Tú hồnTú hồn - chương 17

Chương 17Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 5.3

Edit: ngocquynh520

Nhan Nhược Tranh bên cạnh thấy vậy, đáy mắt hiện lên một chút ý cười, cũng cầm một xâu thịt nai vừa mới nướng tốt đưa tới trước mặt nhi tử, cố ý nói: “Thịt nai ăn ngon nhất, Ngọc nhi muốn ăn không?” Cậu ngây ngốc gật đầu, lắc đầu, lại gật đầu...

Hoàng Phủ Tuyệt giơ lên khóe miệng, thuận tay tiếp nhận thịt nai, xé thịt thành những mảnh nhỏ, đưa đến bên miệng nhi tử nói: “Vừa rồi con cho phụ hoàng ăn, có qua có lại, lần này đổi lại phụ hoàng cho con.”

Cho dù chưa từng nói ra khỏi miệng, qua nhiều năm như vậy, hắn vẫn nhớ rõ năm đó khi Nạp Lan Trinh Trinh sinh hạ Ngọc nhi thì mình mừng rỡ như điên đến cỡ nào. Đứa bé này là kết tinh tình yêu của hắn và nàng, trước ba tuổi, hưởng sủng nịch và dung túng của hắn lớn lên.

Cho đến bốn năm trước, Nạp Lan Trinh Trinh phản bội tình yêu hai người, mâu thuẫn ở bên trong lòng hắn đã đem đứa con một từ trước được coi là trân bảo nhét vào trong danh sách kẻ thù. Mà trong quá trình nhi tử trưởng thành, cũng vì dung mạo của cậu và mẹ cậu có chín phần tương tự, ít nhiều đều bị hắn giận chó đánh mèo trách phạt.

Ngậm trong miệng sợ tan, nâng ở trong tay sợ ngã, tâm tình kiêu ngạo vừa làm cha này, làm cho hắn chỉ kém không đem bảo bối này ôm đến trước mặt mọi người mà khoe ra.

Nghĩ đến đây, đáy lòng Hoàng Phủ Tuyệt không khỏi sinh ra vài phần áy náy.

Nhan Nhược Tranh có câu nói rất có đạo lý —— đứa nhỏ là vô tội.

Cho dù Ngọc nhi là Nạp Lan Trinh Trinh mang thai 10 tháng sinh hạ, nhưng trong thân thể của nó có một nửa cốt nhục của mình, đây cũng là chuyện thực không thể chối cãi.

Giống như đã nghĩ thông suốt điều gì đó, Hoàng Phủ Tuyệt mở rộng lòng, không muốn so đo thị phi từ trước nữa.

Nhan Nhược Tranh cũng tựa hồ có tâm hữu linh tê (tương thông), từ thời khắc lông mày của hắn giãn ra, nàng liền hiểu được thù hận nhiều năm ở đáy lòng hắn, đã giải khai trong vô hình.

Thịt nướng bữa nay, ba người đều ăn đến cực kì thoải mái, sau đó Hoàng Phủ Tuyệt nhân cơ hội này đem tội khi quân gắn cho nàng, đến màn đêm buông xuống thì công khai mang nàng đến trên giường hung hăng trừng trị một phen, đến sau nửa đêm thì hai người mới tình trạng kiệt sức ôm nhau ngủ.

Còn chưa đi vào giấc mộng hương, bên ngoài tẩm cung liền truyền đến tiếng của Liễu Thuận nhỏ giọng gọi.

Giấc ngủ của Hoàng Phủ Tuyệt luôn luôn không sâu, nên rất nhanh liền mở mắt ra, hắn biết rõ canh giờ này nếu như không có chuyện quan trọng, Liễu Thuận sẽ không dám tùy ý quấy rầy mình.

Trong lòng ôm lấy nữ nhân mệt nhọc quá độ ngủ thật say, hắn nhỏ giọng trả lời, chợt nghe đến tiếng bước chân lặng yên không một tiếng động của Liễu Thuận từ xa mà đến gần.

Cách tầng tầng màn tơ, Liễu Thuận ở bên ngoài nhẹ giọng nói: “Vừa rồi nô tài hầu hạ thái tử điện hạ lại đây truyền lời, nói tiểu thái tử xảy ra chút chuyện.”

Hoàng Phủ Tuyệt nguyên bản híp nửa mắt nằm ở trên giường, nghe tin tức như thế, ý thức lập tức liền thanh tỉnh hơn phân nửa.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Liễu Thuận đè nặng cổ họng bẩm báo: “Tiểu thái tử vẫn la hét đau bụng, sợ là ăn phải cái gì rồi.”

“Ngọc nhi làm sao vậy?” Nhan Nhược Tranh ngủ đến mơ mơ màng màng, giữa lúc nửa mê nửa tỉnh nghe được bọn họ nói, giãy dụa từ trong lòng Hoàng Phủ Tuyệt đứng lên.

Từ sau khi Liễu Thuận xác định thân mình tiểu thái tử không khoẻ, cả người nàng giống như chấn kinh từ trên giường bật dậy, bộ dáng kích động mà lo lắng làm Hoàng Phủ Tuyệt không khỏi nhìn liếc nàng vài lần.

Theo lý thuyết, nàng và Ngọc nhi đều không phải là mẫu tử ruột, cho dù Ngọc nhi xưng nàng một tiếng xấu nương, nhưng ở dưới tình huống không có bất kỳ quan hệ máu mủ gì, sẽ đối xử thực tình mười phần với đối phương, đó là điều tuyệt đối không thể.

Dưới đáy lòng hắn đang suy đoán nhưng trên mặt lại không biểu hiện ra sự nghi ngờ gì.

Khi hai người mặc chỉnh tề đi vào thái tử điện thì Trần Thái y đã bị mời đến một lát.

Hắn thấy hoàng thượng và quý phi đêm khuya tiến đến, sau khi hành lễ thỉnh an, liền hướng bọn họ báo cáo tình trạng của tiểu thái tử.

Bệnh tình của Hoàng Phủ Ngọc, nguyên lai là bởi vì ăn nhiều quá mà tiêu hóa không thông.

Buổi tối vốn là không nên ăn nhiều thức ăn mặn, nhưng hương vị thịt nướng kia thật sự quá ngon, hơn nữa đút thịt cho cậu lại là phụ hoàng vốn lạnh nhạt với cậu nhiều năm, kinh hỉ rất nhiều, khẩu vị của cậu cũng tăng nhiều, cứ như vậy bất kể hậu quả ăn thật nhiều, đến nửa đêm rốt cục cũng nếm đến quả đắng, một mình nằm ở trên giường lăn qua lộn lại náo loạn đau bụng.

Nếu không phải tiểu thái giám phụ trách hầu hạ đúng lúc phát hiện ra, hậu quả chỉ sợ không chịu nổi.

Sau khi Trần Thái y báo cáo xong, lại ghi mấy chén thuốc tiêu hoá, trước khi đi càng trịnh trọng phân phó ở trong những ngày kế tiếp, nhất định phải cho tiểu thái tử ăn uống điều độ, không thể lại để cho cậu ăn lung tung như vậy.

Hoàng Phủ Tuyệt nghe xong kết quả như vậy, dở khóc dở cười, mà sau khi Nhan Nhược Tranh xác định nhi tử không có quan hệ với âm mưu tính kế trong hậu cung, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng buông xuống.

Nhưng mà Hoàng Phủ Ngọc sinh bệnh cực kì quấy rầy người, thấy xấu nương tới thăm mình, sẽ chết nếu không được nằm trong lòng nàng, nói cái gì cũng không chịu buông tay.

Nhan Nhược Tranh đau lòng nhìn nhi tử, sau khi đi vào thái tử điện cũng chỉ nhìn cậu, hỏi han ân cần với cậu, ôn nhu dỗ dành an ủi, hoàn toàn xem nhẹ nam nhân bên cạnh.

Thấy nữ nhân của mình cứ như vậy bị nhi tử cướp đi, ghen tuông trong lòng Hoàng Phủ Tuyệt cơ hồ giống như cỏ dại lan tràn, nhưng cho dù hắn bất mãn như thế nào, thì trên người đứa nhỏ đang được nữ nhân ôm vào trong ngực dù sao cũng chảy dòng máu của mình, cho nên hắn đành phải nhẫn nại cùng ở bên giường, nghe một chút chủ đề ngây thơ tới cực điểm của một lớn một nhỏ.

Giờ tý vừa qua khỏi không bao lâu, sau khi Hoàng Phủ Ngọc uống vào chén thuốc dần dần ngủ say.

Nhan Nhược Tranh vốn định ở lại thái tử điện cùng nhi tử ngủ chung, nhưng Hoàng Phủ Tuyệt lại trừng mắt nhìn nàng nói. "Trẫm đã dung túng tên tiểu tử này suốt một đêm.”

Ngụ ý chính là: nếu ngươi không biết tốt xấu tiếp tục cùng tiểu tử này mà lạnh nhạt với trẫm, trẫm cũng không dám cam đoan tính tình vẫn duy trì tốt như vậy.

Ánh mắt mang giận giữ trừng một cái, nàng chỉ còn biết thật cẩn thận đem nhi tử đặt lên giường, đắp lên người cậu tấm mền mềm nhẹ. Nhưng khi chuẩn bị xoay người xuống giường, nàng mới phát hiện hai cái đùi mình đã bị nhi tử ép tới không thể nhúc nhích.

Hoàng Phủ Tuyệt thấy thế, một tay ôm nàng từ chỗ ngồi trên giường vào trong ngực của mình. "Nếu nằm ở trên giường không là nhi tử của trẫm, trẫm cam đoan nó ngay cả mặt trời ngày mai cũng đừng mong nhìn thấy.”

Nhan Nhược Tranh nở nụ cười, ghé vào lỗ tai hắn nhỏ giọng nói: “Bộ dạng hoàng thượng ghen thật đáng yêu.”

Hắn cười như không cười nhìn nàng một cái, “Bộ dáng nàng đang ở trên giường hướng trẫm cầu xin tha thứ càng đáng yêu.”

Nghe nói như thế, nàng tựa vào trong lòng ngực của hắn, mặt đỏ lên, buồn bực hung hăng cắn trên vai hắn một cái.

Người bị cắn còn chưa kêu đau, chỉ thấy ngoài điện thái tử Lệ Mai gấp rút mang theo cung nữ xông vào trong, khi nàng nhìn thấy Nhan Nhược Tranh trong lòng hoàng thượng thì trên khuôn mặt đẹp nháy mắt hiện lên một chút ghen tị hận ý.

Hoàng Phủ Tuyệt thấy thật bất ngờ khi nàng xuất hiện ở điện thái tử vào lúc này, thấy nàng cơ hồ chạy đến trước mặt mình thỉnh an vấn an, trên khuôn mặt tuấn tú của hắn lại lạnh lùng, không có biểu tình gì.

“Hoàng thượng, nô tì nghe nói thái tử bị bệnh, cho nên cố ý đến thăm thái tử điện...”

“Thật là có tâm, bất quá thái tử đã muốn ngủ, Lệ quý nhân cũng sớm đi trở về nghỉ ngơi đi.”

Lệ Mai mặt lộ vẻ khó khăn, cắn môi nhìn hắn, “Nô tì có việc muốn cùng hoàng thượng thương nghị...”

Hắn vì giằng co một đêm đã rất buồn ngủ, lúc này tự nhiên không có tính nhẫn nại gì. "Trẫm mệt mỏi, có chuyện gì ngày mai nói sau.”

“Nhưng hoàng thượng...” Nàng còn muốn nói tiếp cái gì, hoàng thượng đã ôm quý phi rời đi, cũng không quay đầu lại.

Sau khi trở lại Thái Hoà cung, Nhan Nhược Tranh một lòng không thể quên vẻ mặt ghen ghét cùng không cam lòng của Lệ quý nhân, khi Hoàng Phủ Tuyệt ôm mình rời khỏi thái tử điện.

“Hoàng thượng, Lệ quý nhân có lẽ thật sự có chuyện rất quan trọng muốn cùng ngươi thương nghị.” Tuy rằng đáy lòng nàng không thích Lệ Mai, nhưng đối phương nửa đêm đặc biệt van cầu, khẳng định có chuyện quan trọng gì.

Cởi xiêm y cả hai, Hoàng Phủ Tuyệt một lần nữa nằm lại long sàng, ôm lấy khối thân thể mềm mại làm hắn càng ngày càng thích, không buông tay, lơ đễnh nói: “Nếu mỗi nữ nhân trong hậu cung cũng giống như nàng ta, không nhìn trường hợp và thời điểm, tùy thời muốn gặp trẫm, trẫm nhất định phải tiếp đãi các nàng, vậy từ nay về sau trẫm cũng không cần ngủ.”

“Nhưng các nàng tốt xấu đều là phi tử của hoàng thượng.”

“Phi tử của trẫm không có một ngàn cũng có tám trăm, từng người đều đối đãi như vậy, trẫm chẳng phải mệt chết?”

Tựa vào trong ngực của hắn, nàng nhịn không được giễu giễu nói: “Nếu hoàng thượng đem nhiều nữ tử nạp vào cung như vậy, nên có tinh lực cho mỗi người, để dỗ các nàng mặt mày hớn hở.”

Hoàng Phủ Tuyệt sợ run một hồi lâu, đột nhiên nắm lên tay nàng, đặt lên ngực của mình, khàn khàn mở miệng, thanh âm quanh quẩn trong bóng đêm, hơi thở mang theo vài phần mị hoặc.

“Vị trí này trong lòng trẫm thực hẹp hòi, một khi đã có người, mặc kệ nữ tử khác tốt đến cỡ nào, trẫm chỉ sợ cũng không biện pháp dọn ra khe hở, để cho người khác tiến vào chiếm giữ.”

Nhan Nhược Tranh nghe xong nhất thời kinh sợ, tay nàng đặt ở bộ ngực hắn cảm giác tiếng tim đập mạnh mẽ mà có lực của hắn, làm tim nàng cũng không khỏi đập nhanh hơn, có phần khẩn trương.

Nàng nhìn không rõ biểu tình trên mặt hắn, nhưng lại cảm nhận được lực đạo hắn cầm lấy tay mình, mang theo một cỗ bá đạo không dám phản kháng, giống như đang hướng nàng tuyên thệ cái gì.

Có lẽ, đây chỉ là nàng cảm giác sai, nhưng trong nháy mắt này, nàng thật sự có loại cảm giác hắn đã đoán được mình và Nạp Lan Trinh Trinh căn bản chính là cùng một người.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 17 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 17. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.22062587738 sec