Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trầnTuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 25

Chương 25Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 19: Sắc dụ ( hạ )

Edit: ngocquynh520

Lan Cơ nhanh chóng đứng dậy, vừa định thở dài, lại cảm thấy thân mình đã bị ôm chặt, nàng không khỏi kinh hô: “Chủ công!”

Người ược xưng là chủ công, đúng là Lục hoàng tử của Nhạc quốc lúc trước, trước mắt tự xưng là Lục thái tử Viên Kiệt.

Viên Kiệt sử dụng một ánh mắt, Tiểu Nghiêm lập tức yên lặng lui về nội các. Hắn ở bên tai Lan Cơ nói nhỏ: “Phụ hoàng chưa cho ngươi, ta đều đã cho ngươi.”

Thân mình Lan Cơ nhất thời cứng lên, lại nghe hắn tiếp tục nói: “Sau khi thuận lợi đăng cơ, ta sẽ phong ngươi thành quý phi, cho ngươi cùng ta chung vinh hoa phú quý này.”

Nghe lời này, Lan Cơ vẫn cúi đầu, yên lặng không nói.

Viên Kiệt dùng một bàn tay đem cằm Lan Cơ nâng lên, đã thấy một ít biểu tình lạnh nhạt của nàng, nhất thời một cỗ hờn dỗi sinh ra, hung hăng hôn lên môi của nàng, lưỡi dài cuốn vào, tùy ý cuồng quét, một bàn tay tăng thêm lực đạo, tay kia thì không an phận vuốt ve hạ thân của nàng. Lan Cơ chưa từng có nhiều phản ứng, chính là vẫn từ hắn cướp lấy.

Viên Kiệt vừa nghĩ tới đêm nay sẽ đem nàng hiến cho Tào Thịnh, liền càng cuồng nhiệt mà muốn đòi lấy hương thơm của nàng. Hắn không phải là chưa có hưởng qua nữ nhân, nhưng quên không được cảm giác mất hồn nàng gây cho hắn. Khi lần đầu tiên hắn mây mưa cùng nàng thì hắn kinh hỉ phát hiện nàng lại còn là một xử nữ, nữ nhân có thân phận phi tử của hoàng đế Nhạc quốc lúc trước, ở trong lòng hắn chiếm một vị trí đặc thù, thế cho nên hắn sẽ không để ý nàng gọi hắn "Chủ công” hoặc gọi thẳng tên hắn mà không giống những người khác cung kính xưng hắn là "Điện hạ” như vậy.

Từ lúc trước ham muốn còn nghênh, đến gần đây lạnh nhạt im lặng, hắn cảm nhận được biến hóa của nàng, hắn rất không cam, tựa hồ càng ngày càng không bắt được lòng của nàng. Nhưng, hắn tin tưởng, một khi đi lên đế vị kia, hắn muốn cái gì đều có thể được đến, huống chi là một nữ nhân.

Nghĩ như vậy, hắn lại khống chế không nổi lòng mình, thân thể vừa đụng nàng sớm nổi lên phản ứng, trời biết, hắn có bao nhiêu lâu không có hưởng qua mùi vị của nàng, tay hắn sớm không an phận, đẩy ra áo ngoài của nàng, môi của hắn đã chạm đến bộ ngực sữa của nàng, khiến nàng không khỏi phát ra một tiếng thở nhẹ, “Không!” Nhưng ở hắn nghe tới lại có ý vị càng chọc người.

Hắn ôm lấy nàng, đi hướng đầu giường, lại không biết một chỗ lặng yên trong phòng đã mở ra.

Một người nhẹ nhàng đi vào, lập tức quỳ xuống: “Thái tử điện hạ, đại sự quan trọng hơn.”

“Cút!” Vẻ mặt Viên Kiệt thịnh nộ.

Người quỳ xuống kia lại ngang nhiên chưa động, “Điện hạ bớt giận, nô tài, nô tài chỉ là muốn nói: nghiệp lớn trước mặt, chớ mê nữ sắc.”

Mặt Viên Kiệt lúc trắng lúc xanh, “Chỉ bằng ngươi, cũng dám giáo huấn ta?”

“Nô tài, nô tài không dám, nô tài chỉ là nghĩ đến chuyện xưa của tiên hoàng, sợ điện hạ sẽ bước vào vết nhơ đó, cả gan can gián, mạo phạm điện hạ, kính xin điện hạ ban tội!” Người nọ thẳng tắp quỳ, lại nhiều lời giống như tên, đâm vào trong lòng Viên Kiệt, làm hắn tỉnh ngủ.

Hắn cưỡng chế lửa dục bốc lên, buông Lan Cơ, ánh mắt chuyển hướng người đó, trầm giọng nói: “Mang nàng đi xuống đi.”

“Dạ, điện hạ sáng suốt!” Người nọ ra hiệu, trong phòng tối lập tức đi ra vài tỳ nữ, các nàng nhanh chóng đem quần áo Lan Cơ nhặt lên, mặc vào cho nàng, cũng mang nàng vào phòng ngầm.

Thấy các nàng đã lui , người nọ cũng không dám ở lâu, liền dập đầu cáo từ.

Cửa phòng ngầm đóng lại, bên trong gi­an phòng lại khôi phục yên tĩnh. Viên Kiệt vẫn đứng thẳng, ánh mắt vẫn phiếm hồng, hai đấm nắm chặt, thẳng mắng: “Cẩu nô tài!”

Lúc này, Tiểu Nghiêm lặng lẽ từ trong phòng đi ra, bước chân nàng nhẹ vô cùng, cũng rất nhanh chóng. Nàng nhẹ nhàng đi vào trước mặt Viên Kiệt, một bàn tay cầm nắm tay nắm chặt của Viên Kiệt, Viên Kiệt mờ mịt hoàn hồn, lại nhìn đến y phục lụa mỏng đỏ tươi, vẽ ra một dáng người mê người, bộ ngực sữa đứng thẳng, thân thể dưới lụa mỏng như ẩn như hiện, chống lại cặp mắt ẩn tình thầm kín kia, lửa dục của Viên Kiệt nhất thời cháy lớn, nàng cố ý gần sát hắn, ghé vào lỗ tai hắn thổi hơi: “Để cho ta hầu hạ điện hạ được không?” Tiếng nói líu lo, khiến Viên Kiệt không thể kháng cự. Hắn vươn tay muốn đem nàng ôm lấy, đã thấy nàng nhẹ nhàng né qua, hướng nội các đi đến, Viên Kiệt lập tức đuổi kịp, một phát bắt được, Tiểu Nghiêm che miệng cười duyên: “Điện hạ, đến trong phòng ta đi.”

Trong lúc nhất thời, trong phòng lộ vẻ tình dục.

Dưới ánh trăng, trên nóc nhà một mảnh ngói di động một chút, một bóng người chợt lóe, đã biến mất ở trên mái hiên cung.

Một giờ đồng hồ sau, Lan Cơ một thân cung trang hoa lệ bị vài nô tỳ từ một bên phòng ngầm mang ra, các nàng vội vàng xuất phát, bước chân nhẹ nhàng, cùng nhau đi tới, chỉ có một ít thái giám ngang qua, nhưng không có bất luận kẻ nào ngăn trở, “Xem ra, đại nội này đều ở trong lòng bàn tay công công.” Một nô tỳ khẽ cười nói.

Trương Cửu đi ở phía trước cười đắc ý, vị trí là nhất, phải biết rằng, con đường đi này là hắn cố ý chọn tốt, sẽ không gặp gỡ thị vệ tuần tra ban đêm, đụng tới những thái giám cũng là dưới tay hắn, mà ban thủ vệ ở Hoa Tiển cung, hắn sớm chuẩn bị tốt. Nguyên nhân này, hắn mới có thể thuận lợi ở sau khi Hoàng Cách rời đi, một mình yết kiến hoàng đế.

Khi thủ hạ của Viên Kiệt trợ thủ đắc lực, hắn giỏi về đoán ý qua lời nói và sắc mặt, gió chiều nào theo chiều nấy. Xem ra Viên Kiệt sớm đối Lan Cơ là không bình thường, cũng biết đêm nay sẽ nhịn không được, khi hắn từ chỗ hoàng đế chạy về phòng ngầm trong phòng của Lan Cơ thì muốn đem tin tức phải ở trong vòng một canh giờ đưa Lan Cơ đến Hoa Tiển cung báo cho Viên Kiệt, Viên Kiệt vừa nghe, gấp bảo Tiểu Nghiêm nhanh chóng mang Lan Cơ về, lại ra phòng ngầm, một mình tiến vào trong phòng chờ Lan Cơ. Trương Cửu thấy tình hình này, lập tức hiểu ý, mà một thủ hạ khác của Viên Kiệt là đại tướng Lan Trùng lại âm thầm lo lắng. Bọn họ ở trong phòng ngầm đợi đã lâu, mắt thấy canh giờ tiến gần, Lan Trùng ngồi không yên, lặng lẽ mở phòng ngầm ra, đã thấy Viên Kiệt đang ôm Lan Cơ muốn đi đến trên giường, trong lòng hô to không ổn, vội vàng quỳ xuống khuyên can.

Khi Lan Trùng vẻ mặt xám xịt mà dẫn Lan Cơ quay về phòng ngầm thì Trương Cửu lại âm thầm bật cười: “Lan Trùng này, lại phạm vào tối kỵ a, lấy tính tình chủ tử, sợ là sau này hắn cũng khó khăn trở mình.” Vừa nghĩ tới khí thế của đối thủ cạnh tranh sau này không lớn bằng hắn, Trương Cửu chỉ cảm thấy tâm tình thư sướng, đợi các nô tỳ trang điểm cho Lan Cơ xong, liền dẫn các nàng từ phòng ngầm đi ra ngoài.

Trương Cửu đi theo đường lúc trước, thỉnh thoảng có thái giám đi qua trên đường thở dài với hắn, hắn đều đứng thẳng sống lưng cười nhẹ, Lan Cơ phía sau bị các nàng mang theo, hờ hững không nhìn những thái giám đi ngang quăng đến ánh mắt nhiều màu với nàng, trong lòng lại cảm khái ngàn vạn, nhiều năm trước, khi nàng tuổi dậy thì cũng là đang mặc cẩm y như vậy, mang tâm tình bất an không yên, ở dưới sự dẫn dắt của cung nữ, tiến vào cung điện tráng lệ kia. Nhưng, vị hoàng đế lớn tuổi hơn nàng đến một vòng (chắc gấp đôi) kia, chỉ thản nhiên nhìn nàng một cái, liền đem nàng - nữ nhi của đãi thần này đưa vào một cung lâu khác. Từ nay về sau, nàng rốt cuộc có thể nhìn trời mỗi ngày. Cho đến nước mất, làm tù binh mất nước, nàng cùng những cung nữ kia đều bị bán vào thanh lâu, sau nhiều lần xoay chuyển, mới vào Thuý Vi các, liền đổi tên là Lan Cơ như hiện tại.

Nhìn hoàng cung quen thuộc lại xa lạ này, nàng không khỏi nhẹ nhàng thở dài, thấy thế, tỳ nữ nâng nàng bên cạnh lạnh lùng nói: “Đợi gặp hoàng đế kia, cũng không thể buồn bã thở dài, khiến cho người ta thấy đều nghi ngờ.”

Lan Cơ cũng lạnh lùng trả cho nàng một cái liếc mắt, không có đáp lại.

Các nàng cứ như vậy công khai theo sát Trương Cửu xuyên qua ở trong hoàng cung, nhắm thẳng chỗ hoàng đế mà đi. Lại không biết, một đạo bóng dáng theo thật sát phía sau bọn họ, trong bóng đêm hai mắt sáng ngời có thần, hắn nhớ kỹ thần sắc của tất cả mọi người dọc theo đuồng đi…, vì hành tích bí ẩn, vẫn chưa bị phát hiện.

Không bao lâu, đoàn người liền tới ngoài Hoa Tiển cung, Trương Cửu tiến lên, cùng thị vệ nháy mắt ra dấu, thị vệ hô lên: “Nội vụ phó tổng quản Trương Cửu thỉnh cầu yết kiến.”

Lúc này, trong điện mở cửa, đi ra một thái giám, cửa lập tức đóng lại.

Thái giám kia nhìn cũng không nhìn Lan Cơ cùng chúng tỳ một cái, thấp giọng nói với Trương Cửu, “Công công, hoàng thượng chỉ gọi một người đi vào.” Trương Cửu thấy là người lạ mặt, liền tùy tay đút một thỏi vàng nhỏ đến trong tay người nọ, cười nói: “Nga? Là ý gì?” Thái giám vui lên, ở bên tai Trương Cửu nói nhỏ: “Hoàng thượng chờ gấp rồi, chuyện này, cũng không thể lộ ra, mau mời nàng tự mình vào đi thôi.”

Trương Cửu gật đầu đồng ý, ở bên tai Lan Cơ nhẹ nhàng nói vài câu, Lan Cơ tự nhiên gật gật đầu, lại thấy Trương Cửu thủ thế, tỳ nữ hai bên buông tay vẫn vịn Lan Cơ ra.

Chỉ thấy thái giám kia nhẹ nhàng đẩy cửa, cửa điện liền mở, Lan Cơ một mình, vào Hoa Tiển cung.

Vào điện, Lan Cơ lập tức quỳ xuống: “Dân nữ Lan Cơ khấu kiến hoàng thượng.” Nàng cúi đầu, nghe được phía trên truyền đến giọng nam lạnh lùng: “Mời đứng lên.”

Lan Cơ chậm rãi đứng dậy, nhẹ nhàng nâng đầu, nhìn đến gương mặt quen thuộc trên điện trước mặt, không khỏi kinh hãi, “Nguyên lai Mộc công tử chính là hoàng thượng.”

Thấy ánh mắt giật mình của nàng, Tào thịnh mỉm cười: “Thật cao hứng, chúng ta lại gặp lại.”

Dừng một chút, Lan Cơ khôi phục bình tĩnh, nàng nhẹ nhàng dùng khóe mắt quét bốn phía, thấy không có một bóng người, ánh mắt khôi phục lại nhìn về phía hoàng đế, thấy hắn đang thản nhiên nhìn mình, ánh mắt kia, giống nư ánh mắt mà nhiều năm trước hoàng đế kia nhìn nàng, làm nàng nhất thời không biết nên mở miệng như thế nào. Muốn nói thẳng ra miệng, bỗng nghĩ đến Lâm Vũ nói "Tai vách mạch rừng”, tâm tư vừa chuyển, liền dịu dàng nói: “Du thuyền ngày ấy, là dân nữ không biết thiên nhan, chọc hoàng thượng, kính xin thứ tội.” Nói xong mỉm cười thở dài, “Không biết bộ dạng hời hợt này của dân nữ, có vào được mắt thánh của hoàng thượng?”

Tào Thịnh nhẹ nhàng nhíu mày, đột nhiên cảm thấy hơi thở khác thường truyền vào, hắn không để lại dấu vết nhìn thoáng qua nội thất, cảm thấy hiểu rõ, dừng một chút, đột nhiên nói: “Lan Cơ, ngươi có biết tội của ngươi không?”

Lời này thanh âm mặc dù không cao, lại lộ ra áp lực thực lớn, Lan Cơ cả kinh, vội vàng quỳ xuống: “Dân nữ. . . . Biết tội.”

“Ngươi có mấy tội? Nói trẫm nghe!”

Tâm Lan Cơ cắt ngang, trả lời: “Tội của dân nữ can hệ trọng đại, kính xin hoàng thượng che đậy hiểu biết.”

Tào Thịnh đi xuống ghế rồng, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng nàng, “Cứ nói không sao.”

Lan Cơ thẳng tắp quỳ, cắn chặt răng, liền bắt đầu đem nàng từ khi bị Viên Kiệt khống chế đến mưu kế vào cung từng cái nói hết.

Tào Thịnh nghe, ánh mắt càng thấy lành lạnh, hắn không có nghĩ đến, phạm vi thế lực của Viên Kiệt ở trong cung đã rộng khắp như thế, càng nghe tâm càng sợ, không biết lòng bàn tay mình đã hơi hơi toát ra mồ hôi lạnh.

Nói xong, Lan Cơ chỉ cảm thấy hai chân chết lặng, nàng vẫn cúi mày, chưa dám nhúc nhích. Nhất thời hai người yên lặng không nói gì, chung quanh an tĩnh dị thường.

Sau một lúc lâu, Tào Thịnh mới quát lớn: “Hoàng Cách!”

Lúc này, Hoàng Cách vẫn canh giữ ở bên ngoài lập tức mở cửa vào, “Nô tài ở!”

“Bảo người bí mật mang nàng đi xuống, dàn xếp tốt, ngày mai giờ mẹo lại mang đến đây .”

“Trát!”

Lan Cơ bị hai gã nội thị mang ra Hoa Tiển cung, cửa điện vừa đóng, nàng hơi hơi quay đầu, đã thấy ban thủ vệ vừa mới vào điện khi nãy sớm đổi đi, cảm thấy buông lỏng, thầm nghĩ: “Viên Kiệt, người ngươi muốn đối phó, có lẽ so với ngươi càng giỏi hơn.”

Sau khi Lan Cơ bị mang đi, trong Hoa Tiển cung Tào Thịnh vẻ mặt suy nghĩ sâu xa, hắn đi về phía bàn, nhìn ghế rồng quen thuộc, cảm thấy trầm xuống, đột nhiên nói: “Bạch Quyết!”

“Thần ở!” Bạch Quyết vội vàng từ trong phòng đi ra, dập đầu nói.

“Ngươi nghe lời nói của Lan Cơ, có phải đều là thật hay không?”

“Theo thần hôm nay tìm hiểu đoạt được, như lời của Lan Cơ thủ hạ của Viên Kiệt có Trương Cửu, Lan Trùng mấy người này phối hợp, về phần chuyện khác, thần chưa tra xét đến, không dám chắc chắn. Mặt khác, thần âm thầm theo dõi này hành tung, đã ghi nhớ sào huyệt cùng thủ hạ liên can trong cung của bọn họ.”

“Làm tốt lắm!” Nói xong, hắn ngồi trên ghế rồng, quát: “Hoàng Cách!”

“Nô tài ở!” Hoàng Cách ngoài điện vội vàng vào.

“Nhanh chóng Tuyên Dục Vương, Hàn Dư yết kiến.”

“Tuân chỉ!”

Dứt lời, liền mở giấy trắng ra, nhắc bút, lại nhìn về phía Bạch Quyết, “Ngươi đem tất cả người ngươi thấy báo lại hết.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 25 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tuyệt sắc truyền kỳ: Nguyệt lạc hồng trần - chương 25. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.192857980728 sec