Tú hồnTú hồn - chương 21

Chương 21Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 7.1:

Thời gian trôi qua cực nhanh, thu đi đông lại, lúc tuyết nhẹ rơi, cửa ải cuối năm cũng sắp đến.

Tới mỗi cuối năm, chẳng những dân chúng bình thường sẽ vì những việc vặt bận rộn liên tục, ngay cả văn võ bá quan triều đình cũng vì ủy nhiệm chức trách khác nhau mà bắt đầu lo trong lo ngoài.

Năm mới của hoàng gia vẫn không tránh được tập tục, ngoài trừ phải giăng đèn kết hoa, quét tước hơn một dặm ngoài, quan trọng nhất chính là nghi thức tế tổ tháng giêng đầu hàng năm.

Nghi thức này là quy củ tổ phụ Hoàng Phủ Tuyệt định ra, một năm bái tế một lần, ba năm làm lễ bái tế lớn một lần. Năm nay vừa tròn năm năm tiên hoàng mất, lại đến tế lớn ba năm một lần, cho nên triều đình cực kì coi trọng nghi thức tế tổ lần này.

Dựa theo lệ thường, nghi thức tế tổ ngoại trừ hoàng thượng phải đích thân trình diện, những người trong dòng họ hoàng thất khác cho dù đang ở phương nào, đều phải trở về tham gia, không cho phép vắng mặt trong lúc đó.

Con gái dưới gối tiên hoàng ít ỏi, trừ hai vị công chúa đã lấy chồng ở xa, đại hoàng huynh lớn hơn Hoàng Phủ Tuyệt gần mười tuổi chết non sau khi sinh không bao lâu.

Nhị hoàng huynh và Tam hoàng huynh là một đôi song sinh, hơn Hoàng Phủ Tuyệt bảy tuổi, cũng là rường cột nước nhà, nhất biểu nhân tài, đáng tiếc hai người tám năm trước có ý đồ mưu phản, ép tiên hoàng thoái vị, sau khi bị tiên hoàng tìm được chứng cớ, phán lấy hình phạt trảm thủ.

Về phần ngũ hoàng đệ của Hoàng Phủ Tuyệt, vào sáu năm trước trong một lần săn bắn mùa thu bị thú dữ đột nhiên xuất hiện cắn xé đến chết. Bởi vậy nay, hoàng thất Doanh quốc chỉ còn lại có đương kim Thánh Thượng và Lục Vương Hoàng Phủ Kỳ bị nhốt ở Lệ châu.

Bởi vì năm đó Hoàng Phủ Kỳ khởi xướng án nghịch hoàng, tuy rằng sau khi xảy ra chuyện, hoàng thượng nhớ tình cảm anh em tha cho hắn một con đường sống, vốn dĩ hắn là thân phận tội thần, muốn trở lại kinh thành tham gia nghi thức tế tổ cũng không có khả năng. Thì ở trên triều đình lại xuất hiện một vài triều thần tư tưởng cổ hủ, cố tình đem luật lệ tổ tông hoàng gia tôn sùng là trời định, Công bộ Thượng thư Từ Tắc Viễn chính là một người trong đó.

Lão đầu này năm nay đã bảy mươi lăm, bởi vì lúc trước đã làm vài chuyện lớn có ích cho dân chúng và triều đình, cho nên rất được tiên hoàng coi trọng. Trong mắt hắn, Lục Vương tuy là thân mang trọng tội, nhưng dù sao cũng là con ruột của tiên hoàng, nay huyết mạch hoàng thất cũng không nhiều, người lớn ít ỏi sẽ khiến nghi thức tế tổ hổ thẹn. Cho nên, ở trên đại triều hội, hắn trước mặt văn võ bá quan tấu trình Hoàng thượng, triệu hồi Hoàng Phủ Kỳ bị cầm tù ở Lệ châu về kinh thành, đợi tế tổ xong lại phái người đưa hắn đuổi về Lệ châu.

Đề nghị vừa mới đưa ra, quần thần liền chỉ trích.

Phải biết rằng, Lục Vương bị trọng tội, cho dù đương kim thiên tử nhớ tình huynh đệ vẫn chưa chém đầu hắn, nhưng đây cũng không thể xoá tội danh hắn từng muốn giết huynh đoạt vị.

Tuy rằng mấy năm nay, hắn ở Lệ Châu cũng không có gây sóng gió, nhưng nên phòng hoạ chưa xảy ra, nhân vật nguy hiểm này kính trọng nhưng không gần gũi mới là thượng sách.

Việc này tại triều bị đưa ra đàm luận thì Hoàng Phủ Tuyệt ngồi ở trên kim loan đại điện hôm nay lại một mực bảo trì thói quen lặng yên.

Bởi vì mỗi lần nhớ tới Hoàng Phủ Kỳ, hắn đều không tự chủ được liên tưởng đối phương và một người khác cùng một chỗ.

Nhớ ngày đó, Nạp Lan Trinh Trinh sở dĩ từ thân thể hắn chôn xuống Phá Hồn cổ, mục đích thực sự, chính là muốn diệt trừ hắn, trợ Hoàng Phủ Kỳ đi lên ngôi vị hoàng đế. Mặc dù âm mưu của bọn họ cuối cùng không có thành công, nhưng vết thương ở đáy lòng hắn, vô luận qua bao nhiêu năm cũng chưa từng khép lại.

Không bao lâu, triều đình rất nhanh liền chia làm hai bên, một bên tán thành hoàng thượng triệu Lục Vương vào kinh thành, dù sao nghi thức tế tổ lớn ba năm một lần, đại biểu cho tôn nghiêm cùng phong phạm hoàng gia, con cháu trình diện tham gia là sứ mệnh không thể chối từ.

Mà ngược lại một bên lại phản đối ý kiến đó, bọn họ cho rằng đã là thân phận tội thần vô luận tôn quý đến cỡ nào, thủy chung không thoát được một chữ "tội", nếu sau khi phạm phải tội nặng, hoàng thượng còn công khai triệu hắn quay về kinh, vậy tôn nghiêm hoàng đế không còn sót lại chút gì, về sau chỉ sợ dân chúng khó có thể khâm phục.

Cho dù tiếng thảo luận và tranh chấp càng lúc càng lớn, triều đình tựa như chợ náo loạn, biểu tình Hoàng Phủ Tuyệt trước sau như một vẫn lạnh lùng, tựa hồ đã quen lũ triều thần thỉnh thoảng sẽ không chú ý thân phận, tranh chấp biện luận. Hắn cao ngạo ngồi ở trên ghế rồng đại biểu quyền uy, thờ ơ lạnh nhạt tất cả.

Cho đến khi có mấy người có vẻ xem sắc mặt thần tử trong lúc vô ý liếc mắt nhìn đến ánh mắt chế giễu của hoàng thượng thì mới nháy mắt ra dấu với nhau, không tiếp tục khắc khẩu nữa, tránh khiêu chiến quyền uy của hoàng thượng.

Cuối cùng, triều đình náo nhiệt rốt cục cũng yên lặng lại, mọi người để ý cẩn thận nhìn Hoàng Phủ Tuyệt, chờ đợi hắn ra quyết định cuối cùng.

Không biết qua bao lâu, hắn mới chậm rãi mở miệng, vẻ mặt lãnh túc (lạnh lùng nghiêm túc) nói: “Nếu lúc trước Lục Vương mưu phản, thua ở dưới tay trẫm, nay chắc hắn cũng không còn bản lĩnh tiếp tục gây sóng gió nữa. Cứ như thế, tế tổ năm nay, triệu hắn vào kinh thành tham gia đi.”

Nghe vậy, bên tán thành lập tức lộ ra ánh mắt đắc ý, mà người chống lại thì mặt có lo lắng, sợ hãi Lục vương vào kinh thành sẽ khiến cho dân tình xôn xao.

Hoàng Phủ Tuyệt cười lạnh một tiếng lại nói: “Cho dù năm đó hắn phạm phải nhiều sai lầm, nhưng trong thân thể hắn vẫn đang chảy dòng máu hoàng gia, nếu việc trẫm cố ý không triệu hắn quay về kinh truyền ngoài thì người khác sẽ nói trẫm không tốt. Chuyện này không có gì cần thảo luận, tâm ý trẫm đã quyết, ba ngày sau truyền chỉ, triệu Lục vương vào kinh thành.”

***

Sắp đến cuối năm, nhiệt độ không khí kinh thành càng ngày càng lạnh, Hoàng Phủ Tuyệt vừa phân phó ngự thiện phòng chưng thêm nhiều canh nuôi thân bổ dưỡng cho Nhan Nhược Tranh tẩm bổ, vừa sai người đem rất nhiều áo lông chồn nhung tốt nhất làm thành các kiểu áo choàng cho nàng sưởi ấm.

Phi tử khác trong hậu cung không có đãi ngộ tốt như vậy, thấy mà không khỏi đỏ mắt, nhưng ngại thân phận quý phi của Nhan Nhược Tranh, lại được hoàng thượng ân sủng như thế, cho nên mặc dù đáy lòng có chứa nhiều oán hận, mặt ngoài cũng không dám để lộ ra chút bất mãn nào.

Dáng người Nhan Nhược Tranh cao cao thon gầy, lông da thượng đẳng trong cung tỉ mỉ may làm thành áo choàng mặc ở trên người nàng, càng hiển lộ rõ ràng khí chất cao quý trời sinh của nàng, làm người ta thấy không khỏi bắt đầu kính nể.

Mà Hoàng Phủ Tuyệt vừa thầm khen khí chất bẩm sinh độc đáo của nàng, vừa thầm đoán trong lòng trên người nàng rốt cuộc giấu bao nhiêu bí mật không muốn cho người khác biết.

Cùng nàng ở chung, hắn càng phát hiện ra giữa nàng và Nạp Lan Trinh Trinh có nhiều chỗ tương tự lắm, oán hận đọng lại dưới đáy lòng nhiều năm, bởi vì phát hiện này mà trở nên dị thường hưng phấn cùng chờ mong.

Hắn không rõ chính mình đến tột cùng muốn kết quả như thế nào, nhưng ít ra trước mắt, hắn rất nóng lòng từ các tình tiết chậm rãi làm rõ chân tướng bị cố ý che dấu.

Giờ phút này, mấy bộ xiêm y vừa thay được cung nữ hầu hạ cất xong, Nhan Nhược Tranh chậm rãi đi đến bên cạnh Hoàng Phủ Tuyệt ngồi ở trước bàn, tao nhã giúp hắn rót ly trà nóng rồi sau đó ngồi xuống.

“Nghe nói hoàng thượng hạ chỉ, cho Lục vương bị cầm tù ở Lệ Châu trở về kinh tế tổ.”

Hoàng Phủ Tuyệt tiếp nhận trà nàng đưa tới, bất động thanh sắc khẽ nhấp một cái, đáy mắt vì vấn đề nàng đưa ra lộ ra một chút thần sắc phức tạp.

Chớ trách hắn, đối với đề tài này mẫn cảm như thế, nhớ năm đó, hắn vẫn còn là thái tử, phụ thân của Nạp Lan Trinh Trinh - Nạp Lan Khang, cùng mẹ đẻ của Hoàng Phủ Kỳ - Dung quý phi là bà con. Hơn nữa trước đây Nạp Lan Trinh Trinh, thường xuyên theo cha nàng vào cung kiến giá, cùng Hoàng Phủ Kỳ có thể xem là thanh mai trúc mã, hai trẻ nhỏ vô tư.

Khi lần đầu tiên hắn nhìn thấy Nạp Lan Trinh Trinh, nàng đang cùng Lục đệ ở trong ngự hoa viên chơi trốn tìm, mà nháy mắt nàng đang che mắt ngộ nhận mình là Lục đệ ôm lấy hắn, hắn sinh ra ý nghĩ liều lĩnh cũng muốn lấy được nàng.

Sau án nghịch hoàng án, hắn từng không ngừng nghĩ, nguyên nhân chủ yếu sở dĩ Lục đệ phát động chính biến, có phải Nạp Lan Trinh Trinh cũng có ảnh hưởng đến quyết định này hay không. Dù sao năm đó hắn có thể thuận lợi nàng cưới vào cửa như thế, cũng không thể không tính đến nguyên nhân là do mình được phụ hoàng sủng ái, hơn nữa còn có danh hiệu thái tử.

Giờ phút này, đối mặt với câu hỏi giống như vô tâm của nàng, hắn cười cười đáp: “Cho dù năm đó hắn làm chuyện đại nghịch bất đạo, nhưng rốt cuộc cũng là đệ đệ của trẫm, là một trong những huyết mạch của hoàng thất số lượng không nhiều lắm.”

Nhan Nhược Tranh đang cầm ly trà nhỏ, ngửi hương trà Long Tĩnh Tây Hồ đặc biệt, giống như đối với trả lời của hắn hình như không có ý muốn nghĩ tiếp.

Hoàng Phủ Tuyệt lại không muốn chấm dứt đề tài này, trịnh trọng nói: “Rất nhiều người đều nói sau khi trẫm bình định án nghịch hoàng lần đó, bốn phía giết hại đại thần triều đình, quả thật là hành vi của bạo quân. Nhưng bọn họ không có nghĩ tới, nếu trẫm thật sự là một bạo quân, tại sao sau khi Lục vương phạm phải lỗi lớn như vậy, vẫn tha cho hắn không chết?”

“Đây là hoàng thượng nhân từ.”

“Trẫm cũng không phải là nhân từ, chính là không muốn lấy phương thức tàn nhẫn hủy diệt thân tình nhiều năm mà thôi.” Biểu tình của hắn đột nhiên trở nên vô cùng nghiêm túc, yên lặng nhìn nàng. "Giống như Thái Tử Phi năm đó, nếu từ khi mới bắt đầu nàng thẳng thắn nói tất cả với trầm, thì chẳng lo nàng thật có lòng mưu hại trẫm hay không, trẫm cũng sẽ không khó xử nàng. Đáng tiếc là....”

Hắn biến sắc, ánh mắt nhìn về phía nàng bởi vậy sâu thẳm vài phần. "Từ khi nàng có mục đích, ý đồ đẩy trẫm vào chỗ chết, từ ngày bắt đầu lừa gạt trẫm, tất cả đã không cách nào quay lại nữa rồi.”

Muốn đẩy hắn vào chỗ chết sao?

Nhan Nhược Tranh cười khổ ở trong lòng, đối với án như vậy không biết nên trả lời thế nào.

Năm đó cha nàng nhận được ý chỉ của tiên hoàng, gả nàng cho Hoàng Phủ Tuyệt thân là thái tử, kỳ thật cũng không nói gì với nàng về âm mưu đó.

Quen Hoàng Phủ Tuyệt, hiểu hắn cho đến khi yêu hắn, đều là chuyện sau khi nàng gả cho hắn, tình cảm thâm sâu của bọn họ là từ từ bồi dưỡng mà có được.

Khi đó nàng cũng không biết mình trở thành công cụ đoạt quyền, được an bài ở bên người Hoàng Phủ Tuyệt, cũng không biết thủ cung sa do cha nàng điểm ở trên người nàng khi xuất giá mang theo lực sát thương khổng lồ như thế.

Đến khi tin tức tiên hoàng băng hà truyền đến, một khắc sau Hoàng Phủ Tuyệt hôn mê bất tỉnh, nàng mới khiếp sợ phát hiện, từ đầu tới đuôi, cha nàng đều muốn nàng trở thành một quân cờ mưu hại Hoàng Phủ Tuyệt, ẩn mình ở bên cạnh hắn suốt ba năm.

Cũng mặc kệ năm đó những sự tình kia đến cuối cùng do ai làm chủ, người hại hồn phách Hoàng Phủ Tuyệt bị hút đi, thậm chí thiếu chút nữa vứt bỏ tánh mạng, chính là nàng.

Cho nên, để bù lại sai lầm lớn này, nàng cam tâm tình nguyện dùng thứ quý giá nhất của mình cùng chủ nhân Hắc Sơn trao đổi, nhưng bốn năm qua đi rồi phu quân từng vì nàng suýt nữa chết, lại vẫn xem nàng là kẻ thù lớn nhất mà oán hận.

“Nàng có biết điểm lợi hại nhất của Phá Hồn cổ là gì không?”

Thanh âm sâu kín của hắn từ bên tai truyền đến, nàng còn chưa kịp phản ứng thì cổ tay liền đột nhiên bị hắn dùng lực bắt lấy.

“Người bị hạ cổ, nếu không phải yêu người hạ cổ sâu đậm, thì có cả đời cũng không thể phát tác.” Hắn đột nhiên cười lạnh, “Yêu càng sâu, tổn thương càng nặng, Nạp Lan Trinh Trinh tàn nhẫn, nàng không cần đến một đao đã làm trẫm thương tích đầy mình.”

Nhan Nhược Tranh bị biểu tình nghiêm túc của hắn làm hoảng sợ, không biết có phải nàng thấy nhầm hay không, chất vấn cùng hận ý trong mắt của hắn, giống như đang là nhằm vào nàng.

Nàng sợ hãi muốn chạy trốn, lại không biết nên trốn hướng nào, đang muốn mở miệng tùy tiện nói chút gì đó, đã bị nụ hôn mãnh liệt của hắn đánh úp lại.

Bất thình lình, nụ hôn có chứa ý tứ trừng phạt dọa nàng sợ, làm nàng chỉ có thể kinh ngạc trợn to hai mắt, nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc của hắn. Thẳng đến bị hắn chặn ngang ôm lấy nàng ném về phía long sàng, hắn mới từ trên cao nhìn xuống nàng, lộ ra mỉm cười không rõ ý nghĩa.

Ngoại trừ gương mặt này, thì từng đặc điểm trên người nàng cũng làm cho hắn cảm thấy quen thuộc. Mặc kệ nàng có bao nhiêu lời khó nói, hắn đều rất nhẫn nại, chờ nàng chính mồm tự nói sự thật với mình. Hoàng Phủ Tuyệt nghĩ như thế ở trong lòng.

Hoàng Phủ Kỳ không nghĩ tới, một ngày kia mình còn có cơ hội bước đi trên mảnh đất của kinh thành này.

Nhìn hai bên ngã tư đường quen thuộc, đám người lui tới, lần trước đi qua nơi này giống như là ở trong giấc mộng xa xôi.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 21 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 21. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.206441164017 sec