Vương phi áp đảo vương giaVương phi áp đảo vương gia - chương 241

Chương 241Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Chương 152.4:
Càng nghĩ càng thấy hiếu kỳ, đôi mắt Lê Hi đầy nghi hoặc đảo quanh trên người Thư Nhã Phù rồi lại chuyển qua người Trình Mộng Nhi, giống như muốn từ trên mặt của hai người các nàng tìm ra chút manh mối nào đó!

Đám người vừa mới tản ra xung quanh cũng dời lực chú ý đến mấy người trước mặt, còn có tiếng thét chói tai mới vừa rồi của nữ nhân, nàng cũng đang ở trước mặt, như muốn mọi người đã nghe thật rõ ràng, tất nhiên trong đó cũng đã bao gồm Trình Mộng Nhi đang ngồi trong đại sảnh của quán trà.

Săc mặt Thư Nhã Phù cùng Thư Vũ Trạch rất nặng nề, gang thẳng, một bộ hận không thể biến mất ngay lập tức, hai chân lập tức lui về phía sau, Thư Trạch Vũ tự động đưa tay kéo Lê Hi để che trước mặt, ý đồ muốn ngăn tầm mắt bắn về phía cậu.

Nàng không thấy ta, nàng hoàn toàn không thấy ta!

Ta cái gì cũng không có thấy, ta cái gì cũng không có thấy!

Nội tâm hai mẹ con Thư Nhã Phù đồng thời gầm thét các loại, tốc độ dưới chân càng tang nhanh, nhưng không phải tiến vào mà là lui ra ngoài từ trong đám người, nhưng mà nội tâm bọn họ kêu rên hoàn toàn không được trời cao rủ lòng thương xót. . . . . .

"Ồ! Bảo bối thân ái, tiểu bảo bối nhi, là các ngươi a! Thực sự muốn chết nhân gia rồi !"

Một tiếng nũng nịu mềm mại đáng yêu vang lên phá vỡ hy vọng cuối cùng của Thư Nhã Phù cùng Thư Vũ Trạch, một tiếng này đối với người khác nghe được giống như thiên âm ngâng vang, nhưng truyền đến trong tai hai người họ lại giống như âm thanh của Sứ Giả Câu Hồn tới từ địa ngục!

A a a a a!

Nàng có thể làm như không có nghe gì cả được không?

Nàng không nghe gì cả, không có nghe gì cả! Thật!die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on,.

"Bảo bối thân ái, các ngươi đang muốn đi đâu đây? Lâu như vậy không có gặp các người, sao các ngươi vừa nhìn thấy người ta lại có thể bỏ chạy như thế! Người ta nhớ các ngươi, nhớ đến ngày không ăn, đêm không say giấc, ngươi xem một chút ngươi xem một chút, thân thể người ta cũng bởi vì nhớ các ngươi gầy đi một vòng lớn rồi, hơn nữa, người ta còn nghe nói ngươi bị một dã nam nhân câu đi, a a. . . . . . Trái tim nhỏ của người ta. . . . . .!"

Âm thanh ác ma không ngừng vang lên, vẫn còn lay động đang bên tai thướt tha muôn màu, một chuỗi "Người ta" liên tục làm cho người nghe nổi da gà, giờ phút này nghe càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng ghê tởm!

"Con trai, chúng ta vẫn nên mau mau trở về đi, ở đây hơi nhiều người!" Thư Nhã Phù quay đầu kéo tay con trai mình, xoay người bước chân càng lúc càng nhanh, hiện tại nàng chỉ muốn mau mau cách xa những sinh vật tuyệt thế này!

"Mẹ, con thấy không còn kịp rồi, hình như tiểu thư Trình Mộng Nhi. . . . . . Đến rồi!" Thư Vũ Trạch chép miệng, cặp mắt rất vô tội nhìn mẹ mình.

Lời Thư Vũ Trạch mới vừa nói xong, Thư Nhã Phù liền cảm nhận được sau lưng mình bị người nào đó nhào tới ôm lấy, bộ dáng kia giống như có một con Đại Cẩu cọ cọ ở phía sau!

Dĩ nhiên điều kiện tiên quyết là, nếu quả thật sự đó chỉ là một con Đại Cẩu thì không có gì để nó nữa! Nhưng phía sau là một nữ nhân bề ngoài xinh đẹp, yêu mị trăm phần, hay đến tột cùng là cái gì, nàng không thấy gì cả!

"Bảo bối thân ái, bảo bối nho nhỏ, các ngươi thật là quá đáng ghét, cư nhiên thấy người ta lại có thể bỏ chạy, thật là. . . . . thật là quá đáng! May mà người ta vẫn luôn nhớ ngươi, đặc biệt ở chỗ này chờ ngươi tới đây!" Chỉ thấy giờ phút này cả người Trình Mộng Nhi cơ hồ cũng đã bám hết trên người của Thư Nhã Phù, từ phía sau ôm cổ của Nhã Phù không chịu buông, thân thể còn mang theo nũng nịu, giãy dụa.

"Xèo xèo xèo ——!"

Bạch Cầu mở to cặp mắt nhìn chằm chằm, từ trên vai Thư Vũ trạch lại nhảy lên đầu của cậu!

Nữ nhân này là yêu thích Thư Nhã Phù sao? Chẳng lẽ nữ nhân này muốn cùng Thư Nhã Phù diễm ra một cuộc tình giữa nữ nhân và nữ nhân!

Oh oh oh oh thật tốt quá!

Lông mao của Bạch Cầu Bạch Cầu cùng với cái đuôi to theo tâm tình vui vẻ mà dựng lên, đứng trên vai Thư Trạch Vũ, dùng hành động để ủng hộ Trình Mộng Nhi!

Giơ tay! Giơ chân! Quơ quơ múa múa!diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn.

Trình Mộng Nhi, nàng cố gắng lên! Đem Thư Nhã Phù quyến rũ đi, như vậy chì chủ nhân thân ái sẽ chân chính thuộc về một mình Bạch Cầu ta rồi, mặc dù nó vô cùng không hiểu tại sao chủ nhân Anh Minh Thần Võ, sắc sảo xinh đẹp giống như thiên thần lại coi trọng một cái nha đầu xấu xí như Thư Nhã Phù vậy, nhưng mà nó sẽ cố gắng đem Thư Nhã Phù bán đi!

Đem Thư Nhã Phù giao cho Trình Mộng Nhi này, bắt đầu từ bây giờ việc này sẽ là sứ mạng của nó! Vì tương lai hạnh phúc mỹ mãn của chủ nhân vĩ đại, cũng vì nó, Bạch Cầu quyết định bất chấp tất cả vì tình yêu! Ồ! Trình Mộng Nhi, hãy ra sức đi! Bạch Cầu ta đây kiên quyết đứng về phía ngươi đấy!

"Bây giờ là tình huống gì vậy? Các người đều biết Trình Mộng Nhi sao? Ta nói này Vũ Trạch, xem ra giống như các ngươi không muốn gặp lại Trình Mộng Nhi?"

Lê Hi có chút không hiểu, không hiểu tại sao khi thấy Trình Mộng Nhi, hai mẹ con Thư Nhã Phù giống như nhìn thấy quỷ, hơn nữa hoàn toàn như muốn chạy trốn, mà trên thực tế họ cũng đã quay người bỏ chạy rồi!

Nhưng lúc trước khi y nói đến Trình Mộng Nhi, hai người các dường như không biết chút gì vè người này, hình như là lần đầu tiên nghe được cái tên này, chớ nói chi là người quen biết!

Trình Mộng Nhi này là người tình trong mộng của hang nghìn hàng vạn người! Sao hai người họ biết được chứ?

Hơn nữa, nhìn dáng vẻ hình như còn vô cùng sợ Trình Mộng Nhi này nữa, nếu không thì khi vừa nhìn thấy Trình Mộng Nhi sẽ không lập tức xoay người chạy trốn như vậy được?

Hiện tại Lê Hi vô cùng hiếu kỳ! Hơn nữa lời nói của Trình Mộng Nhi làm cho y vô cùng muốn biết quan hệ các nàng là như thế nào, luôn luôn không cho mọi người chút sắc mặt nào, nay Trình Mộng Nhi tự nhiên đến bên cạnh, thân mật với Thư Nhã Phù như vậy, nhất định trong đó có gì đó mập mờ!!

Không phải là. . . . . .

Một giọt mồ hôi lạnh từ trán Lê Hi lặng lẽ chảy xuống! Nhìn nhìn hai nữ nhân đang ôm nhau kia, hơn nữa một người trong đó còn có bộ mặt ai oán, thật sự là làm cho y không thể không suy nghĩ nhiều được!

Thư Nhã Phù im lặng, bất đắc dĩ nhìn vòng người vây chung quanh bọn họ được một vòng lại một, những người vừa rồi bị lừa gạt chạy đi mất, bây giờ từng người một đã chạy trở lại xem nữ thần trong lòng mình!

Ai ngờ khi trở về lại thấy một màn như thế kia chứ, người tình trong mộng của mình giống như gấu koala bắm trên người của một nữ nhân khác, bộ dáng kia so với lúc bình thường nhìn cực kỳ khác biệt!

"Trời ạ! Nữ thần của ta, chẳng lẽ nàng thích nữ nhân sao?" Sau đó như nghe thấy tiếng con tim thủy tinh tan nát của thiếu niên nho nhỏ.

"Không cần,di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn, nữ thần nên cao cao tại thượng, tại sao cho ta thấy một màn như vậy!" Đây là tình huống không muốn tiếp nhận thực tế!

"Trời ạ, Mộng Nhi quả nhiên cùng người khác bất đồng!" Đây là Trình Mộng Nhi thiếu não!

. . . . . .

Nhìn người chung quanh càng ngày càng nhiều, còn có âm thanh càng nghe càng huyên náo âm trầm do có nhiều người chen chúc đến xem.

Nơi đây không nên ở lâu, hay là họ muốn mau mau chạy khỏi nơi này mới được!
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 241 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vương phi áp đảo vương gia
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 241. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
1.05987381935 sec