Tú hồnTú hồn - chương 14

Chương 14Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
@tieuuctinh: cám ơn nàng ủng hộ nha ^^

Chương 4.3

Nhan Nhược Tranh thấy nhi tử bị phạt, đáy lòng cực kỳ bất mãn, bất giác hỏi: “Hoàng thượng vì sao phải bắt thái tử không được hiếu kính mẹ đẻ?”

“Bởi vì trẫm không cho phép!” Hắn thẳng thắn, không cần lý do.

Giờ khắc này, hắn cực kỳ giống một đứa nhỏ bốc đồng.

“Nhưng thái tử mới chỉ có bảy tuổi...” Căn bản không hiểu ân oán của người lớn.

“Bảy tuổi đã có lá gan phản kháng lệnh của trẫm!”

“Phương pháp thả đèn Khổng Minh kia là thần thiếp dạy thái tử, nếu hoàng thượng cố ý muốn trách phạt thái tử, vậy ngay cả thần thiếp cũng phạt đi.”

Hoàng Phủ Tuyệt ngẩn ra, suy nghĩ không khỏi chuyển nhanh.

Từ sau khi hai người xảy ra cãi vã ở ngự hoa viên lần trước, đến bây giờ đã qua suốt ba ngày.

Tuy rằng đêm khuya tỉnh mộng, hắn luôn không tự chủ được tưởng niệm thân thể mềm mại ở Khoá Thu cung, nhưng chỉ cần nghĩ đến tình cảnh nữ nhân này năm lần bảy lượt đối nghịch với mình, ý nghĩ triệu nàng thị tẩm lại cứng rắn nuốt về trong bụng.

Nhưng cho dù mặt ngoài thờ ơ, hắn nhưng không cách nào khống chế mình không nghĩ nữa.

Ngoài miệng tuy nói muốn thu về mệnh lệnh đã ban ra, nhưng cũng không thật sự thu hồi mệnh lệnh tứ phong nàng thành quý phi. Bởi vậy, nàng thành quý phi nương nương đầu tiên, ở Lệ viên trong lịch sử Doanh quốc từ trước đến nay.

Liễu Thuận cực kỳ rõ ràng tâm tư chủ tử, thỉnh thoảng sẽ ghé vào lỗ tai hắn nhắc đi nhắc lại tình huống hiện tại của Nhan Nhược Tranh.

Đã nhiều ngày sắc trời đều lạnh, nhiệt độ không khí dần dần thấp dần, hắn cũng được biết bệnh cũ của nàng lại tái phát vài lần. Miệng không nói gì, Liễu Thuận lại thông minh tìm Thái y thay nàng xem vài lần, lại ghi vài toa thuốc bổ huyết.

Cho nên giờ phút này, khi nàng nói muốn cùng Hoàng Phủ Ngọc bị phạt chung thì điều đầu tiên xuất hiện trong đầu Hoàng Phủ Tuyệt, đó là thân thể gầy yếu của nàng.

Tuy rằng thảm trong tẩm cung của hắn rất dày, nhưng quỳ lâu cũng sẽ bị cảm lạnh.

Nhưng hắn đang nổi nóng, bất luận như thế nào cũng sẽ không thu hồi mệnh lệnh đã ban ra trong lúc này.

Thấy vẻ mặt nàng kiên quyết, Hoàng Phủ Tuyệt tức giận nói: “Ngươi đã muốn bị phạt chung với nghiệt tử này, vậy trẫm sẽ thanh toàn ngươi.” Quẳng xuống lời độc, hắn lại cảm thấy không có cam lòng, cố ý ở trước mặt nàng nói với Liễu Thuận: “Truyền chỉ, đêm nay trẫm lâm hạnh Ánh Nguyệt cung.”

Nhưng khi thấy trên khuôn mặt tú lệ của nàng loé lên nét mặt bi thương rồi biến mất, hắn mới sảng khoái vung lên áo bào, xoay người đi ra ngoài.

Đáng tiếc, sảng khoái của hắn cũng không có duy trì bao lâu.

Đang giận đi vào Ánh Nguyệt cung, cùng nữ nhân Lệ Mai này ở chung không đến nửa nén nhang, lòng Hoàng Phủ Tuyệt liền tràn đầy hối hận. Bởi vì từ khi hắn bước vào Ánh Nguyệt cung, nữ nhân này sẽ không cảm thấy phiền phức ở trước mặt hắn quở trách Nhan Nhược Tranh đủ loại như là không biết phân biệt, được một tấc lại muốn tiến một thước, thị sủng mà kiêu…. Đến cuối cùng, nàng lại vẫn chắn chắc nói Nhan Nhược Tranh vinh dự trở thành quý phi, hoàn toàn là bởi vì lấy lòng tiểu thái tử, mới được đến hoàng thượng ưu ái..

“Hoàng thượng, nếu tương lai hậu cung từ Nhan quý phi chủ trì đại cục, nô tì tin tưởng, nhất định sẽ có rất nhiều người không phục......”

Liễu Thuận hầu hạ bên cạnh nghe xong lời như vậy, không khỏi sinh lòng chán ghét với Lệ Mai, hắn nhìn nhìn sắc trời bên ngoài, nhịn không được ở bên tai chủ tử ho nhẹ vài tiếng, nhỏ giọng nói: “Hoàng thượng, gió bên ngoài bắt đầu thổi rồi, xem ra đêm nay lại hạ nhiệt độ...”

Ý tứ trong lời của hắn cực kỳ rõ ràng, đang nhắc nhở đương kim hoàng thượng —— trong tẩm cung của ngài còn có hai người không may đang bị quỳ đấy. Mà hai người không may kia, một người là con trai của ngài, một người là nữ nhân trong lòng ngài ghi nhớ.

Quả nhiên, sau khi Hoàng Phủ Tuyệt nghe lời này, càng không có hưng trí uống rượu hưởng lạc.

Hắn đang chuẩn bị kiếm cớ rời đi thì chỉ thấy một tiểu thái giám vội vội vàng vàng chạy tới, một đầu quỳ rạp xuống bên chân hắn, thở gấp nói: “Hoàng thượng không xong, vừa rồi Nhan quý phi ở tẩm cung ngài đột nhiên ngất đi...”

Hoàng Phủ Tuyệt vừa nghe phút chốc đứng dậy, không để ý tới sắc mặt Lệ Mai nháy mắt khó coi, cũng không quay đầu lại xoay người bước đi.

“Hoàng thượng.... Hoàng thượng...” Nàng không cam lòng muốn đuổi theo, lại bị Liễu Thuận cản.

“Lệ quý nhân xin dừng bước. Hoàng thượng quan tâm an nguy của Nhan quý phi, có chuyện gì, xin Lệ quý nhân chờ hoàng thượng trở về rồi trao đổi tiếp.”

Lệ Mai không còn cách nào, chỉ có thể cứ như vậy trơ mắt nhìn bóng dáng Hoàng Phủ Tuyệt dần dần đi xa, nội tâm phẫn hận càng vì Nhan Nhược Tranh quấy rầy chuyện tốt của nàng và hoàng thượng mà trở nên mãnh liệt.

***

Khi Hoàng Phủ Tuyệt vội vàng chạy về Thái Hoà cung, chỉ thấy Trần Thái y đã được cung nữ mời lại đây.

Hoàng Phủ Ngọc nhìn Xấu nương bất tỉnh ở trước mắt mình, sợ tới mức không dám khóc lớn, vừa nhìn thấy phụ hoàng xuất hiện, cậu liền nhào qua ôm lấy đùi phụ hoàng, nghẹn ngào khóc nói: “Phụ hoàng, nhi thần không bao giờ tế bái mẫu thân nữa, cầu xin người đừng trách phạt Xấu nương, nhi thần không muốn Xấu nương có việc......”

Hoàng Phủ Tuyệt lần đầu tiên xem nhi tử khóc đến thê thảm như vậy, trong lòng không khỏi đối nhi tử bị mình lạnh nhạt nhiều năm này sinh ra vài phần áy náy.

Cho dù hắn hận Nạp Lan Trinh Trinh, nhưng nhi tử cũng là vô tội, những năm gần đây hắn chỉ lo hận cùng oán, lại quên trên người nhi tử cũng đang chảy dòng máu của hắn.

Mắt thấy nhi tử luôn luôn kiên cường khóc tím mặt, hắn nhẫn nại tính tình cúi người, lau đi nước mắt nước mũi trên khuôn mặt nhỏ nhắn.

“Lần này là phụ hoàng không đúng, phụ hoàng sẽ không trách phạt nàng nữa.” Sau khi khuyên giải an ủi vài câu sau, hắn mới đến gần giường quan sát tình huống của Nhan Nhược Tranh, chỉ thấy sắc mặt của nàng trắng bệch không thôi.

Trần Thái y đang thay nàng bắt mạch cau mày nói: “Quả thực là hồ nháo, thể chất của quý phi đã yếu như vậy rồi, sao còn không cẩn thận làm cho mình cảm lạnh như vậy?”

“Trần Thái y? Nàng rốt cuộc là bệnh gì?” Lòng Hoàng Phủ Tuyệt căng thẳng, ra tiếng hỏi.

Lúc này Trần Thái y mới phát hiện hoàng thượng đã trở lại, cuống quít làm đại lễ quân thần, có chút khó xử nói: “Mấy ngày trước, Nhan quý phi bị nhiễm phong hàn, vẫn chưa hoàn toàn tốt, nay lại gặp lạnh, bệnh tình càng thêm nghiêm trọng...”

Cảm lạnh? Lòng Hoàng Phủ Tuyệt không khỏi thắt lại.

Hay là sự trách phạt của hắn trong cơn tức giận vừa rồi, khiến bệnh tình của nàng lại tăng thêm?

Hắn nhanh chóng ngồi vào trước giường, nhẹ nhàng vuốt cái trán nóng của nàng, ngây ngốc nhìn chằm chằm mặt mũi của nàng. Tuy rằng nàng diện mạo cũng không xuất sắc, nhưng nhìn lâu, cũng làm người ta không dời được ánh mắt.

Trần Thái y thở dài một tiếng, bắt mạch xong, viết mấy phương thuốc, phân phó cung nữ sau khi quý phi thanh tỉnh nhất định phải cho nàng uống, liền đứng dậy cáo lui.

Trước khi đi, ông lại dặn mọi người nhất định phải cẩn thận, trăm ngàn không thể để cho quý phi bị lạnh lần nữa, nếu không sẽ không phải mấy chén thuốc là có thể giải quyết.

Nếu ông không chuẩn đoán sai, thì tình trạng thân thể quý phi đã ngày càng lụn bại, cứ theo đà này... Hương tiêu ngọc vẫn chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Trần Thái y không dám nghĩ tới tiếp, thời gian trước ông lén chẩn bệnh cho quý phi vì quý phi đã cầu xin ông không đưa bệnh trạng của nàng nói cho hoàng thượng, mà ông tuy là Thái y nổi danh trong cung, có thể coi là có thể chữa trị bách bệnh, cũng không có năng lực làm cho người sắp chết hoàn dương (sống lại) một lần nữa.

Thân thể quý phi đã đến độ dầu hết đèn tắt, nếu không có thuốc và thức ăn tốt nhất trong cung không ngừng cho nàng bổ dưỡng, tính mạng của nảng chỉ sợ đã bị ông trời lấy đi.

Thái y lui ra sau, Hoàng Phủ Tuyệt ở lại sai người đưa tiểu thái tử hồi cung, rồi lại lệnh cho cung nữ đi sắc chén thuốc. Đến khi trong Thái Hoà cung tất cả mọi người đều tự vội vàng chuyện của mình, bên trong tẩm cung rốt cục chậm rãi yên tĩnh trở lại.

Nữ nhân trên giường tựa hồ ngủ không yên, cái trán không ngừng có mồ hôi mỏng toát ra, nhiệt độ trên tay còn khi lạnh khi nóng.

Hoàng Phủ Tuyệt lo lắng vạn phần. Sớm biết rằng như vậy, hắn còn chiến tranh lạnh với nàng, phạt nàng quỳ xuống làm gì?

Hắn lấy khăn lụa thay nàng lau mồ hôi, nghe nàng ưm vài tiếng, miệng hô lạnh, nhanh chóng sai người lấy qua chăn bông thật dày, đem nàng quấn chặt kỹ càng.

Nhưng cho dù là như vậy, thân thể của nàng vẫn không ngừng run lên, hắn liền cởi xiêm y của mình, lên giường ôm nàng thật chặt vào trong lòng. Mỗi khi nàng co rúm lại phát run thì tim của hắn liền đau đớn không hiểu.

Khăn lụa đã đổi qua đổi lại mấy lần, đến qua nửa đêm, nàng cuối cùng không phát run đổ mồ hôi nữa.

Thật lâu trước đây, khi Nạp Lan Trinh Trinh sinh bệnh, cũng giống nàng hành hạ người như thế,

Khi đó, hắn đem nữ nhân yêu dấu ôm ở trong lòng, một tấc cũng không ở rời bên người chiếu cố nàng.

Gần hừng đông thì nhiệt độ cơ thể của Nhan Nhược Tranh rốt cục chậm rãi ổn định lại, hơi thở dần dần đã trở lại theo quy luật, chẳng qua, trong lúc nàng ngủ thật say, thì thào tự nói ra lời, lại khiến Hoàng Phủ Tuyệt rung động trừng to mắt ——

“Lạc Viêm, đừng rời khỏi thiếp......”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 14 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 14. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.246002197266 sec