Tú hồnTú hồn - chương 23

Chương 23Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 8.1:

Màn giường rộng thùng thình che khuất ánh nến lay động ngoài long sàng, đồng thời cũng che lại cảnh xuân kiều diễm trên long sàng.

Thái Hoà Cung bởi vì có rồng sinh ấm áp, nên cho dù đã gần cuối năm, nghênh đón ngày đông giá rét, nơi này vẫn ấm áp như mùa xuân.

Hoàng Phủ Tuyệt cảm thấy mỹ mãn nhìn nữ tử dưới thân quấn quít lấy thân thể hắn, hai gò má ửng hồng đến mê người, miệng thở gấp liên tục, một đôi mị nhãn hơi mở, chớp động lên tia đáng thương mà bất lực, tựa như một chú cún nhỏ cầu xin chủ nhân rủ lòng thương, dùng ánh mắt khát vọng đợi chủ nhân ban cho.

Hắn có chút kiêu ngạo nhớ kỹ bộ dáng thần phục này của nàng trong đầu, mới chậm rãi cúi người, như thưởng hôn xuống mi mắt nàng.

Bất ngờ nàng lại ra sức ôm lấy cổ hắn, môi thơm như gà con mổ thóc hôn lại hắn.

Hoàng Phủ Tuyệt rốt cuộc không chịu nổi nàng mời mọc như thế, mãnh liệt đem dục vọng cường tráng của mình thâm nhập cửa vào của nàng, lúc sâu lúc nông, khiến nữ nhân dưới thân thở hồng hộc, rên rỉ liên miên.

Khi hai người cùng đạt đến đỉnh thì bụng của hắn dùng sức một cái, nguồn nhiệt nháy mắt phóng ra.

Ánh nến ngoài trướng lay động, bóng người trong trướng chặt chẽ rúc vào nhau, bọn họ mặt đối mặt, trở lại màn vui thích vừa nãy.

"Nghe nói lão gia của nàng ở Nam Hương Hồ Châu."

Lúc tiếng hít thở đều đều từ mũi nàng phát ra, Hoàng Phủ Tuyệt đưa môi tới khẽ cọ lên cánh môi non mềm của nàng.

Bị hắn ép buộc đến mỏi mệt kiệt lực, Nhan Nhược Tranh không có mở mắt ra, "ưm" một tiếng, dường như ngại hắn cọ mình ngứa, đầu gối lên tay hắn khẽ dời về phía sau.

Nhưng hắn không cho nàng cơ hội chạy trốn, bàn tay to dùng sức kéo đầu nàng về, bắt mặt nàng lại gối lên cánh tay của mình. Tay kia thì không có ý tốt ở trong chăn vuốt ve da thịt trơn mềm của nàng.

"Chờ đại điển tế tổ kết thúc, trẫm mang nàng về Hồ Châu thăm người thân được không?"

Không khí nháy mắt yên tĩnh hẳn, Nhan Nhược Tranh vốn mỏi mệt dựa vào lồng ngực hắn, ý thức dần dần đi xa nghe thấy lời này lập tức giống như bị kinh sợ vậy, đột nhiên mở hai mắt ra.

Hoàng Phủ Tuyệt nhìn phản ứng của nàng trong mắt, tuy rằng ngoài mặt không có vẻ gì khác thường, nhưng tâm lại cảm thấy vạn phần vừa lòng.

"Hoàng thượng vừa mới nói cái gì?" Nàng có chút không xác định, cẩn thận hỏi lại một lần.

Hắn cười mà như không cười, ở dưới chăn nhéo nhéo eo nàng, "Trẫm nói, chờ sang năm sau, trẫm sẽ tìm thời gian cùng nàng quay về Hồ Châu thăm họ hàng thân thích." Giọng hắn mang theo cưng chiều nói tiếp: "Dù sao nàng gả tiến cung lâu như vậy, nhưng vẫn chưa từng trở về, nay lại là thân phận quý phi, trẫm tự mình mang nàng áo gấm về nhà, tương lai ở trước mặt người trong tộc sẽ có rất nhiều mặt mũi......"

"Nhưng cha thiếp đã qua đời nhiều năm......"

"Vậy thì có sao? Theo trẫm biết, Nhan gia Hồ Châu được xưng tụng là nhà giàu, cho dù Nhan Thanh cha nàng thân là thái thú Hồ Châu nhiều năm trước mắc bệnh qua đời, nhưng Nhan gia vẫn còn rất nhiều huynh đệ. Trẫm cũng không phải kẻ bạc tình, nếu hiện tại nàng là quý phi của trẫm, đương nhiên không thể không cho Nhan gia nhiều thứ hơn, chỉ cần thế lực Nhan gia hưng thịnh, địa vị của nàng ở hậu cung mới càng có thể ngồi yên ổn hơn."

Nhan Nhược Tranh thất thần, không chớp mắt chăm chú nhìn hai mắt nghiền ngẫm của hắn, nhịn không được bắt đầu đoán Hoàng Phủ Tuyệt có phải lại đang có ý định gì hay không?

Nhiều lần hắn cố tình dò xét, nàng không phải là không hề có cảm giác, nhưng lần này nàng khó lòng phòng bị được.

Ngày ấy trên yến tiệc đón tiếp Lục vương Hoàng Phủ Kỳ, nàng đã cố sức cúi thấp, giảm bớt sự tồn tại của mình, nhưng khi hắn cố ý dùng tên vở kịch để dò xét mình, nàng vẫn trở tay không kịp.

Sau đó, mặc dù hắn không có nhắc lại, nhưng mỗi lần đối mắt hắn hơi có thâm ý nhìn nàng đều khiến nàng có cảm giác bí mật đã bị nhìn thấu, vô lực cùng khẩn trương.

Biết rõ nam nhân này khôn khéo đáng sợ, nhưng vì để có thể ở cạnh hắn hưởng thụ một khoảnh khắc ôn nhu, nàng vẫn quyết định bí quá hoá liều, cẩn thận từng bước.

Ai ngờ ngày phòng đêm phòng, tâm vua khó dò, trong lúc lý trí nàng hoàn toàn lâm vào mơ hồ thì hắn lại bất ngờ đưa ra tin sẽ cùng nàng hồi hương thăm người thân, làm nàng kinh hồn khiếp sợ.

Không nói đến nàng đối với Nhan gia Hồ Châu hoàn toàn không biết, ngay cả vị phụ thân trên danh nghĩa Nhan Thanh đã qua đời kia, nàng cũng chưa từng thấy mặt bao giờ.

Lúc trước Liễu Thuận phải sử dụng giao thiệp, vì nàng an bài thân phận ấu nữ của Nhan Thanh, là bởi vì năm đó hắn cùng Nhan gia có chút ít giao tình, biết Nhan gia trước mắt đã rời khỏi con đường làm quan, ẩn cư chốn thôn quê, các thế hệ đều không hỏi thế sự, thân gia bối cảnh như vậy không có khả năng mang đến phiền toái cho nàng, cho nên mới vì nàng mà bịa đặt thân thế này.

Huống hồ, từ xưa cũng không thấy qua Đế vương hỏi đến việc nhà phi tử, không nghĩ tới Hoàng Phủ Tuyệt lại phá bỏ tiền lệ, chủ động đưa ra đề nghị muốn dẫn nàng áo gấm về quê?!

Loại chuyện này, các phi tử khác nghe xong tất nhiên sẽ vui mừng hớn hở, nhưng với nàng mà nói thì như là sấm sét giữa trời quang, nhất thời bị hắn doạ cho sợ tới mức tan thành mây khói.

Nhưng nàng càng ra sức cự tuyệt, cực lực phản đối, Hoàng Phủ Tuyệt khuyên bảo lại càng hăng say. Trong lời nói có thêm ý rằng trẫm sở dĩ đưa ra yêu cầu này, cũng bởi vì hết sức sủng ái nàng, những kẻ khác cho dù có quỳ cầu xin trẫm, trẫm cũng không suy nghĩ dù chỉ một chút.

Nếu là ngày thường, Nhan Nhược Tranh cũng là nhân vật lợi hại suy nghĩ rõ ràng, mồm miệng lanh lợi, nhưng giờ phút này nàng mới bị chuyện phòng the thường lệ mỗi đêm ép buộc xong, đừng nói thể lực một giọt cũng không còn, ngay cả suy nghĩ cũng có chút mơ hồ.

Cho nên khi hắn hao hết lời lẽ nói ra nếu tự hắn đưa nàng về Hồ Châu thăm người thân thì sẽ mang đến không ít điều tốt cho nàng thì nàng chỉ biết viện đủ cớ để từ chối. Lúc thì nói mình cùng người nhà đã nhiều năm không liên lạc sớm mất đi tình thân, lúc thì lại chuyển sang tổ tông gia pháp giáo huấn thiên kim chi tử không ngồi nguy đường.

Về sau, Hoàng Phủ Tuyệt rốt cuộc bị nàng nhắc đi nhắc lại mà trầm khuôn mặt tuấn tú xuống, ngữ điệu lạnh xuống nghiêm trang hỏi: "Nàng không phải là ngại trẫm phong cho nàng địa vị quá thấp, cho nên mới cự tuyệt đề nghị của trẫm hết lần này đến lần khác?"

Lời này nói đến vô cùng không tốt, giống như cố ý muốn kích nàng tức giận.

Ngay sau đó hắn lạnh lùng cười, lại nói: "Tuy rằng ngôi vị hoàng hậu vẫn trống như trước, nhưng lúc trẫm còn sống, cũng không định đem vị trí này cho ai....."

Quả nhiên, lời hắn còn chưa dứt, sắc mặt nàng vốn vì hắn cố ý khiêu khích mà trở nên hết sức khó coi.

Nàng mạnh mẽ ngồi dậy, trên mặt mang theo vài phần giận, "Lời ấy của hoàng thượng rốt cuộc là có ý gì?"

Tựa như đoán được nàng sẽ có phản ứng như thế, hắn không nhanh không chậm nói: “Chẳng lẽ nàng không phải ngại trẫm không ban vị trí hoàng hậu cho nàng sao?”

Nếu lúc này Nhan Nhược Tranh còn chưa nghe ra hàm nghĩa trong lời nói của hắn, thì nàng chính là đứa ngốc.

Tuy rằng sớm biết Hoàng Phủ Tuyệt là cái loại người vì đạt tới mục đích không từ thủ đoạn, nhưng nàng trăm triệu lần không nghĩ tới, vì muốn làm rõ nghi kỵ ở trong lòng hắn, mà hắn không để ý tôn nghiêm của nàng nói ra những lời đả thương người như thế....

Xem ra, vì ép nàng chính mồm thừa nhận thân phận hắn hoài nghi kia, hắn đã nghĩ hết tất cả biện pháp ép nàng đi vào cái bẫy hắn bày ra.

Nàng đột nhiên đối với tình cảnh hiện tại của mình cảm thấy đáng buồn vạn phần, lấy khỏe mạnh, mỹ mạo cùng sống lâu đổi lấy mạng của hắn cùng bộ dạng mang bệnh và thân hình này của mình, cũng chỉ vì nghĩ trong cuộc sống ngắn ngủi này muốn sống cùng hắn sống những năm tháng cuối cùng, nhưng hắn lại không có tâm, muốn vạch trần vết sẹo nàng giấu ở sâu trong nội tâm ra.

Nhìn vẻ đắc ý trên mặt hắn, nàng đáp trả lại bằng một nụ cười lạnh nhợt nhạt, “Hoàng thượng quả nhiên hiểu biết tâm tư của thiếp. Đúng vậy, thật sự thiếp mơ ước vị trí hoàng hậu cao cao tại thượng kia, nếu hoàng thượng cảm thấy thiếp quá tham lam, cứ việc hạ chỉ giáng thiếp xuống làm thứ nhân, nhốt trong lãnh cung là tốt rồi.” Nàng nói xong, đứng dậy mặc quần áo rời đi, lại bị hắn kéo vào lòng, trực tiếp nhét về trong chăn.

Thấy nàng tức giận, hắn khuyên bảo: “Làm gì tức giận thế? Trẫm chỉ vô ý nói một chút mà thôi. Nếu nàng không muốn trẫm cùng nàng về Hồ Châu thăm người thân, vậy việc này để từ từ rồi tính đi.”

Hoàng Phủ Tuyệt cùng Nạp Lan Trinh Trinh ở chung nhiều năm, sớm hiểu rõ ràng tính tình của nàng, hắn biết nàng thông minh lanh lợi, lúc còn nhỏ phân rõ phải trái, đồng thời còn cực kỳ quật cường, mặc kệ người nàng đắc tội có thân phận địa vị cao đến cỡ nào, nàng sẽ không vì muốn sống mà khúm núm.

Hắn thừa nhận lời nói kia của mình có mang nhiều ý dò xét, cho dù trong lúc vô tình nàng cho hắn rất nhiều manh mối, hắn vẫn cố chấp muốn nghe nàng chính mồm thừa nhận nàng là Nạp Lan Trinh Trinh.

Ngực Nhan Nhược Tranh nghẹn một cỗ khí, hắn đột nhiên thay đổi quay ra lấy lòng, nàng chỉ có thể nhịn xuống lửa giận, có tức như thế nào cũng không bộc phát ra được.

Nhìn thấy ủy khuất ở đáy mắt nàng, tâm Hoàng Phủ Tuyệt thu lại, nhịn không được ôn nhu an ủi nói: “Tốt lắm tốt lắm, vừa rồi đều là lỗi của trẫm, trẫm sẽ chịu tội với nàng. Đừng tức giận nữa, cẩn thận tức giận ảnh hưởng đến thân thể, trẫm sẽ đau lòng.” Nói xong, còn cúi đầu hôn gương mặt của nàng, lại giúp nàng đắp kín mền, động tác giọng điệu thập phần ôn nhu, giống như người vừa nói ra những lời lạnh lùng, với vẻ mặt trào phúng hoàn toàn không phải là hắn.

Nhan Nhược Tranh bị bắt gối lên trong lòng ngực của một lần nữa, nghĩ không biết khi nào hắn lại tiếp tục dò xét nàng nữa.

Chẳng qua là....

Lạc Viêm, một khi thiếp chính mồm thừa nhận thân phận của mình, cũng chính là lúc thiếp và chàng vĩnh viễn âm dương cách biệt, cho dù thiếp thật sự vì tư lợi, thiếp cũng chỉ là tham luyến ôn nhu của chàng với thiếp, muốn trong thời gian ngắn ngủi còn lại được làm bạn ở bên cạnh chàng, như thế mà thôi....

***

Hoàng Phủ Kỳ gặp lại Hoàng Phủ Ngọc có dung mạo giống như Nạp Lan Trinh Trinh vào hôm hai mươi ba tháng chạp.

Hôm nay thời tiết kỳ lạnh vô cùng, bởi vì gần tối ngày hôm qua đã có một trận tuyết lớn, tất cả nô tài trong cung đều bị bắt ra dọn dẹp tuyết đọng.

Hoàng Phủ Ngọc tuy rằng là thái tử, nhưng dù sao cũng chỉ là tiểu oa nhi bảy tuổi, không khỏi sinh ra hứng thú với tuyết đọng trắng tinh, vì thế sau khi học xong, liền cùng vài tiểu thái giám chơi nặn người tuyết.

Cũng vì mải chơi nên cậu cũng không biết là đã làm rơi mất mảnh ngọc ấm vẫn đeo bên người, khi cậu phát hiện ra mình mất đồ thì vội vàng mang theo cung nữ, thái giám trong cung thái tử đi hỗ trợ tìm kiếm.

Ôn ngọc kia đến từ vương thất Tây Vực, nghe nói là vật báu vô giá trên đời, nhưng thật sự làm cho cậu để tâm, chính là chuỗi ngọc tuệ (mấy cái dây treo ngọc) kết tinh xảo buộc lên ngọc ấm kia, bởi vì đó là lễ vật xấu nương thức đêm tự tay thêu cho hắn.

Mà người tình cờ nhặt được chuỗi ngọc ấm kia không phải ai khác chính là Hoàng Phủ Kỳ trên người mang trọng tội, vừa được hoàng thượng triệu hồi kinh thành không lâu.

Bởi vì hắn đến Lệ châu nhiều năm, lục vương phủ lúc trước đã bị sung công niêm phong, bởi vậy lần này trở về kinh, được ân chuẩn tạm thời ở tại trong hoàng cung.

Tuy rằng trong cuộc sống hàng ngày hắn vẫn được đối đãi tốt nhất, nhưng nút thắt rối rắm ở trong lòng theo thời gian trôi qua mà vẫn chưa được cởi bỏ. Cho đến khi thấy ngọc tuệ đỏ quen thuộc nằm ở trong đống tuyết thì oán hận đọng lại ở đáy lòng hắn nhiều năm lại bùng phát.

Ngọc tuệ kết cực kỳ tinh xảo, đa dạng rườm rà, hoa lệ mỹ quan, phối hợp trên ngọc ấm kia, có thể nói là hoàn mỹ.

Nhưng điều mà Hoàng Phủ Kỳ để ý là, dạng ngọc tuệ này hắn nhìn cực kỳ quen mắt, bởi vì ngọc tuệ đeo ngọc bội trên người hắn, cùng chuỗi này là giống nhau như đúc.

Trên đời này, có thể đem ngọc tuệ kết phức tạp và hoa mỹ như thế, trừ Nạp Lan Trinh Trinh hắn nhớ mãi không quên ra thì thật sự không thể tìm được người thứ hai.

“Ngọc ấm kia là của ta......”

Ngay tại Hoàng Phủ Kỳ chấn động vô cùng, cầm ngọc bội của mình cùng ngọc ấm bị hắn nhặt được so sánh thì một thanh âm non nớt vang lên bên tai hắn.
Theo thanh âm quay người lại, hắn thấy Hoàng Phủ Ngọc, trên người được áo lụa quần lụa quấn quanh còn tròn hơn viên thịt tròn, gương mặt giống Nạp Lan Trinh Trinh của tiểu tử kia, có nét ngây thơ vô tội.

Vẻ mặt hoảng hốt một lúc, Hoàng Phủ Kỳ mới chậm rãi cúi người xuống,cầm ngọc ấm trong tay đưa tới trước mặt hắn, cười nói: “Ngươi nói ngọc bội này là của ngươi?”

Hoàng Phủ Ngọc nhu thuận gật đầu. Nam tử bộ dạng thực anh tuấn này cậu nhận ra được đó là lục hoàng thúc của hắn theo như phụ hoàng cùng xấu nương đã nói.

Cậu nghĩ thầm thật may mắn ngọc ấm của mình được người này nhặt được, lúc vươn tay chuẩn bị tiếp nhận nó thì lục hoàng thúc lại mở miệng nói.

“Ngọc tuệ này thêu thật tinh xảo.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 23 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 23. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.2225689888 sec