Vương phi áp đảo vương giaVương phi áp đảo vương gia - chương 238

Chương 238Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Chương 155.1: Nha đầu thối, ta không có một chút hoa đào nào cả

Giữa dãy Thiên Kỳ, hôm nay xuất hiện một hình ảnh vô cùng thú vị, có một đám Dong Binh Đoàn săn giết động vật biến dị.

Sau một thời gian nơi này đã biến thành dãy đất luyện tập của Dong Binh Đoàn, dĩ nhiên sau khi tiến vào dãy Thiên Kỳ, đã hoàn toàn bị lão già khống chế, muốn tiền tiến vào, muốn làm cái gì cũng phải có phí dụng nhất định, mà khi tiến vào dãy núi săn bắn động vật, cũng phải trả phí dụng nhất định.

Có người tò mò hắn dựa vào quyền hạn gì để làm như vậy, nhưng cuối cùng tất cả tất cả những người chất vấn đều không thể đủ tiếp tục mở miệng được, nên cho đến nay tất cả mọi người đều phải chấp nhận việc này.

Dĩ nhiên trong số những người cam chịu kia, còn bao gồm những người trong hoàng thất của Huyền Nguyệt Quốc bên cạnh.

Thư Nhã Phù mang theo Vũ Trạch rời đi sơn cốc, sau đó ngoại trừ Lê Hi cũng đi theo, rời khỏi nơi này, trở thành người đi theo sau lưng của hai mẹ con bọn họ. . . diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn. . . rồi sau đó xuất hiện Trình Mộng Nhi làm mê đảo hang nghìn hàng vạn nam nhân của Huyền Nguyệt quốc.

"Bảo bối, bây giờ là đi đông Ly quốc đúng không, tìm cái tên Tề vương gia đó?" Lão già ở một bên giọng nói dịu dàng lại có chút tức giận.

Lão già hấp tấp đi theo ra ngoài, mục đích cũng chính là vì muốn gặp mặt tên nam nhân nào có thể quyến rũ đồ đệ bảo bối của hắn một lần, nghĩ đến chuyện này trong lòng hắn cảm thấy khó chịu vô cùng, đồ đệ bảo bối của mình cứ như vậy mà bị tên nam nhân kia cướp mất!

"Trình Mộng Nhi tiểu thư, ngươi cảm thấy ngươi đi theo chúng ta là thỏa đáng sao? Ngươi là nữ nhân vạn người mê đấy!" Nét mặt Thư Vũ Trạch khoa trương, hai cái tay mở rộng tạo ra tư thế phóng đại.

"Xèo xèo ——!"

Bạch Cầu kể từ khi biết chân tướng mọi việc, ánh mắt nhìn lão đầu tử luôn vô cùng không tốt!

Người này lại là một người đàn ông, lại còn là một lão già nữa chứ, trái tim nhỏ bé yếu ớt của nó đã bị lừa gạt rồi, đều do lão già trước mắt này.

Bảo bối Vũ Trạch nói rất hay, lão già đi theo chính là một tai họa, tai họa thật to!diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn!

"Tiểu Trạch Trạch bảo bối, ngươi không thể nói như vậy, làm người ta thật đau lòng, người ta chỉ không yên lòng, lo lắng cho các ngươi mà thôi, ngươi cũng biết vùng núi rất bí mật, mà hiện tại nhiều người muốn biết nên rất khó giữ, rất nhiều tên bất lương khốn kiếp lòng dạ ác độc, dung mạo của Tiểu Trạch Trạch bảo bối và mẹ ngươi đáng yêu như thế, nếu như bị người theo dõi thì phải làm sao đây!"

Lão già khẽ cúi đầu, đôi môi đỏ thắm mấp máy, mắt mở to ngập nước tràn đầy lo lắng!

"Ta cảm thấy được ta cùng Tiểu Trạch vô cùng an toàn. . . . . . Lão già ngươi tương đối không an toàn!" Thư Nhã Phù cười như không cười nói.

Mới nói hết những lời này, Thư Nhã Phù đã cùng Vũ Trạch, Lê Hi, ba người ăn ý hướng về phía cách xa lão già này nhất chạy đi, mà đồng thời, rừng cây trước mắt bọn hắn, cũng xuất hiện một đội nhân mã.

Đội nhân mã cùng hướng về phía ba con mãnh hổ đang chạy, mà bọn họ là một đội tổng cộng sáu người trong đó có bốn nam, hai nữ, nhìn trang phục săn bắt của bọn họ có thể đoán được là người trong Dong Binh Đoàn rồi.

Đây là một đội Dong Binh Đoàn vô cùng trẻ tuổi, trong bốn nam nhân, có một người khoảng chừng ba mươi tuổi, còn ba người kia thì khoảng hai mươi tuổi mà thôi, trẻ tuổi ngây thơ, về phần hai nữ nhân, Hồng Lệ, một người trong đó có bản lĩnh động tác rất nhanh nhẹn, dáng người thô kệch cũng không khác đàn ông là mấy, mà cô nương bên cạnh nhìn rất trẻ tên là tuyết Nhi, đoán chừng mới mười mấy tuổi đầu mà thôi.

Nhìn bộ dạng của mấy người bọn họ bây giờ, trên đất đã có hai mãnh hổ đang nằm la liệt, chỉ sợ là đã tranh đấu được hồi lâu rồi, nhưng đám người săn hổ kia gặp phải đàn hổ này quả thật rất không may mắn.

Hổ này cũng không phải là hổ bình thường, chính là một trong những con vật mà lão già kia làm thú nghiệm lúc trước, răng của con hổ này dài hơn cũng sắc bén hơn rất nhiều so với những con hổ bình thường khác, cấp độ hung mãnh so với những con hổ bình thường tất nhiên cũng manh hơn rất nhiều.

"Ca ca!" Cô nương nhỏ tuổi nhất hô lên.

Phía trước là con hổ đá biến dị đang giao đâu với nam nhân nhiều tuổi nhất, tiếp thấy con hổ bên cạnh vốn đang nằm la liệt lại vùng dậy chạy khỏi dây trói, hướng trên người của hắn nhào tới, lóe ra huyết quang, răng sắc sợ rằng một giây kế tiếp là có thể đem cổ tên nam nhân kia một phát cắn đứt.

"Thành ca!" Mấy người còn lại âm thanh tuyệt vọng.

Bọn họ vốn là con nhà võ của Huyền Nguyệt quốc, lần này đi theo Dong Binh Đoàn vào dãy núi diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn Thiên Kỳ cũng chỉ là tò mò mà thôi, không nghĩ tới lại có thể gặp nhiều kiếm hổ như vậy, hơn nữa những con hổ ở nơi đây hoàn toàn khác biệt với những con hổ ở nước bọn họ, bọn chúng cũng luôn luôn xuất hiện ngăn cản bịn họ chạy trốn, ở nhà bọn họ đều là thiên chi kiêu tử, không nghĩ tới hôm nay lại có thể biết chết dưới rang của hổ.

Mắt thấy không thể cứu được người ra khỏi móng vuốt của kiếm hổ đước nữa, đáy mắt mọi người đã xuất hiện sự tuyệt vọng.

Nhưng đang lúc bọn hắn lúc tuyệt vọng, có một âm thanh mềm mại đột nhiên từ trong bụi cây bên cạnh truyền ra, mà lúc trước bọn họ cũng hoàn toàn không nhận thấy được có người ngoài đang bên cạnh. . . . . .

"Ai nha nha! Đây không phải là Tiểu Bạch Bạch sao? Đang tức giận cái gì vậy chứ?"

Mà càng làm cho bọn họ ngạc nhiên hơn là, ba con kiếm hổ vốn đang hung hàng mãnh liệt, chỉ trong nháy mắt giọng nói của nữ tử kia vang lên, hình như ngay lập tức thân thể cương cứng đã dịu đi rất nhiều, và con mãnh hổ vốn đang hung tàn ác chiến ngay lập tức cũng ngừng lại động tác của mình.

Thủ hạ của Minh Thành đang nâng trường kiếm lên, vội vàng nhân cơ hội đâm về phía kiếm hổ trước mắt, mặc kệ người đến là ai, võ công cao bao nhiêu, hiện tại nên cứu đoàn người của mình mới được.

"Các ngươi đang chơi trò chơi sao? Ai nha nha, Tiểu Bạch Bạch so lần trước nhìn giống như hơi béo! Quả thật không có việc gì nên vận động nhiều một chút!"

Bọn người của Tuyết Nhi quay đầu nhìn vào trong rừng, chỉ thấy một nữ nhân thiên kiều bá mị lắc lắc eo thon dáng người mềm mại, dáng vẻ thướt tha mềm mại từ sau bụi cây đi ra, mà hướng nàng đi tới chính là trước mặt con kiếm hổ đang đánh Minh Thành!

"Cẩn thận!" Mấy người còn lại không nghĩ tới một nữ nhân nhìn mềm mại nhu nhược như vậy lại có lá gan lớn như thế, nhìn theo gót chân nàng, diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn hoảng hốt hô to.

Rống!

Rống!

Rống!

Bọn người của Lâm Tuyết Nhi đều muốn không nhẫn tâm nhìn, sợ rằng một nữ nhân xinh đẹp kiều mị như thế sẽ bị kiếm hổ cắn chết!
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 238 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vương phi áp đảo vương gia
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vương phi áp đảo vương gia - chương 238. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.218285083771 sec