Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trầnTuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 27

Chương 27Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Tiếp theo chương 20:

Hắn đi vào trong phòng Lan Cơ, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Lan Cơ, chỉ cảm thấy một trận phiền chán. Nguyên lai, khoái ý đêm qua chỉ có thể tạm thời tê dài thể xác và tinh thần, khi đầu dần dần thanh tỉnh, lại phát hiện cảm tình ẩn sâu trong trái tim lại thổi quét mà đến, khiến hắn khó có thể kháng cự.

Lúc này, phòng ngầm mở ra, Trương Cửu báo đã phân phó hạ nhân chuẩn bị tốt bữa sáng. Viên Kiệt yên lặng không nói gì, nhìn thoáng qua cái giường lạnh lẽo kia, thích thú đi vào phòng ngầm.

Ăn xong, có hạ nhân báo Lan Cơ đã qua đại sảnh ở chánh đường nghệ phường, Viên Kiệt nhíu nhíu mày, nhìn đến Lan Trùng cúi đứng bên cạnh, liền nói: “Lan Trùng, ngươi nhanh chóng đi tra xét việc của Lâm Vũ trong nghệ phường, buổi chiều hôm nay báo cho ta.”

“Dạ!”

Giờ Thìn, trong Hàn Dư phủ. Vì hôm nay không cần vào triều sớm, Hàn Dư vẻ mặt hưng phấn chậm rãi nhấm nháp bữa sáng trên bàn, vừa ăn còn bất chợt mỉm cười với người bên ngoài, khiến trái tim của bọn nha hoàn hầu hạ loạn nhảy, liên tục hơn tháng nay, cũng không thấy hắn có tâm tình tốt như vậy. Mà hắn đang mất hồn mất vía ăn cơm, đang nghĩ tới chuyện khi đó mới gặp Lâm Phong khuynh quốc tuyệt sắc ở Thuý Vi các, cách xa nhau lâu như vậy, đau khổ tương tư nay đã đến chung kết, hôm nay hắn rốt cục có thể nhìn thấy người trong lòng nữa rồi, nghĩ đến đây, hắn liền không ngăn được một trận cười ngây ngô.

Tối hôm qua hoàng thượng gấp triệu bọn họ vào cung, ở trong Hoa Tiển cung thương nghị chuyện Viên Kiệt, cuối cùng hoàng đế lệnh cho hắn phụ trách làm chủ việc hiến nghệ ở Vạn Bác hội, cũng thuận tiện tra xét nghệ phường, mà Dục Vương cùng Bạch Quyết phụ trách phòng ngự hoàng cung.

Lúc ấy, nhận được hoàng mệnh hắn lập tức biểu hiện hưng phấn dị thường. Thấy thế, Dục Vương trêu đùa: “Hoàng huynh chọn đúng người rồi a, những mỹ cơ trong nghệ phường cũng là báu vật được ngàn chọn vạn lựa vào cung, lúc này Hàn huynh phải hưởng hết ân mỹ nhân.”

Tào Thịnh vừa nghe, đột nhiên nghĩ đến cái gì, mặt trầm xuống: “Hàn Dư.”

“Thần ở!”

“Ở trong hoàng cung của trẫm, tự mình biết nên làm việc như thế nào chứ.”

Thanh âm lời này mặc dù không nặng, nghe qua lại khiến cho Hàn Dư cảm thấy một trận áp lực, hắn không khỏi quỳ xuống: “Thần cẩn tuân ý chỉ, nhất định cẩn thận làm việc.”

“Tốt! Ta ban cho ba người các ngươi lệnh bài thông hành, từ nay trở đi vvào hoàng cung chỉ cần dùng lệnh bài này thì có thể tùy ý ra vào.”

Trong lòng suy đoán tối hôm qua hoàng thượng ban cho lệnh bài vàng, đợi cho giờ Tỵ, Hàn Dư lấy có tra xét tiến triển ca múa ở nghệ phường, vào hoàng cung.

Trong đại sảnh chánh đường ở nghệ phường, Lâm Vũ đang ở làm mẫu kỹ thuật nhảy 《Thiên Thủ Quan Âm》 cho các vũ cơ, bước chân nàng múa nhẹ nhàng, bàn tay mềm theo vũ khúc uyển chuyển, dáng người duyên dáng kia cùng thân thể thướt tha biểu hiện ra một loại vận luật thanh lịch tường hòa cùng mỹ cảm, khiến người ở chỗ này cũng không khỏi bị nàng hấp dẫn, một khúc múa xong, chúng vũ cơ vẫn còn muốn xem, đều tự than thầm, muốn đạt tới cảnh giới múa cùng tâm tính như thế nào mới có thể giống Lâm Vũ như vậy, hoàn mỹ thể hiện ra loại phong vận này.

Mọi người ngây người, chỉ nghe "Bành bạch” hai tiếng, một người ngâm nói: “Nhướng mày chuyển tay áo như tuyết bay, một mình khuynh thành thế hiếm có. Điệu múa này, khiến người ta say mê!” Mà người nói chuyện kia vẫn đang suy nghĩ trong lòng: “Người này, càng làm người mê say a.”

Lâm Vũ xoay người nhìn về phía người khen ngợi nàng, không khỏi sửng sốt, sao hắn có thể tới đây? Vội vàng mỉm cười thở dài nói, “Hàn đại nhân khen trật rồi, dân nữ sao đảm đương nổi.” Nói xong bỗng nhiên cả kinh, xem thân phận của nàng nên không biết Hàn Dư, nhưng nàng lại chưa suy nghĩ mà nói lời kia, cảm thấy không khỏi âm thầm cầu nguyện, chỉ mong hắn không có nghe ra manh mối gì.

Chỉ thấy Hàn Dư mỉm cười với nàng, hai mắt sáng quắc, Vương nghi trượng một bên đi theo giới thiệu nói: “Đây là hoàng công bộ Thị Lang Hàn dư Hàn đại nhân thượng khâm mạng, về sau hắn phụ trách giám sát việc hiến nghệ ở Vạn Bác hội của chúng ta.”

Vương nghi trượng giới thiệu xong, chúng vũ cơ hơi hơi thở dài, cùng kêu lên nói: “Ta bái kiến Hàn đại nhân.”

“Uh. Miễn lễ. Về sau ta sẽ thỉnh thoảng đến chú ý tình huống tiến triển của các ngươi, các ngươi có gì cần đến, cũng có thể tận lực nói với Vương nghi trượng.”

Chúng vũ cơ tuy sống thâm cung, nhưng chưa từng chịu hoàng đế lâm hạnh, lại thấy Hàn dư không chỉ có đầy bụng thơ văn, mạo anh tuấn, không có tác phong quan liêu cao cao tại thượng, giơ tay nhấc chân một bộ phong lưu phóng khoáng, nhất thời sinh lòng hảo cảm, có không ít vũ cơ lại thầm hứa trong lòng, thỉnh thoảng quăng mị nhãn, để có thể khiến cho hắn chú ý.

Mà Hàn Dư lại không có chú ý tới dị trạng của các nàng, chỉ nhìn Lâm Vũ một bộ cúi đầu suy nghĩ sâu xa, cười nói: “Lâm Vũ, ngươi đi ra đây.”

Lâm Vũ giương mắt nhìn hắn, thấy hắn đã xoay người ra cửa, liền theo sau.

Hai người tới một phòng bên cạnh, hạ nhân dâng trà, liền tiện tay đóng của lại, còn lại hai người Lâm Vũ cùng Hàn Dư, một người ngồi thẳng như quan, một người ngồi dưới công đường xử án, nhất thời không nói chuyện.

Lâm Vũ cúi đầu, lại có thể cảm giác được Hàn Dư đang dùng ánh mắt sáng quắc nhìn thẳng mình, khiến nàng không khỏi nghĩ đến lần đầu tiên gặp hắn ở Thuý Vi các. Vì đánh vỡ phần trầm tĩnh này, nàng ho nhẹ nói: “Không biết Hàn đại nhân mang dân nữ đến tận đây có chuyện gì quan trọng?”

Hàn Dư mỉm cười, “Ta thật cao hứng, ngươi còn nhớ rõ ta, Lâm Phong.”

Nghe một lời này, Lâm Vũ nhất thời cả kinh, mạnh ngẩng đầu, nhìn vẻ Hàn Dư mặt trêu đùa, thầm than: nguyên lai, hắn cái gì cũng biết .

Thấy bộ dáng giật mình của nàng, Hàn Dư cười nói: “Không cần kinh hoảng, đây chỉ là bí mật giữa ta và ngươi.” Nói xong, hắn đến gần nàng, nàng muốn đứng lên, lại bị hắn giành trước ngăn lại. Hai tay hắn đỡ hai bên tay vịn ghế, đem Lâm Vũ vây khốn ở cánh tay, cũng nhìn nàng, khiến nàng không thể lảng tránh. Hài lòng nhìn ánh mắt bối rối của nàng, hắn thu hồi vẻ mặt trêu đùa, nghiêm mặt nói: “Lâm Phong, tài tình của ngươi, khí chất của ngươi, tất cả của ngươi, đã khiến ta mê muội thật sâu. Ngươi, có thể cho ta một cơ hội hay không?”

Nhìn ánh mắt tha thiết kia, nghe hắn trắng trợn thổ lộ, Lâm Vũ chỉ cảm thấy đầu óc hạ xuống, nhất thời không có phản ứng.

Hàn Dư thấy gi­ai nhân yên lặng trước mắt không nói gì, bỗng nhiên lấn đến gần nàng, hai tay vây quanh ở thân thể của nàng,thật sâu hôn xuống đôi môi đỏ thắm khiến cho lòng người nhảy loạn.

Lâm Vũ bị hắn vây ở trong lòng, không thể động đậy, lại không dám hô to, nhất thời tùy ý hắn hôn như vậy, cũng không làm bất kỳ phản ứng nào.

Hắn thường lưu luyến bụi hoa, rõ ràng cảm nhận được lạnh nhạt của nàng, hắn không khỏi thầm than, sức quyến rũ từng lấy làm kiêu ngạo ở trước mặt nàng cũng không lên bất cứ tác dụng gì, vẫn chưa hết muốn rời đi môi của nàng, nói nhỏ: “Xin lỗi, là ta không đúng, nhất thời khó kìm lòng nổi mạo phạm ngươi, kính xin ngươi thứ lỗi.”

Lâm Vũ nhìn vẻ mặt thẳng thắn thành khẩn của hắn, hít một hơi thật sâu, thở dài: “Về sau nếu lại phi lễ như thế, từ nay về sau chúng ta là người dưng.”

Hàn Dư ngẩn ra, “Ta. . .” Nói ra miệng, lại dừng lại, chỉ nghe Vương nghi trượng ngoài cửa kêu lên: “Hàn đại nhân, Hoàng tổng quản đến đây, hắn đang ở chánh đường đại sảnh chờ đợi.”

“Được! Ta tức khắc đi.” Hắn buông Lâm Vũ ra, lấy ra một tờ giấy trong tay áo, liền hướng trong tay nàng nhét, lại thâm sâu nhìn nàng một cái. Ánh mắt muốn nói lại thôi khiến Lâm Vũ cảm thấy căng thẳng, liền thấy hắn xoay người rời đi.

Lâm Vũ mở tờ giấy kia ra, trên viết: “Nhớ hoa dung người ngọc tâm sáng, không do người như si như say; lời bất tận nhớ sầu ngàn vạn, than duyên phận sao có thể đúc thành.” Trong lòng nàng mềm nhũn, lại không biết cảm tưởng ra sao.

Giờ Dậu, Lan Cơ trong phòng ngầm, Viên Kiệt đang ngồi cao trên ghế, nghe Lan Trùng quỳ ở dưới bẩm báo, “Lâm Vũ là đồ đệ của chưởng quầy hiệu thuốc bắc Vương Nhạc Cập trong kinh thành, hoàng đế nghe thấy tài ca múa xuất chúng, triệu vào cung, thêu dệt ra điệu múa 《Thiên Thủ Quan Âm》, vì Vạn Bác hội hiến nghệ.”

Nghe tin tức như thế, lại nghĩ tới hôm nay Tiểu Nghiêm vừa nói, Viên Kiệt nói: “Cũng là đại phu, lại biết ca múa, một người không có danh tiếng gì, lại được Tào thịnh khâm chọn. Người này, quả thật khả nghi.”

“Điện hạ thánh minh! Nô tài thiết nghĩ đối với người này không thể khinh thường.”

“Uh.” Viên Kiệt suy nghĩ một chút, “Nếu trừ không được, khiến cho nàng cho chúng ta sử dụng. Đêm nay, ta muốn gặp nàng.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 27 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 27. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.223149061203 sec