Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

18.

Rạng sáng, Yuko cắm một cây thập ác ở chính nơi đêm trước anh suýt chết. Rồi anh lại lên đường.

Từ lúc này, anh sẽ không thể quên được những gì vừa trải qua. Hình ảnh người thiếu nữ không rời tâm trí anh suốt cả chặng đường.

Cũng trong đêm đó, anh đến được một ngôi làng trên núi.

Anh lết về phía quảng trường và quỵ xuống vì mệt mỏi gần một đài nước đóng băng, rồi đổ gục vì kiệt sức. Một ông lão nông dân vội mang đến cho anh một chén saké.

Chàng trai trẻ quay về phía ông lão uống một ngụm rượu trắng và hỏi:

- Nàng là ai?

Rồi anh ngất đi trong vòng tay cụ già.


19.

Phải mất bảy ngày nghỉ ngơi anh mới phục hồi sức lực và tiếp tục cuộc hành trình.

Bảy ngày ròng, Yuko ngủ mê mệt và mơ về thiếu nữ tuyết. Rồi một buổi sáng, anh thức giấc, cảm ơn ông lão rồi ra đi. Về người thiếu nữ trong băng, anh không nhắc thêm một lời nào nữa.


20.

Yuko đi xuyên cả nước Nhật rồi đến trước cửa nhà Soseki vào một buổi sáng. Ở đó anh gặp một gia nhân tên là Horoshi. Ông đứng tuổi, có nụ cười nhã nhặn, đôi má hõm sâu và mái tóc hoa râm. Yuko nói:

- Tôi đến từ chỗ nhà thơ của triều đình Minh Trị để học về nghệ thuật màu sắc của thầy Soseki. Tôi có thể vào được không ạ?

Người gia nhân đứng tránh sang một bên và Yuko bước vào một nơi nội thất rất tiện nghi. Anh ngồi xếp bằng trên chiếu, nhìn ra một khu vườn um tùm vô số loại cây. Anh được mời một chén trà nóng. Ngoài sân, chim hót lích rích bên con suối lấp lánh ánh bạc.

- Tôi tới đây từ rất xa, Yuko nói. Tôi là một nhà thơ. Chính xác hơn, tôi làm thơ về tuyết. Tôi đến để được theo học thầy Soseki.

Horoshi nghiêng đầu ra hiệu đồng ý.

- Anh định học thầy bao lâu?

- Đến chừng nào cần phải ở. Tôi muốn trở thành một nhà thơ hoàn thiện.

- Tôi hiểu. Nhưng chủ tôi đã rất già và rất yếu. Ông chỉ còn sống được trong nay mai. Chính vì vậy, ông chỉ có thể dạy cho một nhóm nhỏ những học trò ưu tú. Hai lần mỗi ngày. Vào lúc bình minh và khi hoàng hôn. Dĩ nhiên, đó là do vấn đề ánh sáng.

- Tôi sẽ sắp xếp chuyện đó. Và nếu thấy mình không xứng đáng với sự dạy bảo của thầy, tôi xin rời khỏi đây tức khắc.

- Thầy Soseki sẽ đánh giá khả năng của anh. Mà thầy đây rồi. Đã đến giờ thầy đi dạo ngắm hoa. Đó chính là nguồn sắc màu vô tận của thầy.

Horoshi chỉ một bóng người đang thong thả bước đi trong vườn. Yuko nhìn về phía đó và thấy một ông già râu trắng dài, vừa bước chậm rãi, như đang đi trên dây vừa mỉm cười hạnh phúc. Đôi mắt ông nhắm nghiền.

- Đó có phải là vị thầy của màu sắc? Yuko hỏi.

- Đúng vậy, là Soseki! Họa sĩ thiên tài Soseki.

- Nhưng ông ấy... Đôi mắt...

- Đúng vậy, Horoshi nói. Chủ tôi bị mù.


21.

Làm sao một họa sĩ mù lòa có thể dạy anh nghệ thuật màu sắc? Nhà thơ của triều Minh Trị hẳn muốn giễu cợt khi giới thiệu cho anh một vị thầy không có khả năng đánh giá chính tác phẩm ông ta tạo ra! Trong một thoáng, Yuko đã muốn từ bỏ tất cả, ngay lập tức lên đường, trở lại ngôi làng với những dãy núi thân yêu của anh. Nhưng Horoshi níu anh lại.

- Đừng bỏ đi trước khi kịp hiểu. Soseki có thể không còn nhìn thấy màu sắc nữa, nhưng tâm hồn ông nhìn thấy điều mà đôi mắt anh không thể thấy được. Lại đây, tôi sẽ giới thiệu anh.

- Một người mù có thể dạy được tôi điều gì về màu sắc đây?

- Cũng nhiều như ông có thể dạy anh về phụ nữ, mặc dù đã lâu rồi ông không ngủ cùng một người đàn bà nào. Đừng đánh giá qua bề ngoài. Điều đó chỉ có hại mà thôi.

Horoshi đẩy Yuko tới ra mắt vị thầy.

- Anh là ai? Muốn gì ở ta? Soseki hỏi khi nghi thức chào hỏi kết thúc.

- Con là Yuko, người làm thơ về tuyết. Những vần thơ của con tuy đẹp nhưng lại hoàn toàn trắng. Thưa thầy, thầy hãy dạy cho con biết vẽ. Hãy dạy cho con về màu sắc.

Soseki mỉm cười và trả lời:

- Trước tiên, hãy dạy cho ta về tuyết.


22.

Lối truyền dạy của thầy không giống với bất kỳ ai.

Buổi học sáng đầu tiên, ven dòng suối còn tắm đẫm ánh ban mai, ông bảo Yuko nhắm mắt lại và tưởng tượng ra màu sắc.

- Màu sắc không ở bên ngoài. Màu sắc ở bên trong ta. Chỉ có ánh sáng mới ở ngoài mà thôi, ông nói. Con thấy gì?

- Không gì cả. Nhắm mắt thế này, con chỉ thấy một màu đen. Thầy không vậy sao?

- Không, Soseki trả lời. Ta vẫn thấy màu xanh lam của những con ếch và màu vàng của bầu trời. Nói xem, ai trong hai chúng ta mù hơn đây?

Yuko muốn nói bầu trời không phải màu vàng, lũ ếch cũng không phải màu xanh lam, nhưng anh không bình luận gì. Có lẽ Soseki điên! Hoặc đơn giản là lẩm cẩm do tuổi già. Anh không muốn làm ông phải thất vọng.

- Thưa thầy, anh nói, con đã bắt đầu thấy rồi.

- Thấy gì vậy?

- Con thấy màu đỏ của cây.

- Ngu ngốc, Soseki nói. Đó là điều không thể. Ở đây làm gì có cây.


23.

Sáng ngày thứ hai, Soseki tiếp tục bắt Yuko phải nhắm mắt:

- Ánh sáng ở trong ta. Chỉ có màu sắc là ở bên ngoài. Nhắm mắt lại và nói ta nghe con thấy gì.

- Thưa thầy, Yuko nói, con nhìn thấy ánh sáng trắng của tuyết!

Khi nói vậy, Yuko muốn bật cười. Đó là một sáng mùa xuân tuyệt đẹp. Mặt trời nóng rãy như một cái đe.

- Đúng vậy, Soseki nói, mùa đông năm nay, tuyết đã rơi ở đây. Con bắt đầu biết cách thấy rồi đấy.


24.

Và như vậy Yuko được chấp nhận ở lại học suốt năm.

Horoshi, người gia nhân, trở thành bạn của anh. Họ cùng ngủ một phòng.

Buổi tối nọ, Yuko hỏi:

- Thực sự thì thầy là ai? Thầy có thực sự biết hết các môn nghệ thuật?

- Soseki là nghệ sĩ lớn nhất nước Nhật. Ông am hiểu hội họa, âm nhạc, thơ ca, thư pháp và các điệu nhảy. Nhưng nghệ thuật của Soseki lúc nào cũng gắn liền cùng tình yêu với một người phụ nữ.

- Một người phụ nữ? Yuko hỏi.

- Phải, một người phụ nữ. Bỏi vì tình yêu là môn nghệ thuật khó khăn nhất. Viết chữ, nhảy múa, soạn nhạc và vẽ cũng đều là yêu cả thôi. Giống như người đi trên dây. Khó khăn lớn nhất, là bước lên phía trước mà không ngã. Soseki cũng đã vấp ngã trong tình yêu với một người phụ nữ. Chỉ có nghệ thuật mới cứu được ông khỏi nỗi thất vọng và cái chết. Nhưng đó là cả một câu chuyện dài, tôi tin anh sẽ không hứng thú với nó đâu.

- Ôi, Yuko nằn nì, xin ông, kể cho tôi đi mà!

- Chuyện xảy ra hồi Soseki còn là một samurai.

- Soseki? Samurai? Hãy kể đi, kể đi, làm ơn mà!

Horoshi uống một chén saké và, trước sự nài nỉ của chàng trai trẻ, ông chìm vào ký ức xa xăm.

- Tất cả bắt đầu bởi phép màu...


25.

Mọi sự khởi đầu bởi phép mau. Một ngày mùa đông năm 18.., từ nơi chinh chiến trở về, Soseki si mê một thiếu nữ không giống bất kỳ ai mà ông từng gặp gỡ.

Bấy giờ, chủ tôi là samurai phục vụ Thiên hoàng.

Soseki đã tham gia một trận chiến tàn khốc mà đạo quân của ông rốt cuộc giành chiến thắng rực rỡ, vang dội và bất ngờ. Vậy là ông đã trở về trong tư thế người chiến thắng. Chiến thắng nhưng mang thương tích trên mình. Một chiến binh đã chết rồi vẫn còn thọc kiếm vào vai Soseki sau khi trái đại bác phạt văng đầu hắn. Ông vẫn nhớ như in hình ảnh đó: mùi bùn và máu tanh tưởi đầy miệng, quân địch ào ào xống tới, khuôn mặt của kẻ thù thoáng nét cười căm hận. Hắn lao vào ông, sẵn sàng đâm xuyên người ông. Rồi một mũi kiếm lạnh lướt qua vầng trán ông, một tiếng nổ, một tiếng ầm vang sấm sét, và không còn gì khác ngoài một cái xác không đầu, một cái xác vẫn động đậy, vẫn bước đi trước khi đổ ập vào Soseki và đâm lưỡi kiếm vào vai ông, bằng toàn bộ sức nặng của cái thây ma, như muốn cho ông hiểu rõ hơn cái ghê rợn của chiến tranh mà cả ông lẫn hắn đều chưa từng trải nghiệm. Nhưng thế đấy. Đó là thời kỳ của danh dự. Là những niềm vui của chinh chiến. Hoặc tử trận hoặc trở về đầy thương tích.

Soseki không sao quên được hình ảnh kẻ không đầu ấy. Đó là hình ảnh hãi hùng nhất mà ông phải chứng kiến trong cuộc đời mình.

Sau đó, Soseki ngã ra bất tỉnh. Người ta bỏ rơi ông trên chiến trường như một cái xác. Ông đã nằm lại nơi đó suốt đêm dưới cái thây không đầu. Mãi đến sáng mới có người nghe tiếng Soseki rên khe khẽ. Họ kéo cái xác ra và nom thấy gương mặt khiếp hãi của Soseki. Ông được chăm sóc nhưng chìm trong cơn mê sảng suốt mấy ngày liền. Một tuần sau, đôi mắt Soseki vẫn còn mang nỗi kinh hoàng.

Thiên hoàng đích thân đến chúc mừng Soseki, và ông cũng cảm thấy đôi chút vinh hạnh, tuy nhiên niềm vinh hạnh đó đã nhuốm màu ân hận cho những gì vừa nếm trải.

Sau khi bình phục, Soseki lên đường về quê cũ. Không phải vết thương khiến ông hết muốn chinh chiến - ông đã bị thương cả thảy sáu lần kể từ đầu cuộc chiến - mà chỉ vì ông đã quá ghê tởm chiến tranh. Con người Soseki vốn vẫn được dành trọn cho cuộc đời binh nghiệp, nay chợt nhận ra ông không muốn chém giết nữa.

Vậy là Soseki rời quân ngũ, cuốc bộ về quê nhà. Và chính trên con đường trở về đó, phép màu đã tới.

Rét tê tái, sức lực kiệt quệ, đôi mắt còn in hằn sự tàn khốc cúa chiến tranh, cô độc giữa đêm tối mịt mùng, giữa mùa đông buốt giá, với nỗi ân hận về những điều vừa nếm trải, một mình với cô đơn, một mình trong im lặng, lẽ ra Soseki đã chết cả trăm lần vì lạnh, vì đói, vì mệt, vì tuyệt vọng và chán nản, nhưng ông vẫn sống.

Soseki sống được vì một ngày kia ông đã chứng kiến điều ấy, điều diệu kỳ đến từ bờ bên kia của thực tại ấy, hẳn là để che lấp đi hình ảnh cái xác không đầu ghê rợn, điều tuyệt vời và tươi đẹp ấy là hình ảnh tươi đẹp nhất và tuyệt vời nhất mà ông từng được thấy trong suốt cuộc đời mình. Và hình ảnh, chàng samurai sẽ vĩnh viễn không thể quên.


26.

Đó là hình ảnh một thiếu nữ đi trên dây, một người con gái nhẹ nhõm như con chim nhỏ, một nghệ sĩ lướt trên dây với vẻ duyên dáng của một chú sóc, bên dưới là dòng suối bạc.

Nàng cách xa mặt đất chừng hai thước. Nàng không bước đi trên một sợi dây, nàng lơ lửng trong không trung nhờ phép màu. Từ đằng xa, người ta đã có thể trông thấy nàng bên trên sợi dây vô hình, nâng cây gậy thăng bằng trong tay, lướt nhẹ giữa trời xanh, nom không khác gì tiên nữ.

Soseki chậm chạp bước về phía bờ suối, sắc đẹp của người con gái khiến ông mê mẩn. Đó là lần đầu tiên ông nom thấy một phụ nữ Âu châu. Và dường như nàng đang bay bổng trên không trung.

Tò mò, ông tiến lại gần hơn. Lúc này nàng đã ở ngay trên đầu ông.

Trên bờ, một đám đông xúm xít chiêm ngưỡng điều kỳ diệu.

Soseki đến bên một cụ già, mặt vẫn ngẩng lên trời, cất tiếng hỏi:

- Nàng là ai?

Cụ già không nhìn Soseki, run run đáp lời:

- Một thiếu nữ đi trên dây. Nếu như nàng chẳng phải là con chim vàng bay lạc giữa tầng không.


27.

Nàng là một nữ nghệ sĩ đi trên dây và cuộc đời nàng gắn liền với một đường. Đường thẳng.


28.

Nàng đến từ Paris, nước Pháp. Tên nàng là Neige (Tiếng Pháp có nghĩa là "tuyết"). Thiên hạ đặt cho nàng cái tên ấy bởi làn da nàng trắng muôn muốt, đôi mắt xanh như băng và mái tóc vàng óng ả. Và còn bởi khi bước trên tầng không, nàng nhẹ bổng không khác nào bông tuyết.

Chuyện bắt đầu là thế này. Một hôm, dạo Neige còn nhỏ xíu, nàng đã gặp một gánh xiếc rong. Nhận ra mình vẫn có thể mơ màng với đôi mắt mở to, nàng vô cùng thán phục.

Không màng đến hiểm nguy, nàng quyết tâm đi theo gánh xiếc. Sau đôi chút do dự ban đầu, nàng chọn trở thành nghệ sĩ đi trên dây. Dần dà nàng đi mỗi lúc một cao hơn, và làm chủ được môn nghệ thuật của mình. Nàng trở thành một trong những người phụ nữ đầu tiên đi trên dây như thế đó.

Nàng đã bước lên một sợi dây và không bao giờ xuống nữa.


29.

Neige chọn nghệ thuật đi trên dây bởi nàng muốn tìm kiếm sự cân bằng. Nàng, người mà cuộc đời trôi qua như một sợi dây quanh co, rối bời với những nút thắt lúc bị siết vào lúc được mở ra bởi những ngã rẽ số phận và bởi cuộc sống bình lặng, đã tỏa sáng trong môn nghệ thuật tinh tế và đầy hiểm nguy là bước trên một sợi dây thẳng căng.

Nàng cảm thấy tự do nhất khi được bước trên độ cao cách mặt đất cả ngàn bước chân. Thẳng về phía trước. Không bao giờ lệch khỏi con đường dù chỉ một ly.

Đó là số mệnh của nàng.

Tiến từng bước một.

Từ đầu bên này tới đầu bên kia của cuộc đời.


30.

Bằng tài năng của mình, nàng chinh phục cả Âu châu. Mười chín tuổi, Neige đã vượt qua hơn trăm cây số trên sợi dây thẳng căng của mình, thường xuyên phải đối mặt với nguy hiểm.

Nàng căng sợi dây nối hai ngọn tháp nhà thờ Đức Bà và đứng thăng bằng hàng giờ trên đó, như một nàng Esmeralda của gió, của tuyết và của sự im lặng. (Nhân vật nữ trong tác phẩm Nhà thờ Đức Bà Paris của đại văn hào Pháp Victor Hugo).

Rồi nàng tiếp tục trình diễn ở khắp các thủ đô của Âu châu, mỗi lần là một thách thức mới với quy luật thăng bằng.

Nàng không phải một nghệ sĩ đi trên dây bình thường. Nàng bước trên không trung bởi phép màu.

Tít từ xa, người ta đã có thể nom thấy nàng, nhìn thân hình nàng thẳng đứng giữa bầu trời như ngọn lửa trắng lóa, mái tóc óng vàng của nàng được gió vuốt ve, người ta cứ ngỡ như nàng là nữ thần tuyết.

Thực ra, điều khó nhất đối với nàng không phải là giữ thăng bằng, không phải là chế ngự nỗi sợ hãi, càng không phải là bước trên sợi dây liên tục như dòng nhạc đôi khi bị ngắt quãng bởi cảm giác choáng ngợp trước độ cao, mà khó khăn nhất, khi nàng tiến lên trong ánh sáng của thế giới này, là làm sao giữ cho mình không hóa thành một bông tuyết trắng.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tuyết - chương 4 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tuyết
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tuyết - chương 4. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.220694065094 sec