Tú hồnTú hồn - chương 15

Chương 15Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
@tieuuctinh: Minh Tinh viết truyện hay, logic, yêu hận, hiểu lầm đan xen, tình cảm mãnh liệt, đáng ngưỡng mộ, lại cảm động, mà ko gây cấn nên cũng không nhiều người thích ^^

Chương 5.1:

Edit: ngocquynh520

Đại triều hội ba ngày một lần bình thường giống như cái chợ, hôm nay lại như kỳ tích không đến nửa canh giờ liền qua loa cho xong.

Đó cũng không phải văn võ bá quan đứng hai bên đột nhiên trở nên hòa thuận, mà là hoàng thượng ngồi ở trên Thánh điện kim loan thủy chung hé ra khuôn mặt tuấn tú âm trầm, một bộ khí thế "Ai dám rầy rà chậm trễ thời gian quý giá của trẫm, trẫm tuyệt đối sẽ làm cho ngươi ăn không hết ôm không nổi”, sợ tới mức tất cả bọn họ đều giản lược nội dung nói chuyện của mình.

Tại triều làm quan nhiều năm, bọn tiểu hồ ly, đã sớm hiểu tính cách hoàng thượng rõ ràng.

Hoàng thượng tâm tình tốt, bọn họ liền cùng nhau đi theo qua ngày lành; hoàng thượng tâm tình không tốt, như vậy mọi người tốt nhất thông minh chút, đem đầu xem trọng, tránh cho không suy nghĩ khiến mặt rồng giận dữ, đánh mất đầu trên cổ.

Đại triều hội vừa kết thúc, Hoàng Phủ Tuyệt cũng không trực tiếp đi xem tấu chương như bình thường, mà là sau khi nghe Liễu Thuận nhỏ giọng hướng hắn bẩm báo động tĩnh bên Thái Hoà cung, hoả tốc hướng tẩm cung đi đến.

Trở lại Thái Hoà cung thì cung nữ phụ trách ẩm thực cuộc sống hàng ngày trong cung đang bận rộn hầu hạ quý phi vừa tỉnh không lâu rửa mặt.

Ý thức Nhan Nhược Tranh vẫn có chút mơ hồ, để mặc hai cung nữ thay mình chải đầu thay quần áo, trí nhớ trong đầu nàng chỉ tới Hoàng Phủ Tuyệt bởi vì nhi tử thả một cái đèn Khổng Minh mà giận dữ, chính mình vì nhi tử bênh vực kẻ yếu, hai người bởi vậy bị phạt quỳ gối ở đại sảnh Thái Hoà cung.

Vốn thân thể nàng đã nhiều ngày không thoải mái bao nhiêu, trải qua một phiên ép buộc tối hôm qua, bệnh tình đại khái tăng thêm, cả người liền như vậy thẳng tắp bất tỉnh.

Đến khi tỉnh lại, trợn mắt liền nhìn đến màn phù dung treo cao cao ở tẩm cung hoàng thượng, cung nữ hai bên thì vội vàng tiến lên hầu hạ. Mà trong tay một tiểu cung nữ còn đang cầm một chén thuộc thiện (thức ăn có thuốc) vừa mới nấu, chờ nàng dùng.

Bệnh nặng một hồi, thể lực Nhan Nhược Tranh còn có chút suy yếu, nhưng sắc mặt so với vẻ tái nhợt như tờ giấy một đêm trước đã khỏe mạnh hồng nhuận rất nhiều, đối mặt tiểu cung nữ hai tay dâng thuốc thiện, nàng nhíu mày, tựa hồ đối với thứ gì đó tản ra nồng đậm vị thảo dược tràn ngập cảm giác bài xích mãnh liệt.

Tiểu cung nữ thấy thế, bước nhỏ tiến lên mềm mại nhẹ giọng khuyên nhủ: “Phượng thể nương nương không khoẻ, đây là thuốc thiện Trần Thái y phân phó nô tỳ đặc biệt chuẩn bị cho nương nương, tất cả bên trong đều là dược liệu nuôi thân bổ dưỡng. Mong rằng nương nương thương cảm đám người nô tỳ, đem chung thuốc thiện này dùng đi.”

Ngụ ý chính là, nếu nàng uống hết thuốc, chúng tôi làm nô tài, một người cũng đừng nghĩ qua tốt.

Dược liệu cho dù tốt cũng chỉ là lãng phí. Nhan Nhược Tranh cười khổ, đang muốn vươn tay ngăn chén thuốc thiện kia, một đạo thanh âm lạnh lùng từ cách đó không xa truyền đến.

“Nếu ngươi không chịu đem chén thuốc thiện kia uống đến một giọt không dư thừa cho trẫm, tất cả nô tài trên dưới trong cung này, hôm nay ai cũng đừng nghĩ ăn được một miếng cơm.”

Cung nữ hai bên thấy hoàng thượng đột nhiên bãi giá hồi cung, toàn bộ cả kinh, vội quỳ rạp trên mặt đất thỉnh an.

Ngực Nhan Nhược Tranh cứng lại, môi hơi hơi trở nên trắng run run mở ra, cuối cùng bất đắc dĩ lại đóng trở về.

Hoàng Phủ Tuyệt thấy nàng giận dữ trừng mắt nhìn mình một cái, yên lặng tiếp nhận chén thuốc, do dự thật lâu mới kiên trì ăn sạch bách toàn bộ thức ăn.

Cung nữ hầu hạ hai bên thấy thế, không hẹn mà cùng thở dài nhẹ nhõm một hơi, liếc về phía hoàng thượng khí thế uy nghiêm, thấy hắn dùng ánh mắt ra hiệu các nàng đi ra ngoài, liền nhẹ nhàng đứng dậy, chậm rãi lui ra ngoài.

Hắn bước thẳng đến bên giường, ngồi xuống bên cạnh Nhan Nhược Tranh, đánh giá nàng từ trên xuống dưới một lần, mới lộ ra khuôn mặt tuấn tú giáo huấn: “Nếu thể chất không tốt, còn muốn kheo mẽ cái gì chứ? Trên đời này có người nào đối nghịch với hoàng đế mà cuối cùng được đến kết cục tốt?”

Nàng gục đầu xuống, bị ánh mắt chuyên chú của hắn nhìn đến cả người cảm thấy không được tự nhiên. Vừa mới tỉnh lại, cung nữ hầu hạ dùng nước nóng rửa mặt, trên người nàng còn mặc áo lót tơ gấm mềm, dây lưng nông rộng xuống, da thịt mềm mại như ẩn như hiện, lộ ra vài phần mê người trắng nõn.

Hoàng Phủ Tuyệt đang muốn nói ra lời răn dạy, lại bởi vì không cẩn thận thấy được bức quang cảnh này mà có chút dừng lại.

Dung mạo của nàng mặc dù không xứng là xinh đẹp mềm mại, nhưng hắn nhớ mang máng lần trước cùng nàng xảy ra da thịt chi thân thì hương vị trên người nàng lại làm hắn có cảm giác quen thuộc tốt đẹp.

Hậu cung không… thiếu gì nữ nhân dung mạo như thiên tiên, mà Thiên Tử quyền chỉ dưới trời lại đối một nữ tử tướng mạo bình thường nhớ mãi không quên như vậy, cũng là bởi vì từ trên người nàng cảm nhận được tất cả nhưng thứ làm hắn hoài niệm không quên.

Thấy nàng thủy chung lặng yên không lên tiếng, hắn không khỏi buồn bực một tay ôm nàng vào trong ngực, lôi kéo, lập tức làm nàng phát ra một đạo kêu đau mỏng manh.

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng cau chặt mày, một bàn tay vô tình hay cố ý xoa đầu gối, hắn hiểu rõ sự bá đạo của mình liền ôm nàng vào trong lòng, nắm mắt cá chân của nàng, không để ý tới nàng nhỏ giọng kháng nghị, nhẹ nhàng kéo ống quần nàng lên phía trước.

Hai chân trắng nõn nhất thời lộ ra, nơi đầu gối lại hơi hơi sưng đỏ, chắc có lẽ nguyên nhân là do hôm qua quỳ lâu, cho dù nghỉ ngơi một đêm, màu sưng đỏ đã nhạt đi nhiều, nhưng nhìn vẫn có chút chói mắt.

Ánh mắt Hoàng Phủ Tuyệt trầm xuống vài phần, ngón tay thon dài bắt đầu nhẹ nhàng xoa ở nơi bị sưng đỏ.

Nhan Nhược Tranh bị hắn trêu chọc có chút ngứa, theo bản năng muốn giật chân của mình lại bị hắn bá đạo chặt chẽ bắt lấy.

“Không nên lộn xộn...” Hắn nhẹ khiển trách một câu, thanh âm lại mềm mại nói: “Trẫm xoa cho nàng.”

Nói là nhẹ, nhưng lực đạo hắn xuống tay lại không sai biệt lắm với nắm, nàng bị hắn nắm không khỏi kêu đau, thân mình không ngừng lui về phía sau, muốn trốn tránh săn sóc giống như trừng phạt này.

Hắn bị cử động của nàng liền trợn tròn hai mắt, thấp giọng trách mắng: “Nàng không thể an phận chút sao? Khó có người được trẫm ân cần hầu hạ như vậy, ngươi đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, chọc trẫm nóng nảy, chịu khổ chính là nàng.”

Nàng không hề lùi bước, lại tức giận trừng mắt nhìn hắn. "Nếu hoàng thượng xem tì thiếp không vừa mắt, thì hãy phạt tì thiếp tiếp tục ra bên ngoài quỳ là được.” Lời nói ra khỏi miệng mùi thuốc súng mười phần.

Nàng có thể không tức sao? Phạt nàng quỳ coi như xong, lại còn ở trước mặt nàng đi lâm hạnh nữ nhân khác? !

Cho dù sáng tinh mơ tỉnh lại, mơ hồ nghe thấy cung nữ nói, tối hôm qua hoàng thượng vừa nghe nàng bị bệnh, liền vội vàng từ Ánh Nguyệt cung chạy về, chiếu cố nàng cả một đêm, nhưng ghen tuông ở trong lòng, lại làm sao có thể trong một đêm tan thành mây khói.

Hoàng Phủ Tuyệt bướng bỉnh không chịu buông chân nàng ra, nháy mắt lộ ra vài phần ý cười chế nhạo, “Cho dù ngươi ăn dấm chua của Lệ quý nhân, cũng không cần thiết gây khó dễ cho thân thể mình.”

Nhan Nhược Tranh bị một câu nói toạc ra tâm sự, sắc mặt khẽ biến thành hơi hồng, buồn bực trừng mắt nhìn hắn, đem chân trắng nõn của mình nhét vào trong lòng ngực của hắn.

“Ngài xoa đi.”

Hắn ngẩn ra, lập tức cười lắc đầu, cũng không tức giận, cầm lọ rượu thuốc giúp nàng xoa đầu gối.

“Đau......” Sau khi người nào đó không khách khí đưa hai cái đùi nhét vào trong lòng hoàng thượng, liền dựa vào đầu giường, khi đối phương hơi chút dùng lực liền lớn tiếng la hét kêu lên đau đớn.

Khó có được nam nhân không so đo với nàng, nàng kêu lên đau đớn, hắn lại giảm nhẹ lực, cố gắng hầu hạ nàng thoải mái.

Cứ như vậy một hồi lâu, thấy hắn bảo trì tính tình tốt, nàng không làm khó dễ nữa.

Hoàng Phủ Tuyệt người này, sau khi hắn thiệt tình chân ý thích một người, hắn tuyệt đối là thành tâm chăm sóc, vắt óc tìm cách muốn dùng hai tay dâng tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này cho đối phương.

Nhớ năm đó, nàng là Thái Tử Phi của hắn thì cũng cảm nhận được sự che chở quan tâm này, tư vị coi trọng sủng ái in dấu thật sâu ở trong lòng nàng, làm nàng đến nay khó quên.

Nếu không phải sau đó xảy ra những sự tình kia, nàng tin tưởng Nạp Lan Trinh Trinh sẽ là một nữ nhân hạnh phúc nhất trên đời này....

Nàng nhịn không được ở nội tâm cảm khái vận mệnh làm nhiều điều sai trái thì thân mình lại đột nhiên bị người nào đó bá đạo kéo qua, khi nàng lấy lại tinh thần, mặt mình đã bị chôn ở trước ngực hắn.

Đỉnh đầu truyền đến lời nói thấm thía của hoàng thượng, “Hoàng cung không thể so với nhà của dân chúng tầm thường, ở trong này mỗi câu nói, mỗi việc làm, đều phải cẩn thận từng chút, ngày thường thấy nàng biết thư đạt lễ nghĩa, thông minh lanh lợi, sao lại cố tình thích đối nghịch với trẫm?”

Thở dài, hắn lại nói tiếp: “Nô tài trên dưới Thái Hoà cung đều trợn mắt nhìn ở đó, nếu trẫm cho nàng tùy hứng làm bậy, lan truyền đi ra ngoài, thể diện của trẫm có thể bày ra ở nơi nào?” Dừng một chút, lại một đạo thở dài nhẹ nhàng, “Bất quá, trẫm cũng có chỗ không đúng, cho dù trong lòng hận mẹ ruột Ngọc nhi cực kỳ, cũng không nên bắt nó không được bái tế mẹ đẻ.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 15 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 15. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.25487112999 sec