Từ vợ tướng quân trở thành hoàng hậu: lên nhầm kiệu hoaTừ vợ tướng quân trở thành hoàng hậu: lên nhầm kiệu hoa - chương 362

Chương 362Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 491: Vui mừng có thai 3

Địch lão phu nhân khóc nhìn Địch Mân, Tàn Nguyệt cũng ngẩng đầu, rất hi vọng Địch Mân gọi ra.

“Ta. . . . . .”

Địch Mân mở miệng, hắn đối vớiHàn phi, vốn có tình cảm tốt nói không nên lời. Nhưng gọi nương, trong khoảng thời gian ngắn, cũng khó nói ra. . . .

“Mân nhi, gọi đi. . . . . .”

Địch lão phu nhân sốt ruột, khẩn trương nhìn Địch Mân. Nàng hiểu được nỗi khổ của Vũ Nhi, càng hiểu rõ bất đắc dĩ của nàng.

“Quên đi, Tố Vân, có lẽ Mân Nhi còn chưa quen, chờ hắn quen là được rồi!”

Yêu thương nhìn Địch Mân, Hàn phi ôn hòa nói.

“Mân. . . . . .”

Tàn Nguyệt nhìn Địch Mân, nhìn thấy bất đắc dĩ trong mắt Hàn phi, nàng rất hi vọng, Địch Mân có thể gọi một tiếng.

“Nguyệt Nhi, trên đầu của ngươi còn có vết thương, nay cũng là hai người rồi, không thể mệt, về trước nghỉ ngơi đi!”

Không muốn để cho Vũ Nhi xấu hổ như vậy, Địch lão phu nhân vội nói sang chuyện khác.

“Được. Nguyệt Nhi, đi, chúng ta trở về phòng đi!”

Phòng ở quen thuộc, bố trí quen thuộc, vẫn giống với lúc nàng sắp đi.

Nhưng khác với trước kia, lần này cạnh nàng, có thêm nam nhân nàng yêu.

“Nguyệt Nhi, ngươi rất ngốc. . . . . .”

Nhìn trên đầu Tàn Nguyệt băng bó, Địch Mân khẽ thở dài.

“Ta sợ ngươi hối hận. . . .”

Cho tới bây giờ, nàng không cảm thấy Trúc Thanh là một người xấu, mặc dù đến cuối cùng, nàng chỉ cảm thấy hắn đáng thương, đáng thương mà thôi.

“Nhưng chính ngươi, lại bị thương vì ta. Nguyệt Nhi, ta nói sẽ bảo vệ ngươi, đối với ngươi..”

Tay, nhẹ nhàng phủ trên mặt Tàn Nguyệt, nàng tái nhợt gầy yếu, không nghĩ tới bụng đã có cốt nhục của bọn họ.

“Không có việc gì, chỉ cần ngươi không có việc gì là tốt rồi. . . . . .”

Thật cẩn thận đỡ Tàn Nguyệt nằm dài trên giường, Địch Mân thở dài:

“Ta. . . . Độc dược kia, vẫn là ta tự mình đút cho hắn. . . . . .”

Hắn là hoàng thượng, đột nhiên trong lúc đó, lại là phụ hoàng của hắn, hắn cũng thành hoàng tử cao quý. Điểm này, thật sự ngoài dự liệu của hắn.

“Không thể trách ngươi. Nói sau, hoàng thượng cũng không phải không cứu được. Nói không chừng, hoàng thượng sẽ khôi phục. . . . . .”



Chương 492: Vui mừng có thai 4

Giương mắt nhìn Địch Mân, Tàn Nguyệt thở dài:

“Mân, ngươi hận Thanh thúc không?”

Địch Mân lắc đầu:

“Ta muốn hận hắn, nhưng hận không nổi!”

Hai mươi năm trước, nếu không phải hắn, hắn sớm đã bị Lâm quý phi giết chết. . .

Hai mươi năm sau, nếu không phải hắn, hắn rớt xuống vách núi, cũng không cứu. . .

Rồi sau đó, nếu như không có hắn, hắn cả đời này, vĩnh viễn đều sinh hoạt trong bóng đêm. . . .

Khi trúng độc rắn, nếu không phải hắn, có lẽ hắn cũng không sống nổi. . . . .

Mà mạng Tàn Nguyệt, cũng là hắn cứu . . . . . .

Bọn họ nợ hắn, rất nhiều nhiều nữa….

Mà tất cả này, đơn giản là hắn yêu Hàn phi, yêu nương của hắn.

“Ta cũng vậy, ta hiểu hắn. Mân, đáp ứng ta, chuyện hoàng thượng, Thanh thúc, Hàn phi, để cho bọn họ tự giải quyết, chúng ta là người trẻ tuổi, không nên can thiệp bọn họ, được không?”

Địch Mân không nói gì, hắn vẫn đang do dự, đang nghĩ chuyện này ——

Tâm Thanh thúc đối Hàn phi, làm cho người ta cảm động. Nhưng. . . . . .

“Một người nam nhân, có thể vô oán vô hối bảo vệ một nữ nhân nhiều năm như vậy, đây là không dễ dàng. Mà bọn họ dây dưa nhiều năm như vậy, cũng nên có một quyết định, chúng ta không cần can thiệp bọn họ, tôn trọng lựa chọn của nương nương, được không”

Yêu một người, thực khổ, cũng rất hạnh phúc. Nàng thể nghiệm được, cũng sáng tỏ:

“Mân, yêu là tin tưởng, là mặc dù biết ngươi mất, nhưng trong lòng vẫn khó có thể quên ngươi. Hoàng thượng sau đó, cũng có rất nhiều nữ tử, cũng có mấy hài tử. . . Mân. . .”

Tàn Nguyệt đau xót trong lòng, hoàng thượng hiện tại, chính là Địch Mân về sau.

Nếu hoàng thượng thật sự quyết định đem vị trí truyền cho Địch Mân, nàng về sau, có phải cũng phải cùng rất nhiều nữ nhân, cùng chung một chồng hay không?

“Nguyệt Nhi, nếu ngươi là Hàn phi nương nương, ngươi sẽ lựa chọn như thế nào?”

Địch Mân ngẩng đầu, trong mắt mang theo chua sót nhàn nhạt. Tàn Nguyệt thở dài, Địch Mân, chẳng lẽ đến bây giờ ngươi cũng còn chưa có nhìn ra sao?

“Ta sẽ rời đi, đi theo một nam nhân nhiều tình yêu rất thống khổ, ta tình nguyện, tìm nam nhân thật sâu yêu mình. . . . . .”




Chương 493: Vui mừng có thai 5

Thân thể Địch Mân cứng đờ, bất an gục đầu xuống, hai mắt nhìn chằm chằm vào Tàn Nguyệt:

“Nhưng thái tử yêu ngươi thật sâu, nếu có một ngày, ngươi có thể hay không. . . .”

Tàn Nguyệt vươn tay, nhẹ nhàng che Địch Mân môi, cười khổ nói:

“Ta không giống, ta tin tưởng cảm tình ngươi đối với ta, ta tin tưởng ngươi không phải yêu rất nhiều, trong lòng ngươi chỉ có mình ta!”

“Nguyệt Nhi. . . . . .”

Ôm chặt Tàn Nguyệt, tâm Địch Mân kích động nhảy thình thịch, hai mắt giống như bảo thạch lộng lẫy nhất, sáng lóe lên.

“Mân, đồng ý với ta —— nếu ngươi có nữ nhân khác, để ta tự do!”

Gắt gao rúc vào trong lòng Địch Mân, Tàn Nguyệt run run ôm lấy Địch Mân, nhỏ giọng thỉnh cầu.

“Sẽ không, không có ngày đó ! Ta Địch Mân thề, Địch Mân toàn tâm toàn ý với Tàn Nguyệt, cả đời cũng chỉ có một nữ nhân là Tàn Nguyệt, nếu làm trái lời thề này, trời giáng. . . .”

“Không, Mân, không cần nói. . . Ta tin ngươi, tin ngươi. . .”

Không nghĩ rằng, hắn lại thề độc như vậy, Tàn Nguyệt cuống quít che miệng Địch Mân, không cho hắn nói tiếp.

“Nguyệt Nhi, ngươi để cho ta nói xong. . . . . .”

Địch Mân bất đắc dĩ than thở, Tàn Nguyệt cười khổ nói:

“Nhưng nếu như, hoàng thượng đem vị trí truyền cho ngươi thì sao? Ngươi là hoàng thượng, sẽ có tam cung lục viện . . . . . .”

“Nếu làm hoàng thượng phải có tam cung lục viện…, không lo cũng phải. . . .”

Địch Mân không sao cả cười, tiến đến bên tai Tàn Nguyệt, nhẹ nhàng cắn cắn vành tai khéo léo của Tàn Nguyệt, lẩm bẩm nói:

“So với hoàng thượng, ta càng thích, cùng Nguyệt Nhi của ta, lưu lạc thiên nhai. . .”

Lưu lạc thiên nhai!

Một ước nguyện thật tuyệt, một lý tưởng thật đẹp!

Tàn Nguyệt thở dài, nếu quả thật có thể lưu lạc thiên nhai, sớm xem mặt trời mọc, chiều nghe lá rụng, đêm thưởng trăng sáng, yên lặng nghe côn trùng kêu vang, ngày như vậy, thật là làm cho người ta khao khát.

Nhưng, sẽ có ngày đó sao?

Tàn Nguyệt nhắm mắt lại, hạnh phúc nghe tim đập trầm ổn bên tai, bỗng nhiên nghĩ đến ngày nào đó, thời điểm hội chùa, hòa thượng kỳ quái kia ——

Bình thản đối với người khác mà nói thực dễ dàng, nhưng đối với nàng mà nói, ít nhất phải hai mươi năm sau. . . .
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Từ vợ tướng quân trở thành hoàng hậu: lên nhầm kiệu hoa - chương 362 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Từ vợ tướng quân trở thành hoàng hậu: lên nhầm kiệu hoa
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Từ vợ tướng quân trở thành hoàng hậu: lên nhầm kiệu hoa - chương 362. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.266027212143 sec