Tú hồnTú hồn - chương 6

Chương 6Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 2.1:

“Nếu trẫm nhớ không lầm, lúc trước ngươi nói con ve bằng cỏ kia do cung nữ trong cung ngươi đan, trẫm rất ngạc nhiên, nữ nhân được ngươi xưng là Xấu nương trong Khoá Thu cung, khi nào thì biến thành cung nữ trong cung của ngươi?”

Hoàng Phủ Tuyệt cũng không phải cố ý làm khó dễ nhi tử. Mà mỗi lần thấy hắn, thái độ của nhi tử lại tựa như chuột thấy mèo, nhưng hắn thật sự rất tò mò, nhi tử cùng phi tử mà hắn ngay cả mặt mũi cũng chưa từng thấy qua trong Khoá Thu cung kia, sao lại có thể gặp gỡ?

Nhưng mà vấn đề này đối Hoàng Phủ Ngọc mà nói là đại bí mật ở sâu trong nội tâm không muốn tiết lộ với người khác nhất ——

Không nhớ rõ nữa, đó là chuyện xảy ra lâu lắm, mỗi khi cậu làm sai chuyện bị phụ hoàng trách phạt đều không cam lòng chạy đến bên cạnh ao nhỏ phía sau núi trong ngự hoa viên vụng trộm khóc.

Cậu làm chuyện gì sai, ở trong mắt phụ hoàng đều coi như trời đất không dung nhưng cậu căn bản không cho rằng mình có chỗ sai. Cậu không rõ vì sao mỗi lần phụ hoàng đều chuyện bé xé to, dùng đủ lý do để nghiêm trị cậu.

Trong một lần, cậu đứng bên cạnh tảng đá khóc thì xấu nương xuất hiện, đi tới ôn nhu nói chuyện an ủi với cậu.

Kỳ thật xấu nương cũng không xấu nhưng so với nhóm nữ nhân trong cung cả ngày vây quanh bên cạnh phụ hoàng, thì dung mạo của nàng thật sự bình thường.

Khi đó, cậu còn không biết xấu nương cũng là một trong những phi tử của phụ hoàng.

Về sau, cậu mới nghe tiểu thái giám hầu hạ mình nói: “Nữ tử ở Lệ Viên, cơ hồ đều không có cơ hội được hoàng thượng sủng hạnh, địa vị ở trong cung thậm chí ngay cả cung nữ bên người các chủ tử khác cũng không bằng.”

Xấu nương luôn mặc quần áo màu trắng hình dáng bình thường, thanh âm của nàng có chút khàn khàn, làn da cũng không trắng nõn nhưng ánh mắt của nàng lại đặc biệt sáng ngời.

Mỗi lần nhìn đến đôi mắt chứa ý cười của xấu nương đang nhìn mình, cậu đều cảm thấy lòng không hiểu sao an tĩnh, mặc dù mới bị phụ hoàng trách phạt thật nặng, bị ủy khuất thật nhiều, nhưng chỉ cần nhìn cặp mắt của người, cùng người trò chuyện mấy câu, oán giận tích tụ trong lòng cậu liền rất nhanh chóng hạ xuống tan thành mây khói.

Trong lòng cậu luôn hy vọng có thể có một người mẹ ruột yêu thương và quan tâm mình như thế, liền đề nghị muốn kêu người là mẹ.

Chỉ là sau khi xấu nương nghe được lại nói: “Con là con độc nhất của hoàng thượng, cũng là đương triều thái tử. Tiếng ‘mẹ’ này ta gánh vác không nổi.”

“Nhưng ta thật sự rất muốn có mẹ giống như người.” Hoàng Phủ Ngọc giương hai mắt thật to, bĩu môi đáng thương, bất mãn khi đề nghị bị phủ quyết dứt khoát.

Nhan Nhược Tranh thấy vậy, nhất thời mềm lòng, nhẹ vỗ về hai má non mềm của cậu bé, thở dài nói: “Nếu thái tử kiên trì, từ nay về sau, liền kêu ta một tiếng ‘xấu nương’ đi.”

Hắn vô tội nháy mắt to, nghi ngờ nói: “Người một chút cũng không xấu.”

“So với những phi tử nương nương xinh đẹp trong nội viện hoàng cung dung mạo xinh đẹp kia, ta thật sự rất xấu.” Không phải nàng tự hạ giá trị con người mình, cũng không phải tự coi nhẹ mình, các phi tử trong hậu cung của đương kim hoàng đế Hoàng Phủ Tuyệt hầu như là người người dung mạo như thiên tiên, xinh đẹp tuyệt trần.

Mặc dù Hoàng Phủ Ngọc không có cam lòng nhưng bất kể như thế nào, hai chữ “Xấu nương” chí ít có chữ “Nương” trong đó,hắn cũng đồng ý ngay.

Qua lâu ngày, cậu thật sự cảm thấy xấu nương là người đối với cậu tốt nhất, hiểu rõ cậu nhất trên đời này. Từ lâu, xấu nương đã được cậu xem như bí mật trong lòng, bảo vệ thật cẩn thận, không cùng người khác chia sẻ, cho đến khi phụ hoàng không hiểu tại sao xuất hiện ở Khóa Thu cung, lúc này bí mật cậu che dấu nhiều năm mới bị sáng tỏ.

Không dám có nửa phần giấu diếm, Hoàng Phủ Ngọc đem đầu đuôi ngọn ngành quá trình mình kết bạn cùng xấu nương rủ rỉ nói hết, Hoàng Phủ Tuyệt mặt ngoài bất động thanh sắc nhưng đáy lòng cũng đang đoán nữ nhân kêu Nhan Nhược Tranh kia tiếp cận con của mình, mục đích thực sự có lẽ là hắn – vị hoàng đế này.

Nhưng nếu nàng thật muốn lợi dụng Ngọc nhi tiếp cận mình giành chỗ tốt, vì sao lại lẳng lặng giấu diếm hắn suốt bốn năm ?

Ngày đó sau khi đi Khóa Thu cung, hắn từng hỏi Liễu Thuận:” Tại sao Nhan Nhược Tranh lại xuất hiện ở Lệ Viên? “ Liễu Thuận kể: Bốn năm trước hắn vừa lên ngôi vị hoàng đế thì từ trong dân gian nạp hơn một ngàn nữ tử vào cung - Nhan Nhược Tranh là nhóm thứ ba được chọn vào cung. Chẳng qua khi chọn phi đúng lúc là sinh nhật của Nạp Lan Trinh Trinh cho nên tâm tình của hắn cực kỳ phiền chán. Vì thế nhóm nữ tử thứ ba được chọn vào trong cung - cuối cùng ngay cả gặp hoàng đế một lần cũng chưa được gặp- đã bị đày đến Lệ Viên.

Cho nhi tử lui ra rồi, lại hướng Liễu Thuận hỏi rất nhiều về chuyện Lệ Viên, Hoàng Phủ Tuyệt thân là hoàng thượng luôn luôn khống chế tâm tình rất tốt, nay lại vì Nhan Nhược Tranh mà sinh ra tâm tư khác.

Hắn lại di giá đến Khóa Thu cung, phát hiện cái sân nho nhỏ này so với hậu cung dát vàng dát bạc nơi ở của các phi tử hiện tại, thật là mộc mạc hơn rất nhiều. Ngoại trừ phi tử Nhan Nhược Tranh này còn lại trong cung đều vắng vẻ, chỉ có một tiểu cung nữ phụ trách quét tước nấu cơm.

Nhìn thấy hoàng thượng đại giá quang lâm, tiểu cung nữ hoảng hốt, quỳ trên mặt đất cả người phát run, thậm chí quên mất không thốt nên lời vấn an.

Thấy cung nữ sợ tới mức không ngừng run rẩy, Hoàng Phủ Tuyệt ngẩn ra, bắt đầu tự hỏi có phải diện mạo mình rất hung ác hay không, mới có thể đem một tiểu nha đầu dọa thành như vậy.

Nhưng hắn kế thừa dung mạo có nét ưu việt của tổ tiên, bề ngoài tuyệt đối được xưng tụng tuấn mỹ vô trù (ko khuyết điểm), lại giành được ưu ái của không biết bao nhiêu cô gái con nhà quan ở kinh thành, theo lý mà nói không đến mức khiến người vừa thấy liền sinh lòng sợ hãi.

Không nghĩ tới hoàng thượng sẽ đại giá quang lâm, Nhan Nhược Tranh cũng bị sự xuất hiện của hắn làm hoảng sợ, vội vàng đứng dậy hành lễ .Sau đó mới trở lại liếc mắt tiểu cung nữ bị dọa đến chết khiếp, nhỏ giọng phân phó nàng đi ra ngoài hầu hạ.

Đáng thương cho cung nữ Vân nhi làm bạn ở bên người mình bốn năm nay, vừa vào cung đã bị điều đến đây, không có duyên gặp mặt hoàng thượng tôn quý, nay hoàng thượng đột nhiên xuất hiện ở trước mặt, nàng đương nhiên sẽ bị dọa chết khiếp.

Vân nhi sợ hãi rụt rè sau khi nhận được mệnh lệnh của chủ tử, hai chân run rẩy, nghiêng ngả lảo đảo lui ra ngoài.

Nhan Nhược Tranh không dám chậm trễ, sau khi hành lễ, liền thỉnh hoàng thượng ngồi vào trên ghế.

Hoàng Phủ Tuyệt vừa vào nhà, liền đánh giá căn phòng trước mắt không xa hoa cũng không lộng lẫy, chỉ thấy trên bàn bày biện mấy món thường thấy: ly trà tử sa (đất sét có nhiều ở Nghi Hưng, Giang Tổ, rất mịn, hàm lượng sắt cao, sau khi nung có cao màu nâu đỏ, tìm đen), bên cạnh chỉ có một ấm trà tử sa mạ vàng.

“Trà này là ngươi pha?” Hắn hỏi.

“Hồi hoàng thượng, nô tì ngày thường rảnh rỗi, mới học trà đạo giết thời gian.”

Thời điểm đáp lời, hai mắt Nhan Nhược Tranh không tự chủ được liếc về phía Liễu Thuận phía sau Hoàng Phủ Tuyệt, đối phương hướng nàng nháy mắt mấy cái, tựa hồ biểu đạt ý gì đó, nhưng nàng lại chỉ cười cười, không đáp lại.

Chậm rãi bước đến trước bàn, nàng cung kính châm ly trà nóng bốc hơi, hai tay nâng đến trước mặt Hoàng Phủ Tuyệt: “Nếu Hoàng thượng không chê, chi bằng nếm thử ly trà Tây Hồ Long Tĩnh nô tì vừa pha xong.”

Hoàng Phủ Tuyệt cao ngạo ngồi ở trước bàn, như có điều suy nghĩ liếc nàng một cái, chậm rãi vươn tay tiếp nhận ly trà tử sa, sau khi lướt qua miệng, gật đầu tán thưởng nói: “Mùi vị không tệ.”

Đây là lời thật tâm, hắn sống và lớn lên trong hoàng gia, sau khi sinh ra không bao lâu đã được tiên hoàng phong làm thái tử. Trong quá trình hắn trưởng thành, hưởng thụ không biết bao nhiêu sự chăm sóc cùng cung phụng hạng nhất, bởi vậy đối với đồ vật nếu không là cực phẩm, thì rất khó lọt vào mắt của hắn, đối với hương vị của các loại trà nổi tiếng, hắn tự nhiên cũng hết sức kén chọn.

Mà trà Nhan Nhược Tranh pha có vị thanh mà không đắng, hương không chát, nước trà vừa tới vừa đúng đem tinh hoa hiển thị rõ.

“Pha trà là rất thú vị, trừ bỏ phải chú ý trà đạo (luật pha trà), càng phải có trà đức.” Nàng nói tiếp.

“Oh?” Bị ngữ điệu mềm mại của nàng hấp dẫn, hắn ngẩng đầu, nhìn vào con ngươi đen như mực trong mắt của nàng.

Nữ nhân này tuy rằng sinh ra có một gương mặt rất bình thường nhưng lại có được một đôi mắt linh hoạt mê người. Hơn nữa chẳng biết tại sao, đôi mắt này luôn khiến hắn sinh ra một cỗ cảm giác quen thuộc, tu dưỡng cùng đức hạnh của nàng, lại thuyết phục hắn.

Cho dù là cử chỉ hay là lời nói, nàng luôn cao quý như vậy, cho dù mặc xiêm y bình thường trên người, đầu cài thoa ngọc đơn giản, sẽ vẫn trang nhã như tiên nữ.

“Trà đức tinh túy là ở Liêm (trong sạch), Mỹ, Hòa (hài hoà), Kính (kính trọng): cần kiệm có đức, mỹ vui vẻ chân thật, đối xử hoà ái, làm người kính yêu. Nếu cẩn thận tìm tòi nghiên cứu, không khó từ đó ngộ ra chân lý cuộc sống...” Thấy hắn có hứng thú, nàng nở nụ cười tiếp tục nói.

Hoàng Phủ Tuyệt nghe, kinh ngạc phát hiện mình mỗi lần nghe nàng nói chuyện, đều đã không tự giác say mê trong đó, lời nói cử chỉ của nàng, phương thức nói chuyện, đều khiến hắn nhớ tới một người, một nữ nhân hắn từng yêu nhất, hiện tại cũng hận nhất —— Nạp Lan Trinh Trinh.

Cho dù dung mạo của các nàng kém xa vạn dặm nhưng ánh mắt của các nàng, lại giống như làm hắn mê muội thật sâu.

Năm đó lần đầu tiên hắn nhìn thấy Nạp Lan Trinh Trinh là lúc nàng mười sáu tuổi tựa như một nụ hoa chớm nở, đẹp đến nỗi khiến tim hắn đập thình thịch, ngực liền giống như bị đá lớn va chạm, trong phút chốc không thể hô hấp, từ lúc chào đời tới nay, lần đầu tiên hắn đối một nữ nhân sinh ra ý niệm bá đạo “Ta muốn có được nàng” trong đầu.

Nạp Lan Trinh Trinh tựa như khắc tinh trong đời hắn, hắn đối với nàng nhất kiến chung tình, lần đầu tiên nhìn thấy nàng, hắn đã lâm vào tình yêu mà không thể tự kềm chế.

Nhưng ai cũng không ngờ được, nữ nhân khiến cho hắn yêu nhất này, cuối cùng lại dùng phương thức tàn nhẫn như vậy, đoạt tính mạng của hắn.....

“Hoàng thượng, ngài muốn dùng chút điểm tâm hay không?”

Thanh âm thoáng khàn khàn, kéo suy nghĩ của Hoàng Phủ Tuyệt, hắn ngẩng đầu nhìn lên, đập vào mi mắt là gương mặt xem ra cũng không xuất sắc của Nhan Nhược Tranh.

Thấy hai mắt nàng sáng trong, trong mắt lóe ra ý vị tìm tòi nghiên cứu, hắn đột nhiên lúng túng vì bí mật bị người khác nhìn thấu, trong lòng không khỏi cảm thấy tức giận.

Hắn rốt cuộc đang làm cái gì? Tại sao muốn hạ thấp địa vị của đế vương tôn sư đến Lệ Viên hẻo lánh này, còn cùng nữ tử bình thường đến cực điểm nói chuyện trời đất?

Nhưng mà mâu thuẫn là cặp con ngươi đen giống như đã từng quen biết nàng khiến hắn tức giạn, cũng vô hình trung trấn an cảm xúc nóng nảy trong lòng hắn.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Tử sa: đất sét có nhiều ở Nghi Hưng, Giang Tổ, rất mịn, hàm lượng sắt cao, sau khi nung có cao màu nâu đỏ, tìm đen
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 6 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 6. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.232671976089 sec