Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

41.

Họ khởi hành lúc bình minh. Yuko đi phía trước và Soseki theo sau nhờ nghe tiếng bước chân anh chạm vào đất.

Mỗi lần chàng trai trẻ muốn chìa tay cho ông, khi đường đi nguy hiểm, người thầy đều từ chối sự giúp đỡ của anh và muốn tự mình cất bước.

Ban đêm, họ ngủ lại nhà dân, trải chiếu nằm trên mặt đất. Tới mỗi làng, Soseki chỉ xưng tên và nghề của ông là tất cả các cánh cửa đều mở ra như có phép màu. Dường như cả đất nước Nhật Bản đều biết đến danh tiếng của con người này. Yuko hết sức ngưỡng mộ.

Anh hiểu rằng mình thật may mắn được theo học một người thầy như Soseki.

Không phải ai cũng có diễm phúc được gặp những vị thánh trong đời.


42.

Chuyến đi dài dằng dặc, với một màu trắng chừng như vô biên bất tận.

Trắng như những cây anh đào nở hoa.

Trắng như cái tĩnh lặng theo bước chân hai khách bộ hành.

Cuối cùng, một sáng nọ, những đỉnh núi đầu tiên cũng xuất hiện. Con đường thoai thoải dốc lên hướng bầu trời và sự tinh khiết của nó.

Đó là những giờ khắc khó khăn nhất.

Soseki đã có những biểu hiện mệt mỏi. Nhưng Yuko cố vờ như không thấy. Họ không còn xa ngôi mộ băng lắm.

Chuyến đi đã gần đến đích.


43.

Nhận ra bóng cây thập ác, Yuko xúc động run rẩy.

- Thưa thầy, anh reo lên, con tìm thấy rồi!

Chàng trai trẻ lao vội đến hốc đá nơi anh đã phát hiện ra mộ Neige trong một đêm bão tuyết, và thốt lên kinh ngạc.

- Chuyện gì thế? Soseki lo lắng hỏi. Có phải Neige lại biến mất mãi mãi dưới lòng núi rồi không? Đã có lở tuyết ư?

- Không, Yuko đáp. Ngược lại, tựa như tuyết đã nghe thấy lời gọi của chúng ta và cũng giúp sức cho cuộc hội ngộ này. Neige vẫn ở đây. Nhưng thân thể nàng bây giờ gần chúng ta hơn lần trước, chỉ còn cách mặt băng vài ba phân mà thôi. Chúng ta gần như có thể chạm vào nàng.

Nàng ở đó. Nàng thật đẹp, khỏa thân, mái tóc vàng óng, mong manh như một giấc mơ. Nàng đã chết. Mặc dù vậy, nàng như vẫn đang sống. Nàng ngủ dưới lớp băng. Và nàng sắp bước ra khỏi nấm mồ của mình.

Nàng không khỏa thân như Yuko tưởng trong lần gặp đầu tiên, nhưng bộ trang phục đi trên dây của nàng do ở trong băng quá lâu khiến sợi vải trở nên gần như trong suốt. Cơ thể mảnh mai, làn da trắng muốt, nàng mỏng manh hơn bao giờ hết.

Yuko phủ phục xuống đất và dùng móng tay cào lớp băng. Cuối cùng, Neige hiện ra. Anh cầm tay Soseki đặt lên khuôn mặt nàng.

- Thầy có cảm nhận được khuôn mặt nàng không? Thầy có cảm nhận được làn da của nàng không?

Bàn tay già nua vuốt ve gò má người yêu dấu đã khuất.

Soseki mù. Nhưng không cần đến đôi mắt, ông vẫn có thể cảm nhận được đường cong của một khuôn mặt.

Khuôn mặt người con gái đó được gìn giữ quá cẩn thận nên chỉ cần chạm tay lên hàng mi xanh là đủ để ông nhận ra.

- Đúng là nàng rồi. Là Neige! Con đã không dối ta.

Ông gục xuống, òa khóc cho tuổi xanh tìm thấy lại của cuộc đời mình.


44.

Soseki không trở xuống núi nữa. Ông nằm lại trên băng, cùng tình yêu của mình và nhắm mắt.

Yuko định ngăn cản hành động điên rồ đó nhưng thầy thanh thản đáp:

- Hãy để ta yên nghỉ. Ta đã tìm thấy chỗ cho mình. Mãi mãi.

Rồi ông thiếp đi, bên cạnh cơ thể nguyên vẹn của người con gái.

Khi ông qua đời, ông đã để cho màu trắng bao la bao phủ.

Ông hạnh phúc.

Bằng cả trái tim.


45.

Yuko xuống núi một mình.

Đi về hướng Bắc.

Về phía tuyết.

Anh không bao giờ quay lại.

Anh đi tới phía trước trên con đường trở về, như trên một sợi dây nối hai đầu Bắc và Nam nước Nhật.

Giống như một người đi trên dây.


46.

Về đến nhà, người cha hỏi anh về chuyến đi và việc học hành, nhưng Yuko lặng thinh. Anh giam mình trong thư phòng và không ra ngoài suốt mấy ngày.

Một buổi sáng, không thể chịu hơn nữa, vị tu sĩ đòi được biết lý do của sự tự giam cầm này. Yuko đáp:

- Cha, Soseki không còn nữa. Giờ đây, cha hãy để con chịu tang ông.

Anh tiếp tục giam mình và khóc.

Thực ra, mặc dù Yuko quý mến và kính trọng Soseki, nhưng anh không khóc cho cái chết của ông.

Anh khóc cho mối tình đã mất trong tuyết.


47.

Nhiều đêm Yuko mơ thấy người con gái trong băng.

Thấy Neige.

Một tối, cô gái lấy nước bên đài phun tìm đến và muốn trao thân cho anh, nhưng chàng trai trẻ đẩy nàng ra trong tiếng thở dài mệt mỏi. Nàng bỏ chạy, khóc nức nở và không bao giờ trở lại nữa.

Mùa nối tiếp mùa cứ thế trôi qua.

Những ngày đầu đông, tuyết rơi. Cùng với tuyết là vết mực đầu tiên của bài thơ đầu tiên trên mảnh giấy lụa.

Khi viết những chữ đầu tiên lên giấy, trái tim anh nguôi ngoai. Nhưng đó chỉ là cái nguôi ngoai giả tạo. Chỉ thơ ca mới khiến nỗi u sầu của anh nguôi đi. Khi gác bút, trái tim anh lại trở nên lạnh lẽo như băng tuyết.

Đó là một mùa đông dài, trắng miên man.


48.

Tuy nhiên, những ngày đầu xuân, cách viết của Yuko đã thay đổi. Từng chút một, những vần thơ bắt đầu mang một gam màu khác.

Chính anh cũng phải ngạc nhiên khi phát hiện ra trong thơ mình những màu khác với màu của tuyết.

Rồi cũng đến lúc những điều anh học được từ thầy Soseki đơm hoa kết trái. Những trái vàng, trái bạc, trái ước mơ.

Từ đây, Yuko đã trở thành một nhà thơ hoàn thiện. Thơ haiku của anh không còn toàn một màu trắng tuyệt vọng nữa. Mỗi bài thơ chứa đựng trong nó mọi sắc cầu vồng. Thơ của anh giờ đây thật trong sáng, cao quý. Và đầy màu sắc.

Nhưng lạ thay bến bờ tim anh vẫn chỉ hằn lên màu trắng.


49.

Một sáng tháng Tư, một năm sau khi Soseki qua đời, một thiếu nữ đến trước cửa nhà vị tu sĩ. Ông nhận ra nàng. Đó là thiếu nữ đã đi cùng nhà thơ trong triều của Thiên hoàng. Người mà con trai ông cùng lúc vừa hận kinh khủng vừa yêu vô bờ. Lần này, nàng đến một mình.

Vị tu sĩ đón tiếp nàng ân cần và mời nàng một chén trà nóng. Thiếu nữ vừa chậm rãi nhấp trà vừa ngắm con suối bạc. Rồi ông đưa nàng đến thư phòng của con trai.

Khi gặp nàng, Yuko thấy nàng đẹp đến độ làm anh run rẩy. Bài haiku anh đang nắn nót viết trên tờ giấy lụa cũng như choáng váng theo. Ngòi bút của Yuko lướt trên mặt giấy, vẽ thành một vệt khác thường. Một đường thẳng bị cắt bởi một dấu phẩy. Giống như bức tranh vẽ một người đi trên sợi dây cái đẹp.

Yuko quay về phía cô thiếu nữ và mỉm cười. Không nói gì, nàng lại gần anh và chạm tay lên bờ vai anh. Rồi nàng nghiêng mình về phía tác phẩm của nhà thơ trẻ và nói:

- Không nghi ngờ gì, đây là bức họa đẹp nhất vẽ mẹ em.

Mọi người gọi nàng là Hoa Xuân.


50.

Chàng trai ngắm nhìn bức tranh trước mắt mình, ngắm nhìn người thiếu nữ, và hiểu rằng nàng chính là giấc mơ còn dang dở của anh.

- Tôi đợi em lâu rồi, anh nói.

Nàng tựa đầu lên vai anh và khép đôi mắt lại.

- Em vẫn biết là anh sẽ đợi.


51.

Đêm đó, lần đầu tiên họ làm tình với nhau. Anh, nhà thơ trẻ và nàng, con gái của người thầy và thiếu phụ trong băng.

Lúc Yuko lấy đi trinh tiết của nàng, nàng kêu lên một tiếng làm anh bất chợt run người vì xúc cảm.

Anh hôn lên mắt, lên ngực, lên bụng nàng.

Sáng ra, họ vẫn thiếp ngủ.

Ngoài trời, tuyết rơi.


52.

Trên đời có hai loại người.

Những người sống, chơi đùa rồi chết.

Và những người không bao giờ làm gì khác ngoài việc giữ mình thăng bằng trên sợi dây cuộc đời.

Những người diễn kịch.

Và những người đi trên dây.


53.

Yuko không bao giờ đến trình diện trước Thiên hoàng.

Hoa Xuân cũng không trở thành nghệ sĩ đi trên dây.

Trong mọi trường hợp, không nên để câu chuyện bị lặp lại.

Họ cưới nhau một ngày đầu hè, ven dòng suối bạc.


54.

Và họ yêu nhau
Lơ lửng trên một sợi
Tuyết


Hết
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tuyết - chương 6 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tuyết
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tuyết - chương 6. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.215178012848 sec