Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trầnTuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 33

Chương 33Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 25: Si niệm

Vạn Bạc hội sắp gần, học sĩ các nơi tề tụ về kinh, trong kinh thành nhất thời trở nên cực kỳ náo nhiệt. Ở bên trong ngõ nhỏ nào đó ở Hoa Vũ phường đông thành, có một bọn người tụ ở nơi đó, bọn họ thương nghị không phải chuyện tốt gì, mà là phản loạn; bọn họ muốn mang đến cho dân chúng kinh thành cũng không phải Cát Tường, mà là tai nạn. Bọn người này, chính là Viên Kiệt cùng bọn thủ hạ của hắn.

Mấy ngày trước, Viên Kiệt lợi dụng mỹ nhân kế hạ độc Tào Thịnh, vì độc này có bảy ngày thời gian phát độc, ở ngày thứ hai sau khi Tào Thịnh uống thuốc độc, Viên Kiệt lập tức triệu tập của thủ hạ liên can của hắn. Hắn ở kinh thành có phân đường chung quanh, phân công quản lý bốn khu phía nam, mà ở bên ngoài kinh thành có phân đường khác được thiết lập. Lần này, là một lần cơ hội mấu chốt nhất để Viên Kiệt thực hiện giấc mộng, có lẽ cũng là cơ hội cuối cùng.

Đường chủ Bành Bác ở phân đường thiết lập phía Bắc Tề Châu phía Nam kinh thành, sau khi nhận được Viên Kiệt khẩn cấp triệu tập, liền lập tức giục ngựa lao tới kinh thành. Khi hắn đã tìm đến chỗ bí mật ở Hoa Vũ phường thành đông thì đã là ba ngày sau đó. Hắn cũng là người cuối cùng được Viên Kiệt triệu đuổi tới. Đ gấp ba ngày ba đêm, làm hắn mỏi mệt không chịu nổi, vừa đến chỗ bí mật, lại khởi bệnh, bệnh này khiến cho hắn choáng váng đầu, không hề khí lực, mọi người thấy như thế, chỉ phải mời lang trung tới cửa khám. Lang trung kia chẩn chẩn mạch của hắn, từ từ nhắm hai mắt làm như có thật gật gật đầu nói: “Gió lạnh từ ngoài tập kích, khí phổi thông thông, sợ là phải nghỉ ngơi nửa tháng a.”

Đường chủ một bên sốt ruột nói : “Có phương pháp có thể làm hắn nhanh chóng khôi phục?”

“Có thì có, nhưng. . .” Dừng một chút, lang trung giương mắt quét Đường chủ kia một cái, nhất thời một thỏi vàng đưa tới trước mắt lang trung, “Này có đủ hay không?”

Ánh mắt Lang Trung sáng lên, cười nói: “Ta ghi một phương thuốc, có thể khiến hắn ngày mai liền khoẻ.”

Buổi chiều, sau khi Bành Bác uống thuốc vào, chỉ cảm thấy bụng quay cuồng không thôi, hắn vội vã chạy về phía nhà vệ sinh, không biết có hai đạo bóng đen theo sát phía sau. Từnhà vệ sinh đi ra, Bành bác cảm giác thư thái chút, vừa trở lại phòng, bụng lại làm ầm ĩ, hắn thở dài, rồi lập tức chạy đến nhà vệ sinh. Lại đi ra thì đã là Hàn Dư dịch dung thay đổi thân phận.

Lần thứ hai Lâm Vũ đối mặt long sàng, xét thấy giáo huấn một lần kinh nghiệm trước, trước khi lên giường, nàng mỉm cười thở dài, cúi đầu nói: “Hoàng thượng, dân nữ thân phận thấp lại thân trúng kỳ độc, không thể hầu hạ hoàng thượng, kính xin thứ tội.” Nói xong ở trên giường khoa tay múa chân cái mấy đường, “Khi dân nữ ngủ có thói quen, thích đá đánh kéo, dân nữ sợ quấy nhiễu hoàng thượng, thỉnh cầu xem đây là ranh giới, dân nữ bên ngoài, hoàng thượng ở bên trong, nếu dân nữ qay cuồng chỉ biết hướng dưới giường trở mình, sẽ không quấy rầy mộng đẹp của hoàng thượng.”

“Nha.” Tào Thịnh thản nhiên đáp lại, “Nghỉ tạm đi.” Hắn miễn cưỡng vươn ra hai tay, nhìn Lâm Vũ, Lâm Vũ ngẩng đầu, thấy bộ dạng hắn vẫn không nhúc nhích, liền tiến lên giúp hắn cởi áo nới dây lưng, đợi vỗ về chơi đùa xong, Tào Thịnh trực tiếp thẳng nằm xuống.

Tiếp theo, Lâm Vũ cũng bỏ đi áo ngoài, áo trong bên trong không dày không mỏng, nhưng hoàn toàn bao toàn thân nàng, nhìn lén Tào Thịnh trên giường một cái, thấy hắn đã nhắm mắt, Lâm Vũ thở phào nhẹ nhõm, lập tức nằm xuống.

Nghe được tiếng hít thở đều đều của hắn, không bao lâu, Lâm Vũ cũng dần dần vào mộng đẹp.

Lúc nửa đêm tỉnh lại, Lâm Vũ lại phát hiện trên người mình thêm một cái tay, cái tay kia gắt gao ôm mình, đem nàng kề sát ở trong lòng người nào đó. Nàng nhẹ nhàng quay đầu, lại chạm đến cằm của hắn, hơi hơi giương mắt, thấy hắn vẫn nhắm hai mắt, hô hấp đều đều, liền lặng lẽ vươn tay muốn đem tay hắn lấy ra, lại phát hiện tay hắn ôm thật chặt, làm như thế nào đều làm không thành, nàng thở dài một hơi, được rồi, nàng nhịn. Nàng nhắm mắt lại, bắt đầu đếm, mười con dê trôi qua, hai mươi con dê cũng trôi qua, ngay tại nàng đếm tới ba mươi con dê thì một cái chân trong chăn nâng lên, lướt qua hạ thân nàng, cuối cùng dừng lại ở trên đùi của nàng, sau đó cong lại, đem hai chân của nàng ôm vào, cái trán Lâm Vũ rớt một giọt mồ hôi lạnh. Tiếp tục như vậy, nàng cho dù đếm tới một ngàn con dê cũng ngủ không được.

Sĩ khả nhẫn thục bất khả nhẫn (nôm na là không nhịn được nữa)! Nàng nhẹ nhàng hoạt động một chân của mình, từ từ nhắm hai mắt hướng hạ thân Tào Thịnh hung hăng đá một cái, trong miệng lộn xộn hô: “Không nên không nên!” Vừa kêu vừa đá, càng đá trong lòng càng hưng phấn, phải biết rằng, lúc này nàng là ở "Trong mộng”, trong mộng nàng cũng không biết đá là ai, cái gọi là người không biết vô tội nha, nàng tin tưởng trải qua tự mình trải qua đêm nay, nàng sẽ cho hắn lưu lại một ấn tượng khắc sâu, ấn tượng này có lẽ sẽ trực tiếp làm hắn không chút khách khí đem nàng "mời” ra long sàng, đương nhiên, đây đúng là kết quả nàng chờ mong.

Nhưng sự tình phát triển như Lâm Vũ suy nghĩ sao?

Tào Thịnh trên giường, từ sau khi nằm trên giường liền làm bộ ngủ, đợi sau khi nàng ngủ say, hắn nhẹ nhàng ôm nàng, đem nàng vây quanh ở trong lòng mình, mỹ nhân trong ngực, hắn lại không thể mạnh mẽ giữ lấy nàng, hắn khe khẽ thở dài, điều chỉnh tốt cảm xúc xao động của mình, không lâu cũng ngủ thật say. Lúc nửa đêm nàng tỉnh lại, lúc quay đầu môi của nàng chạm đến cằm của hắn, làm hắn luôn luôn cẩn thận tỉnh ngủ, hắn lập tức ý thức được cử động của nàng, thích thú vẫn nhắm hai mắt, chưa động thanh sắc. Kế tiếp, hắn cảm giác được nàng đang dùng lực đẩy tay hắn ôm nàng ra, hắn cũng âm thầm dùng lực, làm nàng như thế nào làm cũng không được, cuối cùng buông tha cho. Nàng lại không biết, khóe miệng của hắn đã hơi hơi giơ lên.

Nàng yên lặng đếm, hắn cũng đã bắt đầu hành động mới. Hắn giơ chân lên đem chân của nàng vòng qua, liền tính vào hắn phạm vi. Lâm Vũ tức giận vì bảo vệ trong sạch bản thân, vận dụng đá công, còn giả bộ hình dáng bóng đè. Tào Thịnh nín cười, nàng khoa chân múa tay với hắn mà nói không có nửa điểm uy hiếp, hắn bắt được chân không an phận của nàng, nhẹ giọng ở bên tai nàng nói : “Lâm Nhi, nếu ngươi cử động nữa, ta không thể cam đoan ta sẽ không cần ngươi.”

Lâm Vũ cứng đờ, nhất thời mặt phát sốt một trận, “Ách, hoàng thượng thứ tội. . . . . .”

“Ta cũng có một thói quen, khi ngủ thích ôm người, càng giãy dụa, ta càng ôm chặt. Cho nên, ta sẽ không trách tội ngươi, cũng hi vọng ngươi có thể quen.”

“Dạ, dân nữ hiểu được.” Được rồi, nếu hắn nói như thế, nàng chỉ có thể nhịn, quen là tốt rồi, nàng chỉ làm hơn cái đệm lưng.

Tào Thịnh thấy nàng vẻ mặt cung kính, không khí có chút quái dị, thích thú cười nói: “Ngươi cũng biết ta làm sao có thói quen này?”

Lâm Vũ nhẹ nhàng lắc đầu, ở trong lòng hắn, thân mình bị hơi thở độc đáo của hắn vây quanh, độ ấm trên mặt nàng dần dần bay lên, trong lòng dâng lên một cỗ xao động không hiểu, lại nghe hắn tiếp tục nói: “Trong trí nhớ khi ta còn bé, có rất ít ngày cùng một chỗ với mẫu hậu. Chỉ có một lần, nay vẫn thật sâu khắc ở trong lòng ta. Lần đó mẫu hậu bị phụ hoàng mang về, mẫu hậu nhìn đến chúng ta, lệ nóng doanh tròng, đêm đó, ta ôm nàng, ôm thật chặc đi vào giấc ngủ, ngày thứ hai mở mắt ra lại phát hiện nàng đã không ở trước mắt, sau đó, mới biết được, mẫu hậu đi địch quốc. . .”

Đi địch quốc? Nội tâm Lâm Vũ có rất nhiều nghi vấn, nhưng nàng biết rõ đạo lý lòng hiếu kỳ hại chết mèo, chuyện bí mật của hoàng gia tuyệt không có thể hỏi, biết đến càng nhiều, càng nguy hiểm. Tuy rằng nàng không có thói quen nói huyên thuyên, nhưng nếu ngày nào đó hoàng đế vừa nghĩ tới gièm pha nhà mình bị người biết được, có thể sẽ giết nàng, nàng chẳng phải oan uổng. Cho nên, im miệng không nói chính là đạo bo bo giữ mình.

Tào Thịnh thấy nàng vẻ mặt im lặng, thích thú lại nói: “Thói quen của ta, cũng là từ thời điểm đó dựng lên.” Nói điều đó, hắn đã thấy không hề buồn ngủ, cúi đầu nhìn về phía Lâm Vũ, ôn nhu hỏi: “Lâm Nhi, cha mẹ của ngươi là người ra sao?”

Lâm Vũ ngẩn ngơ, cha mẹ, cái từ này đối với nàng mà nói thật là thực xa lạ, từ kiếp trước đến kiếp này, nàng chỉ có một người đáng được xưng là mẫu thân, mặc dù không phải thân sinh, nàng lại cho nàng quan tâm cùng trân trọng so với bất luận kẻ nào đều nhiều hơn. Nhưng nay, nàng cũng chỉ có ở trong mộng mới có thể cùng nàng gặp lại. Nàng nghĩ nghĩ, trả lời: “Gia phụ gia mẫu đều mất, dân nữ cùng muội muội lưu lạc kinh thành, sau bái phó chưởng quầy làm thầy, nghiên tập y thuật.”

Tào Thịnh thấy nàng không chỉ có biết y lý, còn có thể ca múa, hoạ thuật chúng, hẳn là hậu nhân của danh môn, khi nghe nàng đề cập chuyện nhà giọng điệu lại hơi trầm xuống, lường trước nàng gặp được thê thảm, liền không hề hỏi tiếp, không khỏi ôn nhu nói: “Sẽ không cho ngươi chịu khổ nữa.”

Lâm Vũ ấm áp trong lòng, nhẹ nhàng nói rõ: “Cám ơn.” Nhưng trong lòng nàng hiểu được, kế tiếp còn có rất nhiều khó khăn muốn chính mình đi đối mặt, không được dựa vào bất luận kẻ nào.

Cứ như vậy, hai người mang tâm tư bất đồng, sau đó dần dần tiến vào mộng đẹp. Trong lúc ngủ mơ, Lâm Vũ mơ thấy được mẫu thân ôm, Tào Thịnh cũng nhìn thấy mẫu hậu ôm thật chặc, vì thế, hai người đều nở nụ cười.

Dưới ánh trăng, đã có một người không thể đi vào giấc ngủ. Từ sau khi nghe được đối thoại của Lâm Vũ cùng người nọ, trong lòng Phó Tử Minh vẫn thực lo lắng, vì sao nàng phải thay hắn làm việc? Chẳng lẽ nàng ngay từ đầu đã che giấu thân phận của nàng? Chẳng lẽ nàng vẫn chính là dưới tay người khác? Chẳng lẽ trước kia nàng làm đều là biểu hiện giả dối? Cùng lúc nàng vì người nọ hiến thân cho hoàng đế, về phương diện khác nàng lại muốn hắn đi tìm thuốc giải "Diệt thế”, nghĩ vậy, hắn lại không khỏi sinh lòng nghi ngờ, hi vọng Lâm Vũ làm là có nguyên nhân nhất định, nhưng nghĩ đến nàng có thể đã mất thân trong sạch, trong lòng hắn liền đau đớn một trận. Phụ hoàng từng vì nữ nhân kia mà từ bỏ bọn họ, hắn mất đi người thân vẫn cho là chính mình sẽ vắng vẻ cuộc đời này, sau khi lòng lạnh như băng của hắn gặp gỡ nàng dần dần khôi phục độ ấm ngày xưa thì lại không nghĩ rằng nàng sẽ như thế, nàng có thể giống phụ hoàng vứt bỏ hắn như vậy hay không? Hắn không biết, cũng không nguyện suy nghĩ. Nhưng lúc này, hắn chỉ có một loại ý niệm mãnh liệt: hắn nhất định phải nghe nàng chính mồm nói ra chân tướng với hắn.

Giờ Tuất hôm sau, mang theo tin tức Huyền Ky các đưa tới, Phó Tử Minh sớm lẻn vào hoàng cung. Hắn đi vào bên ngoài phòng Lâm Vũ, thấy bên trong chưa từng đốt đèn, dự đoán được nàng còn chưa có trở về phòng, liền mở cửa sổ lẻn vào. Sau khi vào phòng, hắn nhảy liền lên xà nhà, lẳng lặng chờ Lâm Vũ đến.

Mà lúc này Lâm Vũ, đã bị hoàng đế mật chiếu vào Duyên Hi cung trong hậu cung.

Phó Tử Minh trên xà nhà, lại không có phát hiện trong tủ treo quần áo trong phòng dĩ nhiên trống trơn, cứ như vậy, yên lặng đợi một đêm.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 33 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 33. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.219124078751 sec