Tú hồnTú hồn - chương 9

Chương 9Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 3.1:

Edit: Lăng Sương

Beta: ngocquynh520

“Hầu hạ bên trẫm lâu như vậy, sao vẫn vụng về thế, ngay cả một bộ y phục cũng cởi không xong……”

Không nhịn được đẩy cung nữ hầu hạ sinh hoạt hàng ngày của mình sang một bên, dáng vẻ của Hoàng Phủ Tuyệt mỏi mệt ngồi trên long sàng, trên khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra biểu tình phiền chán.

Cung nữ sợ tới mức “Bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, toàn thân run run, miệng không ngừng nói, lặp đi lập lại, “Nô tỳ đáng chết…..”

Sắc trời đã tối, hắn vốn ở ngự thư phòng xem tấu chương mà tâm tư bồn chồn thấp thỏm, sau khi uống một bát canh lại có chút buồn ngủ, định quay về tẩm cung, ai ngờ lại bị cung nữ tay chân vụng về làm cho cơn tức lớn dần lên.

Nhớ ngày đó, tất cả mọi sinh hoạt hàng ngày trong cuộc sống của hắn đều do Nạp Lan Trinh Trinh một mình lo, bất kể là chải đầu, thay quần áo hay là uống trà dùng bữa, nàng đều có thể hầu hạ khiến hắn thư thư phục phục (thoải mái).

Cho dù đã nhiều năm như vậy, cung nữ hầu hạ bên người đã đổi mấy lần, rốt cuộc hắn vẫn không thể tìm được loại cảm giác thân thiết như ngày xưa.

Có lẽ…. để cho hắn hoài niệm, cho tới bây giờ cũng chỉ là người kia mà thôi……

Không kiên nhẫn, phất tay với cung nữ đang quỳ trên mặt đất không ngừng tạ tội, sau khi lệnh nàng ra ngoài, hắn nhịn không được mà cười khổ, vì sự si tình ngu xuẩn của bản thân mà cảm thấy vô cùng đáng buồn.

Cung nữ hầu hạ bên người không có sai, sai chính là tim của hắn. Là hắn rơi vào tay giặc rồi, không thể thoát được, cho dù rất không cam lòng, nhưng thời gian đã qua cũng không thể trở về nữa.

Luôn miệng nói hận, kỳ thật chỉ có chính hắn mới biết, nếu không phải yêu quá sâu đậm, làm sao lại sinh hận trong lòng?

Sau đó hắn nằm ở trên giường, lăn qua lộn lại vẫn không thể đi vào giấc ngủ, trong đầu là những đoạn hồi ức rất hỗn độn, chốc lát là hình ảnh rất nhiều năm trước cùng nàng ở chung hạnh phúc vui vẻ, trong chốc lát lại biến thành một mảng lộn xộn hoảng loạn, là cảnh lúc Hoàng Phủ Kỳ cùng đại thần mưu đồ tạo phản cấu kết với nhau…….

Bỗng dưng, khuôn mặt bình thường không có gì đặc sắc của Nhan Nhược Tranh lại hiện ra trước mặt, đồng thời bên ngoài cung truyền đến tiếng kẻng báo giờ dậu (5 -7h chiều) đã đến.

Keng!

Hắn nhanh chóng ngồi dậy, miệng gọi lão thái giám canh giữ ngoài cửa.

Không lâu sau, Liễu Thuận có chút buồn ngủ trong mắt chạy từ từ vào: “Hoàng thượng có gì sai bảo?”

“Đi Toả thu cung, tuyên Nhan Nhược Tranh tới kiến giá.”

Liễu Thuận vừa nghe xong, trên mặt vẻ mù mịt thoáng qua lại hiện lên phấn chấn không dễ phát hiện, hắn lĩnh chỉ, lập tức xoay người phục mệnh mà đi.

Sau khi hạ lệnh xong, Hoàng Phủ Tuyệt có chút hối hận. Hắn chỉ là vừa lúc động tình mới tuyên nàng kiến giá, trên thực tế, ngay bản thân hắn cũng không rõ, tại sao lại có hứng thú với nữ tử có bề ngoài bình thường kia?

Chẳng lẽ, chỉ vì nàng trong lúc lơ đãng nói ra chuyện hắn dị ứng với hoa lan?

Tuy rằng ngày đó hắn không truy hỏi đến cùng, nhưng trong mơ hồ, hắn phát hiện mình nhìn thấy bóng dáng Nạp Lan Trinh Trinh từ người Nhan Nhược Tranh này
Là do hắn quá tưởng niệm, mới có thể sinh ra ảo giác sao?

Trong chốc lát, Liễu Thuận thở dốc vội vàng chạy về, hắn nhìn phía sau Liễu Thuận, lại không thấy bóng dáng Nhan Nhược Tranh đâu.

Lau mồ hôi trên trán, Liễu Thuận đứng lại mới nói: “Hồi bẩm hoàng thượng, Nhan cô nương vì thân thể không khoẻ, tạm thời không tiện đến kiến giá.”

Bởi vì hoàng thượng chưa sắc phong Nhan Nhược Tranh một danh phận chính thức, cho nên hắn chỉ có thể gọi nàng là “cô nương”.

“Thân thể lại không khoẻ?” Lời nói của Hoàng Phủ Tuyệt mang theo nghi ngờ. Trong lòng vốn chờ mong, nghe được đáp án như vậy lộ ra vài phần thất vọng.

Khuôn mặt tuấn tú lập tức tràn ngập một tầng u ám, “Nàng cũng thật biết khiêu chiến tính nhẫn nại của trẫm. Hơn một lần, trẫm triệu nàng thị tẩm, đã muốn cho nàng mặt mũi nhưng nàng chẳng những không quý trọng mà còn dám cả gan cự tuyệt trẫm, lần này lại dùng chiêu thức cũ…. Chẳng lẽ nàng nghĩ muốn dùng lạt mềm buộc chặt (vờ thả để nắm chặt) lừa trẫm để tuỳ thời hầu sao?”

Lúc nói chuyện, cơn tức của hắn cũng tăng lên.

Không để ý tới Liễu Thuận đang muốn giải thích, hắn tuỳ tay nắm lấy một bộ y phục mặc hàng ngày lên người, đứng dậy đi ra ngoài cung, “Trẫm thật muốn nhìn một chút, Nhan Nhược Tranh này đến tột cùng có bản lãnh gì, dám liên tục đùa giỡn trẫm…..”

Tuy nói lời như vậy nhưng khi Hoàng Phủ Tuyệt bước chân đến cửa Toả Thu cung, nghe được bên trong truyền ra một trận ho khan kịch liệt, vốn định gây sư vấn tội nhưng trong nháy mắt biến mất, thay vào đó là lòng tràn đầy lo lắng, khiến cho hắn không khỏi bước nhanh hơn.

Đẩy cửa phòng ra, hắn nhìn nữ nhân ngồi trên giường, dưới ánh nến sắc mặt cực kỳ tiều tuỵ, mà tiểu cung nữ vừa thấy hắn liền bị doạ chết khiếp, vội vàng đi lấy nước ấm cho nàng rửa mặt.

Hắn cả kinh. Nàng…. quả thật bệnh rất nặng sao?

Hoàng Phủ Tuyệt nhanh chóng đi đến bên giường, không để ý tiểu cung nữ kinh ngạc hô nhỏ, đi thẳng đến trước mặt Nhan Nhược Tranh, đáy mắt lộ vẻ sầu lo, “Làm sao vô duyên vô cớ lại bị bệnh?” Tiếp theo mâu ưng chợt tắt, hung tợn trừng mắt nhìn tiểu cung nữ, “Chủ tử ngươi bệnh nghiêm trọng như vậy, vì sao không đi mời thái y đến xem?”

Vân nhi đáng thương sợ tới mức quỳ rạp xuống đất, không biết nên trả lời vấn đề của hoàng thượng như thế nào.

Nhan Nhược Tranh suy yếu tựa vào thành giường, cố gắng muốn xuống giường hành lễ, lại bị Hoàng Phủ Tuyệt đưa tay ra cản lại, “Bị bệnh như vậy rồi, còn không nằm xuống để thái y xem bệnh cho …..”

“Hoàng thượng, trong cung có quy tắc, Thái y sẽ không đến Lệ Viên xem bệnh.” Vân nhi cuối cùng cũng tìm được tiếng nói, cả gan nhỏ giọng giải thích:“Các chủ tử trong Lệ Viên sinh bệnh, đều phái cung nữ hầu hạ bên người đi thái y viện lĩnh thuốc, hiện tại thời gian đã muộn, thái y viện chắc đã đóng cửa rồi, cho dù muốn lĩnh thuốc, cũng phải chờ sáng sớm mai mới có….”

Vừa nghe lời này, Hoàng Phủ Tuyệt nhất thời phát cáu: “Đây là cái quy củ chó má gì?” Hắn cực kỳ giận dữ, ra lệnh cho Liễu Thuận luôn đi theo mình: “Còn không mau gọi Trần thái y đến cho trẫm.”

“Vâng”, hắn lập tức lên tiếng, liền vội vàng chạy đi.

Rất nhanh, Trần thái y liền tới, trong lòng ông tuy rằng rất kinh ngạc vì sao hoàng thượng lại xuất hiện ở nơi này, nhưng nhìn nữ tử nằm trên giường kia, sắc mặt thật sự cực kỳ kém, lại nghe hoàng thượng muốn ông nhanh chóng chẩn bệnh không cần hành lễ, bỏ qua vấn an, mang theo hòm thuốc cẩn thận đi đến trước giường bắt mạch cho nàng.

Qua một lúc lâu sau, chỉ thấy Trần thái y nhíu mày.

Hoàng Phủ Tuyệt thấy vẻ mặt hắn trầm trọng, không khỏi lo lắng hỏi: “Bệnh của nàng rất nghiêm trọng sao?”

“Hồi hoàng thượng, mạch tượng của nàng không ổn định, hơi thở suy yếu, đây là hiện tượng của khí huyết không đủ.”

Trong lúc Trần thái y nói chuyện, Nhan Nhược Tranh ho khan vài tiếng, Hoàng Phủ Tuyệt liền đưa cho nàng một cái khăn lụa, thấy nàng ho một trận, trên khăn lụa màu trắng lại bị nhiễm vài phần tơ máu đỏ sẫm.

Nhan Nhược Tranh thấy mắt hắn lộ ra kinh ngạc, nhỏ giọng giải thích:“Thể chất của nô tì rất đặc thù, mỗi khi đến mùa xuân, thân thể đều bị giày vò một thời gian, dưỡng mấy ngày sẽ không sao….” Nói xong, nàng vội vàng đem khăn nhuốm máu cất đi.

Ánh mắt Trần thái y phức tạp, đang muốn mở miệng, lại bị Nhan Nhược Tranh dùng ánh mắt ngăn cản, đành phải đem lời muốn nói nuốt xuống.

Ông không rõ lắm tại sao hoàng thượng lại để ý vị nữ tử trong Lệ Viên này như thế nhưng ở trong cung nhiều năm, ông sớm hiểu rõ, việc nhà đế vương nhiều lời nhiều sai, không nói không sai.

Vị Nhan cô nương này tình trạng thân thể kém đến cực điểm, ho ra máu chính là điềm báo “đèn cạn dầu” nhưng nếu nàng không chịu cho ông nói ra tình trạng thực tế, ông tất nhiên không dám nói thêm nửa câu.

Ghi mấy thang thuốc, lại dặn dò nàng trong lúc dưỡng bệnh phải uống thuốc sau khi ăn, chờ hoàng thượng gật đầu, Trần thái y mới xách hòm thuốc nhỏ rời đi.

Lệnh cho Vân nhi đi sắc thuốc và đun thêm chút nước ấm, Hoàng Phủ Tuyệt tận mắt thấy Nhan Nhược Tranh uống xong chén thuốc, mới thả lỏng tâm tình, cho Vân nhi cùng Liễu Thuận lui xuống.

Trải qua một hồi như vậy, hắn đã buồn ngủ, ngồi bên giường, nương theo ánh nến lay động đánh giá dung nhan tái nhợt của nàng, lời nói không nhịn được có vài phần trách cứ: “Ngươi bệnh nặng như vậy, sao không sớm nói cho trẫm biết?”

“Lúc nô tì nói với hoàng thượng thân thể mình không khoẻ, ngài không phải đã khiển trách nô tì không biết tốt xấu sao?”

Nhớ tới chuyện lần trước, sắc mặt hắn không khỏi có chút áy náy. Lúc ấy hắn đang tức giận, nghĩ đến nàng cố ý đối nghịch với mình, tất nhiên lời của nàng nghe không lọt tai.

Phóng tầm mắt nhìn lại, nữ nhân hậu cung vô số, ngoại trừ Nạp Lan Trinh Trinh trước kia hắn yêu đến chết đi sống lại, hắn chưa từng bận tâm với một nữ tử nào như vậy.

Đích thân thấy khuôn mặt ốm yếu xanh xao của nàng, bộ dáng tiều tuỵ suy yếu thì trong lòng hắn sinh ra lo lắng, vượt ra khỏi dự liệu của bản thân.

“Ai.” Một tiếng thở dài từ trong miệng phun ra, hắn nhìn nàng tựa vào giường, khẽ nói: “Nếu ngươi chịu dùng nhiều tâm tư đến lấy lòng trẫm, nói không chừng trẫm thật sự sẽ cho ngươi một danh phận tôn quý, thưởng cho ngươi một toà cung điện xa hoa.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 9 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 9. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.219244003296 sec