Tú hồnTú hồn - chương 5

Chương 5Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 1.3

Hoàng Phủ Tuyệt liếc mắt nhìn nàng một cái, ánh mắt liền chuyển hướng đến kẻ ngồi cạnh nàng, điều khiến hắn chú ý chính là tên hài tử kia.

Hắn không nghe lầm, đứa nhỏ gọi nữ tử áo trắng là “Xấu nương”, đúng là hoàng nhi của hắn, Hoàng Phủ Ngọc.

Tiểu tử đó nhu thuận ngồi, ngón tay nho nhỏ khẽ gảy dây đàn, mỗi lần gảy, đàn cổ lại phát ra một hồi âm luật du dương.

Nữ tử áo trắng nhẹ nhàng ôm cậu từ phía sau, cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu, rất nhẫn nại dạy cậu đàn một khúc nhạc đơn giản.

“Nếu Ngọc nhi thích học đàn, lúc nào rảnh, xấu nương sẽ dạy con gảy.”

Tuy rằng diện mạo nàng bình thường, tiếng nói bình thường, nhưng mỗi lần giơ tay nhấc chân lại khó giấu được khí chất cao quý, làm Hoàng Phủ Tuyệt kinh ngạc nhíu mày.

Hoàng Phủ Ngọc nghe xong vội vàng gật đầu không ngừng, nhìn qua sẽ thấy quan hệ của cậu với nữ tử kia cực kỳ thân mật.

Gảy đàn một hồi, tiểu tử kia liền mất đi tính nhẫn nại, bắt đầu nói chuyện phiếm, “Buổi trưa đến, con còn phải đi đến học đường nghe Thái phó giảng bài, nhưng xấu nương à con tuyệt đối không muốn thấy… tên Lý Hoài Dục kia nữa. Lần trước hắn muốn cướp ve sầu cỏ người tự tay đan cho con, con đã đánh nhau một trận với hắn.” Kế tiếp, cậu liền đem chuyện ngày xưa nhi tử nhà Lý tướng quân khi dễ cậu như thế nào nhắc đi nhắc lại, còn nhân tiện oán trách phụ hoàng đã phạt cậu chép sách suốt một đêm, cho đến bây giờ tay vẫn còn thấy đau đây.

Nữ tử áo trắng nghe xong chỉ cười dịu dàng, nắm lấy bàn tay nhỏ bé non mịn giúp cậu nhẹ nhàng xoa ngón tay.

“Tương lai Ngọc nhi phải làm hoàng thượng, cần tôi luyện nhiều hơn trước đây, sau này lớn lên mới có thể thành tài.”

“Nhưng con cảm thấy phụ hoàng tuyệt không thích con.” Trong mắt Hoàng Phủ Ngọc khi còn nhỏ tuổi, phụ hoàng trừ việc là đại diện cho quyền thế cao cao tại thượng, thì không có ý nghĩa gì khác, cậu không cảm nhận được một điểm yêu thương của cha từ phụ hoàng.

Nữ tử áo trắng cười khổ, trong đáy mắt hiện lên chút cảm xúc phức tạp. Nàng kéo bàn tay nhỏ bé của cậu ôn nhu nói: “Tất cả phụ mẫu trên đời này, không ai là không yêu thích con của mình, chẳng qua mỗi người có một cách biểu đạt khác nhau.”

Trên một quyển sách từng ghi lại, có một người giàu cao tuổi rồi mới có con, bởi vậy vô cùng cưng chiều đứa nhỏ này.Tong quá trình nhi tử đó lớn lên,không chỉ không dạy bảo cho nhi tử có bản lãnh tốt, ngược lại còn chiều chuộng nhi tử quá đà, kết quả sau khi ông qua đời, con của ông vì chỉ biết sống phóng túng, nhanh chóng tiêu hết gia tài, cuối cùng chết đói ở đầu đường.”

Ngón tay nàng nhẹ nhàng vén vài sợi tóc tán loạn trên trán hài tử kia, thanh âm thấp mà mềm mỏng hỏi: “Con hãy nghĩ lại một chút, từ khi con sinh ra đến bây giờ, phụ hoàng con có cưng chiều con không?”

Cưng chiều? Đó là cái cảm giác gì? Hoàng Phủ Ngọc ngây ngốc lắc đầu.

“Vậy phụ hoàng con có dạy con tiêu xài lung tung, ỷ vào thân phận của mình là thái tử ức hiếp dân chúng, làm khó dễ đại thần không?”

Cậu lại lắc đầu.

“Con thấy đấy, phụ hoàng con nghiêm khắc với con như vậy, là vì muốn dạy con làm sao để trở thành một hoàng đế tốt, người làm vậy cũng thật tâm muốn tốt cho con.”

Hoàng Phủ Ngọc nhất thời giật mình.

“Cho nên ……….” Nữ tử áo trắng mỉm cười, “Bây giờ con còn cảm thấy phụ hoàng không thích con không?”

Hoàng Phủ Ngọc nghe xong mà ngẩn người, ngây ngốc lắc đầu. Xấu nương nói giống như có vài phần đạo lý.

Lấy hắn là vua một nước so sánh với một tên nhà giàu già mới có con sao? Hoàng Phủ Tuyệt tránh ở cách đó không xa nghe lén thấy mình bị nữ tử áo trắng so sánh một hồi khiến hắn bật cười ra tiếng.

Nơi này từ trước đến nay hẻo lánh, thái giám cung nữ cũng ít khi lui tới, bởi vậy âm thanh tiếng cười của hắn truyền tới rất nhanh khiến cho hai người trong viện chú ý.

Khi Hoàng Phủ Ngọc thấy một nam nhân mặc long bào, đội long quan thì khuôn mặt nhỏ nhắn vốn thả lỏng nháy mắt trở nên khẩn trươn. Cậu bé gần như nhảy dựng lên, không chút nghĩ ngợi quỳ hai gối xuống, thục hiện đại lễ quân thần.

Cho dù cậu mới được xấu nương giảng giải một hồi, nhưng đáy lòng đối với phụ hoàng vẫn có chút sợ hãi, nhất thời không có cách nào xóa bỏ.

Vẻ mặt nữ tử áo trắng có vẻ trấn định hơn nhiều, sau một lúc bốn mắt nhìn nhau với Hoàng Phủ Tuyệt, nàng không nhanh không chậm quỳ xuống hành lễ.

Ánh mắt Hoàng Phủ Tuyệt nghiền ngẫm đánh giá hai người quỳ gối dưới gốc cây một chút, liền nhàn nhã bước lại, vòng qua tường thấp thong thả đi vào trong cái sân nho nhỏ này.

Hoàng Phủ Ngọc len lén liếc nữ tử bên cạnh một cái, lấy ánh mắt hỏi phụ hoàng của cậu sao lại có thể tới nơi này? Trong ấn tượng của cậu, phụ hoàng cùng nơi hẻo lánh này tuyệt đối không hề có một chút xíu quan hệ nào.

Nữ tử áo trắng khẽ lắc đầu, cũng không biết hoàng thượng sao lại có tâm tình tốt mà tới nơi có thể sánh với lãnh cung để đi dạo?

Ngay tại lúc hai người “mặt mày đưa tình”, Hoàng Phủ Tuyệt đã đi đến trước mặt bọn họ, nhìn về phía nhi tử đang quỳ trên mặt đất, “Ngươi không đi học đường đọc sách sao?”

Hoàng Phủ Ngọc không dám lắc đầu nói dối, cung kính vấn an phụ hoàng xong, lợi dụng lý do đi đọc sách, rời khỏi hiện trường như chạy nạn.

Không để ý tới nhi tử biểu hiện ra sự sợ hãi rõ ràng, Hoàng Phủ Tuyệt đi đến trước bàn đá, chăm chú nhìn ván cờ trên bàn.

Một lúc lâu sau, hắn nhẹ giọng hỏi: “Đây là Khốn Long trận?”

Nữ tử áo trắng chậm rãi đứng dậy, đi đến bên cạnh hắn đáp: “Hoàng thượng quả nhiên tinh tường, bàn cờ này đúng là Khốn Long trận trên sách sử ghi lại, hiện nay ít người có thể giải.”

“Ngươi biết Khốn Long trận?”

“Trước kia, có một vị hoàng đế vì lấy lòng phi tử yêu dấu, muốn xây hành cung cho ái phi. Vì gom góp tiền tài, hắn hạ chỉ tăng thuế, lâu ngày dẫn tới dân chúng oán thán kêu ca. Trong triều có một vị đại thần, lúc thảo luận chính sự, cố ý bày ra một ván cờ, nói với hoàng đế, chỉ cần hoàng đế có thể giải ván cờ này, ông liền giúp tăng việc thu thuế. Trong thời gian ngắn nhất xây xong hành cung, còn ngược lại, nếu hoàng đế không giải được thì phải đích thân ban cái chết cho vị phi tử dùng sắc mê hoặc vua kia.”

Nói tới đây, nàng nâng ấm châm trà, một cỗ hương trà Thiết Quan Âm nồng đậm tràn ngập tiểu viện.

“Hoàng đế kia tuy rằng ngu ngốc vô đạo, nhưng lại thích chơi cờ, lập tức liền đồng ý đánh cuộc, cùng đại thần uống rượu đánh cờ. Kết quả, đại thần xuất ra kỳ chiêu, khiến cho hoàng đế gật đầu nhận thua, cuối cùng chỉ có thể ôm hận ban ba thước lụa trắng cho ái phi. Mà ván cờ làm khó hoàng đế kia, đã được hậu nhân (người đời sau) gọi là Khốn Long trận, lưu truyền cho tới hôm nay.”

Hoàng Phủ Tuyệt nghiêng đầu lạnh nhạt liếc vị nữ tử áo trắng kia một cái. Nhìn gần, dung mạo nữ tử này quả thật bình thường không có điểm nào thu hút, nhưng lại làm lòng hắn tò mò, nàng nhìn thấy hắn là vua một nước mà không hề kinh sợ, cũng không phải vô cùng cung kính, ngược lại thần thái tự nhiên như bằng hữu lâu năm không gặp, cùng hắn nói chuyện xưa, ngữ điệu làm cho người ta cảm thấy thoải mái mà thân thiết.

Thấy hai tay nàng nâng ly trà đến trước mặt mình, hắn thuận tay tiếp nhận, nhấp một ngụm, vị trà vô cùng thơm ngon.

Hắn tao nhã ngồi xuống ghế đá, hai tay chống cằm nhìn chăm chú vào bàn cờ, “Khốn Long trận thật là từ trước tới nay, là thử thách khảo nghiệm kỹ thuật đánh cờ mà kết cục là cái chết.”

“Hoàng thượng, kỳ thật Khốn Long trận không phải là khó giải.”

“Ồ? Lời này là có ý gì?” Chẳng lẽ nàng biết cách giải?

Hoàng Phủ Tuyệt đang nghi hoặc, thấy nữ tử áo trắng đã nhẹ nhàng ngồi xuống trước mặt hắn, ngón tay thon dài bắt đầu di động trên bàn cờ.

“Có đôi khi, cố tìm đường sống trong chỗ chết, cũng là một trong những phương pháp đạt được thắng lợi.” Nàng vừa nói, vừa di chuyển quân cờ: “Khốn Long trận sở dĩ bị gọi là Khốn Long trận, cũng là vì người chơi sợ nhận lấy kết quả thua cuộc, cho nên sợ đầu sợ cuối mà làm nguy hại đến ván cờ. Chơi cờ chú ý là bảo vệ chủ tướng, chỉ có tìm đường sống trong chỗ chết, mới có thể có cơ hội xoay chuyển không thể tưởng tượng nổi…..” Vừa dứt lời, Khốn Long trận trên bàn làm khó người đời kia, cứ như vậy bị nữ tử áo trắng dễ dàng giải ra.

Hoàng Phủ Tuyệt khiếp sợ không thôi, không khỏi nhìn nàng vài lần.

Không biết làm sao, hắn có cảm giác trên người nữ nhân này ẩn chứa sức quyến rũ kinh người, vô cùng thu hút hắn, giống như đang chờ hắn từ từ khám phá ra bí mật trong đó.

Hắn từ nhỏ yêu cờ thành si mê, lại hiếm người biết được, các vị phi tử mỹ nhân trong hậu cung này mỗi lần thấy hắn, không phải là yêu cầu danh phận thì lại là muốn từ trên người hắn kiếm chút tài lộc cho gia đình. Cho nên đừng nói là thưởng trà đánh cờ, chỉ ở cùng các nàng nửa canh giờ, hắn cũng thấy lãng phí thời gian.

Nhưng nữ tử trước mắt này lại khác, cùng nàng nói chuyện, hắn lại có cảm giác thoải mái, cả người tự tại mà thích ý.

Bởi vậy hứng thú của hắn dâng cao, vừa uống Thiết Quan Âm thơm ngát, vừa cùng nàng bàn về các loại thế cờ kỳ quái.

Đến lúc tiểu thái giám đầu đầy mồ hôi tìm đến, run rẩy bẩm báo Hộ bộ Thượng thư Lý đại nhân cầu kiến thì Hoàng Phủ Tuyệt mới giật mình kinh ngạc phát hiện ra thời gian đã không còn sớm.

Hắn đứng dậy nhìn nữ tử áo trắng đã nói chuyện với hắn nửa ngày, thản nhiên hỏi: “Ngươi tên gì?”

Nàng cười ôn hòa, không kiêu ngạo cũng không tự ti đáp: “Nô tì là Nhan Nhược Tranh, con gái út của thái thú Hồ Châu Nhan Thanh.”

Hoàng Phủ Tuyệt khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa, rời đi cũng không quay đầu lại.

Nhìn theo bóng lưng của hắn dần dần đi xa, Nhan Nhược Tranh liền dỡ đi vẻ mặt giả vờ tự nhiên xuống, trở lại nét ưu thương.Trong ống tay áo rộng thùng thình, lòng bàn tay sớm đã chảy ra một tầng mồ hôi mỏng.

Bốn năm rồi, Hoàng Phủ Tuyệt.... Không nghĩ tới kiếp này ta và ngươi còn có thể gặp lại.......
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 5 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 5. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.203501939774 sec