Tú hồnTú hồn - chương 16

Chương 16Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 5.2

Edit: ngocquynh520

Nhan Nhược Tranh nghe xong có chút ngoài ý muốn, từ trong ngực của hắn ngẩng mặt lên, từ cằm nhìn về phía mắt của hắn, giống như không tin nam nhân kiêu ngạo tự phụ này sẽ thấp giọng nhận sai ở trước mặt nàng.

Hai người đối diện sau một lúc lâu, nàng mới lúng ta lúng túng nói: “Ngọc nhi là vô tội.”

Hoàng Phủ Tuyệt cười cười, không có tiếp tục cái đề tài này nữa.

Ngay lúc nàng cho là hắn không có ý định mở miệng nói chuyện nữa, lại nghe hắn giống như vô ý nhắc tới, “Tối hôm qua khi ngươi bị bệnh hồ đồ, trẫm nghe nàng... gọi tên Lạc Viêm.” Vừa mới dứt lời, hắn liền cảm thấy thân thể mềm mại trong lòng khẽ run lên.

Đối mặt với ánh mắt nóng rực tìm tòi nghiên cứu của hắn, mặt Nhan Nhược Tranh trong nháy mắt trở nên tái nhợt.

Hoàng Phủ Tuyệt, tự là Lạc Viêm, đó là tục danh mà chỉ người thân nhất ở hoàng thất mới có tư cách gọi. Mà đương kim thiên hạ, ngoại trừ tiên hoàng đã qua đời, cũng chỉ có Nạp Lan Trinh Trinh biết, cũng được phép gọi tên này.

Nghiêm túc đánh giá biểu tình biến hóa trên mặt hắn, khi nhìn thấy cánh môi run rẩy của nàng, một bộ dáng muốn giải thích lại không thể nào nói lên thì Hoàng Phủ Tuyệt như có suy nghĩ gì đó, miệng nở nụ cười.

Hắn kéo chăn mềm mỏng qua, đắp kín nàng xong xuôi, đứng dậy nhẹ giọng ra lệnh, “Nhanh chóng dưỡng bệnh tốt, nếu không tự chú ý an nguy bản thân muốn phá hư thân thể, trẫm sẽ chỉ hỏi tội nàng thôi.” Nói xong, phân phó nha hoàn hầu hạ hai bên, hắn liền rời đi Thái Hoà cung.

Nhan Nhược Tranh nằm ở trên giường nghe vậy ngẩn người, trong lòng không khỏi toát lên một nỗi bất an. Hay là hắn... đã phát hiện cái gì sao?

***

Sau khi các cung nữ trong Thái Hoà cung, rỉ tai nhau tình hình hoàng thượng hỏi han ân cần, chu đáo với tình trạng bệnh nặng của Nhan quý phi truyền ra, vị Nhan quý phi diện mạo bình thường lại thông minh lanh lợi, dịu dàng cao quý, nghiễm nhiên đã thành tân sủng trong hậu cung to như vậy.

Ngay cả chúng phi tử mỹ nhân không phục, giờ nhìn đến nàng cũng không thể không khúm núm đối với nàng, khuôn mặt tươi cười đón chào.

Tuy rằng rất nhiều người đều nghị luận ánh mắt hoàng thượng vì sao độc đáo như thế, nhưng rốt cuộc không ai dám lộ liễu bàn chuyện này trước mặt.

Đối với địa vị của mình có chuyển biến như vậy, Nhan Nhược Tranh cũng không có vì vậy mà đắc ý vênh váo, nàng tin tưởng không được bao lâu, Hoàng Phủ Tuyệt sẽ chuyển ánh mắt hứng thú vào người nữ nhân khác, đến lúc đó nàng vị Nhan quý phi thân phận cao quý này sẽ trở thành nữ nhân bị đuổi vào lãnh cung.

Nhưng bởi vì cái gọi là trong hoạ có phúc, ít nhất sau khi Hoàng Phủ Tuyệt hung hăng trừng phạt nhi tử lần trước, rốt cục cũng ý thức được Hoàng Phủ Ngọc là vô tội, chính mình không nên giận chó đánh mèo, vì thế sinh lòng áy náy, đối với cậu cũng không nghiêm khắc như ngày xưa, cho nên trong những ngày kế tiếp, phụ tử cũng coi như duy trì được không khí hòa hợp.

Khi nhiệt độ không khí dần dần trở nên lạnh, ngày săn bắn mùa thu cũng sắp đến.

Hoàng Phủ Tuyệt thuở nhỏ đã yêu thích săn bắn, mang theo vài thị vệ võ quan chậm rãi đi đến chỗ săn bắn của hoàng gia chơi ba ngày ba đêm, lúc trở lại, mang về rất nhiều đặc sản món ăn thôn quê miền núi đưa vào ngự thiện phòng.

Chán ăn thức ăn tinh xảo ngự trù trong cung làm, Nhan Nhược Tranh nghe nói hoàng thượng săn bắn mang về rất nhiều món ăn thôn quê mới mẻ, liền chạy đến ngự thiện phòng, lấy ít thỏ hoang gà rừng thịt nai đã xử lý từ ngự trù, tìm chỗ người ở thưa thớt, thật vui vẻ cùng nhi tử dựng dàn thiêu, chuẩn bị ăn uống thỏa thích một phen.

Sau khi cuộc săn bắn mùa thu hàng năm kết thúc, Hoàng Phủ Tuyệt sẽ như thường lệ khoản đãi đại thần trong triều, Nhan Nhược Tranh đoán ra những ngày gần đây hắn bận rộn, không rảnh tìm mình gây phiền toái, bởi vậy mới trộm giờ rảnh rỗi cùng nhi tử ở chung thế giới hai người.

Mà cái gọi là tìm nàng phiền toái là... Này nói đến thật sự dài.

Cũng không biết Hoàng Phủ Tuyệt rốt cuộc coi trọng nàng điểm nào nhất, từ sau khi thân thể của nàng bị các loại thuốc bổ nuôi sắp mập ra, là được thành tù binh đáng thương bị hắn đòi hỏi vô độ ở trên giường.

Theo lý thuyết, nữ tử hậu cung có thể được Vua sủng, là chuyện tốt đáng được ăn mừng, nhưng nếu mỗi ngày đều bị thị tẩm, việc này liền có vẻ không hề đẹp như thế.

Tình cảm hoan ái mãnh liệt của Hoàng Phủ Tuyệt tuyệt đối còn cuồng dã hơn so với nét vẽ trên đông cung đồ, mỗi lần sau khi chuyện phòng the kết thúc, nàng bị ép buộc cơ hồ chỉ còn một hơi.

Cứ tiếp tục như vậy, cái mạng nhỏ của nàng sớm muộn gì sẽ bị nam nhân yêu cầu vô độ kia cướp đi.

May mắn không lâu, hắn mang đám người đi săn bắn thoe lệ mùa thu hàng năm, nàng mới có thời gian rảnh rỗi cùng nhi tử bị bỏ bê nhiều ngày chung thiên luân chi nhạc (quan hệ vui vẻ của người thân).

Gần đây Hoàng Phủ Ngọc bởi vì xấu nương bị phụ hoàng chiếm lấy, rầu rĩ không vui đã lâu. Tuy rằng bất mãn phụ hoàng cướp đi xấu nương của mình, nhưng cậu rốt cuộc không dám biểu hiện ra ngoài, chỉ dám vụng trộm thầm oán trong lòng.

Nay thừa dịp phụ hoàng mở tiệc chiêu đãi đại thần trong triều, cậu mừng rỡ cùng xấu nương đi dã ngoại nướng đồ, đang chuẩn bị vui chơi một phen.

Nướng đồ là một chuyện thực tốn công sức, nhìn thịt thỏ nai mới bị nướng đến ngoài khét trong non, tản mát ra mùi nồng đậm thì Hoàng Phủ Ngọc lần đầu tiên tự mình động thủ nướng đồ, rốt cục cũng lộ ra vẻ mặt hưng phấn của đứa nhỏ tuổi này nên có.

Đáng tiếc, cậu còn chưa vui mừng bao lâu, đã bị vị hoàng đế bỏ lại chúng đại thần chuồn đi tùy hứng tóm gáy.

“Hai người các ngươi thật sự là thật to gan, một người lừa trẫm nói bụng không thoải mái ăn không vô, không muốn tham gia hoàng yến, một người khác lừa trẫm nói gần đây khẩu vị không tốt lắm, không nên ăn thức ăn mặn, thịt. Kết quả, lại vụng trộm hẹn ở trong này tiêu dao vui vẻ...”

Hoàng đế đại giá quang lâm, hai người có ý định nói dối muốn tránh đã bị hắn dọa chết khiếp, Hoàng Phủ Ngọc sợ hãi phụ hoàng đột nhiên đòi nợ cũ, kiếm cớ trách phạt chính mình; Nhan Nhược Tranh thì sợ hãi nam nhân này buổi tối càng kéo mình tới giường trừng phạt không tha. Cho nên, khi hai người nhìn đến hắn xuất hiện ở trước mặt, hơn nữa mặt lạnh buồn rười rượi trừng mắt hướng mình thì không hẹn mà cùng giả bộ dáng nhu thuận, quỳ gối tại chỗ kiên nhẫn nghe hắn giáo huấn.

Hoàng Phủ Tuyệt giáo huấn sau một lúc lâu, thấy hai người thủy chung không nói được một lời, một bộ dạng nhẫn nhục chịu đựng, nhịn không được khì khì bật cười một tiếng.

Nhan Nhược Tranh và Hoàng Phủ Ngọc kinh ngạc ngẩng đầu, không thể tin được hoàng thượng vừa rồi còn trừng mắt giáo huấn người đột nhiên nở nụ cười, hai người: ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều đang suy đoán sự việc là thế nào.

Giả ý ho nhẹ vài tiếng, Hoàng Phủ Tuyệt trừng mắt, “Nhìn cái gì vậy? Chuẩn bị nhiều món ăn thôn quê như vậy, chẳng lẽ không có phần trẫm?”

Mùa thu hàng năm khi săn bắn rồi cùng với các thần tử thích lải nhải ăn hoàng yến, ăn nhiều năm như vậy, hắn cũng đã sớm chán ăn rồi, sau khi giả vờ say rượu rời đi hoàng yến, chợt nghe người hầu hạ bên người nói với hắn, tiểu thái tử và Nhan quý phi gần đây thường xuyên lui tới gặp mặt.

Nghĩ đến hai người thực khéo đều không có tham gia hoàng yến, trong lòng hắn cảm thấy kỳ quái, sau khi phái người hỏi thăm, mới biết được bọn họ lại thừa dịp mình không chú ý chạy đến một góc thưa thớt người ở hậu hoa viên nướng thịt.

Những cây trúc nhỏ xuyên qua món ăn thôn quê phát ra tiếng vang két két trên dàn nướng, một mùi thịt nướng xông vào mũi, thấy hai người còn ngây ngốc tại nguyên chỗ, Hoàng Phủ Tuyệt bước đi qua, đặt mông ngồi vào trước dàn nướng.

Hắn quay đầu liếc mắt tiểu nữ nhân biểu tình có chút ngốc, cả giận nói: “Như thế nào? Hay là nàng không muốn cùng trẫm chia sẻ những món ăn thôn quê này?”

Lặng yên sau một lúc lâu, Nhan Nhược Tranh mới kịp phản ứng, cười khẽ mở miệng trêu chọc, “Khi nào thì ngự trù làm hoàng yến (yến tiệc cung đình) lại không thể thỏa mãn khẩu vị của hoàng thượng?”

“Không quan hệ với khẩu vị, nhưng lại có quan hệ với nàng.” Hắn không có ý tốt liếc nàng một cái, hừ cười nói: “Người nào đó không ở bên người trẫm hầu hạ, trẫm làm sao có thể có khẩu vị mở lòng với đám lão nhân.”

“Hở? Là ai lá gan lớn như vậy, mà ngay cả mặt mũi hoàng thượng cũng dám không cho?”

“Uh, lá gan người này xác thực khá lớn, ngay cả trẫm cũng dám lừa gạt, xem ra, đến buổi tối, trẫm nên nghĩ chút phương pháp trừng phạt lại mới phải.”

Nhan Nhược Tranh đỏ bừng mặt, giận dữ trừng mắt nhìn hắn một cái, lôi kéo nhi tử đứng dậy đi đến bên cạnh hắn ngồi xuống. Giả dạng trở thịt trên dàn nướng, nàng lưu loát nói: “Người đáng thương mỗi đêm chịu hoàng thượng khi dễ gần đây thân mình không thoải mái, chỉ sợ không thể lại thị giá.”

“Thoải mái hay không thoải mái, vậy cũng phải chờ trẫm tự mình nghiệm qua mới tính.”

Hoàng Phủ Ngọc kẹp ở giữa hai người, không hiểu phụ hoàng và xấu nương đến tột cùng đang nói cái gì, bất quá từ hành động giữa bọn họ xem ra, quan hệ tựa hồ phát triển cũng không tệ lắm.

Một xâu thịt nai vừa nướng chín, hương vị thơm ngào ngạt làm côn trùng tham ăn trong bụng Hoàng Phủ Ngọc bò ra, cậu bắt chước phương pháp xấu nương dạy hắn, đem tương đã điều chế tốt trước đó bôi lên trên thịt, đang muốn gắp lên đưa tới miệng thì khóe mắt lại thoáng nhìn phụ hoàng đang tràn đầy hứng thú nhìn mình.

Động tác cậu dừng lại, nhìn phụ hoàng đang trông mong một hồi lâu, mới thật cẩn thận đưa miếng thịt nai đã bôi tương tốt tới trước mặt phụ hoàng.

Hoàng Phủ Tuyệt thật cũng không khách khí, tiếp nhận miếng thịt nhi tử truyền tới, hé miệng liền một ngụm ăn vào.

Chào đón ánh mắt của tiểu tử kia, lộ ra một vẻ mặt giật mình thì hắn lại cánh tay dài chụp tới, đem nhi tử ôm lên ngồi vào trên đầu gối mình.

Ở trong trí nhớ Hoàng Phủ Ngọc, phụ hoàng chưa từng ôm cậu, đột nhiên bị phụ hoàng ôm như vậy, cậu tự nhiên là sợ tới mức cả người cứng ngắc, nhất thời không biết nên làm sao cho phải.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 16 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 16. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.224139928818 sec