Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trầnTuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 29

Chương 29Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Truyện này nàng Lăng Sương quyết định drop rùi, vậy nên về sau là do ta làm tiếp , và chỉ post ở diendanlequydon thôi. Nhưng mà số truyện ta ôm hiện nay khá nhiều, nên ta chỉ có thể làm lúc nào rãnh thôi, 1 tuần 1 - 2 chương . Tại vì truyện này dù sao cũng gần dc 1 nửa, bỏ uổng nên ta cũng ráng. Nếu bạn nào thích truyện muốn làm phụ thì hãy để lại lời nhắn cho ta biết, ta sẽ hỗ trợ translator và beta, người mới cũng dc, chỉ cần cẩn thận và đừng bỏ giữa chừng.

Chương 22: Kế trúng kế (thượng)

“Lâm cô nương?”

Người gọi thấy Lâm Vũ không có phản ánh, thích thú vỗ thân thể của nàng một cái. Lâm Vũ mờ mịt hoàn hồn, “Ách, chuyện gì?”

“Trước ngươi nói bố trí đội hình, ý là thế nào?” Một vũ cơ hỏi.

“Ách. . .” Lâm Vũ dừng một chút, ý thức được luống cuống của mình, sắp xếp lại suy nghĩ, trả lời vấn đề của nàng.

Giờ Tỵ, Hàn Dư hạ triều vội vàng chạy tới, xa xa nhìn đến Lâm Vũ sắp xếp dàn múa, liền kêu người đem nàng mang tới thiên sảnh. Lâm Vũ vừa mới vào phòng, Hàn Dư đem cửa đóng lại, liền ôm lấy nàng, vẻ mặt vội vàng hỏi: “Hắn đối ngươi như thế nào?”

“Hắn?”

“Tối hôm qua người lẻn vào trong phòng ngươi.”

“Ngươi cũng biết rồi?”

Hàn Dư cau mày, gật gật đầu.

“Ta không có chuyện, ngươi cứ yên tâm.” Chuyện trúng độc, nàng không muốn liên lụy tới những người khác nữa.

“Ngươi không tín nhiệm ta? Ngươi cũng biết lúc ấy ta nhìn đến hắn đi vào, là muốn bầm thây hắn vạn đoạn cỡ nào. Nhưng, hoàng mạng làm khó. . .” Hắn muốn nói lại thôi, vẻ mặt thống khổ.

Lâm Vũ hơi hơi mỉm cười, “Cám ơn ngươi, ta rất khỏe.”

Hàn Dư đem hai tay buộc chặt, ôm chặt thân thể của hắn, giống như hắn có thể chân chính cảm giác được nàng không việc gì, “Lâm Vũ, mặc kệ ngươi gặp được chuyện gì, ta đều hy vọng có thể làm bạn trái phải với ngươi, phân ưu cho ngươi. Cho nên, ngươi có chuyện đau khổ khó xử gì, nói ta nghe được không?”

Nghe ngữ điệu thân thiết của hắn, nước mắt của nàng đã di chuyển ở trong hốc mắt, lại cố nén, ngược lại nhẹ nhàng cười: “Ta, thật sự tốt lắm.” Nàng biết rõ sau lưng chuyện này có âm mưu rất lớn, nhưng, nàng không muốn hại hắn vì mình mạo hiểm.

Hàn Dư nhìn nàng, trong lòng co rút đau đớn một trận, “Ngươi biết không, một cái nhăn mày một nụ cười của ngươi, đã tác động lòng ta sâu sâu. Ta sẽ chờ…, mãi cho đến một ngày ngươi đem tâm gi­ao cho ta!”

Nhìn ánh mắt chuyên chú kia, Lâm Vũ yên lặng không nói gì.

Hàn Dư đi rồi, nàng lai tiếp tục đầu nhập bên trong tập luyện, lại vẫn thỉnh thoảng bị vây trong trạng thái ý thức mơ hồ, Lan Cơ xem ở trong mắt, ẩn ẩn cảm thấy nàng có tâm sự. Nàng thừa dịp buổi trưa trở về phòng trước, ngăn cản nàng, nhẹ nhàng hỏi: “Muội muội, hôm nay ngươi làm sao vậy?”

Lâm Vũ thở dài, lại lắc đầu, chưa nói gì.

Buổi chiều, trở lại trong phòng, nhìn đến thùng gỗ đã chuẩn bị tốt kia, Lâm Vũ nói : “Tiểu Nguyên, ta đến chỗ Lan Cơ một chút, sau khi ta trở về lại bị nước ấm.”

“Phải”

Lâm Vũ thấy nàng lui ra, đi đến trước gương, sờ sờ cây trâm độc trên đầu, lại thăm dò chủy thủ trong tay áo, mở cửa, đi về phía phòng Lan Cơ.

Không bao lâu, bóng dáng Phó Tử Minh đã xuất hiện ở bên ngoài phòng Lâm Vũ, nghĩ đến tối hôm qua gặp được người khả nghi kia, hắn thực hối hận trúng kế điệu hổ ly sơn của người khác, mặc dù sau đó hoàng đế đã nói rõ tình huống bên ngoài của Lâm Vũ đã có thủ hạ của hắn thăm dò, khiến cho hắn hiểu được hắn đã phái người tham gia. Ngay lúc đó hắn chỉ có thể mạnh mẽ đè xuống lo lắng trong lòng, vội vã cho hoàng quyền áp lực, bị Hàn Dư mang ra hoàng cung.

Sau khi trở lại hiệu thuốc bắc, Phó Tử Minh vẫn không yên lòng, trong lòng mãnh liệt muốn xác định tình huống của Lâm Vũ, đợi màn đêm buông xuống, hắn vội vàng thay đổi y phục, liền hướng hoàng cung chạy đi.

Tối nay, bên ngoài phòng Lâm Vũ an tĩnh dị thường, trong phòng đèn tắt, Phó Tử Minh hơi kinh ngạc: “Nàng sớm như vậy đã đi ngủ sao?” Nghĩ như vậy, cũng không dám liều lĩnh, hắn ẩn từ một nơi bí mật gần đó thăm hỏi nửa canh giờ, xác định không có gì khác, liền lặng lẽ đi vào từ cửa sổ.

Tiến vào trong phòng, đã thấy trên giường rỗng tuếch, Phó Tử Minh chỉ cảm thấy trong lòng căng thẳng.

Lâm Vũ đi đến ngoài cửa phòng Lan Cơ, nàng hít một hơi thật sâu, vươn tay gõ cửa phòng Lan Cơ, nói: “Lâm Vũ cầu kiến!” Chỉ thấy cửa kia bỗng nhiên thông suốt, nàng đi vào.

Tiểu Nghiêm thấy nàng, lạnh lùng cười, “Lâm cô nương, ngươi rốt cuộc đã tới.”

Lâm Vũ ngắm nhìn bốn phía, nhưng không thấy những người khác, đang cảm thấy kinh ngạc, chỉ nghe Tiểu Nghiêm nói : “Đi theo ta.” Nàng quẹo vào trong một ngóc ngách, xoa một cái cơ quan, liền thấy bức tường kia mở ra, “Mau vào!” Lâm Vũ bị Tiểu Nghiêm đẩy, vừa mới bước vào, tường kia liền lập tức đóng lại, đem hai người ngăn ở bên trong tường.

Lâm Vũ quay đầu lại, nhìn đến phía trước một mảnh sáng ngời, chắc là người đó ở đó, liền đi lên phía trước.

Viên Kiệt ngồi ở trên ghế cao nhìn đến Lâm Vũ dịch dung, khẽ cau mày. Hắn liếc mắt Lan Cơ đứng thẳng bên cạnh một cái, thần sắc hơi nguôi giận, thích thú nói : “Các ngươi đều lui ra đi.”

Lan Cơ vẻ mặt lo lắng nhìn Lâm Vũ, nhẹ nhàng sát qua bả vai của nàng, liền đi trở về phòng.

Viên Kiệt mỉm cười, từ trên ghế chủ đứng lên, đi xuống, “Lâm cô nương, hiện tại ta gọi ngươi lại đây, chỉ muốn hảo hảo tâm sự với ngươi.”

“Chúng ta có cái gì hảo nói chuyện?”

“Ha ha, ngươi trúng độc của ta, nếu muốn sống sót, sau này nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời của ta.”

Lâm Vũ căm tức hắn, “Ngươi muốn để cho ta làm gì?”

“Quả nhiên thông minh.” Viên Kiệt lấn đến gần nàng, một phen kéo lấy tóc nàng, lạnh nhạt nói: “Nhưng nữ nhân thông minh cũng phải hiểu được có chừng có mực.”

Lâm Vũ bị hắn hung hăng kéo, chỉ cảm thấy da đầu bị đau một trận, nàng cắn răng, không có quát to.

Thấy thế, Viên Kiệt híp mắt lại, “Ngươi cũng biết độc ‘diệt thế’ kia lợi hại?”

Dừng một chút, đã thấy nàng nghiêng mắt nhìn qua, hắn buông lỏng kiềm chế đối Lâm Vũ, nhưng trong tay vẫn lôi tóc của nàng, “Nếu trúng loại độc này, lúc đầu không có bệnh trạng gì, nhưng độc tính sẽ dần dần xâm nhập thân thể, một khi trải rộng toàn thân, người trúng độc sẽ không định giờ rét run, ho khan, càng không ngừng ho khan, khụ đến cổ họng phát nghẹn, khụ đến xuất huyết, cũng vô pháp ngăn lại. Nếu không có giải dược, chỉ có thể sống hai năm.”

Lâm Vũ run lên trong lòng, chỉ cảm thấy tay chân biến mềm, trên người đã toát ra mồ hôi lạnh.

Viên Kiệt bên cạnh, hài lòng nhìn biểu tình của nàng biến hóa, mỉm cười, “Ai, đáng tiếc, gi­ai nhân như thế, lại gặp bệnh đau dày vò này, thật sự là làm cho lòng người đau a.”

“Không!” Lâm Vũ cắn răng, từ từ nhắm hai mắt suy tư một hồi, sau dường như quyết định, nhìn thẳng Viên Kiệt nói: “Đại nhân, ta sẽ nghe lời ngươi nói.”

“Ha ha!” Viên Kiệt buông tay lôi tóc nàng ra, một tay ôm lấy nàng vào trong ngực, làm nàng không thể động đậy, “Ta thích nữ nhân nghe lời.”

Hắn nhìn đôi môi xinh đẹp của Lâm Vũ, có một cỗ xúc động trào ra, tưởng lấn đến gần lại nhìn đến gương mặt bình thường kia, lập tứctrút giận, chỉ nói: “Viên Kiệt ta là lục thái tử của Tiền Nhạc quốc. Ngươi chỉ cần làm xong chuyện cho ta, chớ nói giải dược, vinh hoa phú quý sau này, cũng không thiếu của ngươi!”

Hắn nhìn mắt của nàng chằm chằm, nghĩ đến dung nhan nhìn thấy trước mặt hôm qua, lại nói: “Nữ tử như ngươi, ngay cả thương cũng không kịp, lại có ai bỏ được làm cho ngươi chịu khổ đây.”

Lâm Vũ xoay mặt, làm người ta nhìn không ra cảm xúc, lại nói: “Không biết thái tử điện hạ muốn dân nữ làm chuyện gì?”

“Ha ha, tốt! Người sáng mắt không nói dông dài. Trương Cửu!”

“Nô tài ở!”

“Ngươi đem kế hoạch chúng ta vừa nói nói với nàng.”

“Dạ!”

Viên Kiệt buông Lâm Vũ ra, nghĩ rằng mặc dù gi­ai nhân gần ngay trước mắt, lại không thể nóng lòng muốn nàng, để tránh chuyện xấu, liền mở cửa phòng ngầm ra, đi về phía phòng Lan Cơ.

Hoa Tiển cung, Bạch Quyết đang đem chuyện hôm nay tra xét được báo cho hoàng đế.

Hàn Dư bên cạnh vẻ mặt tối tăm, thấy Bạch Quyết nói xong, liền không nhịn được nói: “Hoàng thượng, thần không rõ, vì sao phải làm cho người vô tội liên lụy tiến vào?”

Tào Thịnh nhìn hắn một cái, biết hắn nói đến việc Lâm Vũ, trong mắt thâm thúy làm như không có sóng, chỉ nói: “Hồ ly không có lộ ra cái đuôi, lại có thể nào đả thảo kinh xà (như bứt dây động rừng)? Ngươi đừng vì oán hận riêng mà hỏng chuyện lớn.”

Hàn Dư cảm thấy cả kinh, hành vi của mình có lẽ hoàng thượng đã hoàn toàn biết được, chỉ phải thưa dạ nói: “Thần, cẩn tuân dạy bảo.”

Tất cả gười liên can lui ra sau, Tào Thịnh một mình trong Hoa Tiển cung, nhìn ngai vàng cao cao tại thượng kia, nhẹ nhàng thở dài: “Phụ hoàng, dưới vùng trời này, không có nữ nhân giống mẹ. Mà ta, cũng không giống ngươi, vì mẫu hậu thà rằng vứt bỏ gi­ang sơn này. . . .”

Trong phòng Lan Cơ, Viên Kiệt đang ghé vào trên người Lan Cơ, không ngừng co rúm hạ thân của hắn, khiến Lan Cơ thở nhẹ từng trận. Sau cuộc mây mưa, Viên Kiệt đem nàng ôm thật chặt vào trong lòng, vẫn yêu thích không buông tay hôn hít lấy khuôn mặt của nàng, lơ đãng hỏi: “Ta cùng với Tào Thịnh, ai thắng?”

Cưỡng chế nội tâm đau khổ, Lan Cơ cười: “Đương nhiên chủ công hơn.”

Nghe nói như thế, Viên Kiệt hung hăng hôn lên nàng.

Vừa hôn xong, Lan Cơ thật sâu vùi sâu vào trong lòng Viên Kiệt, một bộ hình dáng chim nhỏ nép vào người, khiến Viên Kiệt tràn đầy vui mừng. Chỉ nghe nàng rầu rĩ nói: “Thiếp thân không biết, vì sao chủ công phải tìm Lâm Vũ kia?”

“Ha ha, Lan nhi của ta ghen sao?” Viên Kiệt cắn vành tai của nàng, thấy nàng không đáp nói, lại nắm nụ hoa của nàng, nàng không khỏi duyên dáng gọi to một tiếng, Viên Kiệt cười nói, “Lan nhi, ngươi cũng biết, ngươi ở chỗ của hoàng đế thêm một đêm, khiến cho ta bị dày vò thêm một ngày. Kiều mỵ của ngươi, đã khiến cho ta không thể thả tay. Về sau, khiến cho nàng đến thế thân ngươi đi.”

“Nàng?” Lan Cơ kinh hãi, lại nói : “Gương mặt của Lâm Vũ, có thể sao?”

Viên Kiệt cười ha ha, “Ngươi không biết, hoàng đế cũng không biết, nàng, là một mỹ nhân tuyệt sắc a!” Vừa nghĩ tới gương mặt khuynh quốc kia, hắn không khỏi nhẹ nhàng thở dài, “Ai, đáng tiếc a, tiện nghi tiểu tử Tào Thịnh đó.”

Lan Cơ không lường trước được, mỗi ngày nàng chứng kiến Lâm Vũ cũng là gương mặt này, liền hỏi: “Cũng là tuyệt sắc, vì sao che lấp dung nhan này đây?”

Viên Kiệt dừng lại, trầm tư một chút, chỉ thở dài: “Dễ dàng hành đồng! Nàng này, không giống bình thường a.”

“Vậy ta chính là bình thường đúng không?” Lan Cơ hờn dỗi.

“Ha ha, nàng vẫn chỉ là người ngây ngô non trẻ, ngươi lại khác, ngươi là yêu tinh kiều diễm mê người.” Nói xong cắn nụ hoa nàng, khiến nàng thở nhẹ từng trận, nghe vào trong tai Viên Kiệt lại cảm thấy dâm đãng vô cùng, làm hắn lại hưng phấn lê lần nữan, trong phòng nhất thời lại tràn ngập tình dục.

Mà Tiểu Nghiêm ở nội các, lại một đêm không ngủ.

Lâm Vũ trở lại phòng thì đêm đã thật khuya, nàng vẫn gọi tiểu Nguyên chuẩn bị tốt nước ấm, liền cởi quần áo, vào trong thùng.

Tiếng nước ào ào thỉnh thoảng truyền đến, Phó Tử Minh trên xà nhà, chỉ cảm thấy nhiệt huyết toàn thân thẳng xông lên, cái trán đã chảy ra mồ hôi, lòng tưởng niệm khi nhìn đến Lâm Vũ tiến vào thì tình đã dâng trào, biết rõ giờ phút này phía dưới bức hoạ cuộn tròn là mỹ lệ mê người cỡ nào, hắn lại cố nén lòng xao động, từ từ nhắm hai mắt, mặc niệm: “Phi lễ chớ nhìn” (#Ami: tội quá =]]).

Đợi Lâm Vũ tắm rửa xong, sau khi lên giường đi ngủ, Phó Tử Minh mới hít một hơi thật sâu, thầm than về sau không thể làm việc như thế, vì hắn không thể cam đoan lần sau mình có thể duy trì được hay không.

Đợi xác định trong phòng đã mất động tĩnh, hắn lặng yên nhảy xuống xà nhà, Lâm Vũ trên giường nghe được tiếng vang, nàng từ từ nhắm hai mắt, ngừng hô hấp lại. Đã nhiều ngày, chủy thủ phòng thân vẫn bất ly thân, giờ phút này, trong tay nàng đang nắm kiếm ngắn kia, nấp trong chăn, lắng nghe hướng đi của thanh âm kia, nàng có thể cảm giác được người nọ đã hơi tới gần, liền nắm chặt chủy thủ, lại cảm giác được chỉ một ngón tay đang nhẹ nhàng vuốt ve mặt mình. Lòng của nàng vừa nổi, mắt trợn lên, thẳng tắp đâm ra. Nhưng thấy ánh bạc chợt lóe, Phó Tử Minh nhanh chóng nghiêng người, chủy thủ từ quần áo xẹt qua.

Lâm Vũ nhìn đến gương mặt khổng lồ quen thuộc trước mặt, nhất thời kích động, hai hàng nước mắt đã không khống chế được chảy xuống.

Phó Tử Minh ngồi xuống ở đầu giường, vươn tay ôm nàng, vỗ nhè nhẹ lưng của nàng, Lâm Vũ nằm ở trên vai hắn dần dần bình phục.

Nàng rời đi ngực của hắn, nhẹ giọng nói: “Tử Minh, ta có một chuyện muốn nhờ.”

Phó Tử Minh nhìn nàng, dùng ngón tay nhẹ nhàng lau lệ trên mặt nàng, ôn nhu nói: “Nói đi, bất luận chuyện gì, ta đều đáp ứng ngươi.”

Lâm Vũ lại nhìn thoáng qua trong phòng, Phó Tử Minh hiểu ý, đi tới.

Một chút, hắn liền trở về, hướng Lâm Vũ mỉm cười, “Đêm nay nàng sẽ không tỉnh.”

Lâm Vũ gật gật đầu, hỏi: “Tử Minh cũng biết độc ‘diệt thế’?”

Phó Tử Minh chấn động trong lòng, “Sao đột nhiên hỏi vậy?”

“Lan Cơ trúng loại độc này, ta chỉ muốn cứu nàng, đã để cho nàng ăn ‘sinh lợi’, lại không biết dùng được hay không.”

Phó Tử Minh lắc đầu, “‘Sinh lợi’ kia, có thể giải trăm độc, lại không thể giải ‘Diệt Thế’. ‘Diệt Thế’ là độc Vương dùng phương pháp đặc thù bí mật luyện chế mà thành, ta cũng không thể biết rõ thành phần ở trong đó.”

Trong lòng Lâm Vũ chợt lạnh, nàng tựa vào đầu giường, ánh mắt mê mang, lâm vào trầm tư.

Phó Tử Minh thấy vẻ mặt nàng trầm mặc, thân thiết hỏi: “Vũ nhi, ngươi làm sao vậy?”

Lâm Vũ mờ mịt hoàn hồn, lại nói: “Tiểu Hàng, nàng vẫn khỏe chứ?”

“Nàng tốt lắm, ngươi cứ yên tâm.”

“Uh, Tử Minh, xin giúp ta hảo hảo chiếu cố nàng.”

Phó Tử Minh gật gật đầu, cầm tay lạnh lẽo của nàng.

Lâm Vũ chỉ cảm thấy một dòng nước ấm đánh úp lại, đã biết hắn đang vận công đưa chân khí vào trong người mình, nàng không khỏi ấm áp trong lòng, ngẩng đầu, lại chống lại đôi mắt thâm tình kia. Nàng cắn cắn môi dưới, lại nói: “Ngươi còn nhớ rõ ta từng phát hiện tờ giấy viết bệnh trạng kỳ quái ở trong sách của sư phụ không?”

Phó Tử Minh sửng sốt, chỉ thấy hai mắt nàng sáng ngời, nhìn thẳng hắn, làm hắn không thể lảng tránh.

Lâm Vũ nhìn đến biểu tình kinh ngạc kia, lại nói: “Tử Minh, ngươi và độc Vương, rốt cuộc là quan hệ như thế nào?”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 29 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 29. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.210253953934 sec