Vẻ đẹp thầm lặng (The silent beauty)Vẻ đẹp thầm lặng (The silent beauty) - chương 3

Chương 3Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương tây
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
3.

(Ally)
Sau bữa trưa, thời gian còn lại trong ngày trôi qua khá nhanh. Tôi đã có hai lớp học khác nữa cùng với Liam. Anh ấy chẳng hề nói bất cứ điều gì với tôi nhưng tôi rất nhiều lần bắt gặp anh ấy nhìn mình và luôn ngồi cạnh tôi. Và có một số lí do tôi cảm thấy chính mình cũng nhìn chằm chằm vào anh ấy.

Anh dường như nhận thấy cái nhìn chằm chằm ấy của tôi và ánh mắt lộ vẻ thích thú. Tôi tự hỏi điều đó có nghĩa là gì? Hmm, tốt thôi. Khi tiếng chuông cuối cùng vang lên, tôi vẫn còn mải nghĩ về anh chàng đẹp trai kì lạ này.

Tôi thở dài trong khi thu dọn đồ của mình và bắt đầu đi bộ về nhà. Tôi hi vọng bố tôi sẽ ở lại bên ngoài suốt đêm nay. Tôi không muốn có thêm mấy vết bầm tím nữa hoặc phải cố giấu những bước chân khập khiễng. Nó thực sự làm tôi đau mỗi khi bước thêm một bước, và bây giờ thì cũng đã ra khỏi trường nên tôi cũng chẳng cần phải giấu giếm nữa.

Khi tôi về nhà với bước đi khập khiễng, tôi cảm thấy như đang bị theo dõi. Điều kì lạ là nó không khiến thấy tôi cảm thấy sợ hãi hay bất thường. Nó thực sự làm tôi cảm thấy… an toàn. Thứ mà trong suốt một thời gian dài tôi không hề nhận được. Tôi nhìn quanh nhưng không thấy ai. Oh, tốt thôi. Có thể là tôi bị điên rồi.

Khi tiến vào con đường mòn trước nhà tôi thấy xe của cha ở trong gara. Tuyệt! Tôi biết là mình đã không may mắn. Tôi rón rén qua cánh cửa và bắt đầu leo lên cầu thang, nhưng giống như tôi đã nói tôi chẳng may mắn tẹo nào. Ông ấy đứng ở đầu cầu thang với một nụ cười đáng sợ trên mặt. Ôi, không.

Ông đẩy tôi ngã xuống sàn nhà khi tôi bò lên đến đầu cầu thang và bắt đầu tháo thắt lưng. Không phải nữa chứ? Tôi cố gắng chiến đấu để không rơi nước mắt khi ông ấy xé quần áo của tôi.

Lần này còn tệ hơn cả mọi khi. Tôi bị đau ở mọi vùng cơ thể và tôi thực sự cảm thấy muốn khóc trong đau đớn nhưng tôi sẽ không để cho ông ấy thỏa mãn đâu. Khi ông đã làm xong việc cần làm liền kéo quần lên và khạc nhổ vào người tôi. Tôi thấy kinh tởm, nhưng vẫn giữ khuôn mặt của mình vô cảm.

00:00

Sau đó ông ấy túm lấy tóc tôi. Không. Tôi cứ nghĩ rằng ông ấy chỉ làm việc này vào ban đêm nhưng tôi đã sai. Ông kéo tôi đứng dậy và bắt đầu đập cả lưng và đầu tôi vào tường. Tôi bắt đầu thấy chóng mặt khi ông ấy bắt đầu đấm liên tục vào mặt và bụng tôi. Aaa... Tôi khẽ để thoát ra một tiếng rên nho nhỏ còn ông ấy thì nhìn tôi cười đầy nhạo báng.

"Cũng biết đau sao, đồ con đĩ? Tao nên làm bây giờ là giết mày nhưng thế thì còn gì là vui nữa? Mày xứng đáng nhận lấy chúng vì đã khiến mẹ mày bỏ đi. Đó là lỗi của mày!"

Từng chữ từng chữ vang lên càng lúc to hơn trong khi ông ấy tiếp tục đánh đập tôi. Tôi đã gần như bất tỉnh khi ông ấy quyết định tiến xa hơn một mức nữa.

Ông túm tóc kéo tôi về phía cầu thang một lần nữa. Ông đạp lên mặt tôi, phỉ nhổ vào mặt tôi và nói:

"Bây giờ hãy làm một chú chó biết điều và bò xuống cầu thang đi."

Sau đó ông ấy đẩy tôi, và tôi bắt đầu té nhào xuống dưới. Khi bị ngã vết đau ở chân khập khiễng càng gia tăng và tôi bắt đầu thấy những chấm đen trước mắt.

Trước khi tôi ngất đi tôi thề là tôi đã nhìn thấy bóng dáng của ai đó lao đến và thét lên dữ dội:

“Không….”

Hình như là Liam. Nhưng đó chỉ là ước muốn trong suy nghĩ của tôi. Đã bao giờ có ai đến cứu tôi đâu?

(Liam)

Tôi đã dành cả thời gian còn lại trong ngày để mơ mộng về thiên thần của tôi. Cô ấy thật tuyệt vời. Tôi tự hỏi cô ấy sẽ thuộc loại phụ nữ như thế nào. Tôi biết cô ấy sẽ rất tuyệt vời, đầy yêu thương và tốt bụng. Wow đầu óc tôi cứ để đi đâu ý mà tôi cũng chẳng thể làm gì hơn. Tôi cứ ở trong phòng, nhìn lên trần nhà và suy nghĩ về cô ấy.

Tôi cứ suy nghĩ về đôi mắt mê hoặc của cô ấy khiến tôi cảm thấy nhói đau ở lưng và đầu. Cái quái gì vậy? Cảm giác như tóc tôi đang bị giằng kéo. Tôi gào lên trong đau đớn khi tôi cảm thấy như bị đâm vào mặt và bụng của mình.

Tôi bắt đầu la hét trong đau đớn, và bố mẹ cùng những người khác trong gia đình ào vào phòng tôi. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Mẹ tôi chăm sóc tôi với ánh mắt đầy sự hoảng loạn còn bố thì cố tìm kiếm sự nguy hiểm. Mọi người chỉ nhìn chằm chằm vào tôi trong khi tôi nắm lấy khuôn mặt cầu mong cơn đau biến mất.

"Cưng yêu, con sao vậy?" Mẹ tôi hỏi tôi đầy kích động. Bà ấy trông như vừa trải qua một cơn chấn động mà bám vào bố tôi trong khi ông cố gắng an ủi bà.

"Con không biết. Con chỉ bắt đầu cảm thấy như bị đâm rất đau. Giống như là đang bị đấm liên tục không thôi ", tôi nói và nhăn mặt như thể một cơn đau khác lại xuất hiện. Cha tôi gật đầu như đã hiểu rõ.

"Không nghi ngờ gì khi thấy con nhìn chằm chằm bất định vào khoảng không suốt một giờ liền. Có phải con đã gặp được tri kỉ của mình hôm nay đúng không?” Gì vậy? Làm thế nào ông ấy biết được.

"Vâng. Tại sao? Làm thế nào mà bố biết "

Tôi hỏi ông ấy đầy khẩn trương. Nếu chuyện gì mà xảy ra với thiên thần của tôi. Chúa ơi! Tôi thậm chí còn chưa biết cả tên của cô ấy.

"Bạn tâm giao của con đang rất đau đớn. Đó là những gì con đang cảm thấy. Con cần nhanh chóng tìm ra cô ấy"

Bố nói với tôi giọng đầy khẩn trương. Nếu đúng thì bảo bối của tôi đang bị đau đớn, tôi nhanh chóng nhảy ra khỏi cửa sổ và bắt lấy mùi hương cơ thể của cô ấy. Cô ấy có mùi giống như vani và hoa. Các mùi hương đắm say nhất mà tôi từng ngửi thấy.

Tôi cũng có thể ngửi thấy mùi máu của cô ấy vì thế cô thực sự đang gặp khó khăn. Tôi sẽ giết chết bất cứ ai làm tổn thương cô ấy. Tôi kêu gào và truy đuổi mùi hương của cô đến trước một ngôi nhà nhỏ ở bên ngoài thị trấn. Tôi chuyển lại hình dạng con người, ăn mặc đầy đủ, và chạy đến trước cánh cửa. Tôi phá cửa trước khi nghe thấy bằng cái tai của một con sói, một người đàn ông đang hét lên với một giọng khó chịu đầy lạnh lùng: "Bây giờ hãy làm một chú chó biết điều và bò xuống cầu thang đi."

Ôi, đáng nhẽ ra ông ta không nên nói với cái giọng như thế với bảo bối của tôi. Không có ai nói chuyện với tiểu bảo bối của tôi như thế. Sau khi lời nói của ông ta, tôi nghe thấy một tiếng va chạm lớn liền cảm thấy đau đớn tột cùng. Tôi đã quá mệt mỏi vì chờ đợi. Tôi phá cửa lao vào chỉ thấy thiên thần của tôi ngã ở dưới chân cầu thang với chiếc chân khập khiễng.

"Không…" Tôi kêu gào trong đau đớn khi nhìn thấy cô ấy thân thể để trần đầy vết bầm tím vì đánh đập. Tôi nhìn lên và thấy một người đàn ông tức tối khoảng bốn mươi tuổi ở đầu cầu thang. Ông ta vịn cầu thang đi xuống mà nhạo báng tôi:

"Tốt, tốt lắm, tốt lắm. Tao biết ngay là nó đã đánh đĩ khắp nơi mà. Nó cũng chỉ giống con mẹ nó thôi" ông nói rồi tiến đến đá vào mạn sườn cô ấy.

Tôi kêu gào tức giận với người đàn ông kinh khủng này. Làm thế nào ông ta có thể làm điều đó. Tôi sẽ giết ông ta. Tôi nhanh nhẹn chạy lại đấm một cú vào mặt ông ta, mỉm cười khi nghe tiếng răng rắc và máu nhỏ giọt trên mặt ông ta. Ông ta bị hạ ngay lập tức. Ha. Ông ta xứng đáng nhận nó vì những gì đã làm. Tôi cũng định làm ông ta đau đớn một chút nhưng nghe thấy tiếng rên nhẹ khi tiểu bảo bối ngất đi.

Điều đó đã đưa tôi trở lại thực tế và tôi nhanh chóng bế cô ấy lên nhẹ nhàng nhất như tôi có thể và ôm cô ấy vào ngực. Sau đó, tôi nhìn xuống người đàn ông đầy ghê tởm rồi gấp rút đi về phía nhà mình với cô gái xinh đẹp của tôi trong vòng tay, cuối cùng cũng đã an toàn.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vẻ đẹp thầm lặng (The silent beauty) - chương 3 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vẻ đẹp thầm lặng (The silent beauty)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vẻ đẹp thầm lặng (The silent beauty) - chương 3. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.257742881775 sec