Tú hồnTú hồn - chương 22

Chương 22Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 7.2

Mà nay, hắn đã trở lại, mặc kệ trên người có bao nhiêu tội danh không thể tha thứ, cũng không quản hành vi khỉ gió của hắn lúc trước ở trong mắt người thiên hạ có bao nhiêu đại nghịch bất đạo, giờ này khắc này, hắn công khai trở lại quê hương sinh ra hắn nuôi lớn hắn.

Từ xưa, đã có câu “người thắng làm vua, người thua làm giặc”, năm đó nếu hắn tạo chính biến thành công, như vậy hiện tại người cầm quyền sanh sát thiên hạ trong tay, được văn võ bá quan lễ bái, sao lại là Hoàng Phủ Tuyệt!

Từ sau nghịch hoàng án xảy ra, hắn rất nhanh đã bị tứ hoàng huynh Hoàng Phủ Tuyệt bắt giữ, cầm tù ở Lệ Châu, kinh thành từ nay về sau hoàn toàn ngăn cách với hắn. Nhưng mà mỗi đêm tỉnh mộng thì dung nhan khuynh quốc khuynh thành của Nạp Lan Trinh Trinh luôn xuât hiện rõ ràng trong giấc mơ của hắn.

Hắn liều lĩnh tìm hiểu tung tích của nàng, không nghĩ tới lại biết được tin tức khi nàng đang trốn tránh đuổi bắt thì bất hạnh rơi xuống vách núi, đánh mất tính mạng.

Hắn vĩnh viễn cũng không quên được trong tối ngày biết tin tức, mình phát điên như thế nào, tự nhốt mình trong phủ đệ, hắn không tin một người con gái thiện lương như vậy sẽ chết thê thảm như thế, càng oán hận Hoàng Phủ Tuyệt cư nhiên không để ý tình cảm vợ chồng ngày xưa đuổi tận giết tuyệt nàng.

Bởi vậy cho dù sau khi nghịch hoàng án xảy ra, Hoàng Phủ Tuyệt tha cho hắn không chết, hắn cũng không bởi vậy mà đối hoàng huynh sinh ra nửa phần cảm kích.

Hắn hận Hoàng Phủ Tuyệt!

Tựa như đứa nhỏ trên đời này không được cha mẹ coi trọng, lại trơ mắt nhìn huynh đệ tỷ muội mình được sủng ái, đang dần dần hiểu được ghen tị, hiểu được oán hận, hiểu những chữ không công bằng thì hắn cũng đã xem tứ hoàng huynh liệt vào quân địch của mình.

Đều là hoàng tử như nhau, đều nổi tiếng ở mọi phương diện như nhau, nhưng đơn giản chỉ vì mẹ đẻ của Hoàng Phủ Tuyệt là hoàng hậu, thân là trưởng tử hoàng thất, mà đãi ngộ giữa bọn họ liền khác biệt, phụ hoàng dễ dàng phủ định tất cả của hắn.

Không được phụ hoàng yêu thích, hắn có thể nhịn; không được đại thần coi trọng, hắn có thể nhịn; mà khi hắn lần đầu tiên từ lúc chào đời tới nay đối một cô nương động tình thì hoàng huynh của hắn lại ỷ vào thân phận thái tử đương triều, dễ dàng cướp đi hạnh phúc thuộc về hắn, lúc này hắn rốt cục không thể nhịn được nữa!

Nạp Lan Trinh Trinh là cô nương từ nhỏ hắn lập chí muốn kết hôn, hai người thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, tuy rằng muốn kết hôn với nàng được coi như lời nói của trẻ nhỏ, nhưng trong lòng hắn sớm nhận định nàng là nương tử tương lai mình muốn kết hôn.

Nếu như không có Hoàng Phủ Tuyệt, cuộc sống của hắn sẽ cùng thời thơ ấu hạnh phúc mà trôi qua, nhưng Hoàng Phủ Tuyệt lại hủy tất cả!

Cho nên hắn dự mưu tạo phản, ý đồ soán vị, bất kể hậu quả mướn cướp đi tất cả mọi thứ của Hoàng Phủ Tuyệt, chỉ có như vậy, hắn có thể từ trên tay đối phương đoạt lại nữ nhân mình yêu thích. Cho dù tương lai bị người trong thiên hạ lăng mạ sỉ nhục, bị đại thần cả triều không tha, hắn cũng không quan tâm.

Nạp Lan Khang phụ thân của Nạp Lan Trinh Trinh, là người trong tộc của mẫu phi hắn, hắn cũng từng xả thân cứu mạng ông, cho nên lúc ấy Nạp Lan Khang liền hứa hẹn, tương lai cho dù hắn đưa ra yêu cầu như thế nào, cũng sẽ trợ giúp tất cả trả lại nhân tình này cho hắn.

Bởi vậy một khắc kia khi phụ hoàng hạ chỉ, đem Nạp Lan Trinh Trinh gả cho thái tử Hoàng Phủ Tuyệt, hắn biết mình không thể làm phụ hoàng thay đổi chủ ý, càng không có khả năng làm hoàng huynh buông tha nàng, nên không còn cách nào khác, hắn đành phải ra hạ sách này, tính trong lúc vô tình hại chết hoàng huynh mà Nạp Lan Khang không thể tránh khỏi, thành kẻ chết thay trong trận tranh đấu quyền lực này.

Nếu trên trời buộc hắn đi phải đi con đường không lối về này, hắn chỉ có thể bất kể hậu quả, vì nữ nhân mình muốn mà cố gắng, không tiếc mưu phản hại hoàng huynh của mình.

Chỉ khi nào hoàng huynh chết đi, thì hắn - Lục vương gia này mới có thể danh chính ngôn thuận được chúng thần tôn lên vị trí hoàng đế.

Chỉ có ngồi trên vị trí trên vạn người kia, mới có thể có được hạnh phúc hắn muốn.

Nguyên bản, hắn cho là mình thành công, bởi vì hoàng huynh trúng Phá Hồn cổ hắn bày ra mà tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, ngay cả những thái y y thuật cao trong cung đều nói, bệnh tình như vậy muốn cải tử hồi sinh, trừ phi có thần tiên xuất hiện, hơn nữa chỉ sống qua bảy ngày, bảy ngày sau đó, uy lực Phá Hồn cổ sẽ đạt tới cực hạn, đến lúc đó, ba hồn bảy vía của hoàng huynh sẽ tan thành mây khói.

Nhưng... Ngay khi hắn sắp thành công thì một đạo sĩ không rõ lai lịch xông vào cung điện thái tử, không biết làm pháp thuật gì, lại làm cho người vốn nên đi gặp Diêm Vương kỳ tích thức tỉnh, làm mình thất bại trong gang tấc....

Dòng nước lũ trí nhớ dần dần bay xa, hiện nay Hoàng Phủ Kỳ đứng lặng trước cửa cung hoa lệ trước mặt, tựa như sự châm chọc đáng buồn nhất, đùa cợt thân phận tội thần hiện tại của hắn.

Nhưng mà mặc kệ đáy lòng hắn nghĩ như thế nào, khi hắn phong trần mệt mỏi một lần nữa bước vào mảnh đất kinh thành này thì Hoàng Phủ Tuyệt vẫn làm hết chức trách thân là huynh trưởng, phái người đưa hắn tiến hoàng cung.

***

Xa cách nhiều năm nay gặp lại, cho dù có dấu hận ý sâu bâo nhiêu, thì đôi huynh đệ này ngoài mặt vẫn diễn lại tiết mục huynh hữu đệ cung.

Hoàng Phủ Tuyệt dẫn dắt triều thần cùng các phi tử hậu cung, ở Chiêu Nhân điện thiết yến vì Lục Vương đón gió tẩy trần, đối đãi ân cần như vậy ở trong mắt người ngoài xem ra, tựa hồ cho Lục Vương đủ mặt mũi, nhưng Hoàng Phủ Kỳ thuở nhỏ cùng nhau lớn lên với hoàng huynh lại hiểu rất rõ ràng, hoàng huynh của hắn chính là đang dùng một cách thức khác để hung hăng nhục nhã tự tôn còn sót lại của hắn.

Ý tứ của Hoàng Phủ Tuyệt cực kỳ dễ hiểu được, tựa như đang nói ——

Mặc kệ lúc trước ngươi làm bao nhiêu chuyện có lỗi với trẫm, trẫm cũng có thể coi như ngươi còn trẻ không biết, không hiểu chuyện, không cần cùng ngươi so đo. Dù sao ngươi bất quá là một cái món đồ chơi trong tay trẫm, từ nay trẫm đùa giỡn như thế nào cũng không thể có nửa câu oán hận. Tàn khốc hơn mà nói, trẫm muốn ngươi bị cầm tù ở Lệ châu, ngươi cũng sẽ phải ngoan ngoãn cút ra kinh thành; một đạo ý chỉ của trẫm triệu hồi ngươi, ngươi phải phủ phục ở dưới chân trẫm, hướng trẫm dập đầu cảm ơn.

Bởi vậy, đối mặt triều thần giả nhân giả nghĩa ân cần thăm hỏi, cùng với Hoàng Phủ Tuyệt không hề có thành ý ôn chuyện thì Hoàng Phủ Kỳ chính là khách sáo hưởng ứng, thủy chung không có để phần "ân sủng” này vào trong mắt.

Cho đến khi một hài tử mặc áo gấm vàng xuất hiện ở Chiêu Nhân điện thì Hoàng Phủ Kỳ vẫn thờ ơ lạnh nhạt, hai mắt sáng ngời, bị dung nhan phấn điêu ngọc mài trong suốt hấp dẫn.

Đứa bé kia ước chừng sáu, bảy tuổi, làn da trắng lộ ra một tầng ánh sáng nhu hoà, mày rậm mắt to, tròng mắt màu đen lóe ngây thơ hồn nhiên.

Hoàng Phủ Kỳ bị cậu hấp dẫn thật sâu, trí nhớ giống như trở về rất nhiều năm trước, hắn còn nhỏ lần đầu tiên nhìn thấy thiên kim Tể tướng gia thì cũng giống như vậy bị dung nhan tuyệt sắc làm cho kinh sợ.

“Trinh Trinh......”

Một tiếng gọi lơ đãng thoát ra miệng, làm Hoàng Phủ Kỳ ngây ngốc tại chỗ, mà Hoàng Phủ Tuyệt ngồi cách hắn cách đó không xa, cũng vì tiếng "Trinh Trinh” kia mà lộ ra vẻ mặt trêu tức.

Tuy rằng những đại thần đang dùng tiệc không có chú ý tới sự khác thường này, nhưng Hoàng Phủ Kỳ vì luống cuống của mình mà lâm vào trong ảo não thật sâu.

Sao hắn lại quên, năm đó khi Nạp Lan Trinh Trinh gả cho Hoàng Phủ Tuyệt thì sau đó không lâu liền sinh hạ một đứa con, gọi là Hoàng Phủ Ngọc, đúng là đương kim thái tử, cũng chính là đứa nhỏ phấn điêu ngọc mài trước mắt này.

Chẳng qua theo năm tháng khi lớn lên, ngũ quan đứa nhỏ này cùng Nạp Lan Trinh Trinh qua đời nhiều năm càng ngày càng tương tự, mới có thể làm hắn nhất thời nghĩ đến nàng khi còn nhỏ.

“Ngọc nhi, vị này là lục hoàng thúc của con, còn không đi qua hành lễ với hoàng thúc?” Hoàng Phủ Tuyệt ngoài miệng giới thiệu như vậy, miệng lại khó nén một tia tà ác đắc ý.

Hoàng Phủ Ngọc nhu thuận tiêu sái đến trước mặt Hoàng Phủ Kỳ khom người thi lễ, mềm mại khẽ gọi một tiếng: “Lục hoàng thúc.”

Hoàng Phủ Kỳ nhất thời hoảng hốt, đột nhiên có loại ý tưởng rất lớn mật. Nếu hài tử xinh đẹp là nhi tử của hắn cùng Trinh Trinh, thật là tốt bao nhiêu?

Sau khi hành lễ, Hoàng Phủ Ngọc đi thẳng về phía Nhan Nhược Tranh. Gần đây Thái Phó bỏ thêm không ít công khóa, thời gian nhàn hạ của cậu ít đi, tự nhiên cơ hội ở chung với xấu nương cũng theo đó giảm bớt rất nhiều.

Gần cuối năm, đại yến tiểu yến trong cung không ngừng, thừa dịp hôm nay đón gió tẩy trần cho lục hoàng thúc, cậu thật vất vả mới có cách ở cùng xấu nương, kể việc vặt mấy ngày gần đây xảy ra với hắn.

Hoàng Phủ Kỳ theo bóng dáng tiểu oa nhi nhìn lại, lúc này mới chú ý tới sự tồn tại Nhan Nhược Tranh.

Bên cạnh những phi tử dung nhan tuyệt mỹ, thân thể thướt tha kia, thì bộ dạng nàng thật sự rất không đáng chú ý, vừa vặn vì thái tử Hoàng Phủ Ngọc lại vọt tới trong lòng nàng, làm cho hắn không khỏi đối với nữ tử dung nhan bình thường này nhìn vài lần.

Khi hắn nhìn phía đối phương thì nàng cũng rất có lễ phép hướng hắn hơi hơi cúi đầu, thần sắc không hiểu sao làm cho hắn cảm thấy có vài phần thân thiết.

Hắn không biết có phải mình nhìn nhầm hay không, vì sao bộ dáng nàng cười rộ lên, lại làm cho hắn cảm thấy quen thuộc trước nay chưa từng có?

Ánh mắt Hoàng Phủ Kỳ nhìn thẳng Nhan Nhược Tranh, rất nhanh khiến cho người nào đó bất mãn.

Hoàng Phủ Tuyệt cố ý ho nhẹ một tiếng nói: “Trẫm nhớ rõ Lục đệ rất thích nghe diễn tuồng, cho nên yến tiệc hôm nay, trẫm đặc biệt vì Lục đệ chuẩn bị mấy xuất diễn.” Nói xong, hắn hướng một bên nháy sắc.

Một tiểu thái giám liền hai tay cầm diễn phổ (sách có ghi tuồng diễn) quỳ đến trước mặt hoàng thượng chờ hắn chọn kịch.

Hắn tiếp nhận diễn phổ, tùy tay lật lật, nhẹ giọng thì thầm: “《Mẫu Đơn đình kinh mộng》, 《Oan Đậu Nga》, 《Hán cung thu》, 《Bạch xà truyền》, 《Gấm ký》, 《 trăm ngày duyên 》.”

Hắn một hơi đọc lên hai mươi mấy xuất diễn, cuối cùng nhẹ nhàng đem diễn phổ đóng lại, giống như khó xử lắc đầu.

“Kịch hay thật sự nhiều lắm, trẫm trong lúc nhất thời cũng không biết chọn thế nào mới tốt, Tranh nhi..” Hắn nhìn nữ nhân cách đó không xa đang giúp Hoàng Phủ Ngọc lột tôm, “Nàng tới giúp trẫm ra chủ ý đi.”

Không nghĩ tới hoàng thượng sẽ bảo mình chọn kịch, Nhan Nhược Tranh ngẩn ra, liếc Hoàng Phủ Kỳ cách đó không xa một cái, thuận miệng trả lời: “Vậy 《Trường hận ca》 là được.”

Dứt lời, nàng phát hiện hai đạo ánh mắt đồng thời hướng về phía mình. Trong mắt Hoàng Phủ Tuyệt lóe lên sự hứng thú dạt dào cùng tính kế; mà trong mắt Hoàng Phủ Kỳ lại biểu lộ sự khiếp sợ trước nay chưa có.

Bởi vì vừa rồi Hoàng Phủ Tuyệt một hơi đọc lên hai mươi mấy xuất diễn, chưa bao giờ đề cập tới 《Trường hận ca》.

Năm đó chỉ có Nạp Lan Trinh Trinh mới biết rõ, đó chính là vở diễn Lục vương Hoàng Phủ Kỳ yêu thích nhất.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 22 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 22. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.223986148834 sec