Tú hồnTú hồn - chương 7

Chương 7Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 2.2

Edit: ngocquynh520

Hoàng Phủ Tuyệt nhanh chóng lấy lại tâm tư, giống như không chút để ý hỏi: “Thái tử thường xuyên đến đây kể khổ với người?”

Nhan Nhược Tranh không nghĩ tới đề tài của hắn xoay chuyển nhanh như vậy, nhất thời phản ứng không kịp, nghĩ đến đương kim thái tử Hoàng Phủ Ngọc, trên mặt nàng lơ đãng hiện lên một chút thần sắc phức tạp.

Nhưng nàng rất nhanh khôi phục tâm trạng, không hề sợ hãi nhìn thẳng vào mắt hắn, nhẹ nhàng gõ đầu: “Lúc thái tử không vội đi học, thì sẽ đến nơi này ngồi một lát.” Trên thực tế, khi không có người bên ngoài ở đây, hai người ở chung quả thực giống như mẫu tử chân chính.

“Nhưng ngươi thật ra rất thông minh, biết lợi dụng thái tử để tìm cơ hội tiếp cận trẫm.”

Lời này không phải là ý của Hoàng Phủ Tuyệt, nhưng vết sẹo trong lòng vì sự xuất hiện của nàng mà ẩn ẩn đau, khiến hắn không khỏi giận lây sang nàng, lên tiếng đả thương người.

Lời này của hắn vừa nói ra, chẳng những Nhan Nhược Tranh biến sắc, ngay cả Liễu Thuận hầu hạ nhiều năm bên người cũng nhíu mày.

“Hoàng thượng chẳng lẽ lầm cái gì?” Ngay lúc Hoàng Phủ Tuyệt nghĩ rằng nàng sẽ cực lực biện minh cho mình, thì Nhan Nhược Tranh chỉ là mở một nụ cười khẽ đạm bạc trào phúng, lạnh giọng mở miệng, “Hoàng thượng cho dù muốn vũ nhục trí tuệ của nô tì, cũng không cần dùng loại phương pháp này, cả tòa hoàng cung mọi người đều biết thái tử cũng không được hoàng thượng yêu thích, mà ai cũng hiểu được, việc lợi dụng thái tử để lấy lợi ích cho bản thân, thật sự là hành vi ngu xuẩn nhất.” Nàng mỉm cười, đáy mắt lại tràn đầy ý lạnh.

Bị thái độ lạnh nhạt trào phúng của nàng chọc giận, tay cầm ly trà tử sa của Hoàng Phủ Tuyệt không tự giác dùng sức. “Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không?”

Thái độ Nhan Nhược Tranh vẫn cung kính, mỉm cười cúi người, dịu dàng đáp: “Là đương kim Thánh thượng tay cầm quyền cao thiên hạ, trên vạn người.”

“Vậy ngươi cũng biết hai chữ ‘hoàng đế’ đại biểu cho cái gì?”

“Ở hậu cung, là vị hôn phu của chúng nữ ; trên triều đình là quân vương của chúng thần; dưới trời là đại biểu đứng đầu một quốc gia của lê dân bách tính.”

“Vậy trong mắt ngươi thì sao?” Hắn bỗng nhiên đứng dậy, cúi đầu, tới gần nàng lùn hơn mình cả một cái đầu.

Khoảng cách gần như thế, khiến cho hắn thấy rõ biểu tình trên mặt nàng, hắn cố gắng tìm kiếm sợ hãi, nhưng lại thấy nàng to gan nhìn thẳng mình.

“Hoàng thượng muốn nô tì nghĩ đến như thế nào?”

Hắn hừ cười một tiếng, “Từ lúc ngươi vào cung đến bây giờ, bị trẫm lạnh nhạt ròng rã suốt bốn năm. Đối với nữ nhân mà nói, có thể giành được yêu mến của trẫm là vinh hạnh cả đời, nếu ngươi muốn trẫm sủng ái, sao không thử khúm núm một chút xem?” Hắn nhịn không được vươn tay, nâng cằm của nàng lên: “Có lẽ ngươi van cầu trẫm, nói không chừng trẫm nhất thời tâm tình tốt, sẽ triệu ngươi thị tẩm.”

Hắn chỉ là muốn dùng phương thức này để đạt được mục đích là vũ nhục nàng, dù sao trong thiên hạ nữ nhân dám không sợ quyền uy đế vương như thế, trừ bỏ nàng, hắn thật đúng là không phát hiện người thứ hai.

“Sợ rằng làm Hoàng thượng phải thất vọng rồi, bởi vì thân mình nô tì không tốt, cho dù hoàng thượng muốn triệu nô tì thị tẩm, chỉ sợ cũng lực bất tòng tâm.” Nàng bình tĩnh trả lời hắn một cách uyển chuyển.

Khuôn mặt tuấn tú của Hoàng Phủ Tuyệt vì nàng khiêu khích mà chìm xuống, lực đạo nắm cằm nàng cũng gia tăng vài phần.

Nàng không sợ chết nhìn thẳng vào mắt hắn, mặt mỉm cười rồi nói tiếp: “Hay là phi tử trong hậu cung của hoàng thượng đều là làm dáng bày biện?”

“Ngươi nữ nhân không biết suy xét này! Nếu như vậy, ngươi hãy ở lại nơi quỷ quái này sống cô độc nốt quãng đời còn lại đi.” Nói xong hắn vung tay áo, bước chân phẫn nộ rời khỏi nơi này.

Liễu Thuận vẻ mặt lo lắng nhìn Nhan Nhược Tranh lắc lắc đầu, “Đó là một cơ hội thật tốt, sao ngươi cứ như vậy mà để vụt mất?”

“Nếu hắn nhất định phải dùng phương thức nhục nhã tiếp cận ta, cơ hội như vậy, ta tình nguyện không cần.” Nàng trả lời, trên mặt lộ nét kiêu căng không cho người khác xâm phạm.

Liễu Thuận còn muốn nói tiếp cái gì, cuối cùng lại chỉ thở dài, vội vàng đuổi theo hoàng thượng.

Một lúc lâu sau khi bọn họ rời đi, tay Nhan Nhược Tranh mới che ngực, phát ra một trận ho khan kịch liệt. Một ngụm máu tươi nhuộm đỏ khăn lụa trắng noãn thì nàng lộ ra nụ cười khổ bất đắc dĩ.

Hoàng Phủ Tuyệt, nếu chờ đợi suốt bốn năm để nhìn thấy chàng như vậy, thì đời này kiếp này, ta tình nguyện vĩnh viễn sẽ không gặp lại chàng.

***

Gần đây tâm tình Hoàng Phủ Tuyệt thật không tốt.

Khi dùng bữa, hắn sẽ soi mói tay nghề đầu bếp.

Khi vào triều, hắn sẽ mắng chửi đại thần vô năng.

Ngay cả cung nữ không cẩn thận đánh vỡ một cái chén ngọc quấy nhiễu mộng đẹp của hắn, cũng bị hắn phạt hai mươi trượng.

Cho nên, gần đây trong cung không người nào không cố giảm bớt thời gian xuất hiện ở trước mặt hoàng đế, ngay cả tiểu thái tử Hoàng Phủ Ngọc nghe được tiếng đồn, cũng chăm chỉ nghe Thái Phó giảng bài, không gây ra nhiễu loạn gì dù nhỏ nhoi nhất.

Tối nay, trăng bạc bên ngoài bầu trời treo trên cao, gió nhẹ khẽ đưa, Hoàng Phủ Tuyệt lại lăn qua lộn lại, lăn lộn khó ngủ.

Hắn đơn giản xuống giường, đi vào thư phòng trong tẩm cung, nhắm mắt, trằn trọc một lúc, “Soạt” một tiếng đem một khối lụa trắng treo trên vách tường kéo xuống.

Sau tấm lụa trắng, là một bức chân dung trông rất sống động, trong bức tranh vẽ một mỹ nhân tư thế thướt tha, nàng có dung nhan tinh xảo, khí chất cao quý, tựa như tiên nữ bồng bềnh xuất trần.

Hắn hơi hơi ngửa đầu, kìm lòng không được vươn tay vuốt ve dung nhan tú lệ của nữ tử trong bức tranh.

Đã bốn năm rồi, nhưng gương mặt này vẫn như cũ khắc sâu sắc nét trong đầu hắn như thế, chưa bao giờ quên....

Không, không phải không từng quên, mà là căn bản không thể quên.

Cho dù nàng dùng phương thức tàn nhẫn nhất phản bội hắn, hắn vẫn như cũ giống một đứa ngốc, luôn luôn nhớ kỹ những kỷ niệm vui vẻ cùng nàng năm đó.

Bốn năm trước phụ hoàng băng hà, Lục đệ Hoàng Phủ Kỳ phát động chính biến ý đồ mưu phản, mà Nạp Lan Trinh Trinh đã đồng thời cho hắn một kích trí mạng nhất ——

Phá Hồn cổ!

Cho đến hôm nay, hắn còn không thể quên được, vật kia đến tột cùng có bao nhiêu lợi hại, mà nàng chính là đem cổ độc này chôn ở bên trong thủ cung sa của mình, khi hắn ngây ngốc trả giá toàn bộ tình yêu thì nàng cũng đang mưu tính cướp lấy tính mạng của hắn...

Nhớ đến quá khứ, năm ngón tay của hắn chậm rãi siết chặt, tựa hồ muốn đâm thủng dung nhan tinh xảo như ngọc của nữ tử trong bức tranh trước mặt.

Một tiếng bước chân từ bên ngoài truyền đến, là Liễu Thuận, trong tay hắn còn mang theo một cái áo choàng thật dày.

“Hoàng thượng, đêm nay rất lạnh, ngài phải cẩn thận long thể.”

Thật ra, từ lúc chủ tử vì ngủ không được mà đi vào thư phòng thì Liễu Thuận canh giữ ở ngoài cửa chờ phân phó đã lặng lẽ đi vào.

Hoàng Phủ Tuyệt hơi ngẩn ra, bản năng đem tay đặt trên tranh chậm rãi cuộn lại.

Liễu Thuận cung kính phủ thêm áo choàng cho hắn: “Hoàng thượng, đêm lạnh rồi, ngài nên quay về tẩm cung đi.”

Hắn như không nghe thấy, vẫn chưa chuyển bước, hai tròng mắt vẫn nhìn bức họa trên vách đá: “Liễu Thuận, năm đó sau khi trẫm trúng Phá Hồn cổ, đến tột cùng như thế nào tỉnh lại?”

Năm ấy sau khi tỉnh lại, hắn từng cẩn thận nghiên cứu chỗ lợi hại của Phá Hồn cổ, biết được: người hạ cổ cùng người bị cổ phải phát sinh quan hệ thân mật nhưng người bị cổ nhất định phải yêu người hạ cổ sâu đậm thì độc tính mới có hiệu quả lớn nhất.

Mà điều kiện cổ độc phát tác lại tùy người hạ cổ đặt ra, Nạp Lan Trinh Trinh thiết lập dẫn cho độc phát cực kỳ tàn khốc, chỉ có bốn chữ —— hoàng thượng băng hà. Bất luận khi nào, chỉ cần có người hô lớn “Hoàng thượng băng hà”, cổ độc tiềm tàng trong cơ thể hắn sẽ nháy mắt bùng nổ.

Bởi vậy, năm đó phụ hoàng hắn vừa qua đời, thái giám trong cung hô vang “Hoàng thượng băng hà” thì cả người hắn cũng mất đi ý thức theo.

Phá Hồn cổ âm độc ở chỗ nó sẽ không khiến cho người ta lập tức mất mạng,nhưng có thể ở trong khoảng thời gian ngắn khiến cho người ta lâm vào hôn mê, thậm chí cuối cùng cả đời vẫn chưa tỉnh lại. Nhưng đến nay hắn vẫn khó hiểu, cổ độc của mình làm sao lại được giải trừ?

Chỉ nhớ rõ là khi hắn mơ mơ màng màng tỉnh lại, đúng ngày đại tang thứ ba của phụ hoàng, Liễu Thuận canh giữ ở bên người lâu ngày khóc nói cho hắn biết, hắn suýt nữa cũng theo tiên hoàng lên trời.

Sau khi tỉnh lại, hắn đứng lên điều binh khiển tướng, bắt giữ toàn bộ quan thần có ý đồ mưu phản, khiến Lục đệ Hoàng Phủ kỳ muốn xưng đế trở tay không kịp, binh bại như núi đổ đồng thời Nạp Lan Trinh Trinh cũng từ trong thế giới của hắn hoàn toàn biến mất.

Hắn vĩnh viễn nhớ rõ ngày đó, quan binh phái đi lùng bắt Thái Tử Phi lại đem một khối thi thể bị dã thú cắn xé thay đổi hoàn toàn mang về hoàng cung thì hắn đau lòng không thôi, không chịu tin tưởng thê tử từng được hắn yêu nhất đã chết.

Thẳng đến khi hắn phát hiện cái bớt hình trăng lưỡi liềm đặc biệt của Nạp Lan Trinh Trinh trên cổ tay thi thể đã bị phá nát thì cảm xúc của hắn nhất thời sụp đổ, đối với thi thể buột miệng rống to: “Trẫm không chuẩn ngươi chết, sao ngươi có thể chết ?! Cho dù phải chết, cũng phải chính trẫm tự tay giết ngươi!”

Không ai có thể biết khi hắn rống ra những lời này thì tâm tình mâu thuẫn cùng đau đớn đến cỡ nào, cho dù hận nàng phản bội, hắn cũng không nguyện ông trời dùng phương thức này cướp đoạt sinh mệnh tuổi trẻ của nàng.

Nhớ tới chuyện cũ, Hoàng Phủ Tuyệt cắn chặt răng, hai tay nắm lại, hốc mắt cũng đã hiện đỏ. Hắn không biết mình là vì Nạp Lan Trinh Trinh chết thảm thương tâm, hay là vì mình yêu một nữ nhân tâm như rắn rết mà khổ sở.

“Hoàng thượng...” Liễu Thuận thấy không đành lòng, hai tay vội vàng dâng khăn lụa.

Hoàng Phủ Tuyệt giương mắt nhìn hướng xà nhà, liều mình nhịn xuống nước mắt, hắn xoay người, không muốn để cho ai nhìn đến điểm yếu ớt của mình, nhưng lại không thể che hết thanh âm mang theo vài phần nghẹn ngào cùng khàn khàn.

“Ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề của trẫm.”

Liễu Thuận vội vàng tuân lệnh, không ngại phiền toái thuật lại năm đó hắn sở dĩ có thể sống lại, là vì khi hắn lúc hôn mê, đột nhiên một đạo sĩ đến trong cung, bộ dạng đạo sĩ kia rất kỳ lạ, tính cách quái dị, vào cửa cung chỉ nói câu: “Ta tới trả hồn”, không bao lâu Phá Hồn cổ trong người hắn liền bị phá giải thật kỳ tích.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 7 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 7. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.227010965347 sec