Từ vợ tướng quân trở thành hoàng hậu: lên nhầm kiệu hoaTừ vợ tướng quân trở thành hoàng hậu: lên nhầm kiệu hoa - chương 355

Chương 355Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 471: Chân tướng 8

Máu, vẫn chảy, Tàn Nguyệt cảm thấy, vốn không nhiều khí lực lắm, lúc này biến mất nhanh hơn.

“Ta đây liền đi vào. . . . . .”

Nữ tử sốt ruột trong lòng, nhìn cảnh cửa bị khoá, nàng vội vàng chạy ra ngoài. . . .

Một lát sau, kéo tới một người, cửa rốt cục mở ra, người kia cũng đi theo vào, nhìn mặt Tàn Nguyệt đầy máu, vội vàng đi qua, nhanh nhẹn giúp Tàn Nguyệt cầm máu, băng bó. . . .

Bọn họ là sát thủ, trên người mang theo thuốc cầm máu tốt nhất, xử lý vết thương như chuyện thường.

Ngọc Nhi ôm lấy Tàn Nguyệt, vội hỏi:

“Tàn Nguyệt, sao ngươi lại ở chỗ này? Địch Mân đâu? Không phải ngươi ở cùng một chỗ với Địch Mân sao?”

Tàn Nguyệt suy yếu giương mắt, nhìn nữ tử như mộng ảo này, thê thảm cười:

“Mê hương. . . . . .”

Sát thủ hiểu, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc.

“Ngươi có thuốc giải không? Cho ta. . . .”

Sát thủ do dự một chút, Ngọc Nhi không vui mở to mắt, mang theo chân thật đáng tin.

“Phu nhân, cho người!”

Môn chủ đã thông báo, bảo vệ phu nhân thật tốt. Nhưng hắn không biết Tàn Nguyệt, không biết nữ tử này là ai. . .

Nhận viên thuốc, Ngọc Nhi đút vào miệng Tàn Nguyệt, Tàn Nguyệt chậm thở ra, đầu vẫn có chút choáng váng, nhưng trên người đã có chút khí lực.

“Ngươi đi ra ngoài đi. . . . . .”

Thấy Tàn Nguyệt muốn nói lại thôi, Ngọc Nhi sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt kiên định nói.

“Người đi với Thanh thúc?”

Bắt lấy tay Ngọc Nhi, Tàn Nguyệt gấp gáp hỏi.

“Đúng vậy, Thanh ca có việc đi ra ngoài. . . . . .”

Ngọc Nhi đau lòng lau vết máu trên mặt Tàn Nguyệt, thở dài:

“Ngươi cũng không chú ý chút, sao luôn bị thương?”

“Ngọc di, Địch Mân đề cập tới người với ta. Đúng vậy, Thanh thúc là gì của người? Không phải là sư huynh chứ?”

Ngày đó, Địch lão tướng quân nói rõ thúc và Hàn phi là sư huynh muội, Ngọc Nhi, không phải là. . . .

“Hắn là sư huynh của ta, sư huynh hiểu rõ ta nhất. . . .”

“Người là Hàn phi? Hàn phi nương nương, Địch Mân là nhi tử của người, hắn vào cung. . .”

Tàn Nguyệt sốt ruột nhìn nàng.

“Ta là Hàn phi? Con ta?”

Chương 472: Chân tướng 9

Ngọc Nhi bỗng nhiên ngẩn ra, trong đầu, tựa hồ có chuyện gì thoáng qua, nàng vẫn nhớ rõ, có một đứa nhỏ, cả ngày đi bên cạnh nàng gọi mẹ. . .

“Đúng vậy, nương nương, ta phải vào cung! Thanh thúc muốn trả thù hoàng thượng, Địch Mân là nhi tử của người, hắn muốn cho Địch Mân giết phụ hoàng hắn. . . .”

Tàn Nguyệt khẩn trương bắt lấy Hàn phi, hiện tại nàng cũng muốn đi, lập tức tiến cung, nhưng vừa vặn, nàng chú ý, tên sát thủ kia biết mình!

Có hắn ở đây, nàng không có khả năng trốn ra ngoài, nhưng hắn nghe lời Hàn phi…, nàng phải rời khỏi nơi này, lợi thế duy nhất chính là Hàn phi.. .

“Không, không phải, ta không phải. . . . . .”

Hàn phi ôm đầu, trong đầu có rất nhiều rất nhiều hình ảnh hiện lên, nhưng nàng phân không rõ cái nào là thật, cũng không nhớ nổi tất cả !

“Nương nương, Hàn phi nương nương, ta nói đều là sự thật, Địch Mân là nhi tử của người, nhi tử ruột của người. Người và Địch Mân từng ở chung, hắn là cốt nhục của người, người nên cảm nhận được! Nương nương, hoàng thượng là phụ hoàng của Địch Mân, là cha của Địch Mân, nếu Địch Mân thật sự hại chết hoàng thượng, người bảo hắn về sau như thế nào sống tiếp? Bây giờ có lẽ người còn chưa nhớ được hoàn toàn, nhưng Địch Mân không có thời gian, bọn họ đã vào cung, nếu như chậm trễ, thật sự không thể cứu được! Van cầu người, người yêu Địch Mân, ta cũng yêu Địch Mân, chúng ta cũng không hi vọng hắn gặp chuyện không may? Cứu hắn, cứu hắn, ta van cầu người. . . .”

Tàn Nguyệt phịch một tiếng quỳ xuống, Hàn phi ngơ ngác, làm như cái gì cũng không có nghe được.

“Nương nương, van cầu người, cứu nhi tử của người, cứu Địch Mân đi?”

Địch Mân?

Địch Mân, hắn chính là Hạo Nhi?

Nước mắt, bỗng nhiên rơi xuống, Hạo Nhi, Hạo Nhi bé nhỏ, đáng thương của nàng. . .

Nàng không muốn cho Hạo Nhi làm thái tử, nhưng vì cái gì, bọn họ vẫn không chịu buông tha Hạo Nhi?

Hạo Nhi, Địch Mân chính là Hạo Nhi của nàng sao?

Ngạo, vì sao không cứu ta? Vì sao không đến cứu ta?

Tâm, đau như đao cắt, Hàn phi đang nhớ lại tất cả, thời khắc đó bị nàng quên mất thật lâu thật lâu.

Kỳ thật, một chút, căn bản nàng cũng không quên, chỉ là luôn trốn tránh, đè nén bọn họ ở đáy lòng, luôn luôn không muốn nhớ tới. . .

Chương 473: Chân tướng 10

Thân mình, nhẹ nhàng lung lay, Tàn Nguyệt ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy bộ dạng nàng lung lay sắp ngã, Tàn Nguyệt vội vàng đỡ lấy Hàn phi, vội vàng nói:

“Nương nương, người không thể ngã xuống, không thể ngất xỉu. . . . Nếu người ngã, Địch Mân làm sao bây giờ? Con của người làm sao bây giờ?”

Vội vàng ôm Hàn phi, Tàn Nguyệt sợ hãi nàng thật sự cứ như vậy ngất xỉu. Cửa có người coi chừng, một mình nàng không ra được, nhất định sẽ bị người kia bắt.

Địch Mân? Con trai của nàng?

Hàn phi lầm bầm, trong đầu hoàn toàn hiểu rõ, lúc ấy vì cứu Hạo Nhi, Tố Vân đem đứa nhỏ của mình nhét vào trong tay nàng, mà Thanh ca, thì mang theo Tố Vân rời khỏi. . .

Cũng là vì bảo vệ Hạo Nhi, vì bảo hộ Hạo Nhi số khổ!

“Tàn Nguyệt. . . . . .”

“Hàn phi nương nương, ta van cầu người, van cầu người cứu Địch Mân đi!”

Vết máu trên mặt chưa lau khô, nước mắt sớm tràn ra, chảy trên khuôn mặt nhỏ vốn tái nhợt, từng đường từng đường đỏ.

“Được, chúng ta tới hoàng cung!”

Ngạo, ngươi có khỏe không? Nhiều năm như vậy không gặp, ngươi có khỏe không?

“Vâng!”

Tàn Nguyệt cuống quít gật đầu, hai người dìu dắt, đi rất nhanh.

“A. . . . . .”

Cửa, chẳng biết lúc nào đóng lại, hai người dùng sức lôi kéo, nhưng cửa không động chút nào.

“Này. . . . . .”

Hàn phi bất an nhìn Tàn Nguyệt, Tàn Nguyệt suy sụp mặt, tuyệt vọng nói :

“Bị khóa . . . Thanh thúc, quyết tâm muốn cho Địch Mân giết cha. . . .”

Thân mình mềm nhũn, Tàn Nguyệt thiếu chút nữa liền hôn mê bất tỉnh. . .

“Hoàng thượng, ngài cảm giác thế nào?”

Lão hoàng thượng nhìn giống như sắp chết, Lâm quý phi thật cẩn thận hỏi.

“Ái phi, trẫm không sao, không còn nhiều ham muốn!”

Hoàng thượng thở dài, ánh mắt nhìn hướng hoàng hậu, thở dài:

“Mẫn nhi, trẫm thực xin lỗi ngươi. . . . . .”

Trên hội hoa mẫu đơn, nàng giống như một đóa mẫu đơn thanh lịch, hắn vừa gặp đã thích nàng. Chuyện xưa của bọn họ, đã từng là câu chuyện động lòng người nhất trên phố, nhưng phía sau câu chuyện, ngay cả một đứa nhỏ hắn cũng không lưu cho nàng.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Từ vợ tướng quân trở thành hoàng hậu: lên nhầm kiệu hoa - chương 355 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Từ vợ tướng quân trở thành hoàng hậu: lên nhầm kiệu hoa
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Từ vợ tướng quân trở thành hoàng hậu: lên nhầm kiệu hoa - chương 355. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.24537396431 sec