Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trầnTuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 50

Chương 50Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 41: Dục Vương

Trên quan đạo truyền tới một trận tiếng động cùng tiếng ‘giết’, làm chấn động toàn bộ sơn dã. Lâm Vũ chỉ thấy chim bay lên đầy trời, một đám binh lính đông nghìn nghịt hướng quan đạo xông lại, người đầu lĩnh, đúng là Dục Vương mỹ mạo vô cùng !

Đám bắt cóc thấy được quân kỳ lộ ra hình chim diều hâu, cũng biết đó là quân của Dục Vương nổi tiếng hùng mạnh, lập tức sợ tới mức tay chân bối rối.

Mà lúc này, tên trại chủ trúng độc kia lại không dám chạy trốn, chỉ có thể trơ mắt nhìn thuộc hạ của mình giống như chó nhà có tang chạy trốn vào trong núi, cũng còn chưa chạy được vài bước đã bị một đao mất mạng, không qua bao lâu, trên quan đạo thi thể đã trải rộng.

Thân thể hắn không ngừng run rẩy, đột nhiên hung tợn nhìn về phía Lâm Vũ, Lâm Vũ lui lại từng bước, giơ tay vung ra lên trên người hắn, hắn quát to một tiếng, lại vung đại đao hướng Lâm Vũ bổ tới, thân thể trúng độc toàn bộ đều là máu, trong ánh mắt nhìn Lâm Vũ đã tràn ngập oán độc, Lâm Vũ lập tức chạy lui lại, mà hắn rất nhanh đã tới gần, hô to: "Giết nàng! Giết nàng!"

Nàng vừa chạy vừa lấy ra độc dược trên người, không ngừng tung ra phía sau, khi nàng xoay mặt nhìn thấy hắn đột nhiên ngã xuống thì không khỏi thở phào nhẹ nhõm, phía sau lại thình lình một đao chém xuống, nàng không kịp trốn tránh, chỉ cảm thấy sau lưng một trận đau nhức, "A" lên một tiếng, rồi ngã xuống.

Những ngày gần đây, bên giới vùng Lâm Xương thành này xuất hiện một nhóm đạo tặc, bọn họ thường tấn công thương nhân lữ khách, cũng tập kích một ít thôn xóm xung quanh, nhưng bởi vì bọn họ quen thuộc địa hình nơi này, xuất quỷ nhập thần, khiến cho tướng lãnh đóng ở vùng này cũng không khỏi đau đầu. Chuyện này kinh động đến Dục Vương đang đi tuần ở biên quan, hắn đã không ngừng chạy tới, coi địa hình, cùng tướng lãnh thủ hạ thương lượng đối sách, hắn phái ít binh lính ẩn núp ở quan đạo gần với thôn trang gần đó, quan sát đặc điểm gây án của bọn họ. Bọn sơn tặc liên tục phạm án vài lần, hắn đều án binh bất động, cũng phái người âm thầm theo dõi hành tung của bọn hắn. Sau khi nắm rõ ràng tình huống cụ thể, hắn liền bố trí mai phục tại quan đạo chờ bọn họ. Hắn mệnh lệnh những binh lính kia cố ý để cho vài tên chạy thoát, để tìm được sào huyệt của bọn hắn. Quân đội của hắn hành động nhanh chóng, ngày thứ hai sau khi giết hết sơn tặc trên quan đạo, liền đem thế lực còn sót lại trong sơn trại kia đều nhất tề tiêu diệt . Ảnh hưởng của việc này, làm cho những kẻ trong lòng còn muốn gây ác ở vùng biên giới này đều an phận không ít, cũng mang đến mấy chục năm an bình cho vùng biên giới.

Biên thành, bên trong phủ tướng quân, Dục Vương đang ở trong đại sảnh không ngừng đi qua đi lại, quân y đi theo hắn bẩm báo: "Lưng người này bị chém một đao rất sâu, thương thế không nhẹ, nhưng hạ quan đã vì nàng kê thuốc cũng băng bó kỹ ết thương, tính mạng nàng đã không còn phải lo lắng."

Dục Vương không nhịn được nói: "Ta chỉ muốn biết nàng khi nào có thể tỉnh?"

Quân y nhíu nhíu mày, khó xử nói: "Này, nàng mất máu rất nhiều, sợ rằng cũng phải tĩnh dưỡng nhanh nhất bốn năm ngày mới có thể tỉnh." Đây chỉ là tình huống tốt nhất, nếu thể chất nàng suy yếu, chỉ sợ phải tốn nhiều thời gian hơn mới có thể khôi phục a, nhưng nhìn xem sắc mặt lo lắng của Dục Vương, những lời này hắn càng không dám nói.

Nghe xong lời này, Dục Vương hướng phó tướng quát: "Mang ta đi xem nàng."

Hắn đi vào trước cửa sương phòng ở hậu viện, vài nha hoàn đang giúp Lâm Vũ thay quần áo sạch sẽ, thấy đại tướng quân đích thân tới, đều sợ tới mức quỳ xuống, Dục Vương cũng không để ý tới các nàng, chỉ nói nhanh: "Tất cả lui ra!" Liền nhấc chân đi vào.

Hắn vén màn giường màu trắng lên, đã thấy gương mặt tái nhợt lại tinh diệu tuyệt luân của nàng, trong lòng không khỏi mềm nhũn, lần đầu thấy nàng thì biểu hiện của nàng làm cho hắn cảm thấy nàng chỉ là một nữ tử bình thường chỉ chú trọng bề ngoài của hắn. Tuy rằng nàng rất đẹp, nhưng vì hắn có một mẫu thân Thiên Hạ Vô Song, khiến cho hắn từ nhỏ đã có được năng lực kháng cự lại sự mê hoặc của mỹ nhân, huống chi,trên thế gian này có bao nhiêu mỹ nhân có thể bì kịp được với mẫu thân hắn? Tuy rằng, hiện tại hắn đã phát hiện được một người, đang ở trước mắt. Nhưng chân chính làm cho hắn tâm động, cũng là biểu hiện anh dũng của nàng đấu trí với sơn tặc ở trên quan đạo, dũng cảm của nàng, lâm nguy không sợ, cơ trí của nàng, thật sâu đả động hắn. Hắn luôn luôn tìm một người có thể cùng hắn làm bạn cả đời, mà nàng chính là một lựa chọn tốt nhất?

Lâm Vũ tỉnh lại lần nữa thì đã phát hiện mình đang nằm ở trên giường, nhìn bố trí chung quanh, nàng nhớ tới thân thể, lại phát giác toàn thân vô lực, trong lúc vô tình khẽ động đã động đến miệng vết thương sau lưng , không khỏi đau đớn kêu một tiếng.

"Tiểu thư, ngươi tỉnh rồi?" Một nha hoàn đi đến, đã thấy tình trạng của nàng, chặn lại nói: "Tiểu thư đừng nhúc nhích, ta, ta đi kêu đại phu lại đây."

Nói xong vội vàng dìu nàng xuống, rồi lại chạy ra ngoài.

Lâm Vũ thở dài, chính nàng cũng là thần thuốc, đưa tay sờ sờ băng bó sau lưng, đã nhanh trí đoán được thương thế của mình. Chính là không biết hồ ly hiện tại như thế nào.

Qua một lát, quân y đã đi tới, hắn nhìn thương thế của nàng nói: "Cô nương đã không còn đáng ngại, nhưng phải nghỉ ngơi lâu dài mới có thể hoàn toàn bình phục."

Nói xong lại kê một toa thuốc cho nàng, nàng hỏi: "Vết thương rất sâu sao? Có suy giảm tới cột sống hay không?"

Quân y thấy nàng vẻ mặt bình tĩnh, liền trả lời: "Thương thế kia của cô nương còn chưa chạm tới xương, nhưng phải tĩnh dưỡng hơn tháng a."

Lâm Vũ gật gật đầu, "Đa tạ đại phu."

Đợi quân y đi rồi, nha hoàn mang một chén cháo nóng lại, chậm rãi đưa tới trước mặt nàng, Lâm Vũ lại nhớ đến tiểu Hàng ở kinh thành xa xôi, cười nói: "Ngươi tên là gì?"

"Tiểu Lan." Tiểu Lan vừa trả lời vừa một muỗng cháo đưa cho nàng.

Nàng uống xong lại hỏi: "Tiểu Lan, nơi này chính là phủ tướng quân? Ngươi có biết tình hình của nam tử đồng hành cùng ta không?"

Tiểu Lan lại múc một muỗng, trả lời: "Nơi này là phủ đệ của Uy Vũ đại tướng quân ở biên quan, Tiểu Lan là do tướng quân đặc mệnh tới hầu hạ tiểu thư, tình huống khác đều không biết."

Nhìn nàng ngây thơ vô tà, Lâm Vũ lại hỏi: "Ta rốt cuộc hôn mê mấy ngày?"

Tiểu Lan nghiêng đầu trả lời, "Tiểu thư hôn mê bốn ngày. Nhiều ngày qua, tướng quân đều đến xem tiểu thư."

"Khụ khụ!" Ngoài cửa truyền đến vài tiếng ho nhẹ, Lâm Vũ nhìn về phía cửa, chỉ thấy một bóng dáng cao lớn đi đến. Hắn không phải đã ở đó từ trước rồi chứ?

Tiểu Lan vội vàng quỳ xuống, chỉ thấy hắn tự tay nhận lấy bát trong tay nàng, nói rõ "Lui ra", nàng tựa như nhận được đại xá nhanh chóng đi ra ngoài cửa, cũng thuận tiện đem cửa đóng lại, để lại hai người đang nhìn nhau.

Lâm Vũ sau lưng được đệm thêm một chiếc đệm mềm mại, dựa vào giường, ôn nhu nói: "Đa tạ đại ân cứu mạng của tướng quân! Phần nhân tình này, tiểu nữ tử nhất định khắc trong tâm khảm, tương lai có cơ hội tất báo đáp."

Dục Vương bưng cháo, ngồi ở đầu giường, cẩn thận chăm chú múc một muỗng cháo đưa tới bên miệng nàng, Lâm Vũ đỏ mặt, uống vào. Lại nghe hắn nói: "Ngươi dùng cái gì để báo đáp ân tình của ta?"

Lâm Vũ sửng sốt, không nghĩ tới hắn sẽ hỏi như vậy, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

Dục Vương thấy nàng bộ dạng lúng túng rất là thú vị, cười nói: "Phương danh của cô nương?"

Nhìn thấy vẻ mặt hứng thú đó, nàng cũng không dám nói ra tên thật của mình, tên này sợ là cũng có ấn tượng với hắn. Chỉ phải rầu rĩ nói: "Tư Mã Nguyệt Trần."

"Tư Mã Nguyệt Trần." Hắn khẽ lặp lại tên này, lại hỏi tiếp: "Nhà ngươi ở đâu?"

Nàng nhanh chóng suy nghĩ, hắn không nghĩ sẽ đem cả tài sản của nàng đều điều tra rõ chứ? Vì thế giương mắt nhìn thẳng hắn, thản nhiên nói: "Tướng quân đây là đang tra hộ tịch sao? Là đối với ta không tín nhiệm sao?"

Dục Vương ha ha cười, thấy nàng đã đem cháo uống xong, liền đem bát bỏ qua một bên, không đợi hắn trả lời nàng lại nhanh chóng nói: "Xin hỏi sư phụ của ta hiện tại đang ở nơi nào?"

Dục Vương cũng không có trả lời nàng ngay, chỉ móc ra một chiếc khăn tay, cẩn thận xoa xoa ở trên miệng nàng, Lâm Vũ vừa thấy, đây không phải là thứ nàng mang trên người sao? Xem ra đồ đạc của nàng hẳn là đều ở trên tay của hắn rồi, những độc chất kia, phương thuốc bình thường mà nàng ghi lại, còn có ngọc bội của nàng... May mắn là văn kiện thông hành là do hồ ly cầm, nếu không thân phận của nàng nhất định bị bại lộ. Không biết tại sao, nàng lại không muốn cho hắn biết chuyện nàng chính là Lâm Vũ, nếu hắn biết, như vậy hoàng đế cũng sẽ biết hành tung của nàng . Tuy rằng nàng thiếu bọn họ không ít ân tình, nhưng nàng sẽ dùng phương thức của mình để hoàn trả lại.

Đang lúc nàng miên man suy nghĩ, Dục Vương nhẹ nhàng ôm lấy nàng, sau đó đặt ở trên giường, lại vì nàng đắp chăn, mặt gần sát nàng, nàng cảm thấy có chút hô hấp dồn dập, đã thấy hắn đưa lên một phong thơ, ôn hòa nói: "Sư phụ của ngươi đã rời khỏi Biên thành đi làm việc rồi, hắn để thư này lại cho ngươi." Hắn nhẹ nhàng hôn một chút lên trán nàng, lại nói: "Tháng này, ngươi khỏe lại rồi hãy đợi ở nơi này đi." Nói xong hắn liền đứng dậy rời đi.

Lâm Vũ mở thư ra, thấy được trên giấy viết ngoáy một câu: "Đồ nhi, ta đi Trung Danh sơn hái thuốc, ngươi ở đây hảo hảo dưỡng thương, nuôi cho mập ra sau đó ta sẽ lại đón ngươi." Bút tích quái dị này, dù là ai cũng bắt chước không được.

Tuy rằng đã an bài sẵn như vậy rồi, cũng không biết hắn và Dục Vương thương định hiệp nghị gì, nhưng nghĩ đến hắn và Tử Minh vì chính mình trèo non lội suối, mà nàng lại chỉ có thể nằm ở nơi này không làm được gì, không khỏi hận chính mình vì sao vô dụng như vậy. Nhưng lại nghĩ đến hành động của Dục Vương, nàng lại thở dài, tuy rằng không đành lòng thương tổn hắn, nàng lại không thể không ra quyết định, nhất định phải cách hắn xa một chút. Nàng biết hắn là một thợ săn nguy hiểm, mà nàng cũng không muốn trở thành con mồi của hắn.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 50 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 50. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.192565917969 sec