Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trầnTuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 64

Chương 64Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 55: Hoàng hậu

"Ngươi là ai?" Lệnh Hồ Diệp lạnh giọng hỏi.

Nam tử lành lạnh cười một tiếng: "Người muốn mạng của ngươi!" Vừa nói liền ra dấu tay ngăn lại, mấy người sau lưng đồng loạt xông lên, bao bọc vây quanh hắn.

Đáng chết! Độc dược của hắn đã không nhiều lắm, người bị thương nặng lại ôm Lâm Vũ, dưới loại tình huống này cũng không phải đối thủ mấy người này. Lập tức chỉ có trốn! Nhưng hắn ôm Lâm Vũ khẳng định trốn không thoát lùng bắt của bọn họ, chỉ có. . . . . .

Lòng hắn vừa định, thình lình ném Lâm Vũ về phía sau.

"Không tốt!" Nam tử thét kinh hãi một tiếng, phi thân nhảy lên, ôm lấy nàng ở trước khi Lâm Vũ rơi xuống đất.

Quay người lại, lại phát hiện bóng dáng Lệnh Hồ Diệp đã ở ngoài trăm thuớc. Khinh công thật là nhanh! Hắn nheo mắt mệnh lệnh: "Giết hắn!"

"Dạ!" Mới thoáng cái, vài bóng người đã theo sát phía sau.

Lệnh Hồ Diệp liều mạng xông về phía trước, còn bất chợt lui về phía sau phóng thuốc độc, để ngăn cản bọn họ lùng bắt, nhưng hiện tại lực đạo của hắn không đủ, vẩy độc dược ra còn chưa trúng người, bọn họ đã đúng dịp lách người tránh ra, vẫn theo sát không nghỉ. Mấy người tựa hồ rất có dự mưu chỉ bảo trì khoảng cách nhất định với hắn, không gần cũng không xa, điều này nói rõ bọn họ đối phó hắn dư dả. Lệnh Hồ Diệp ý thức được tình huống thì lại phát hiện mình đã đến tuyệt lộ!

Con đường phía trước đã cắt đứt, xuống nữa chính là vách đá sâu không thấy đáy. Người lùng bắt rất có ăn ý từng bước một bức hắn đến vách đá, nhưng tựa hồ bận tâm đến trên người hắn vẫn có thuốc độc, đều không dễ dàng tiến lên, mắt như chim ưng chết theo dõi hắn, như muốn tìm đúng thời cơ tiến hành công kích trí mạng với hắn.

Phốc! Phun ra một ngụm máu tươi, thần sắc Lệnh Hồ Diệp lộ vẻ sầu thảm kỳ quái cười to, "Ha ha! . . . Chẳng lẽ hôm nay chính là kỳ chết của Lệnh Hồ Diệp ta?!"

Gió gào thét ở vách đá, thổi trúng áo bào của hắn phình lên, dây buộc tóc hắn đã bị gió thổi rơi, môi mỏng đỏ hồng bởi vì máu tươi nhuộm càng thêm tươi đẹp, trong mắt đen như đêm lóe ra ánh sáng quỷ quái, tràn đầy sức quyến rũ cùng tà khí, dung nhan tuyệt diễm ở dưới tóc dài tung bay theo gió có vẻ đẹp vô cùng, rung động tim của mỗi người tại chỗ.

Thình lình độc dược bung ra, người chung quanh lập tức bế khí tránh qua, Lệnh Hồ Diệp đứng ở vách đá nhảy một cái, thân thể liền đi theo rơi xuống phía dưới, mọi người đuổi lên trước, chỉ thấy thân thể cấp tốc rơi xuống biến mất ở trong vách núi sâu không thấy đáy, giữa sơn cốc quanh quẩn thanh âm kiên quyết: "Chưa từng có người có thể giết được ta! Muốn chết ta cũng phải chết trong tay mình! Ha ha ha ha. . . . . ."

Bên kia, nam nhân ôm Lâm Vũ trong ngực, dẫn nàng đến một khách điếm.

Nhìn người ngủ mê man trên giường, ánh mắt của hắn trở nên nhu hòa, sáu tháng lẻ hai mười ngày, hắn đợi nàng nửa năm, hôm nay, rốt cuộc có thể đạt được ước muốn.

"Hoàng thượng! Cô nương này đã không còn đáng ngại, đợi liền có thể tỉnh dậy." Ngự y đi theo kinh ngạc vì vẻ mặt hoàng thượng, đi theo hoàng đế nhiều năm như vậy, còn chưa nhìn đến bộ dáng hắn lo lắng vì một nữ nhân như thế. Xem ra, nữ nhân này không đơn giản.

"Ngươi đi xuống đi!"

"Dạ!"

Ngự y nhẹ nhàng khép cửa lại, để lại hai người ở chung.

Nàng tỉnh rời, phải làm sao mới để cho nàng ngoan ngoãn đi theo hắn, Tào Thịnh tham lam nhìn giai nhân trên giường, lâm vào trầm tư.

Một lát sau, chỉ thấy lông mi dày của giai nhân kia giật giật, Tào Thịnh căng thẳng trong lòng, đôi mắt to sáng ngời dần dần trợn. Thấy người trước mắt, trong lòng nghi ngờ, "Ngươi. . . Ngươi là ai?"

Trong tròng mắt đen của hắn thoáng qua một tia kinh dị, bình tĩnh xem xét nàng kỹ lưỡng, "Ngươi không nhớ gì cả?"

Giai nhân lắc đầu một cái, nàng chỉ biết mẫu thân kiếp trước dẫn nàng tới nơi này, trở thành một nữ nhi không được sủng của Tư Mã gia —— Tư Mã Nguyệt Trần. Hơn nữa Tư Mã Nguyệt Trần trước kia còn là kẻ ngu, những chuyện khác nàng không biết gì cả.

Nam tử tuấn dật trước mắt này, ánh mắt mập mờ, nàng nhìn đến tim hơi rung động, nhưng nàng lại một chút cũng không nhớ nổi hắn.

"Ta là phu quân tương lai của ngươi."

Vậy sao? Nàng ở cổ đại thậm chí có một vị hôn phu? "Ngươi, ngươi biết ta là ai sao?" Nàng không cam lòng thử dò xét hắn.

Nhìn ra nghi ngờ trong mắt nàng, hắn mỉm cười nắm tay của nàng lên, "Nương tử, ngươi không nhớ sao, ngươi là nữ nhi Tư Mã Nguyệt Trần do phu nhân thứ năm của Tư Mã Lăng Phong sinh, phụ thân ngươi đã đáp ứng gả ngươi cho ta, chúng ta trở về sẽ phải bái đường thành thân rồi."

Không thể nào! Nàng còn chưa hiểu hắn là ai, hơn nữa nàng cũng mới biết hắn ngày thứ nhất, trước kia đều không tính, mặc dù nàng không phủ nhận diện mạo nam tử này không tồi, nhưng nàng cảm giác quái chỗ nào.

"Đừng lo lắng, ta sẽ rất tốt với ngươi." Tào Thịnh rất ưa thích nhìn bộ dáng mê mang hiện tại của nàng, trước kia nàng đều có một chút phòng bị với hắn, hiện tại đã khác, trong lòng của nàng còn chưa có bất luận kẻ nào tiến vào chiếm giữ, hắn có thể tùy ý chiếm đoạt. Mặt của hắn dần dần đến gần nàng, hô hấp của nàng trở nên dồn dập, có ý thức tránh, lại phát hiện bị hắn vững vàng vây ở trong khuỷu tay, nàng hốt hoảng quay đầu đi không dám nhìn hắn, muốn hôn nàng hả? Không được không được! Tất cả tới quá đột ngột, nàng còn chưa kịp tiêu hóa.

Không ngờ, nhưng hắn lại chỉ rơi xuống một cái hôn như chuồn chuồn lướt nước ở trên trán nàng, "Nghỉ ngơi thật tốt đi, ngày mai chúng ta lên đường hồi kinh."

Phó Tử Minh thật vất vả đi ra khỏi màn độc kia, lại không biết Lệnh Hồ Diệp rốt cuộc mang theo Lâm Vũ đi nơi nào. Lúc này, độc hắn trúng đã xâm nhập toàn thân, hơn nữa nội ngoại thương đau xót, vốn là niềm tin giúp hắn chống đỡ đi ra nhưng không nhìn thấy bóng dáng Lâm Vũ thì chợt sụp đổ, phịch một tiếng té xuống bất tỉnh nhân sự.

Giữa đồng trống hoang vắng vết chân người, có một đám sói gào thét. . . . . .

"Nguyệt Trần! Ngươi trở lại!" Một nhóm người Tư Mã gia tộc xếp thành hàng hoan nghênh, loại ỷ thế này, khiến Tư Mã Nguyệt Trần có một chút ảo giác, giống như nàng là hòn ngọc quý trên tay của hắn. Nhưng tồn trong trí nhớ, nàng đã bị hắn lạnh nhạt. Nếu như không phải là muốn gả cho hoàng đế, hắn có thể vĩnh viễn cũng không nhớ nổi có một nữ nhi như vậy.

Hừ lạnh một tiếng, cố ý bỏ qua một đám người diễn trò này, nàng xoay người mà qua.

"Ách. . . ." Tư Mã Lăng Phong lúng túng cười một tiếng, chứng kiến tới hoàng đế một thân thường phục sau lưng rồi, giật mình quỳ xuống: "Thần. . . . Thần không biết hoàng thượng giá lâm, không có tiếp đón từ xa!"

"Miễn lễ." Thật là rất biết diễn kịch, hắn may mắn mình không có bỏ qua. Sớm biết Nguyệt Trần không được sủng ở đây, nếu không nàng cũng sẽ không chạy đi. Bất quá, về sau nàng không cần chịu người khác lạnh nhạt rồi, hắn sẽ dành cho nàng vinh dự cao nhất. Dĩ nhiên, đối với những người từng khi dễ nàng, hắn cũng sẽ không để bọn họ tốt hơn.

"Hôm nay trẫm muốn dẫn nàng hồi cung." Giọng nói không để phản đối, tuyên thệ quyền sở hữu của hắn với nàng.

Đi qua viện nho nhỏ mẫu thân đã từng sống, Tư Mã Nguyệt Trần rất muốn từ nơi này tìm về nàng trí nhớ bỏ lỡ. Nhưng rất bất đắc dĩ, nàng chỉ nghĩ đến chuyện khi còn bé bị Tư Mã gia khi dễ. Chỗ khi nàng tỉnh lại cách kinh thành rất xa, hoàng đế nói là mang theo nàng cùng vi phục xuất tuần. Nhưng nàng cảm giác trong lòng rất không an, có chuyện trọng đại gì bị nàng quên lãng? Viện trống không, không có bóng dáng của tiểu Hàng, quản gia giải thích nói nửa năm trước đã chẳng biết nàng đi đâu.

Lòng nghi ngờ nặng nề, nhưng không thể để cho Tào Thịnh phát hiện, nàng đi theo hắn vào cung.

"Đang suy nghĩ gì?" Tào Thịnh vén tóc nàng lên, vuốt ve ở lòng bàn tay.

"Ta tựa hồ có cảm giác quen thuộc với hoàng cung này."

"Khi ngươi còn nhỏ đã từng tới nơi này."

"Oh"

Hắn bình tĩnh nhìn nàng, ánh mắt nóng rực không rời môi đỏ tươi của nàng, cực kỳ lâu không có chộp lấy hương thơm của nàng rồi, hắn mê muội cúi người, nàng lại thình lình lui về phía sau, "Hoàng. . . . . . thượng, có. . . . . . người ngoài!"

"Nào có?" Hắn xấu xa cười một tiếng, ôm vòng eo mảnh khảnh của nàng, tay kia cảm thấy cực kỳ tốt!

Tư Mã Nguyệt Trần ngắm nhìn bốn phía, nơi nào có bóng người, mà thân thể lại bị hắn nhốt chặt, nàng biết rõ càng phản kháng càng sẽ kích lên dục vọng chiếm đoạt của hắn. Vì vậy nhắm mắt lại, chờ động tác kế tiếp của hắn, để một hoàng đế tuổi còn trẻ lại uy nghiêm tuấn nhã cợt nhả một lần cũng không tính là tổn thất lớn.

Tào Thịnh buồn cười nhìn biểu tình hy sinh của nàng, nhẹ nhàng ho một tiếng, "Tháng sau ngươi liền trở thành hoàng hậu của ta, ta nghĩ ngươi không nên không biết hoàng hậu làm cái gì ?" Nàng thật là một chút tự giác cũng không có.

Nàng mở mắt, tò mò nhìn hắn, chỉ cảm thấy giờ phút này hắn không có gì khác biệt với người bình thường. Hoàng đế cửu ngũ chí tôn, thật ra thì đối đãi người cũng rất hòa khí. Thừa dịp nàng quan sát hắn, môi của hắn đột nhiên nặng nề che lên, cánh môi hé mở, một cỗ nóng rực thăm dò vào trong môi nàng, quấn cái lưỡi thơm, đảo loạn lòng của nàng. Hắn hài lòng thấy được dáng vẻ hoang mang sợ hãi của nàng.

Không được! Nhất định phải nghĩ biện pháp rời đi thôi! Nàng có linh hồn đến từ thế kỷ hai mươi mốt, biết rõ thâm cung không phải là chỗ người nên sống, vị trí hoàng hậu kia tựa như củ khoai lang phỏng tay, nàng cũng không muốn! Bất kể nàng rời đi sẽ dính líu ai, nàng chỉ biết người của Tư Mã gia tộc kia đối với nàng mà nói chẳng qua là người xa lạ. Nhưng rốt cuộc rời đi thế nào, nàng lại một chút đầ̀u mố́i cũng không có.

Những ngày kế tiếp, hoàng đế giống như trượng phu hiền lương, mỗi ngày hạ triều rồi đều sẽ đến thăm nàng, rãnh rỗi nói việc nhà, thiên văn địa lý không chỗ nào không tán gẫu, thực hiện nguyên tắc lần đầu lạ lần sau quen, kéo khoảng cách của hai người dần dần gần hơn. Ở trong lúc nói chuyện với nhau, hắn kinh dị với học thức phong phú của nàng, nàng kính nể tài hoa không gì làm không được của hắn. Nàng chú ý tới ánh mắt hắn nhìn nàng có lúc thâm tình khẩn thiết, có lúc cũng sẽ nóng rực vạn phần, đặc biệt là có một lần nàng chuẩn bị cởi quần áo ngủ thì hắn đột nhiên xông vào, dục vọng trong mắt hắn bình tĩnh nhìn nàng sâu sắc rõ rành rành, may mắn bọn họ chưa thành hôn, theo như quy củ hắn vẫn không thể động nàng, cũng vì vậy nàng ngủ riêng một mình, tạm thời thoát khỏi nguy hiểm bị hắn ăn hết. Cảm thụ được thâm tình ưu ái của hoàng đế với nàng, nhưng ở chỗ này càng lâu, lòng muốn rời đi càng mãnh liệt, trong lòng nàng ghét hoàng cung.

Đêm khuya, hô hấp của người trên giường từ từ thong thả, tiến vào mộng đẹp. . . . . .

Trong giấc mộng, một nam nhân như tiên thần thái sáng láng nắm tay của nàng, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy nhu tình, thanh âm ấm áp vang lên: "Nếu có thể đi cùng ngươi, cùng du thiên hạ, mở rộng y đức. Lấy sức lực của chúng ta, nhất định có thể cứu trị nhiều dân chúng. Không biết ngươi, nghĩ như thế nào?". . . .

Là ai? Tư Mã Nguyệt Trần mở mắt ra, người xuất hiện trong mộng rốt cuộc là ai? Vì sao nàng vừa nghĩ tới hắn đã cảm thấy trong lòng có cảm giác rất thoải mái. Nàng cố gắng nghĩ, tận lực mà muốn moi thứ sâu trong nội tâm ra, lại cảm thấy vẫn vẫn trống rỗng, bất đắc dĩ lắc đầu một cái. Ai, hi vọng chứng mất trí nhớ của nàng là tạm thời, có thể nằm mơ thấy người trước kia tức là bắt đầu khôi phục.

"Đang suy nghĩ gì?" Tào Thịnh mắt tinh bắt được mê hoặc trong mắt nàng. Mấy ngày nay lúc ăn sáng nàng đều có chút tâm thần hoảng hốt, làm hắn không khỏi có chút bận tâm, hắn lo lắng nàng sẽ nhớ lại tất cả, hắn lo lắng hắn không bắt nàng được.

"Không có." Nàng sáng sủa cười một tiếng, giống như chuyện gì cũng chưa xảy ra, khéo léo che giấu tia mất mát ở đáy lòng.

Đêm tối lần nữa phủ xuống, nam tử kia lại xuất hiện ở trong mộng của nàng lần nữa.

Hắn nhẹ nhàng cười một tiếng, khấu đầu, để lại một nũ hôn nhẹ trên môi nàng: "Một cô nương, không thể ở ngoài lâu như vậy." . . . . . .

Hắn thở dài, đưa tay quyến luyến vuốt ve ở trên mặt nàng, "Lâm Vũ, ngươi đã biết tâm ý của ta. Hiện tại ta chỉ muốn biết tâm ý của ngươi như thế nào?" . . . . . .

. . . . . . "Tử Minh, ta thích ngươi!" . . . . . .

"Tử Minh! Tử Minh!" Từ trong mộng đột nhiên thức tỉnh, nàng lẩm bẩm lặp lại cái tên này, thì ra là hắn gọi Tử Minh, mà hắn gọi nàng "Lâm Vũ". Nếu như hai người bọn họ thật sự thích nhau, như vậy vì sao bây giờ chia lìa? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Nàng gãi gãi đầu, cũng không nhớ ra được. Đáng chết! Rốt cuộc lúc nào thì mới có thể hoàn toàn khôi phục?

Cứ như vậy, ở hình ảnh trong mộng mỗi ngày, nàng dần dần biết Phó Tử Minh, cũng nhớ tới một chút chuyện vụn vặt lúc ở chung với hắn. Những trí nhớ lẻ tà lẻ tẻ này mỗi ngày đều lượn quanh ở chung quanh nàng, nhắc nhở nàng còn có mộ người rất quan trọngt đối với nàng tồn tại. Nhưng nàng bây giờ, có thể tìm được hắn sao? Hoặc là, hắn sẽ tới tìm nàng chứ? Hoặc giả, hắn đã. . . . Vừa nghĩ tới đây, trong lòng của nàng chỉ cảm thấy bị nhéo chặt, không dám suy đoán nữa.

Ở trong cuộc sống không ngừng nằm mơ không ngừng cố gắng nhớ lại liên tưởng, thời gian một tháng trôi qua thật nhanh, hôn lễ của hoàng đế sẽ cử hành ở ba ngày sau.

"Hoàng hậu nương nương, xin thay quần áo."

"Đại lễ sắc phong còn chưa bắt đầu, xin đừng gọi ta hoàng hậu!"

"Dạ!" nô tỳ cận thân vốn định lấy lòng vị sủng thê của hoàng đế này, lại không nghĩ bị uống canh lạnh.

Tào Thịnh đã đi tới cửa nghe được đối thoại của họ, ánh mắt trở tối, làm hoàng hậu của hắn khiến nàng khó chịu như vậy? Vung tay áo lên, lạnh lùng nói: "Hôm nay chúng ta phải đi Hàn Thanh tự một chuyến."

"Được!" Tư Mã Nguyệt Trần xoay người cười nói.

Tào Thịnh nhìn thấu qua loa trong nụ cười kia, cố đè khí uất ức xuống, kéo tay của nàng, "Đi!"

Hàn Thanh tự hôm nay, bởi vì có khách quý tới chơi mà trở nên đề phòng sâm nghiêm, Ngự Vệ sớm thủ hộ ở chung quanh chùa, ngăn cách người ngoài dò hỏi.

"Gặp qua hoàng huynh!" vóc người khôi ngô cao ngất, cá tính cuồng ngạo không kềm chế được, hợp với dung mạo tuyệt mỹ, khiến cho Dục vương được danh hiện thiên đệ nhất mỹ nam. Mà vài năm trú ở biên quan, lại khiến cho hắn nhiều mấy phần thành thục và tang thương của nam tử hán.

"Ừ. Sao hôm nay không mang kiều thê của ngươi tới đây?" Hoàng đế cười nói. Một tháng trước hắn tự mình tứ hôn cho đệ đệ ruột, đối tượng là công chúa Mạc Bắc Hô Diễn Nhan Châu, mặc dù hy sinh đệ đệ tạm thời kéo gần lại quan hệ hai nước, nhưng hắn làm ca ca vẫn còn có chút lo lắng. Nghe nói vị kia là đệ nhất mỹ nhân trên thảo nguyên, hắn đang muốn hỏi thăm hai người bọn họ trôi qua như thế nào.

"Nàng. . . . Thân thể hơi không khỏe." Mặc dù sức khỏe nàng không thành vấn đề, nhưng hắn vẫn không muốn dẫn nàng, không biết cái quyết định này rất hợp tâm ý của một nữ nhân, lúc này một đại công chúa đang tiêu dạo đi dạo kinh thành đấy.

Dục vương nghiêng mặt, biết rõ giai nhân ngày đêm nhớ thương đang ở trước mặt, thế nhưng hắn lại không thể tiến lên tranh đoạt cùng hoàng huynh. Sau này, hắn sẽ phải đổi gọi nàng hoàng tẩu rồi, nhưng, hắn có thể gọi ra không? Hi vọng, nàng đi theo hoàng huynh có thể sống vui vẻ.

Tư Mã Nguyệt Trần tò mò quan sát nam tử trước mắt này, rất quen thuộc! Rất quen thuộc! Dục vương. . . . Tào Dục. . . . Biên quan! Hộp trí nhớ đột nhiên mở ra, nàng khiếp sợ thiếu chút nữa kêu lên. Cố đè xuống tâm không an tĩnh, cúi đầu, cắn chặt răng tự nói với mình nhất định phải chịu đựng. Trong lòng không ngừng nhớ tới: "Tử Minh, ngươi đang ở đâu?"
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 64 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 64. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.201863050461 sec