Tú hồnTú hồn - chương 3

Chương 3Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Edit: Lăng Sương

Beta: ngocquynh520

Chương 1.1:

Cung nữ hầu hạ trong ngự thư phòng mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, an phận đứng nghiêm chỉnh, ngay cả thở mạnh cũng không dám thở một tiếng.

Mà vị hoàng đế trẻ tuổi ngồi sau ngự án kia đang cúi đầu, không chút để ý lật xem một quyển sách ở trong tay, im lặng không nói, dáng vẻ bình tĩnh tự nhiên.

Chẳng biết qua bao lâu, một lão thái giám phía sau hoàng đế nhịn không được ho nhẹ một tiếng: “Hoàng thượng, tiểu thái tử đã quỳ gần một canh giờ.” Lúc nói, hai mắt hắn không khỏi liếc về phía tiểu oa nhi quỳ trước ngự án đã lâu.

Đứa nhỏ kia chừng sáu, bảy tuổi, tướng mạo đẹp đẽ trắng nõn, xinh xắn giống như tiểu tiên đồng thủ hộ (bảo vệ) ở trước Phật. Hắn mặc một cái áo dài nhỏ màu vàng nhạt, đầu đội mũ ngọc màu tím, khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt bởi vì quỳ đã lâu mà lộ ra thần sắc thống khổ.

Nghe lão thái giám nói như vậy, tay của vị đế vương trẻ tuổi đang chuẩn bị lật sách hơi dừng lại, ánh mắt men theo tầm mắt lão thái giám liếc về phía tiểu oa nhi trước bàn.

Trên dưới Doanh quốc ai cũng biết, đương kim thiên tử Hoàng Phủ Tuyệt vào 4 năm trước đăng cơ làm đế vương, hậu cung to như vậy, mặc dù nạp vô số phi tần mỹ nữ nhưng dưới gối cũng chỉ có một hoàng nhi, cũng chính là vị tiểu thái tử đang bị phạt quỳ nơi đây – Hoàng Phủ Ngọc.

Nạp Lan Trinh Trinh, mẹ đẻ của tiểu thái tử, là nữ nhi của tể tướng triều trước – Nạp Lan Khang, bảy năm trước gả cho Hoàng Phủ Tuyệt lúc ấy vẫn còn là thái tử, không lâu sau liền sinh hạ Lân nhi, gọi là Hoàng Phủ Ngọc.

Bốn năm trước, sau vụ án Lục vương Hoàng Phủ Kỳ cầm đầu phản nghịch xảy ra, Nạp Lan Khang bị coi là vây cánh bị bắt nhốt vào thiên lao. Vì chịu không nổi trọng hình ép hỏi, rạng sáng hôm sau ngục tốt phát hiện hắn đã uống thuốc độc tự sát. Lúc ấy Nạp Lan Trinh Trinh thân là thái tử phi, vì lo phụ thân mắc tội sẽ liên luỵ bản thân, nên một mình rời khỏi cung chạy trốn tránh hoạ, bị binh lính truy đuổi bất hạnh rơi xuống vực. Thi thể của nàng được tìm thấy thì đã bị ác lang mãnh hổ cắn xé thành nhiều mảnh nhỏ, chỉ có thể nhận biết được thân phận nàng từ trang sức, xiêm y trên người.
Tháng bảy năm đó, Hoàng Phủ Tuyệt đăng cơ xưng đế, lấy niên hiệu là Tĩnh Đức.

Tháng chín năm sau, Hoàng Phủ Tuyệt hạ chỉ, phong con trai độc nhất Hoàng Phủ Ngọc làm thái tử.

Nhưng mà đây chỉ là vẻ ngoài, Hoàng Phủ Ngọc không phải vì trở thành thái tử mà được hưởng sự đối xử đặc biệt.

Mọi người đều biết: mẹ đẻ của Hoàng Phủ Ngọc, Nạp Lan Trinh Trinh từng là tuyệt đại mỹ nhân nổi tiếng kinh thành, có tài có đức còn có tướng mạo, đối nhân xử thế thông minh lanh lợi còn có trái tim rất thiện lương. Nàng xuất thân từ dòng dõi quan lại, bẩm sinh đã có một cỗ khí chất thanh nhã cao quý, từng là giai nhân được rất nhiều danh môn công tử trong kinh thành cùng với con cháu hoàng thất quý tộc ngưỡng mộ theo đuổi.

Đáng tiếc nàng lại là quân cờ, bị phụ thân gả cho Hoàng Phủ Tuyệt – thái tử lúc trước, cũng suýt nữa hại hắn mất mạng. Từ đó về sau, nỗi hận thấu xương liền cắm rễ trong lòng Hoàng Phủ Tuyệt, điều này cũng ảnh hưởng đến thái độ của hắn đối với Hoàng Phủ Ngọc.

Từ khi còn nhỏ, hễ thái tử làm sai chuyện gì đều bị trừng phạt nặng nề, quả thật hắn chưa từng được phụ hoàng của mình đối xử tử tế.

Đợi Hoàng Phủ Ngọc quỳ một lúc lâu, Hoàng Phủ Tuyệt mới chịu đưa mắt nhìn hắn, dáng vẻ lười biếng, giọng nói trầm thấp hỏi: “Nói đi, lần này lại vì cái gì mà đánh nhau với công tử nhà Lý tướng quân?”

Một canh giờ trước, cung nhân báo lại, nói Hoàng Phủ Ngọc cùng mấy vị công tử nhà mấy vị trọng thần trong triều đánh nhau, tuy rằng bị Thái phó ngăn cản kịp thời nhưng chuyện này vẫn truyền đến tai Hoàng đế.

Hoàng Phủ Tuyệt biết được cực kỳ tức giận, sai người đưa hoàng nhi đến trước bàn, không cho cậu cơ hội giải thích, tức giận phạt cậu quỳ một canh giờ cho đến khi lão thái giám nhắc nhở, mới từ từ ngẩng đầu, chuẩn bị xử lý việc này.

Tiểu oa nhi đang quỳ trước ngự án, đầu gối đau nhức, đối với câu hỏi của phụ hoàng muốn nói lại thôi, cuối cùng, hắn từ từ gục đầu xuống, cự tuyệt trả lời.

Hoàng Phủ Tuyệt thấy thế sắc mặt trầm xuống, ném quyển sách trong tay lên trên bàn kêu “ba” một tiếng, cung nữ thái giám hai bên cũng biết đây là điềm báo hoàng thượng tức giận, một đám nín thở, lo lắng nhìn tiểu thái tử.

Liễu Thuận Liễu công công đã hầu hạ bên người hoàng thượng nhiều năm vội vàng ho nhẹ một tiếng, liều mình dùng ánh mắt bảo tiểu oa nhi dưới bàn tốt nhất không nên đối nghịch với đương kim thiên tử.

Mà tiểu thái tử kiên trì không được nửa khắc, quả thật liền bĩu môi, tức giận nâng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn lên nói với phụ hoàng: “Lý Hoài Dục đoạt đồ của nhi thần, nhi thần nhất thời tức giận, mới động thủ đánh hắn.”

“Hắn đoạt cái gì của ngươi?”

Hoàng Phủ Ngọc xoay khuôn mặt nhỏ nhắn đi, lại cúi đầu.

“Liễu Thuận, phân phó xuống, tất cả nô tài trong điện thái tử từ trên xuống dưới, mỗi người nhận năm mươi trượng, lập tức thi hành…..”

Lời của Hoàng đế chưa nói xong, Hoàng Phủ Ngọc liền vội vã ngẩng đầu lên, nói: “Là lỗi của nhi thần, muốn đánh muốn phạt, một mình nhi thần gánh chịu.”

Hoàng Phủ Tuyệt hừ một tiếng, ánh mắt sắc bén làm tiểu thái tử đang quỳ dưới bàn cảm nhận được rõ ràng, áp lực không cho phản kháng. Vì thế hắn chậm rãi móc ra từ trong lòng một con ve sầu làm bằng cỏ rất tinh xảo, nhỏ giọng nói: “Thứ mà Lý Hoài Dục muốn cướp, chính là cái này.”

Tuy rằng hai người cách nhau một khoảng nhưng Hoàng Phủ Tuyệt vẫn thấy rõ ràng con ve sầu làm bằng mây tre được thợ làm tinh tế cỡ nào. Hai tròng mắt hắn híp lại, ánh mắt sáng như đuốc, hướng Liễu Thuận đứng bên cạnh nháy mắt.

Rất nhanh, Liễu Thuận lấy con công trong tay tiểu thái tử đưa lên trước mặt hắn.

Đợi hắn nhìn từ trên xuống dưới, tỉ mỉ đánh giá một lúc lâu, lạnh lùng hỏi: “Đồ này ai làm?” Hoàng Phủ Ngọc bị hỏi đến mà ngẩn ra, miệng muốn nói lại thôi, một hồi mới khó khăn phun ra vài chữ: “Là một cung nữ trong cung của nhi thần.”

Ngón tay thon dài của Hoàng Phủ Tuyệt vuốt con công nho nhỏ kia, ánh mắt đột nhiên trở nên tĩnh mịch.

Trong ngự thư phòng to như vậy, không khí nhất thời đông lạnh, hoàng đế không lên tiếng, những người khác cũng không dám tự tiện mở miệng.

Rất lâu sau, thanh âm của hắn mới trầm bổng vang lên: “Vì món đồ chơi này, ngươi không chú ý đến thân phận thái tử mà động thủ đánh người?”

“Là Lý Hoài Dục đoạt đồ của nhi thần trước, nhi thần tức quá mới cùng hắn động thủ.”

“Bản thân từ nhỏ đã được tiếp nhận giáo dục của bậc đế vương, nên biết mình sẽ có một ngày kế thừa đế vị. Cuộc sống sau này, ngươi sẽ gặp vô số bất lợi, chẳng lẽ không ưa thần tử một chút, ngươi cũng muốn chiều theo tính tình của mình, không để ý lễ phép đối với các thần tử mà vung tay vung chân sao? Như vậy còn ra thể thống gì ?”

“Chẳng lẽ Lý Hoài Dục nhạo báng nhi thần từ nhỏ đã không có mẹ, nhi thần cũng không thể tức giận sao?”

Tuy nói Hoàng Phủ Ngọc là thái tử, nhưng trong triều trên dưới đều biết, đương kim hoàng đế cũng không thích đứa con độc nhất này, bởi vậy rất nhiều người đều thầm đoán, vị trí thái tử sở dĩ cho Hoàng Phủ Ngọc đảm đương, chỉ vì hoàng thượng không còn đứa con nối dõi nào khác. Một khi những vị mỹ nhân trong hậu cung mang thai long chủng, vị trí thái tử của Hoàng Phủ Ngọc sẽ dễ dàng bị thay thế đi.

Vả lại, trong cung ai ai cũng đều biết mẹ đẻ của Hoàng Phủ Ngọc là Nạp Lan Trinh Trinh bị hoàng thượng oán hận nên đứa con trai của nàng cũng bị lạnh nhạt theo. Vì thế đừng nói đến mấy tên thư đồng trong học đường đều coi thường cậu mà ngay cả các phi tử trong hậu cung cũng không có ai để vị tiểu thái tử này trong mắt.

Trên đời này, tất cả những hài tử đều cần tình thương yêu của mẫu thân, cho dù Hoàng Phủ Ngọc thân là thái tử, nhưng cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ, tận sâu trong đáy lòng cậu, cũng hy vọng có một người mẹ nuôi dưỡng cậu lớn lên. Nhưng, từ khi cậu còn nhỏ, liền hiểu rõ rằng mình không có mẹ, sự thật này như một cây gai đâm vào lòng cậu, mỗi khi mấy tên thư đồng trong học đường cố tình châm chọc cậu không có mẹ nuôi dưỡng, cơn phẫn nộ tận đáy lòng của cậu hoàn toàn bị kích động mà phát ra.

Hơn nữa Lý Hoài Dục ỷ mình là con độc nhất của Đại tướng quân Lý Lượng, mỗi lần ở trong học đường đều kiêu ngạo bắt nạt Hoàng Phủ Ngọc, cho dù ba lần bốn lượt Hoàng Phủ Ngọc khoan nhượng nhưng chỉ làm cho đối phương càng thêm không kiêng nể gì mà tiếp tục lăng nhục, chẳng những công khai giễu cợt phụ hoàng không thương cậu, mẹ không yêu cậu, còn đoạt đi con ve sầu cỏ mà cậu yêu thích nhất.

Thật sự không thể nhịn được nữa, hắn mới đánh nhau với Lý Hoài Dục, nhất thời bị kích động mà không nghĩ tới hậu quả, lại bị phụ hoàng mắng, bị phạt quỳ.

Câu nói của nhi tử: “Nhi thần từ nhỏ đã không có mẹ”, dường như khuấy động đến điều cấm kỵ ở sâu trong nội tâm đương kim thiên tử, Hoàng Phủ Tuyệt lặng đi thật lâu, dung nhan tuấn mỹ không khỏi toát ra vài phần tức giận.

“Chỉ vì thần tử nói mấy lời không lọt tai…. đã nổi trận lôi đình động thủ đánh người, không có dung người chi lượng (lòng tha thứ cho người khác) như vậy, tương lai làm sao có thể đạt được nghiệp lớn?” Hắn tạm ngừng lại, theo bản năng xiết chặt con ve sầu bằng cỏ trong tay nói: “Bây giờ trở về cung của ngươi, chép phạt “Thiên tự văn” mười lần, không chép xong, ngươi cũng đừng ăn cơm nữa.”

Hoàng Phủ Ngọc cắn cánh môi phấn nộn, trong lòng cực kỳ không phục nhưng nhìn khuôn mặt tuấn tú của phụ hoàng lạnh xuống. Với bộ dáng không cho cam lòng, cậu chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, khó khăn đứng lên, chân thấp chân cao đi ra ngự thư phòng.

Cho đến khi bóng dáng nho nhỏ kia dần dần đi xa, bàn tay xiết chặt con ve sầu bằng cỏ của Hoàng Phủ Tuyệt mới từ từ buông ra.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 3 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 3. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.226339817047 sec