Vương phi áp đảo vương giaVương phi áp đảo vương gia - chương 242

Chương 242Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Chương 152.5:

"Biểu tỷ, không nghĩ tới ngươi lại có thể ở chỗ này! Chúng ta đi về trước rồi ngồi xuống nói chuyện thật tốt, như vậy đi!" Nét mặt Thư Nhã Phù lập tức chuyển, cảm động xoay người kéo tay Trình Mộng Nhi rồi đi đến phía bên kia, đồng thời còn hồn nhiên nhìn mấy người chung quanh đang muốn khóc.

"Các vị đại ca, ta cùng với biểu tỷ của ta thất lạc nhiều năm, không nghĩ tới có thể được gặp lại nhau ở chỗ này, ta biết rõ các vị đại ca đều vô cùng yêu thích biểu tỷ ta, nhưng bây giờ có thể để cho tỷ muội chúng tôi tìm một chỗ yên tĩnh hàn huyên tâm tình riếng một lát được hay không vậy?!"

. . . . . .

Trong phòng của quán trọ.

Lúc này trong phòng chỉ có một hàng ba người Thư Nhã Phù cùng một con chồn, cái khác cũng chỉ có Trình Mộng Nhi liều mạng bám theo mà thôi!

Hai bên cái bàn, gương mặt Thư Nhã Phù nghiêm túc nhìn nữ nhân đối diện õng ẹo làm dáng, xinh đẹp lười biếng, sắc mặt lập tức cứng ngắt, khóe miệng co giật.

Cái bàn bên kia, nữ nhân được đặt tên là Trình Mộng Nhi, đang lười biếng kiều mỵ ngồi tê đít trên ghế, lúc này lại dùng tay vuốt vuốt mái tóc dài để trước ngực, cặp mắt khẽ nheo lại, nói có bao nhiêu mê người là có bấy nhiêu mê người! Khóe môi nâng lên nụ cười mỉm, đầu ngón tay vẽ vẽ vẽ tràn đầy phong tình!

Ánh mắt của hai nữ nhân ở hai phía đối diện nhau đang giao đấu trên không trung, hình như Lê Hi cũng có thể cảm nhận được ánh mắt của hai người đụng nhau toát ra tia lửa mãnh liệt!

"Ngại quá, hai vị có thể ngồi xuống được không, không biết vị Trình Mộng Nhi tiểu thư, quan hệ của ngươi cùng Thư tiểu thư là như thế nào?"

Lê Hi nhìn hai người từ lúc tiến vào trong gian phòng, vẫn duy trì tư thế như vậy, hắn thật sự không hiểu rốt cuộc hai người có quan hệ gì, hắn cũng không tin cái biểu tỷ muội có má gì đó mà Thư Nhã Phù đã nói trước đó, cái đó chỉ là thuần túy, là lừa người khác mà thôi.

"Xèo xèo —d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn.—!"

Bạch Cầu ôm một miếng thịt ngồi trên mặt bàn, vô cùng tán đồng kêu một tiếng.

Hiện tại nó đã thấy rõ rồi, quan hệ của hai người kia không như tưởng tượng của nó, làm hại nó còn rất cao hứng, thì ra là mừng hụt rồi, tổn thất này cũng lớn, Trình Mộng Nhi rất rất không đáng tin, sao không đem Thư Nhã Phù bắt lại, làm hại nó lại cùng với Thư Nhã Phù trở thành tình địch nữa rồi!

"Khụ khụ! Lê Hi, thật ra thì vị Trình tiểu thư này ngươi cũng biết!" Khuôn mặt tươi cười của Thư Vũ Trạch lúc này so với bình thường có vài phần gượng gạo.

"Ta cũng biết?" Lê Hi tò mò nhìn nhìn Trình Mộng Nhi, đem nữ nhân câu hồn đoạt phách trước mắt dò xét trên dưới toàn bộ cẩn thận, không nghĩ ra được là đã gặp nữ nhân này ở nơi nào, hắn tự hỏi mình đối với nữ nhân vẫn luôn cực kỳ có ấn tượng, nhất là giống như đại mỹ nhân như Trình Mộng Nhi thì càng không thể quên!

Nhưng rõ ràng y nhớ là chỉ có những tình báo về Trình Mộng Nhi thôi mà, cũng không có quan tâm gì nhiều, còn về những phương diện khác, thật sự là y không nghĩ ra đã từng gặp nàng ta lúc nào.

Thư Nhã Phù vẫn luôn trầm mặ,c không nhịn được mở miệng: "Lão già, ngươi luyện Quỳ Hoa Bảo Điển rồi hả? Không có việc gì biến thành cái bộ dáng này làm cái gì?"

A a a a a!

Trình Mộng Nhi thiên kiều bá mị trước mặt, là nữ thần trong mộng của hang ngàn hang vạn nam tử, nha. . . nha. . . cư nhiên chính là sự phụ vô lương của nàng!

Cái người trước mắt này không chỉ là một đại nam nhân thứ thiệt, hơn nữa còn là một lão già đã năm sáu chục tuổi rồi chứ còn trẻ trung gì, cố tình dùng khuôn cùng mặt dáng dấp yêu nghiệt, là một thần y thích nghiên cứu các loại đồ chơi ly kỳ cổ quái, hiện tại hắn lại còn thích giả làm nữ nhân nữa hay sao?

Nàng vô cùng muốn biết, cuối cùng có phải sư phụ nàng đã luyện Quỳ Hoa Bảo Điển rồi hay không, nếu không làm sao sẽ xuất hiện một yêu vật trước mắt như vậy chứ?!

Lão già? di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn.!

Lê Hi kinh hãi, lời nói của Thư Nhã Phù thành công làm Lê Hi ngay lập tức hóa đá!

Trong đầu của hắn không ngừng quay về ba chữ: lão già (trong tiếng trung là vậy nè : 老头子.)

Y đi theo hai mẹ con Thư Nhã Phù tới đây, vô cùng rõ rang lão gia trong miệng hai người đang nói là nhân vật nào, nhưng là hắn chưa bao giờ nghĩ đến có một ngày người trong lời nói đó Trình Mộng Nhi của Huyền Nguyệt quốc có liên hệ với nhau.

Lão già = sư phụ Thư Nhã Phù = biến tướng sư phụ cùng sư tổ của Thư Vũ Trạch = Lão Minh Chủ U Minh cung = Trình Mộng nhi!

Lê Hi cảm giác hình như có đồ vật gì đó bể nát trong nội tâm, một loại kích thích như vậy, hơn nữa Trình Mộng Nhi trước mặt còn quăng ra một ánh nhìn thiên kiều bá mị về phía y, nghĩ tới nữ nhân này thật ra là một ông già năm sáu chục tuổi, nhưng thật ra là một đại nam nhân già rồi còn chưa chết, các loại sung bái kình trọng của y dành cho Lão cung chủ, tất cả đều bể nát trong nháy mắt cả rồi!

"Thiệt là, bảo bối thân ái, chỉ là một năm gần đây người ta cảm thấy có chút nhàm chán mới vui đùa một chút, ngươi làm gì bày ra vẻ mặt không quen không biết vi sư như thế chứ, người ta bị tổn thương rồi, rất đau rất đau!" Giọng nói của nữ nhân vẫn kiều mị đáng yêu như trước, Trình Mộng Nhi, không, phải nói sư phụ thần y của Thư Nhã Phù giống như hờ hững cười một tiếng, mở miệng nói.

Thư Nhã Phù mặt không chút thay đổi: "Tiếng người nói!"

"Hì hì!"di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn.

Thư Vũ Trạch nhìn bộ dạng của mẹ mình, thiếu chút nữa không nhịn được mà bật cười, mà Lê Hi đang đứng một bên. . . . . . Vẫn hóa đá rồi bể tan tành như cũ!

"Đây chẳng qua mới là giải trí của vi sư mà thôi, Tiểu Phù nhi, có cái gì mà ngươi lại ngạc nhiên như thế?!"

Sư phụ, lão nhân gia xoay người đưa tay kéo lấy Thư Vũ Trạch ở một bên vào trong ngực, Thư Vũ Trạch mặc dù sớm có dự cảm, chuẩn bị dùng khinh công chạy trốn, đáng tiếc khinh công của hắn đều là người ta dạy, so ra còn kém xa người xảo trá nào đó.

"Ai u, Tiểu Trạch Trạch thân ái, thấy sư tổ sao ngươi không chào hỏi một tiếng, hay là ngươi học cái xấu của mẹ mình rồi?!"

Lúc này giọng nói của Trình Mộng Nhi đã biến thành giọng nói của nam tử trẻ tuổi, cũng chính là giọng nam đám người Lê Hi cùng Thư Nhã Phù vô cùng quen thuộc, chẳng qua là khi giọng nói như vậy mà lại thốt ra từ Trình Mộng Nhi, một nữ nhân ăn mặc xinh đẹp truyền đến, mãnh liệt đánh thẳng vào thị giác cùng thính giác, Lê Hi mới vừa trở lại bình thường được một chút lại một lần nữa hoa hoa lệ lệ cứng ngắc!

"Lão già buông tay ra! Trên người ngươi đạm mùi phấn son, thật là khó ngửi muốn chết!" Khuôn mặt Thư Vũ Trạch ghét bỏ, ra sức giãy giụa, chỉ tiếc người là dao thớt ta là cá thịt, dưới cường quyền cuối cùng cậu chỉ có thể thỏa hiệp!

Khuôn mặt Thư Nhã Phù không chút biểu cảm, nhìn sư phụ chằm chằm trước mắt của mình: "Thiên Diệp Thảo, tử hồng tố, Bách Quả lữ, khi khuých. . . . . ."

Tay Thần y đang giày xéo Thư Vũ Trạch cuối cùng cứng ngắc rồi ngừng lại, lúc mặt Thư Nhã Phù không chút thay đổi đọc lên một chuỗi tên thuốc trân quý mà hắn xem như bảo bối, hắn thật không dám chơi!

Tình tính của đồ đệ này hắn hiểu rõ, vô cùng hiểu rõ, nếu như tiếp tục chơi nữa, chỉ sợ tất cả các loại thuốc trân quý bảo bối của hắn sẽ bị nàng vớ vét hết toàn bộ, ô ô, đồ đệ nhà người ta đều là một mực cung kính với sư phụ,die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on, sư phụ nói một đồ đệ không dám nói hai, nhưng đến nhà bọn họ lại thay đổi, ngược lại hoàn toàn!

Thật ra thì hắn cũng không thể tưởng tượng được, nếu như giống như những người khác, hắn còn có thể nhận lấy tên đồ đệ này không? Còn có sư phụ nhà ai có nhiều tính tình ly kỳ cổ quái háo sắc như vậy, một đoạn thời gian lại muốn gây ra một chút chuyện ly kỳ cổ quái, hiện tại chuyện làm một nữ nhân xinh đẹp cũng làm được.

"Nói đi, đặc biệt kêu ta tới đây đến tột cùng là vì chuyện gì? Đừng tìm ta đến rồi nói nhớ ta, nếu như không nói chuyện đứng đắn, vậy ta sẽ lập tức đi dạo sơn cốc của ngươi một vòng rồi sau đó chạy lấy người!"

Thư Nhã Phù bắt chéo hai chân, đổi tư thế lười biếng, khoan thai bưng lên ly trà trước mặt con trai bảo bối, thong thả ung dung uống một hớp.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 242 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vương phi áp đảo vương gia
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 242. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.196834087372 sec