Tú hồnTú hồn - chương 4

Chương 4Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Edit: Lăng Sương

Beta: ngocquynh520

Chương 1.2:

“Liễu Thuận, có phải ngay cả ngươi cũng cảm thấy trẫm là một phụ thân nhẫn tâm không?” Tiếng nói của hắn tuy nhẹ nhưng cũng làm lão thái giám đứng bên cạnh nghe được rõ ràng.

Liễu Thuận không dám nói bừa, nhỏ giọng cười nói: “Hoàng Thượng chỉ đang dùng phương thức nghiêm khắc để dạy dỗ tiểu thái tử thành tài mà thôi.”

Hoàng Phủ Tuyệt cười nhạt một tiếng, “Lời suông này nói ra ai sẽ tin?” Hắn như lơ đãng nhìn xuống con ve sầu bằng cỏ bị nắm chặt đến mức suýt nữa biến dạng trong tay, “Mỗi khi nhìn đến khuôn mặt giống nàng như đúc kia, trẫm liền không nhịn được…. muốn hung hăng hành hạ nó.”

Liễu Thuận nghe vậy mà cả kinh trong lòng. Tuy rằng hoàng thượng không có nhắc đến tên, nhưng hắn biết “nàng” trong miệng hoàng thượng đúng là thái tử phi năm đó – Nạp Lan Trinh Trinh.Tướng mạo của thái tử đương triều Hoàng Phủ Ngọc, gần như giống hệt mẹ cậu.

Nhớ năm đó, Nạp Lan Trinh Trinh được Nạp Lan Khang gả cho thái tử Hoàng Phủ Tuyệt, hai vợ chồng kiêm điệp tình thâm như keo như sơn, từng là đôi thần tiên quyến lữ (cặp vợ chồng ở cõi thần tiên) được dân chúng kinh thành hăng say bàn tán.

Đáng tiếc là từ lúc Lục vương Hoàng Phủ Kỳ phát động phản nghịch lại hoàng đế, Hoàng Phủ Tuyệt suýt chết dưới cổ độc do thái tử phi bày ra, cái tên “Nạp Lan Trinh Trinh” này liền bị Hoàng Phủ Tuyệt xếp vào danh sách kẻ thù.

Cũng khó trách Hoàng Phủ Tuyệt nhẫn tâm vô tình với đứa con độc nhất của mình như thế, bởi vì khuôn mặt của Hoàng Phủ Ngọc cùng mẹ cậu dường như từ một cái khuôn đúc ra, làm cho người ta vừa thấy là nhớ tới nàng.

Bình tĩnh lại, Hoàng Phủ Tuyệt bắt đầu cẩn thận đánh giá con ve sầu bằng cỏ trong tay, bên tai giống như vang lên một tiếng nói thanh thuý….

“Con ve sầu nhỏ này là tự tay ta đan, là chế tác độc nhất vô nhị, tuyệt đối không phải đồ dỏm.”

“Hôm nay là sinh nhật tuổi 20 của bản thái tử, nàng đưa cái đồ chơi nho nhỏ như vậy làm quà tặng cho ta sao?”Thiếu phụ quyến rũ nở một nụ cười xinh đẹp, nghịch ngợm nói: “Những thứ dùng vàng bạc châu báu mua được kia, làm sao có được những đường nét độc đáo như con ve sầu của thiếp chứ? Dĩ nhiên, nếu phu quân ghét bỏ, vậy ngày mai thiếp sẽ tặng thêm năm trăm lượng hoàng kim là được.”

Hắn bị chọc cho mặt mày hớn hở, bắt lấy con ve sầu bằng cỏ nho nhỏ, thật cẩn thận cất vào trong lòng.

“Nương tử đưa lễ vật cho vi phu, cho dù là một viên đá tầm thường ven đường, đối với vi phu mà nói cũng là trân phẩm trong trân phẩm…….”
Đột nhiên lại nhớ tới ký ức đã qua, Hoàng Phủ Tuyệt giật mình, luống cuống lẩm bẩm mấy từ.

Nạp Lan Trinh Trinh chết tiệt!

Cho dù nàng đã mất tròn 4 năm, tất cả kí ức về nàng vẫn có thể tự tiện xông vào trong suy nghĩ của hắn, làm hắn ngày ngày nhớ đến, chưa từng quên đi. Hắn hận nàng, cho dù có qua bốn trăm năm, sự thật này sẽ không thay đổi.

***

Ba nữ nhân một bàn đùa giỡn, mà nữ nhân một khi tụ tập lại sẽ trở thành một bàn loạn diễn.

Tuy rằng dưới gối Thiên tử Doanh quốc chỉ có một nhi tử, nhưng cũng không có nghĩa là phi tần hậu cung rất ít ỏi, ngược lại, phi tử hậu cung của Hoàng Phủ Tuyệt không có một ngàn cũng có tám trăm.Nhưng mà, từ khi hắn lên ngôi hoàng đế đến nay đã 4 năm, vẫn không lập hậu. Mọi người đều rõ, tuy rằng hắn oán hận Nạp Lan Trinh Trinh, nhưng chưa từng quên tình cảm với nàng, mới có thể lưỡng lự không chịu đem chiếc ghế hoàng hậu ban cho phi tử khác.

Hoàng đế chưa lập hậu, liền cho thấy rằng người nào cũng có cơ hội ngồi lên ghế hoàng hậu, phi tần trong hậu cung tất nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua vị trí này.

Các nàng vào cung đều mang theo sứ mệnh của gia tộc, đều cố hết sức lấy lòng hoàng thượng, hi vọng địa vị gia tộc có thể vì các nàng được sủng ái mà tăng lên.

Cho nên, hôm đó vừa hạ triều, Hoàng Phủ Tuyệt vừa mới ngồi xuống ở ngự thư phòng, không lâu sau Lệ Mai vì có tài vẽ tranh rất đẹp được phong làm Lệ quý nhân, liền cười bưng một bát canh nhân sâm nóng hổi đưa đến trước mặt hắn, mở miệng ra là nói một chuỗi lời nịnh nọt lấy lòng.

Nàng còn chưa nói hết, khuôn mặt tuấn tú của Hoàng Phủ Tuyệt đã hơi hiện lên vẻ không kiên nhẫn.
Không nghĩ tới, nàng không nhìn sắc mặt rồng, nói xong lại to gan yêu cầu hoàng thượng ban thưởng một chức quan cho đệ đệ của nàng, đây hoàn toàn là nhổ lông ngoài miệng cọp.

Phụ thân của Lệ Mai là quan văn tam phẩm đương triều, đệ đệ Lễ Kiệt năm nay mười chín tuổi, đúng tuổi thi đỗ làm quan. Nhưng trong một lần hắn dự thi bị phát hiện gian dối trong trường thi. Nể mặt Lệ Mai, khi đó Hoàng Phủ Tuyệt không có nghiêm trị, chỉ phạt ba tháng bổng lộc của cha hắn và giáo huấn một chút rồi kết thúc.

Ai ngờ nàng không biết thẹn, lại chạy đến trước mặt hắn cầu tình, muốn xin một chức quan cho đệ đệ. Đời này Hoàng Phủ Tuyệt hận nhất hai loại người: một là nguỵ quân tử ; loại khác chính là loại phế vật không có chí hướng, chỉ nghĩ dựa vào sự che chở của tổ tiên.
Lễ Kiệt đúng là thuộc loại thứ hai.

“Hoàng thượng, đệ đệ của tỳ thiếp mặc dù bị người ta phát hiện gian dối trong kì thi nhưng thật ra hắn bị oan, giám khảo đại nhân huỷ tư cách thi cử 3 năm của hắn, thật sự không công bằng. Tỳ thiếp cảm thấy…..

Không chờ nàng nói hết lời, trên khuôn mặt tuấn mỹ của Hoàng Phủ Tuyệt liền lộ ra một chút nét cười lạnh âm trầm, làm cho người ta không rét mà run.Tuy Lệ Mai được phong làm quý nhân, là phi tử của Hoàng Phủ Tuyệt, nhưng nàng biết trong vô số mỹ nhân ở hậu cung, không có người nào, không một nữ nhân nào có thể nắm bắt được trái tim thiên tử.

Nàng cũng không thể không mơ một giấc mộng đẹp được hoàng thượng sủng ái cả đời, nhưng từ khi gả tiến hoàng cung đến nay đã 4 năm lại ít được lâm hạnh, ngay cả cơ hội mang long thai cũng không có thì nàng mới nhận rõ đó chỉ là si tâm vọng tưởng mà thôi.

Bởi vì trái tim Hoàng Phủ Tuyệt giống như băng tuyết mùa đông, rét lạnh làm cho người ta kinh sợ, không cho bất cứ kẻ nào tiến vào.

Vì thế, nàng không hề hy vọng xa vời sẽ được sủng ái, chỉ thầm nghĩ nhân cơ hội này vì người nhà mưu cầu ít lợi ích, như thế cho đến ngày dung mạo nàng không còn, ít nhất còn có nhà mẹ đẻ làm núi cho nàng dựa vào.

Nhưng hiển nhiên là tính toán của nàng không được như ý, Hoàng Phủ Tuyệt cười lạnh một lúc, cắt ngang lời nàng, vô tình nói: “Nếu ngươi còn muốn ngồi yên ở vị trí quý nhân này, nên nhớ rõ thân phận của mình, đừng mơ tưởng đưa ra yêu cầu với trẫm.” Lời nói ra không hề âm tàn, lại làm cho Lệ Mai thấy lạnh cả người.

Nếu như nói trước khi xưng đế, Hoàng Phủ Tuyệt còn một chút nhân tính, từ khi hắn bị thái tử phi Nạp Lan Trinh Trinh phản bội, chút nhân tính kia cũng hoàn toàn biến mất.

Trước đây có một vị Trần mỹ nhân dám can đảm yêu cầu danh phận với hắn, nửa năm trước vì nói năng lỗ mãng đã chết bằng một ly rượu độc. Sau khi Lệ Mai bị khiển trách rời khỏi ngự thư phòng, Hoàng Phủ Tuyệt đã không còn tâm tư để tiếp tục phê duyệt tấu chương, hắn đuổi mấy cung nữ hầu hạ ở bên đi, một mình buồn chán đi tới ngự hoa viên giải sầu.

Thời gian này đã gần tháng tư, đúng là lúc xuân về hoa nở, trong ngự hoa viên có đủ loại hoa đào màu hồng nhạt, mùi hoa thoảng qua trước mặt, mang theo sự ấm áp của mùa xuân cùng mùi bùn đất đặc biệt, kích thích khứu giác của hắn.

Trước kia, trong hậu hoa viên cung điện thái tử vì một nữ nhân yêu hoa đào đã yêu cầu trồng toàn bộ đủ loại cây đào, nhưng lúc hắn lên ngôi đế vương suýt chút nữa đã hạ lệnh đem tất cả cây đào trong hoàng cung chặt hết….

Vậy mà cuối cùng hắn cũng không làm, hoa đào vẫn đua nhau nở rộ vào mùa xuân hàng năm, giống như thương tiếc cho người nào đó. Có lẽ…. là nội tâm hắn không muốn vì oán hận của bản thân, mà phá huỷ nơi duy nhất có thể nhớ lại chuyện cũ này.

Đang lúc Hoàng Phủ Tuyệt muốn nhặt lên một đoá hoa hồng nhạt kiều diễm thì bên tai truyền đến một tiếng đàn du dương.

Khống chế âm luật rất tốt, vô cùng êm tai, khiến cho tất cả những điều không thoải mái dưới đáy lòng hắn mấy ngày nay đều vì tiếng đàn êm tai dễ nghe này mà biến mất hầu như không còn gì.

Hắn không tự chủ được men theo nơi phát ra tiếng đàn chậm rãi đi tới, càng đến gần tiếng đàn tuyệt vời kia, hắn mới phát hiện mình đang đứng ở một nơi có chút hoang vắng lạnh lẽo.

Trong trí nhớ, hắn chưa bao giờ tới nơi này nhưng vì từ nhỏ đến lớn lênđều sống trong hoàng cung, nên hắn cũng đã nghe đến nơi này.

Đây là Lệ Viên, những nữ nhân tiến cung nếu không được hoàng đế yêu thích đều có kết cục cuối cùng là bị đưa đến nơi này, sống cô độc suốt quãng đời còn lại.

Diện tích Lệ Viên không nhỏ do những cái tiểu viện hợp thành, từng tiểu viện đều có một phi tử không được sủng ái ở đó.

So với lãnh cung mà mọi người sợ hãi, các nữ nhân trong Lệ Viên ngoại trừ có sự tự do, thì về căn bản các phương diện còn lại cũng không khác gì lãnh cung.

Hoàng Phủ Tuyệt dừng lại vì hành vi đột nhiên này của bản thân mà cảm thấy buồn cười. Nhưng mà khúc nhạc cũng không tệ, dĩ nhiên cũng làm hắn không để ý đến thân phận cửu ngũ chi tôn, đi tới cái nơi này?

Trong lúc hắn xoay người định rời khỏi nơi đây thì trong một cái tiểu viện thấp bé cách đó không xa, truyền đến một tiếng nói non nớt quen thuộc.

“Xấu nương, khúc nhạc này thật dễ nghe, tên gọi là gì ạ?”

“Tên khúc nhạc này là “Tuý Nguyệt”.” Ngay sau đó là một giọng nữ xa lạ đáp lại.

Hoàng Phủ Tuyệt đang muốn rời đi, nghe thanh âm kia, chẳng biết tại sao lại dừng bước, hắn không tự chủ được hướng về phía trước, đi tới cửa viện, ngẩng đầu nhìn lên, viện này được đặt tên là “Toả Thu cung”.

Có lẽ là do lòng hiếu kỳ sai khiến, hắn từ từ đi đến mép tường thấp nhìn vào trong, chỉ thấy giữa một cái sân không lớn có trồng một gốc cây dương thụ, dưới tán cây kê một bộ bàn ghế đá, trên bàn còn bày một bàn cờ, có một nữ tử ngồi cùng một nam đồng.

Nữ tử mặc quần áo trắng, tóc dài búi lại, trên đầu cắm một trâm ngọc đơn giản, dung mạo thanh tú, thậm chí có thể nói là bình thường, tư sắc như vậy đứng trong hoàng cung mỹ nữ như mây, quả thực là lời nói vô căn cứ, khó trách nàng lại lưu lạc tới Lệ Viên.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 4 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 4. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.24511384964 sec