Túi Khóc Nhỏ Cùng Với Quý Ngài Nóng Tính Của Cậu ẤyTúi Khóc Nhỏ Cùng Với Quý Ngài Nóng Tính Của Cậu Ấy - chương 50

Quyển 6 - Chương 50: Nguyện cầuTải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Xương sườn Kỳ Minh có vài dấu vết như mạng nhện.

Cho dù Đường Miễu có khóc nháo như thế nào, Kỳ Minh cũng không chịu nói chuyện, chỉ là bâng quơ nói một câu ngoài ý muốn.

Thẳng đến khi Đường Miễu chặn đường một huynh đệ Kỳ Khôi Đường trước đây.

“Đường thiếu.” kỳ thật bọn họ muốn gọi là thiếu phu nhân, nhưng bọn họ sợ nắm tay cảu Kỳ Minh.

“Tiểu Huy ca, anh coi như là nhìn thấy em lớn lên đi?”

Trần Huy nhanh chóng xua tay, “Đường thiếu ngài có chuyện gì phân phó cứ nói.”

“Chỉ là nói chuyện xưa.” Đường Miễu trừng mắt nhìn.

Trần Huy trầm mặc, thiếu phu nhân thoạt nhìn rất không cao hứng làm sao bây giờ?!

“Đúng rồi, vết sẹo trên người Kỳ Minh không có chuyện gì đi?”

“Không có việc gì, lúc trước thầy bác sĩ cũng nói mạng lớn, vừa vặn bị bắn ở hai chỗ xương sườn thôi.”

Đường Miễu nắm chặt nắm tay, cũng đã nguy hiểm cho sinh mệnh, Kỳ Minh tên hỗn đản này.

“Nghiêm trọng như thế, Kỳ Minh còn nói khoác hắn giải phẫu xong liền tỉnh.” Đường Miễu cố gắn làm cho thanh âm của mình nghe vân đạm phong khinh.

Trần Huy sờ sờ cái ót, “hắc hắc, thiếu gia không nói khoác, lúc ấy bác sĩ cũng nói không có khả năng, kết quả hắn liều mạng tỉnh lại. Còn gạt bác sĩ lén đem máy tính vào phòng bệnh.” Trần Huy nhớ tới còn cảm thấy rất vui a.

“Như vậy a?”Đường Miễu híp mắt, cảm thấy người nào đó cũng thiếu giáo huấn. Bị súng bắn! Giải phẫu! Anh cho là cảm mạo sao?! Thiếu chút nữa mạng cũng mất, còn băn khoăn máy tính?!

“Không phải là gửi bưu kiện cho Đường thiếu sao? Chỉ cần là chuyện của Đường thiếu, thiếu gia đều đặc biệt để bụng.” tuy rằng biết Đường Miễu đối với thiếu gia nhà mình cũng là tình thâm nghĩa trọng, nhưng là nên đẩy mạnh tiêu thụ thì vẫn đẩy mạnh tiêu thụ, Trần Huy cảm thấy mình hôm nay làm được việc lớn.

Bưu kiện……..

Những năm này, bưu kiện duy nhất mà Kỳ Minh gửi cho cậu là vào sinh nhật hàng năm.

Mà lần duy nhất bị trễ, là khi hắn rời khỏi bốn năm, một phút đồng hồ cuối cùng mới nhận được bưu kiện, phía dưới cuối cùng còn viết, “Miễu Miễu, anh nhớ em.”

“Là ba năm trước?”

Trần Huy đột nhiên kịp phản ứng, chuyện này nếu hắn nhớ không lầm thì hình như thiếu gia bảo bọn họ ngậm kín miệng lại.

Trần Huy: “…..” Hiện tại cứu vớt lại còn kịp hay không a?”

“Anh Tiểu Huy, em nhớ rõ trước đây anh cho em một cái CD đâu?”

Trần Huy: “…….” Hắn hắn hắn hắn hắn trước kia biết thiếu gia rất che chở cho Đường Miễu a, ở trước mặt Đường Miễu không cho hút thuốc không cho nói lời thô tục không cho đánh đánh giết giết không cho mở phim đồi trụy không cho phép xem hoàng phiến.

“Anh Tiểu Huy, là tháng sáu đi? Nói đúng gật gật đầu là được.”

Trần Huy bị uy hiếp cứng ngắt là gật gật đầu.

“Cảm ơn, anh Tiểu Huy lần sau em còn tìm anh chơi.”

Trần Huy: “…….”

……….

“Kỳ Minh.” Đường Miễu ôm hắn ngủ trưa.

“Ân?”

“Mỗi một bưu kiện anh gửi em đều lưu lại, còn có di động lúc trung học em cũng giữ lại.”

Kỳ Minh cười nhẹ, “Nói đi, muốn làm gì?”

Hắn cùng Đường Miễu đều là người đắm chìm trong quá khứ, trước kia tách ra vài năm cùng tưởng niệm mọi người đều có thể không nhắc đến, nói ra cũng là có nguyên nhân.

Đường Miễu bĩu bĩu cái miệng, “Em nhớ rõ trước đây có một năm em chờ bưu kiện của anh chờ một ngày một đêm.” Tính trước đó một ngày, cậu suốt hai ngày cùng một buổi tối không có chợp mắt.

Kỳ Minh nháy mắt biết là năm nào, Đường Miễu rõ ràng là muốn khóc thành tiếng, “Không cho khóc! Anh xin lỗi, Miễu Miễu, là anh đến muộn.”

Kỳ thật thời gian tám năm thật sự thay đổi rất nhiều, tựa như Kỳ Minh không thể nào buông tay của Đường Miễu, cái miệng hung hăn tranh cãi kia đều là tình thú, nhưng sâu trong đó cũng nói một số lời ngọt ngào. Lại như Đường Miễu ở trước mặt Kỳ Minh cùng ở trước mặt người khác như hai người khác nhau,chỉ có đối với Kỳ Minh, Đường Miễu mới là đứa nhỏ mãi không lớn.

“Không phải lỗi của anh, em tha thứ cho anh, cho em ôm một cái.” Đường Miễu vòng tay ôm lấy thắt lưng của hắn, giữa hai người còn cách một tầng chăn mỏng, ngón tay vuốt ve vết sẹo giống như mạng nhện kia.

Kỳ Minh nghĩ Đường Miễu đang ngủ, ngực lại đột nhiên lạnh lẽo, lại lay một cái, Đường Miễu lại không nhút nhích tí nào.

“Miễu Miễu, làm sao vậy? Ủy khuất? Để ca hôn một cái?”

“Em….. Em uống nhiều nước quá.”

Kỳ Minh đối với việc cậu trợn mắt nói dối thực phẫn nộ, “Đường! Thủy! Thủy!”

Vừa sờ vào phát hiện nước mắt của Đường Miễu thấm ướt tấm chăn trên người hắn: “Miễu Miễu nói chuyện, sao lại khóc thành như vậy?”

“Anh xin thề, về sau sẽ không muộn nữa, tiểu tổ tông, ngẩng đầu cho anh nhìn một cái.”

‘Không cho đến muộn.”

Tuyến lệ của Đường Miễu lại vỡ đê, “Lúc ấy có phải rất đau hay không?”

Kỳ Minh đột nhiên liền hiểu được, Đường Miễu đã biết cái gì.

“Rất đau.” Kỳ Minh rút bỏ cái chăn ướt đẫm, “Cho ca hôn hôn, sẽ không đau.”

“Kỳ Minh, Kỳ Minh, Kỳ Minh……” Đường Miễu muốn phát hỏa muốn hỏi hắn vì sao không chăm sóc tốt cho mình, chỉ là kết quả lại là cái gì cũng không nói được, chỉ biết gọi tên của hắn.

Kỳ Minh vỗ vỗ lưng cậu, “Kỳ thật anh còn phải cảm ơn em, Miễu Miễu là tiểu phúc tinh của anh.”

“Lúc ấy sát thủ nhắm trúng chính là đầu của anh, anh căn bản là không biết, lúc ấy sợi dây hồng em cho anh chẳng biết tại sao lại đứt, lúc anh ngồi xổm xuống nhặt lên, viên đạn cứ như vậy mà bay đi, viên đạn cuối cùng sượt qua xương sườn.”

Đường Miễu gắt gao cắn môi dưới, nguyên lai cậu cùng Kỳ Minh còn kém một chút nữa.

“Lúc sau khi đưa vào bệnh viện cấp cứu, nếu không nhớ tới bưu kiện của em, anh có thể sẽ không tỉnh lại nhanh như vậy, lúc anh gửi bưu kiện cho em, có người giả làm hộ sĩ lẻn vào phòng bệnh của anh.”

“Cho nên, anh bây giờ có thể hảo hảo ở đây, đều là nhờ phúc của Đường Thủy Thủy.

“Vậy….. người đâu?” Đường Miễu đột nhiên cảm thấy lạnh quá, cả người giống như rời vào hầm băng, răng nanh đều đánh vào nhau, vạn nhất, vạn nhất…..

“Đã chết.” Kỳ Minh nhẹ nhàng bâng quơ nói.

Hắn ôm Đường Miễu vào phòng tắm, Đường Thủy Thủy khóc đến toàn thân đều ướt, cứ nằm như vậy không bị cảm mạo mơi lạ.

Lúc nằm trong bồn tắm, Đường Miễu cuối cùng cũng trở lại bình thường, gắt gao ôm cổ hắn, “Kỳ Minh….. may mắn anh không có việc gì……”

Đúng vậy, Kỳ Minh cũng vô cùng may mắn bản thân không có chuyện gì, Đường Thủy Thủy là một tiểu túi khóc, còn là một người không từ bỏ hy vọng, vạn nhất hắn xảy ra chuyện, Đường Miễu nên làm cái gì bây giờ?

Cho nên hắn thay đổi chủ ý, ở cuối cùng tăng thêm —— Miễu Miễu, anh nhớ em.

Đường Miễu không muốn biết vì sao Kỳ Minh bị ám sát, người kia chết như thế nào, cậu chỉ cần biết rằng Kỳ Minh của cậu không có việc gì là tốt rồi.

“Đừng cọ.”

“Chúng ta làm đi.” Đường Miễu vươn đầu ngón tay vào bồn tắm khếch trương cho mình.

“Anh đến anh đến, em đừng có tay chân vụn về làm tổn thương mình.”

“Em mới không ngu ngốc.”

“Phải không? Không ngu ngốc còn dùng nước làm bôi trơn? Anh thường hoài nghi em là thế nào đậu thủ khoa đại học.”

“Em là mang theo một phần thông minh của anh mà thi đậu.” Đường Miễu thực kiêu ngạo.

Kỳ Minh: “……..” đánh người cùng thân mật rốt cuộc chọn cái nào? Không chờ được, rất cấp bách.

………..

“Sao….. sao vẫn còn?”

“Em cho anh uống bao nhiêu canh bổ.” Kỳ Minh dùng sức một cái, làm cho Đường Miễu trực tiếp khóc thành tiếng.

So với thương tâm cùng tưởng niệm hắn càng hy vọng Đường Thủy Thủy đem nước mắt dùng cho loại thời điềm này.

“Đó là cho anh bồi bổ vết thương.” Đường Miễu nhỏ giọng nói, “Phương thuốc là mẹ em cùng bác gái cho.”

“Em nói với bọn họ như thế nào.”

“Em nói anh bị thương tới thắt lưng rồi.”

Kỳ Minh: “……….”

“A….. Kỳ Minh anh điểm nhẹ, ngô….. a……. ân a….. nhẹ….. nhẹ một chút……..”

“Ủy viên học tập, chúng ta hảo hảo ôn tập một chút sự khác nhau giữa xương sườn và thắt lưng đi.”

Đường Miễu thực ủy khuất, cậu nào biết các ma ma đều lừa gạt con trai như vậy a.

………….

“Miễu Miễu?” Kỳ Minh sờ sờ quai hàm mềm mại trơn bóng của Đường Miễu.

“…..Ân?”

“Chúng ta đi một chuyến đến đạo quan năm đó em cầu tên đề bảng vàng cho anh đi.”

“Đó không phải là tên đề bảng vàng.”

“Ân?”

Đường Miễu đè thấp thanh âm nói: “Là một lời nguyện cầu.”

Kỳ Minh nhéo nhéo cái mông đô đô thịt của cậu, ‘Nói hay không? Không nói lại đến một lần.”

“Cầu nguyện cho tóc anh chầm chậm đổi thành màu trắng…….” Ánh mắt Đường Miễu cười thành một cái khe, “Cùng em bên nhau đến già.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Túi Khóc Nhỏ Cùng Với Quý Ngài Nóng Tính Của Cậu Ấy - chương 50 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Túi Khóc Nhỏ Cùng Với Quý Ngài Nóng Tính Của Cậu Ấy
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Túi Khóc Nhỏ Cùng Với Quý Ngài Nóng Tính Của Cậu Ấy - chương 50. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.203343868256 sec