Vương phi áp đảo vương giaVương phi áp đảo vương gia - chương 240

Chương 240Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Chương 152.3:

Nếu như nói là có minh tinh lớn, vậy nên đến những thành thị phồn hoa một chút mới phải, Thư Nhã Phù chưa từng nghe nói qua có một minh tinh chạy đến một nơi trong hoang sơ, tồi tàn để biểu diễn, cho dù có, đó cũng phải có cái gì đây, nơi này cũng không phải là thời đại của nàng trước đây!

"Oa, Trình Mộng Nhi, con đã nghe nói qua. Mẹ, chúng ta vào xem một chút, xem một chút Trình Mộng Nhi này đẹp bao nhiêu!" Đôi mắt Thư Vũ Trạch tràn đầy tò mò, dáng người nho nhỏ tay nắm lấy tay Nhã Phù, di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn, không sợ chết liều mạng mà chui vào trong đám người.

Nhìn đám người đông đúc kia, liền hận không thể trực tiếp sử dụng khinh công đạp lên đầu họ bay vào xem!

"Trở lại, cùng một đám đại nam nhân thì chen cái gì mà chen, không sợ bị một tên tay chân thô lỗ háo sắc chiếm tiện nghi sao! Đợi, để cho bọn họ nhường đường cho chúng ta đi vào là được!" Động tác của Thư Nhã Phù thật nhanh, một tay bắt lấy Thư Vũ Trạch chạy ra ngoài kéo trở lại, gương mặt biểu hiện chỉ tiếc rèn sắt không thành thép!

Những lúc như thế này thì không nên cậy mạnh, muốn dùng thì nên dùng. . . . . . đầu óc!

Lê Hi vẫn còn nghi hoặc không biết Thư Nhã Phù đã chuẩn bị biện pháp gì, nhóm người nam nhân trước mắt này cũng không phải tùy tùy tiện tiện là có thể khuyên bọn họ đi nơi khác, bây giờ bọn họ đang hận không thể có được sức mạnh lớn hơn để xông vào, càng đừng bàn về chuyện sẽ nhường đường để người khác đi vào!

"Hắc hắc!" Thư Nhã Phù mặt ranh mãnh, cười xấu xa, chợt thay bằng gương mặt khiếp sợ hô to một tiếng,

"A a a a a a a a a a! Mộng Nhi! Trình Mộng Nhi ở quán rượu đối diện, cái này mới là thật!"

"Bá ——!"

Động tác mau lẹ như có chuẩn bị trước, sau khi Thư Nhã Phù kích động hô to một tiếng bén nhọn, kết quả cuối cùng chính là trừ mấy người ở vòn ngoài, tất cả những người còn lại đều chạy đến quán rượu đối diện, chen chúc nhau, tất nhiên là chỗ trước mặt lúc nãy rất đông người, thì bây giờ lại trống không!

Phủi phủi bụi bám trên người, Thư Vũ Trạch nhìn Thư Nhã Phù với ánh mắt sung bái, còn có mặt Lê Hi sững sờ không chút biểu cảm nào, đắc chí vô cùng nhướng mày lên đi tới trước đi!

Nhưng vừa mới đi được mấy bước, vẻ mặt của Thư Nhã Phù vồn đang vô cùng đắc chí, tnhưng ngay sau đó trên mặt lại biểu hiện giống như không cẩn thận nuốt phải con ruồi vậy, trừng lớn cặp mắt giống như nhìn thấy quỷ ở phía trước, cả người lập tức lâm vào trạng thái cứng ngắc, khóe miệng xuất hiện hiện tượng co quắp, hơn nữa nhìn hình như bắt đầu có xu thế không ngừng gia tăng!

"Mẹ, sao tự nhiên lại dừng lại?"

Thư Vũ Trạch theo sát sau lưng Thư Nhã Phù, không có chú ý liền đụng vào, không nghĩ tới Nhã Phù lại đột nhiên dừng lại, sờ sờ cái mũi bị đâm vào nên hơi đau, Thư Vũ Trạch từ sau lưng Nhã Phù chạy ra, chu môi hỏi.๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n

"Bảo bối, chúng ta nên quay về bên cạnh VƯơng gia thì tốt hơn, nơi này rất nguy hiểm!" Khóe miệng Thư Nhã Phù co giật hồi lâu, yên lặng cúi đầu nhìn con trai của mình, rất nghiêm túc nói.

"Tại sao, không phải chúng ta mới đến. . . . . . !"

Khuôn mặt Thư Vũ Trạch đầy nghi hoặc, bộ dạng mới vừa rồi của mẹ y như gặp quỷ, bây giờ lại muốn trốn chạy khỏi nơi này, thật sự làm cho người ta rất nghi hoặc.

Nhưng ngay khi cậu nhìn theo tầm mắt của mẹ mình, thì cái nghi hoặc vừa rồi cũng bay theo mây gió rồi!

Lời dạy của mẹ nên ngoan ngoãn nghe theo, mẹ nói nên trở về bên cạnh cha vương gia đại nhân đó thật sự là một lựa chọn vô cùng chính xác, hình tượng trước mắt này quả thật có chút làm cho người ta khó có thể tiếp nhận, có chút kinh hãi!

Trong lòng Lê Hi cũng đầy nghi hoặc, không hiểu tại sao sau hi thấy Trình Mộng Nhi, hai mẹ con Thư Nhã Phù đều biểu hiện giống như thấy quỷ, hận không thể ngay lập tức đào cái hang để trốn đi, hắn vẫn chưa nhìn ra được có vấn đề gì?

"Mẹ, chúng ta đi nhanh đi, nơi này quá nguy hiểm, chỗ của Tề vương gia an toàn hơn!"

Khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của Thư Vũ Trạch bình thường luôn luôn mỉm cười tao nhã lịch sự, nhưng lúc này lại vô cùng nghiêm túc, cực kỳ khẳng định, kiên quyết ủng hộ quyết định của mẹ mình!

"Tại sao? Chúng ta không phải mới đến nơi này sao? CÒn chưa tìm được Lão Cung Chủ, sao có thể bỏ đi như vậy được. . . . . ." Lê Hi vô cùng muốn biết, đến tột cùng là có cái gì làm cho hai mẹ con bọn họ muốn lập tức chạy trốn như vậy.

"Chi chi chi chi ——!"

Bạch Cầu cũng vô cùng nghi hoặc, tại sao biểu hiện Thư Nhã Phù giống như uốn phải nước rửa chân vậy?

Bạch Cầu giương mắt nhìn sang phía Trình Mộng Nhi, nhìn mấy lần, cuối cùng đặt mông ngồi ở trên bả vai Vũ Trạch, quay về phía Thư Nhã Phù ném tới một ánh mắt đầy khinh bỉ, trong ánh mắt bày tỏ ý hết sức rõ ràng của nó: không có ánh mắt, nữ nhân kia có chỗ nào đẹp mắt bằng chủ nhân của ta chứ!

Người giống như Nam Cung Thần, trong đáy lòng Bạch Cầu vĩnh viễn là duy nhất, không có người nào sánh bằng!

Chỉ thấy trong quán trà trước mặt, có một cô gái mặc quần dài màu phấn hồng, chân mày có nét dịu dàng lại mang theo vài phần anh khi, giơ lên tròng mắt câu hồn đoạt phách, cánh môi đỏ thắm mềm mại, hình như giờ nào khắc nào cũng mang theo tư vị dụ hoặc người khác!

Toàn thân đều tản ra khí chất mê người, một cô gái inh đẹp muôn phần, nhất cử nhất động của nàng hình như đều có thể dễ dàng trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người, giữa mi tâm có điểm chu sa hình tròn nhỏ vây quanh một đóa hoa hồng kiều diễm ướt át, đỏ tươi chói mắt,di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn, kinh động lòng người.

Cô gái trước mắt chính là Trình Mộng Nhi của Huyền Nguyệt quốc, làm mưa làm gió trong một năm qua!

Nữ nhân trong các nữ nhân, bất kỳ cô gái nào ở trước mặt nàng cũng sẽ có cảm giác tự ti mặc cảm, chỉ vì nàng nhất định sẽ trở thành tâm điểm của sự chú ý của mọi người, ánh mắt của mọi người đều đặt trên người nàng.

Một nữ nhân như vậy sẽ khiến các nữ nhân khác ghen tỵ và hâm mộ, nhưng đó nhất định không phải là Thư Nhã Phù, dù sao thì ngoại hình của nàng cũng rất khá, phong cách của hai người cũng hoàn toàn khác nhau, nàng hoàn toàn không phải là người có dáng vẻ mềm mại như thế, sao còn muốn trốn?

Chẳng lẽ hai người các nàng biết nhau?
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 240 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vương phi áp đảo vương gia
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 240. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.247056007385 sec