Tú hồnTú hồn - chương 8

Chương 8Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
color=#000000]Chương 2.3

Edit: ngocquynh520

Tuy rằng đã từng nghe lời giống vậy vô số lần, Hoàng Phủ Tuyệt vẫn canh cánh trong lòng với chuyện lạ này.

“Hoàng thượng, sự tình đã qua nhiều năm như vậy, ngài cần gì phải gây khó dễ cho long thể mình? Đêm đã khuya, sáng sớm ngày mai ngài còn phải vào triều...”

Hoàng Phủ Tuyệt đưa lưng về phía Liễu Thuận không nói nữa, hắn si mê nhìn bức họa trên tường, không biết qua bao lâu mới khàn khàn nói: “Thần thái của nàng không ai bằng, cho dù nàng từng phản bội trẫm nhưng trẫm vẫn không quên được tất cả kỷ niệm tốt đẹp nàng lưu lại, tựa như độc dược, phần trí nhớ kia đã phủ ướt sũng linh hồn trẫm...”

Liễu Thuận im lặng, không phản bác được.

Bốn năm qua đi, khúc mắc của hoàng thượng vẫn không giải thoát được.

Nếu người nọ biết hoàng thượng vì nàng tra tấn chính mình như thế, không biết sẽ có cảm tưởng gì...

***

Hoàng Phủ Tuyệt không nghĩ tới mình lại bước vào Khóa Thu cung.

Đánh chết hắn cũng không muốn thừa nhận, từ lần trước tức giận rời đi, hắn đều cảm thấy bất an khó hiểu, nhắm mắt lại trừ bỏ thấy gương mặt tuyệt lệ của Nạp Lan Trinh Trinh, trong đầu còn có thêm gương mặt bình thường không có gì đặc sắc của Nhan Nhược Tranh.

Hắn từng nghĩ khuyên giải an ủi mình, thỉnh thoảng nhớ tới nữ nhân không biết tốt xấu này, đại khái bởi vì ngoài Nạp Lan Trinh Trinh, nàng là nữ tử thứ hai dám can đảm hướng quyền uy của mình khiêu chiến, cho nên hắn mới không gạt nàng sang một bên được.

Nhưng lâu ngày, cho dù hắn cố ý không thèm nghĩ đến nhân vật như thế nữa, lại phát hiện gương mặt bình thường này vẫn bất ngờ xuất hiện trong đầu hắn.

Sau khi từ chối suốt một tháng, cuối cùng hắn thật không cốt khí tùy tiện ngụy trang đi dạo, phân phó thái giám cả ngày đi theo phía sau hắn, một người sáng ngời đến trước cửa Khoá Thu cung.

Thành thật mà nói, Khoá Thu cung này sở dĩ xưng là “Cung” là vì nó xây ở trong thâm cung, tòa nhà như vậy nếu ở bên ngoài cung, thì tám phần là ngay cả giống như phủ viên ngoại cũng không bằng.

Hắn còn chưa có bước vào sân, liền nghe được giọng nói non nớt của Hoàng Phủ Ngọc.

“Muốn chuẩn bị cho nó một cái chăn bông nhỏ nữa hay không?”

“Không cần. Sắp đến mùa hè rồi, cẩu cẩu cũng sợ nóng.”

“Vậy thì chờ khi trời lạnh thêm vài cái chăn bông nữa là được...”

Tường viện của Khoá Thu cung thật thấp, hai cánh cửa lớn mở rộng ra, vì vậy Hoàng Phủ Tuyệt nhìn thấy rõ ràng nhi tử mỗi lần thấy mình liền lẩn mất thật xa trong viện, nay lại vẻ mặt tươi cười ôm một con chó nhỏ lông trắng, ngồi xổm người trước cái ổ chó mới đắp kín không bao lâu xem như vật quý.

“Ngọc nhi thích con chó nhỏ xấu nương tặng cho con không?” Nhan Nhược Tranh ở bên ôn nhu cười hỏi.

Hoàng Phủ Ngọc cười gật đầu, tay nhỏ bé nhẹ nhàng vuốt lông trắng mềm của con chó.

“Như vậy, Ngọc nhi còn nhớ rõ những đạo lý xấu nương dạy con không?”

Cậu nháy mắt to, nghiêm túc nói: “Xấu nương nói, vô luận người đối với người thân hay là đối với Thiên Tử dân chúng đều phải có một tấm lòng nhân hậu, bởi vì chỉ có như vậy mới có thể lấy đức trị thiên hạ.”

Nhan Nhược Tranh âu yếm khẽ vuốt tóc của cậu, ngữ điệu thập phần dịu dàng: “Cho nên sau khi Ngọc nhi lớn lên, nhất định phải làm một minh quân tạo phúc cho dân chúng, không thẹn với trời xanh.”

Hoàng Phủ Ngọc tuy còn ở tuổi ngây thơ nhưng bởi vì sinh ra trong nhà đế vương nên trưởng thành sớm. Cậu hiểu được sứ mệnh của mình nặng hơn so với đứa nhỏ nhà dân chúng tầm thường, tuy rằng không mơ ước ngôi vị hoàng đế nhưng biết rõ chỉ có tay cầm quyền thiên hạ, mới có thể bảo vệ tính mạng của mình và người quan trọng nhất.

Cậu cũng hiểu địa vị của xấu nương trong cung không cao, ngay cả cung nữ cũng dám kiêu ngạo khi dễ nữ nhân trong Lệ viên. Cho nên từ thật lâu trước đây, cậu đã âm thầm lập chí nguyện to lớn, một ngày kia nhất định phải trèo lên ngôi vua, để bảo vệ xấu nương không bị người ngoài khi dễ.

Hiện tại, mỗi ngày cậu vui vẻ nhất, ngoại trừ có thể thường thường ăn đồ ăn xấu nương nấu cho cậu, còn có thể nghe được đạo lý làm người mà người giảng giải.

Cậu nhịn không được vươn tay nhỏ bé, kéo kéo ống tay áo rộng thùng thình của nàng: “Xấu nương, người giảng chút học vấn kia, so với Thái Phó nói dễ nghe hơn nhiều lắm.”

Hoàng Phủ Tuyệt bên cạnh nghe xong, trong lòng tuy rằng cũng thừa nhận đạo lý mà Nhan Nhược Tranh dạy cho nhi tử là rất tốt, nhưng nhìn đến nhi tử ỷ lại cũng bội phục nữ nhân không biết tốt xấu này như thế, khiến cho hắn cảm giác thật không vui.

“Đường đường là thái tử một quốc gia cư nhiên không để ý thân phận chạy đến loại địa phương này nuôi chó còn làm ổ chó, quả thực nhục mạ phong phạm của hoàng gia ta.” Hắn tiến dần từng bước, mở miệng là một trận quở trách.

Quả nhiên, sự xuất hiện của hắn cũng không có gây cho bọn họ kinh hỉ gì, ngược lại khiến hai người cơ bản nói đùa nhẹ nhàng nhất thời cảnh giác.

Hoàng Phủ Ngọc không rõ, nữ nhân xinh đẹp trong hậu cung của phụ hoàng nhiều như cá diếc qua sông, vì sao lại đi đến nơi đây?

Tuy rằng trong lòng rất không tình nguyện nhưng đối phương dù sao cũng là cha của mình, còn là đương kim hoàng thượng, cậu đành phải quy củ làm đại lễ quân thần, thu lại nụ cười trên mặt.

Hoàng Phủ Tuyệt khôn khéo cỡ nào, tự nhiên không có bỏ qua biểu tình kháng cự trên mặt con, đáy lòng không khỏi dâng lên một sự tức giận, lời nói ra khỏi miệng cũng mang theo ba phần tức giận.

“Đường đường là thái tử cư nhiên vây quanh một súc sinh, ngươi không cảm thấy mất mặt, trẫm cũng cảm thấy thay ngươi.”

Không chờ Hoàng Phủ Ngọc trả lời, Nhan Nhược Tranh liền cười như không cười trả lời trước. “Thái tử tuổi còn quá nhỏ, đúng thời điểm bắt chước đạo lý đời người. Mà nuôi chó nhỏ và tự mình làm ổ chó, đều có thể bồi dưỡng tình yêu cùng tính nhẫn nại của hắn.”

“Đúng vậy a, phụ hoàng, nhi thần thực thích con chó nhỏ này, nó thực đáng yêu.” Hoàng Phủ Ngọc ôm chó nhỏ giọng xen vào, cậu không hy vọng xấu nương vì mình mà lọt vào nghi ngờ của phụ hoàng.

Nhưng sự bênh vực của cậu rất nhanh liền bị phụ hoàng trả lại bằng một cái nhìn chằm chằm sắc bén, hắn rụt vai lại, đáy lòng mặc dù không phục nhưng cũng không dám nói thêm gì nữa.

Phụ hoàng này, chẳng những bá đạo kiêu ngạo không phân rõ phải trái, lại thực chán ghét cậu, từ sau khi có nhận thức này, hắn không thể không ngoan ngoãn im lặng, để tránh bị trừng phạt.

Nhan Nhược Tranh nhìn hai phụ tử, nhịn không được cười nói: “Một người ngay cả nhi tử mình thấy cũng phải e ngại, đủ để chứng minh hắn là người hung ác.”

Ánh mắt Hoàng Phủ Tuyệt buồn rười rượi nhìn chằm chằm nàng: “Ngươi là nữ nhân đầu tiên trên đời này dám nói trẫm hung ác.”

Nàng không cần nhún nhún vai:“Người khác không nói, không có nghĩa đây không phải sự thật, có nhiều người sợ rơi đầu lo lắng làm tức giận mặt rồng, tự nhiên là cái gì dễ nghe thì nói cái gì.”

Ánh mắt nghịch ngợm của nàng, thái độ đùa giỡn, cùng nữ nhân trong trí nhớ khiến hắn vừa yêu vừa hận kia hoàn toàn trùng lặp, trong nháy mắt như vậy, hắn cơ hồ nghĩ đến đang đứng ở trước mắt mình, chính là Nạp Lan Trinh Trinh mà hắn tưởng niệm suốt bốn năm.

Nhưng hắn giật mình một cái lập tức hoàn hồn, cười thầm mình người si nói mộng.

“Ngươi không sợ trẫm chém đầu của ngươi?” Mặc dù đáy lòng đang nhớ thương vô hạn, nhưng lời hắn nói ra khỏi miệng vẫn mang theo vài phần uy hiếp vừa thật vừa giả.

“Xấu nương là người tốt, phụ hoàng người không được chém đầu xấu nương.” Hoàng Phủ Ngọc nghe xong cả kinh, thân thể nho nhỏ vượt qua che ở trước người Nhan Nhược Tranh rất có ý tứ hàm xúc nếu phụ hoàng cậu thật hạ lệnh chém người, cậu muốn lấy cái chết chống cự, bảo vệ người.

Bị tiểu tử kia náo loạn như vậy, sầu muộn đọng lại ở đáy lòng Hoàng Phủ Tuyệt nhiều ngày lập tức tan thành mây khói, không thấy bóng dáng. Lúc này giống như cảm giác ấm áp khi cùng người thân nói giỡn vui đùa ầm ĩ, khiến hắn không khỏi nhớ lại.

Thật lâu trước đây thật lâu, bầu không khí như vậy cũng từng xuất hiện ở trong điện thái tử...

Xem ra, Nhan Nhược Tranh này thật sự rất bản lĩnh chẳng những có thể dễ dàng chi phối hỉ nộ ái ố của hắn, còn có thể thỉnh thoảng gợi lên hồi ức quá khứ của hắn, khiến cho hắn hoài niệm.

Giả vờ vẫn còn tức giận, hắn trừng mắt nhìn nhi tử một cái, ngạo mạn hạ lệnh với nữ nhân bên cạnh,: “Trẫm muốn uống trà do ngươi pha, còn không mau hầu hạ.”

Nhan Nhược Tranh thấy thế không khỏi lắc đầu cười nhạt. Người này hoàn toàn đã quên chính mình không lâu trước còn từng ở trước mặt người ta nói nhưng lời độc ác, rủa người ta cô độc cả đời ở trong tiểu viện này…

Cho dù qua nhiều năm như vậy, làm hoàng đế, tính tình của hắn vẫn không có đổii, vẫn là duy ngã độc tôn như vậy.

Đang nghĩ tới, nàng chỉ thấy Hoàng Phủ Tuyệt đi vào bên trong, đột nhiên nghĩ tới điều gì, sắc mặt nàng biến đổi, đuổi theo kéo lại cánh tay hắn, “Hoàng thượng, trong phòng có chút dơ dáy bẩn thỉu, xin đợi nô tì dọn dẹp một chút rồi hãy vào...”

Khoảng cách của hai người đột nhiên gần hơn, Hoàng Phủ Tuyệt bị lo lắng biểu lộ ở đáy mắt nàng mê hoăc, hắn chuyển ánh mắt xuống, nhìn tay nàng chộp vào ống tay áo mình.

Nhan Nhược Tranh giật mình bản thân luống cuống, ngượng ngùng thu tay lại, sắc mặt ửng hồng, “Nô tì... nô tì thất lễ...”

“Hay là trong phòng có cái gì ám muội?” Hắn thuận miệng trêu chọc, lại bị bộ dạng đỏ mặt của nàng hấp dẫn. Nữ tử bề ngoài bình thường này, cẩn thận đánh giá lại cũng có vài phần thú vị.

Thấy nàng không nói một câu, Hoàng Phủ Tuyệt tò mò vươn tay đẩy cửa phòng ra, chân sắp bước vào.

Nhan Nhược Tranh lập tức thất thanh kêu lên: “Trong phòng có hoa lan, hoàng thượng gặp sẽ dị ứng...”

Chân dài bước ra vội thu trở về, trên mặt Hoàng Phủ Tuyệt trừ nỗi kinh ngạc ra, thì vẫn là rất nhiều kinh ngạc.

Trên đời này biết hắn dị ứng với hoa lan, ngoại trừ phụ hoàng đã mất của hắn, cũng chỉ có nữ nhân hắn từng yêu nhất, Nạp Lan Trinh Trinh.

Hắn nghi hoặc nhìn hướng cửa phòng bị đẩy ra, bên cạnh cửa sổ quả thực bày hai chậu hoa lan.

Sắc mặt hắn biến hóa, mày nhướng lên, “Sao ngươi biết trẫm dị ứng với hoa lan?”

Nuốt nuốt nước miếng, nàng đón nhận ánh mắt dò hỏi của hắn, nhỏ giọng giải thích: “Trên sách có ghi lại, người có thể chất đặc thù sẽ đối với phấn hoa lan sinh ra dị ứng.”

“Như vậy...” Vẻ mặt hắn nghiêm nghị níu cổ tay nàng, “Làm sao ngươi xác định như thế, trẫm vừa vặn thuộc một trong những người thể chất đặc thù này?”

Đối mặt với ánh mắt đang ép hỏi của hắn, Nhan Nhược Tranh chỉ có thể dũng cảm giải thích, “Nô tì...đoán.” [/color]
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 8 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 8. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.215003967285 sec