Tú hồnTú hồn - chương 19

Chương 19Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 6.2

Hình ảnh ấm áp như vậy làm Nhan Nhược Tranh thập phần cảm động. Từ rất nhiều năm trước, nàng từng ảo tưởng chính mình một ngày kia có thể cùng nam nhân mình yêu quý và đứa nhỏ của hai người, rời khỏi hoàng cung tràn ngập âm mưu tính kế, tìm một nông thôn nhỏ làm người dân giản dị cùng sống quãng đời còn lại.

Đáng tiếc năm đó Hoàng Phủ Tuyệt thân là thái tử, lại thấy rằng hắn sẽ không vì bất cứ kẻ nào sẽ buông tha giang sơn.

Rất nhiều người lén hâm mộ, ghen tị nàng có thể gả cho đương triều thái tử hưởng chuyên sủng, chưa có ai hiểu được khát vọng nóng bỏng nhất ở sâu trong nội tâm của nàng. Quyền lực cùng địa vị, cho tới bây giờ cũng không phải mục tiêu nàng theo đuổi, nàng muốn cuộc sống vô cùng đơn giản, một phu quân yêu thương mình, vài đứa nhỏ nhu thuận nghe lời, chỉ cần có được tất cả điều này, kiếp này nàng không có tiếc nuối.

“Phụ hoàng, xấu nương, nhi thần đói bụng...” Thanh âm non nớt xen lẫn vài phần ủy khuất, từ trong miệng Hoàng Phủ Ngọc phun ra.

Không thể trách cậu mới xuất cung liền kêu đói, thật sự là gần đây mỗi ngày cậu đều bị buộc ăn cháo loãng, tiêu hóa thật nhanh, mới đi dạo chưa tới một canh giờ bụng đã kêu rột rột.

Hoàng Phủ Tuyệt cúi đầu trừng mắt nhìn nhi tử một cái: “Xuất cung còn gọi phụ hoàng? Phải kêu là cha.” Nói xong, lại liếc mắt Nhan Nhược Tranh bên cạnh: “Cũng không chuẩn kêu xấu nương nữa, về sau đều phải gọi là mẹ.”

Hai mắt Hoàng Phủ Ngọc sáng lên, lập tức vui sướng đáp lại một nụ cười tươi rói, “Cha, mẹ!”

Tiếng mẹ này của cậu gọi rất kiên quyết, cậu đã sớm muốn gọi như vậy từ lâu, nếu không phải xấu nương nói mình không phải mẹ ruột của cậu, không đảm đương nổi tiếng mẹ của cậu, thì cậu cũng không muốn gọi người là xấu nương.

Ở trong lòng cậu, sớm đã xem xấu nương là mẹ ruột.

Ngực Nhan Nhược Tranh bị một tiếng "mẹ" của nhi tử làm nóng lên, cảm động không thôi. Ngẩng đầu nhìn mặt Hoàng Phủ Tuyệt, chỉ thấy cánh môi hắn hơi hơi cong lên, lộ ra một chút tươi cười hàm xúc ý tứ không rõ.

Nàng nắm tay của con trai, tâm tình căng thẳng, nhưng lại không tự chủ được chảy ra một tầng mồ hôi mỏng.

Gần đây ánh mắt của hắn nhìn nàng đặc biệt kỳ quái, thật giống như xem thấu cái gì, lại làm bộ như không biết chút nào.

Tim đập mạnh và loạn nhịp, lại nghe nhi tử kêu đói, nàng ngừng bước cúi đầu hỏi: “Ngọc nhi muốn ăn cái gì?”

Ngoài cung không có quy củ trong cung, khó mới được ra ngoài chơi một chuyến, lệnh cấm khẩu lúc trước của nhi tử cũng nên bỏ qua.

Hoàng Phủ Ngọc ôm bụng kêu thầm thì, theo bản năng trả lời: “Con muốn ăn thức ăn ngon nhất.”

“Bên kia có tiệm hoành thánh Vĩnh Hưng, hương vị hoành thánh nơi đó cực kì độc đáo....”

Hoàng Phủ Tuyệt và Nhan Nhược Tranh cơ hồ là trăm miệng một lời, duỗi ra ngón tay hướng một tiệm nhỏ đơn sơ đối diện quán rượu Quý Phúc ở hướng tây đường cái.

Lời vừa ra khỏi miệng, hai người đồng thời thất thần, kinh ngạc nhìn đối phương.

Qua một lúc lâu, Hoàng Phủ Tuyệt lộ ra tươi cười, trêu tức nói: “Nàng cũng đã ăn qua hoành thánh Vĩnh Hưng?”

Sắc mặt Nhan Nhược Tranh từ đỏ chuyển sang trắng, lại từ trắng biến đỏ, nháy mắt biến hóa nhiều cái màu sắc, biểu tình có chút phức tạp.

Mặt tiền cửa hàng hoành thánh Vĩnh Hưng tuy rằng không lớn, nhưng mọi người ăn qua hoành thánh trong đó đều biết, ông chủ làm hoành thánh có thể nói là tuyệt nhất.

Nhớ ngày đó, cứ vừa qua giờ tý, Hoàng Phủ Tuyệt lại cùng nàng cải trang, hai người ra vẻ vợ chồng dân gian đi vào trong đó ăn hoành thánh.

Không nghĩ tới chuyện đã cách nhiều năm, khi bị hỏi kinh thành có thứ gì ăn ngon nhất thì bọn họ vẫn không hẹn mà cùng nghĩ đến tiệm hoành thánh Vĩnh Hưng.

Thấy nàng trong lúc nhất thời không biết trả lời như thế nào, Hoàng Phủ Tuyệt không tiếp tục hỏi nữa.

Khi ba người đi vào tiệm hoành thánh Vĩnh Hưng, bởi vì lúc này không phải thời gian ăn cơm, cho nên khách bên trong cũng không nhiều, tiểu nhị thấy bọn họ quần áo hoa lệ, liếc mắt một cái liền nhìn ra người không giàu cũng quý. Nam tuấn dật duy ngã độc tôn làm cho người ta có một loại cảm giác không thể xâm phạm; nữ mặc dù không xứng là mỹ nhân tuyệt sắc, nhưng tản mát ra khí chất cao quý cũng đủ để khiến cô nương mặt như hoa đào so sánh thất sắc; đứa nhỏ mà bọn họ nắm, khuôn mặt tuyệt sắc phấn điêu ngọc mài càng làm lòng người sinh trìu mến.

Tuy rằng một nhà ba người này nhìn không quen mặt, nhưng hắn ở kinh thành sinh sống nhiều năm như vậy, liếc mắt một cái liền đoán ra lai lịch đối phương không nhỏ, vội vàng tiến lên tiếp đón.

Tiệm hoành thánh Vĩnh Hưng nổi tiếng nhất là hoành thánh nhân thịt heo và bắp, thịt heo và gạch cua, mùi vị hai loại này làm cho năm đó Nạp Lan Trinh Trinh ăn trăm lần không chán, nhớ mãi không quên, Nhan Nhược Tranh đang muốn mở miệng gọi, Hoàng Phủ Tuyệt lại trước nàng một bước, hướng tiểu nhị gọi hai loại này, thuận tiện thay nhi tử mình gọi một chén hoành thánh không nhân vị nhẹ.

Tiểu tử kia vừa nghe trong nhân không thịt, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời xụ xuống, nhưng ngại phụ hoàng ở bên cạnh, nên không dám tỏ rõ bất mãn.

Đối với Hoàng Phủ Tuyệt thần thái tự nhiên, Nhan Nhược Tranh lại có chút đứng ngồi không yên. Đợi sau khi tiểu nhị đem ba bát hoành thánh bưng lên, nàng ra vẻ lơ đãng nói chuyện phiếm, thuyết minh chính mình tại sao lại biết tiệm này.

“Tuy rằng cha thiếp là Hồ Châu Thái Thú, nhưng khi nhỏ tuổi từng cùng cha đến kinh thành bái kiến đồng liêu, trong lúc vô tình biết được tiệm hoành thánh này có vị rất ngon miệng, lúc ấy liền năn nỉ cha ta dẫn thiếp tới. Bởi vậy tuy rằng đã nhiều năm như vậy rồi, hoành thánh nơi này vẫn như cũ làm ký ức của thiếp như mới mẻ.”

Thấy nàng cố ý giải thích, hắn chỉ là gật đầu cười, tao nhã gắp một viên hoành thánh để vào trong miệng tỉ mỉ nhấm nháp.

“Sơn trân hải vị bên trong có tăng thân bổ thể thế nào, có thể ăn hơn, cũng làm cho người tiêu thụ không được.”

Theo hắn chậm rãi nói ra những lời này, vẻ mặt của nàng cũng sinh ra biến hóa cực lớn —— những lời này, ở rất nhiều năm trước là từ miệng nàng nói ra.

“Năm đó, nàng từng hỏi ta, không thể vì nàng mà buông tha cho vị trí kia sao... Có đôi khi ta nghĩ, nếu khi đó ta đáp ứng yêu cầu của nàng, có phải sau đó sẽ không bị phản bội hay không? Không có phản bội, thì hiện tại ta cùng với nàng, có phải cũng không âm dương cách biệt hay không?”

Thấy mặt hắn lộ vẻ u buồn, nàng không khỏi tò mò tại sao hắn lại đột nhiên nhắc tới đề tài này, nhưng mà, nàng càng muốn biết đến là ——

“Nếu thời gian có thể trở lại, ngài... sẽ vì nàng buông tay với vị trí kia, cho nàng cuộc sống nàng muốn sao?”

Đối mặt với ánh mắt tràn ngập chờ đợi của nàng, hắn lạnh nhạt trả lời: “Trên đời này không có từ ‘nếu’ tồn tại.”

Lòng tràn đầy chờ mong, lại đổi lấy đáp án như vậy, Nhan Nhược Tranh đột nhiên cảm giác mình rất ngu, biết rõ không có khả năng, nàng vẫn không hết hy vọng cứ hỏi đi hỏi lại.

Nếu đối với người khác mà nói, Nạp Lan Trinh Trinh đã là người chết, nàng cần gì phải so đo? Coi như hết.

Tuy rằng nàng không có được đáp án mình muốn nhất, nhưng hôm nay xuất cung du ngoạn, vẫn khiến cho nàng và nhi tử cực kì vui vẻ.

Bọn họ trở lại hoàng cung thì sắc trời đã tối đen, từ trước đến nay Hoàng Phủ Ngọc có thói quen ngủ trưa nhưng bởi vì hôm nay ban ngày đi chơi hết mình, từ lúc trên đường hồi cung đã nằm ở trong lòng mẹ ngủ say.

Hình ảnh một nhà ba người hoà thuận vui vẻ hồi cung, làm nô tài trong cung thấy đều âm thầm nghĩ ——
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 19 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 19. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.192704916 sec