Từ vợ tướng quân trở thành hoàng hậu: lên nhầm kiệu hoaTừ vợ tướng quân trở thành hoàng hậu: lên nhầm kiệu hoa - chương 369

Chương 369Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 511: Tướng phủ bị nắm

Khi rót thuốc, nàng gắt gao bắt lấy chén thuốc, không để cho mình uống vào. . .

Mà khi hòa thân, thân thể của nàng không khoẻ, nàng hầm thuốc cho nàng, một chén thuốc quái dị tám hương vị. . . .

Nàng thật sự sẽ phản bội mình sao?

Tiểu Mạt, ngươi thật là người của thái tử sao? Nhưng vì cái gì từ đầu đến cuối, ta đều không cảm giác được địch ý của ngươi đối với ta?

Mà Lam Nhi, hiện tại không biết thế nào rồi?

Hẳn là không có sao chứ? Tuy rằng sau khi nàng trở về còn chưa gặp qua nàng!

“Tàn Nguyệt. . . . . .”

Cùng với tiếng gọi từ ái, Địch lão phu nhân đi đến.

“Nương. . . . . .”

Tàn Nguyệt vội vàng đứng dậy, ân cần bắt lấy tay Địch lão phu nhân, mang nụ cười nhẹ trên mặt.

“Tàn Nguyệt, đang suy nghĩ gì? Mất hồn như thế?”

Địch lão phu nhân kéo Tàn Nguyệt ngồi xuống, từ ái nhìn Tàn Nguyệt, đưa tay đến bụng Tàn Nguyệt, nơi đó thường thường, còn chưa cảm giác được hơi thở của đứa nhỏ.

“Nương, không phải đại phu đã nói rồi sao? Mới một tháng, phải qua mấy tháng mới nhìn ra . . . .”

Tàn Nguyệt đỏ mặt, làm nũng nhìn Địch lão phu nhân.

“Ngươi . . . . . .”

Địch lão phu nhân lắc đầu, thở dài:

“Hiện tại rất tốt, mọi chuyện đều tốt. Tàn Nguyệt, ngươi cũng có thai, Mân Nhi cũng không có chuyện, nương chỉ hy vọng, có thể sớm ẵm cháu trai. . .”

“Nương, rất nhanh. . . .”

Đứa nhỏ đều ở trong bụng, cháu trai còn không ẵm mau sao?

Bất quá, cũng không biết có phải con trai hay không. Nàng không sao cả, nhưng Địch lão phu nhân bọn họ đều thích nam hài, Địch Mân hẳn là cũng thích nam hài?

“Cũng phải. Tàn Nguyệt, Người Tướng phủ bị bắt lại. . . .”

Tướng phủ?

Tàn Nguyệt chỉ cảm thấy tim run rẩy, luôn cảm giác mình và Tướng phủ không có bao nhiêu cảm tình, nhưng liên lụy đến Tướng phủ, tâm Tàn Nguyệt vẫn hơi hơi rung động.

Huyết thống, đây là huyết thống sao?

“Là vì chuyện của Mân sao?”

Địch lão phu nhân gật gật đầu:

“Thân thể hoàng thượng khá hơn một chút, hắn muốn tra rõ hai chuyện, một là chuyện Hàn phi nương nương năm đó, một chuyện khác chính là Địch Mân bị đuổi giết, ở giữa, có thể liên lụy đến cha ngươi. . . .”



Chương 512: Thanh âm tới từ địa ngục

Thở dài, nàng biết Địch Mân để ý Tàn Nguyệt, nhưng, chuyện này. . . . . .

Nàng cũng rất khó xử, kia dù sao cũng là cha Tàn Nguyệt . . . . . .

“Nương, hắn chỉ cho ta sinh mệnh. . . . . .”

Tàn Nguyệt thở dài một tiếng, nếu nàng xin cho Liễu tướng, Địch Mân nhất định sẽ lo lắng, mà khi Địch Mân bị bọn họ đuổi giết, ai xin cho Địch Mân?

“Ta cũng hi vọng, hoàng thượng có thể cho Mân một cái công đạo. . . .”

Một câu, cũng biểu lộ thái độ của Tàn Nguyệt, Địch lão phu nhân thở dài:

“Ngươi quyết định?”

“Dạ, ta quyết định. . . . . .”

Tàn Nguyệt gật đầu, trượng phu và phụ thân, bọn họ đối với chính mình như thế nào, có lúc nào nàng không rõ?

“Vậy là tốt rồi! Tàn Nguyệt, nghỉ ngơi thật nhiều, dưỡng thân thể cho tốt. . . .”

Thở dài một tiếng, trên mặt Địch lão phu nhân, mang theo thương cảm nhàn nhạt.

“Nương, ngươi nói ta không phải rất tuyệt tình chứ?”

Địch lão phu nhân cười nói:

“Không!”

“Bọn họ thật sự là người thân của ta, nhưng không có ai xem ta như người thân! Mân từng nói, sẽ giữ cho hắn một mạng. . .”

Đã từng, rất lâu rất lâu lúc trước, bọn họ đã tham thảo qua vấn đề này. Lúc trước, đề nghị Địch Mân đi xuất chinh đúng là Liễu tướng, lúc ấy nàng và Địchh Mân vừa mới thành thân vài ngày, Địch Mân còn chưa có quay về triều liền phải ra chiến trường. . . .

“Ừ!”

Đưa nàng rời đi, Tàn Nguyệt đứng ở trong viện, nhìn cây nguyệt quý trong sân, nở thật đẹp.

Có bươm bướm bay tới, vây quanh đoá hoa, rất được, cũng rất đẹp.

“Ái phi của trẫm, thật đúng là rất nhàn hạ thoải mái . . . . . .”

Âm thanh lạnh như băng, giống như sứ giả từ Địa Ngục tới, Tàn Nguyệt cả kinh cả người run rẩy lên. . .

Ban ngày, mặt trời đang cao, hoa đang nở tươi đẹp, nàng không phải nằm mơ!

Nhưng hắn, là ác mộng của nàng. . . .

Nghĩ đến bàn tay chảy máu đầm đia kia, chỉ là nha đầu không cẩn thận làm bắn ra một chút rượu. . . . . .

Nghĩ đến cảm giác ngón giữa của hắn, gắt gao nắm người nàng ——

Rất đau, rất đau, đau tận xương, đau kinh tâm. . . . . .

Ánh mắt âm tàn của hắn, hung tợn nhìn chăm chú vào Tàn Nguyệt.




Chương 513: Không phải ác mộng, là sự thật

Nhưng Tàn Nguyệt, không dám quay đầu!

Không dám mở miệng!

Hắn là hoàng thượng Kỳ quốc, sao có thể đi vào Đại Quân vương triều?

Không phải là. . . . . .

Biết nàng đã trở lại, tới đây bắt nàng sao?

Nhưng, lúc ấy nàng là công chúa, lấy thân phận công chúa qua ——

Hắn làm sao có thể tìm tới nơi này, biết nàng ở trong này. . . . . .

Hay là ——

Từ khi mới bắt đầu, hắn đã biết thân phận của mình?

“Như thế nào? Rất ngạc nhiên sao? Nghĩ rằng đang nằm mơ sao? Ái phi, ngươi không phải nằm mơ, trẫm thật sự tới đây đón ngươi. . . . . .”

Lạc Tử Thần lạnh lùng cười, ngay cả trong mắt, đều mang theo ý lạnh.

Nụ cười kia, rất giả, rất lạnh!

Ái phi của hắn, một người người đàn bà dâm đãng gả thay, lại ra tường.

Trở lại trong lòng chồng trước của nàng!

Chê cười, hắn còn chưa có được nàng, còn không có chơi đã nàng?

Sẽ không buông tay, mặc dù, hắn bây giờ là hoàng tử, hắn là tướng công trước kia của nàng, kia thì thế nào?

“Ta. . . Ngươi nói cái gì? Ngươi có phải nhận lầm người hay không? Ta không phải của ngươi. . . .”

Yên lặng, hiện tại nàng không thể sợ, không thể loạn, chỉ có thể trấn định, vạn phần trấn định!

“Ha ha. . . Tàn Nguyệt, không phải là ngươi muốn nói, trẫm nhận sai ngươi?”

Tàn Nguyệt?

Hắn quả nhiên, đã sớm biết tất cả!

Nhưng. . . . .

Nàng khi đó cũng đã là tàn hoa bại liễu, vì sao hắn không vạch trần mình?

Tiến lên từng bước, hắn hung hăng bắt lấy cổ tay Tàn Nguyệt ——

Hung hăng, nắm Tàn Nguyệt đến đau đớn.

Bất quá, cũng chỉ là đau đớn mà thôi, hắn Lạc Tử Thần, khi nào thì để ý cảm giác của người khác?

Cắt lưỡi, cũng chỉ là một câu mà thôi!

Móc mắt, cũng chỉ là hứng thú nhất thời. . . .

Về phần chặt tay chặt chân, cũng chỉ có thời điểm máu tươi xuất hiện, mới có thể có chút kích thích thần kinh của hắn.

Hắn rất tàn bạo, nhưng bình thường có thể làm cho tàn bạo của hắn thức dậy không nhiều lắm!

Nhưng lúc này, hắn tức giận, giận thật sự!

Hận không thể, vặn gãy cổ tiểu nữ nhân này!

Từ nhỏ đến lớn, đây là nữ nhân đầu tiên làm cho hắn có có xúc động muốn vặn gãy cổ!
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Từ vợ tướng quân trở thành hoàng hậu: lên nhầm kiệu hoa - chương 369 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Từ vợ tướng quân trở thành hoàng hậu: lên nhầm kiệu hoa
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Từ vợ tướng quân trở thành hoàng hậu: lên nhầm kiệu hoa - chương 369. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.228963851929 sec