nói them được gì, chỉ biết lắc đầu rồi liền xoay người rời đi.

"Khụ. . . . . . Khụ khụ. . . . . ."

Không biết ở đây ngồi sững sờ đã bao lâu rồi, một âm thanh ho khan của người trước mặt truyên đến, làm Thư Nhã Phù giật mình.

"Ngươi đã tỉnh, có muốn uống một chút nước trước hay không, ta giúp ngươi!" Thư Nhã Phù vui mừng nhìn hai mắt Văn Diệp đã mở ra, nàng vội vàng đứng dậy chạy đến bàn bên cạnh rót cho y một ly nước đầy.๖ۣۜdiễn♥đàn๖ۣۜlê♥quý♥đôn,

Văn Diệp cảm giác hình như mình đã ngủ một giấc rất dài rất dài, cũng nằm mộng thật lâu thật lâu, mà lúc hai mắt mở ra thấy được nữ nhân trước mặt này, y có chút hoài nghi nhìn sự vui mừng hiện lên trong mắt nàng, còn có một giây vừa động, y cảm giác mình hình như còn chưa có tỉnh táo.

Hiện tại hắn vẫn còn trong mộng sao?!

Nếu không phải trong mộng thì làm sao có thể thấy được nữ nhân này chứ, làm sao y có thể thấy nàng đang ở chỗ này chứ, vẫn gần như thế, rõ ràng như vậy, giống như thật sự nàng đứng ở trước mặt y.

Nhưng nằm mộng cũng tốt! Khóe môi Văn Diệp từ từ nâng lên một nụ cười mang theo vẻ dịu dàng thỏa mãn!

Thư Nhã Phù thấy Văn Diệp đang dùng ánh mắt dịu dàng nhìn mình, đáy lòng một hồi ê ẩm chua xót, trong hốc mắt hình như lại có cái gì đó đang không ngừng đảo quanh, không nhịn được nước mắt trào ra.

Mỉm cười: "Tới, uống ngụm nước cho yết hầu đỡ khô, ngủ một thời gian dài như vậy nhất định là rất khát nước rồi phải không?!"

Thần sắc Văn Diệp vốn đang dịu dàng từ từ biến thành kinh ngạc, nếu như mới vừa rồi y cảm giác là mình đang nằm mơ, như vậy khi Nhã Phù tiến đến bên giường đỡ y ngồi dậy, y đã hoàn toàn tin tưởng, tất cả trước mắt không phải nằm mơ.

Thư Nhã Phù, nữ nhân duy nhất trong lòng y, đang ở trước mặt y!

"Nhã Phù?" Giọng nói khàn khàn mang theo một chút khó khăn, cánh môi Văn Diệp khô khốc, nhìn nàng chằm chằm, lát sau mới vừa nặn ra được hai chữ.

"Vâng, là ta! Tới, đem nước uống vào trước rồi nói, không nghĩ tới sẽ gặp được ta sao!" Thư Nhã Phù cười cười, dùng nụ cười đem nước mắt thiếu chút rơi xuống nuốt vào ngược lại,d∞đ∞l∞q∞đ cố ý làm bộ giống như trước đây, vùi cười cùng với y.

"Đúng! Không nghĩ tới!"

Uống xong mấy ngụm nước, cổ họng vốn đau đến không thể nói thành lời nhưng nhờ ly nước kia mà dễ chịu hơn nhiều, không còn khan khan và đau như vừa rồi nữa.

Văn Diệp giật giật khóe miệng, đáy mắt phát ra một mảnh dịu dàng và cưng chiều quen thuộcnhìn Nhã Phù vô cùng trìu mến, không nghĩ tới trước khi chết vẫn có thể nhìn thấy nàng, thật là không uổng công cuộc đời này rồi, y cũng không có gì để lưu luyến nữa rồi!
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 245 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vương phi áp đảo vương gia
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 245. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.196326971054 sec