Tú hồnTú hồn - chương 13

Chương 13Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 4.2

Chính là câu trả lời kia lại tàn nhẫn dị thường, hắn nói, ngôi vị hoàng đế là sứ mệnh bắt đầu từ ngày hắn sinh ra nhất định phải gánh vác, hắn sẽ không vì bất luận kẻ nào, bao gồm nàng, buông tha cho cơ hội nắm thiên hạ chúng sinh trong tay.

Bất quá, sau khi rõ ràng thấy được thất vọng ở đáy mắt nàng, hắn hứa hẹn với nàng, chính mình sẽ làm đế vương thứ nhất vĩnh viễn không nạp phi trên đời này....

Chuyện cũ như mây khói, bốn năm qua đi, hiện tại hậu cung của hắn đã to như mây, thay đổi như vậy, sao không làm nàng sầu não? Nhan Nhược Tranh cúi đầu, che dấu chua sót trong lòng.

Nghĩ rằng nàng đang lo lắng tính mạng của mình, hắn cam kết: “Chỉ cần ngươi hảo hảo lấy lòng trẫm, trẫm có thể cam đoan với ngươi, trong cung này không có bất kỳ người dám đoạt tính mạng của ngươi.”

Nghe vậy, nàng không khỏi lộ ra một tia cười lạnh: “Ta thực hoài nghi lời hứa hẹn của hoàng thượng đến tột cùng có làm được hay không?”

Sắc mặt hắn biến hóa - “Lời này ý gì?”

Nàng hít một hơi thật sâu, nói: “Có lẽ năm đó Nạp Lan Trinh Trinh làm rất nhiều chuyện sai thực xin lỗi hoàng thượng, nàng chết hoàng thượng mới nạp phi để trả thù nàng nhưng hoàng thượng lại đưa nữ nhân như Lệ Mai vào trong cung, thật sự là vũ nhục vô tình nhất đối với nàng.”

Đối Lệ Mai này, Nhan Nhược Tranh không phải là hoàn toàn không biết gì cả.

Nàng sớm đang tuổi lớn theo nhóm nữ tử trúng cử thứ ba vào cung thì liền nghe nói trưởng nữ của Lại bộ Thượng Thư đại nhân trong triều, ỷ vào thế lực nhà mẹ đẻ ở phía sau cung cực kỳ kiêu ngạo.

Vân nhi bên người nàng, trong một lần đã từng không cẩn thận đắc tội Lệ Mai, đã bị tát hai mươi cái vào miệng.

Hoàng Phủ Tuyệt bị lời của nàng hoàn toàn chọc giận. "Trẫm nghĩ đến, ngươi sẽ cảm kích trẫm hôm nay an bài tất cả cho ngươi, không nghĩ tới ngươi càng không biết phân biệt như thế.”

Phong nàng thành quý phi, ban thưởng cung điện hoa lệ cho nàng, đây là phương thức đế vương sủng ái nữ nhân của mình. Hắn thậm chí còn hứa hẹn sẽ bảo vệ nàng bình an, nàng còn có cái gì bất mãn...

Hắn là người luôn luôn công bằng, mặt mũi của nàng tuy rằng bình thường, nhưng lại ở trên giường gây cho hắn mất hồn khoái cảm.

Có lẽ là hắn cảm giác sai, mỗi tấc da thịt trên người nàng cũng làm cho hắn cảm thấy giống như đã từng quen biết, ngay cả hương vị thân thể cũng quen thuộc đến khiến hắn khó kìm lòng nổi. Nếu không phải nhìn đến lạc hồng tượng trưng cho tấm thân xử nữ ở trên giường, hắn cơ hồ nghĩ thân thể mềm mại dưới thân là Nạp Lan Trinh Trinh.

Lập tức, hắn liền quyết định nữ nhân này là của hắn!

Hắn nghĩ đến thiên hạ nữ nhân để ý đơn giản là địa vị và tài phú, cho nên sau khi rời đi Khóa Thu cung, hắn lập tức hạ chỉ sắc phong nàng thành quý phi, không nghĩ tới một mảnh hảo tâm của mình, đổi lấy cũng là lời nói lạnh nhạt của nàng.

“Khóa Thu cung là nơi ta ở bốn năm, giống như nhà mình, nếu trong lòng hoàng thượng còn có từ ái, hay đem Phượng Tịch cung thưởng cho người khác đi.” Tuy rằng nàng cũng không muốn chọc giận hắn nhưng ẩn nhẫn bốn năm, nhìn nam nhân này trái ôm phải ấp những dạng nữ nhân khác nhau nạp vào hậu cung, đoàn lửa giận bất mãn tiềm tàng ở đáy lòng nàng, cũng thiêu đốt càng thêm bùng cháy.

Hoàng Phủ Tuyệt nghe lời nói thế, buồn bực hừ lạnh, “Ngươi rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, trẫm liền như ngươi mong muốn, thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.” Sau khi quẳng lời xuống, hắn xoay người rời đi, không hề quay đầu.

Nhưng, nếu lúc này hắn quay đầu rồi, sẽ gặp hốc mắt nàng chảy ra nước mắt trong suốt.

Lạc Viêm...

Cho dù Nạp Lan Trinh Trinh từng được chàng yêu rộng lượng cỡ nào, kiêu ngạo cỡ nào, một khi lâm vào tình yêu, cũng sẽ giống đại đa số nữ nhân, nhìn đến phu quân âu yếm của mình ôm những nữ nhân khác thì sinh ra ghen tị ngay cả mình cũng vô pháp khống chế.

Chàng lúc trước, bởi vì nước mắt của ta mà đau lòng dừng chân khuyên giải an ủi; nhưng chàng bây giờ, lại chỉ biết phẫn nộ phất tay áo rời đi, không để ý tới trái tim đau xót của ta.

Nếu yêu chàng nhất định nhận hết sự tra tấn, ta tình nguyện kiếp này ta và chàng không hề gặp lại....

***

Hoàng Phủ Tuyệt cảm xúc phẫn nộ chưa phát tiết ra được, ngày giỗ Nạp Lan Trinh Trinh qua đời bốn năm cũng đã đến, lúc này hàng năm, tâm tình của hắn đều trở nên táo bạo cực độ.

Trên triều đình các thần tử biết chuyện này, ở trong triều sẽ tận lực tránh xuất hiện ở trước mặt hắn, để tránh bị hoàng thượng giận chó đánh mèo.

Nhưng trên đời này, vẫn còn có vài người không thức thời, không cẩn thận phạm vào kiêng kị.

Tiểu thái tử Hoàng Phủ Ngọc năm ấy bảy tuổi chính là một người trong đó.

Từ lần trước sau khi nghe chuyện về mẫu thân của mình ở chỗ Xấu nương, cậu liền âm thầm nhớ kỹ chuyện này trong lòng.

Sau khi nghe được ngày giỗ của mẫu thân, năm nay cậu đặc biệt lưu ý, tự mình làm cái đèn Khổng Minh, vào hôm nay thả lên bầu trời đêm.

Tuy rằng Đèn Khổng Minh bay cực cao, nhưng vẫn không khó nhìn đến trên đèn loáng thoáng hiện ra tên —— Nạp Lan Trinh Trinh.

Là họa thì không thể tránh, đèn Khổng Minh này vừa vặn bị đương kim thiên tử Hoàng Phủ Tuyệt thấy.

Nguyên bản, tên “Nạp Lan Trinh Trinh” này đã là một cái tối kỵ dưới hắn đáy lòng, mọi người bình thường ngay cả nói cũng không dám nói, hơn nữa vào ngày mẫn cảm hôm nay, lại không có người ngốc đến tự tìm rắc rối, chọc hoàng thượng không vui, không nghĩ tới tiểu thái tử dám xúc phạm long uy, vì mẹ ruột Nạp Lan Trinh Trinh thả đèn Khổng Minh đưa lên chúc phúc.

Hoàng Phủ Tuyệt vừa biết người thả đèn là con mình, tức giận liền sai người lập tức dẫn hắn đến trước mặt để chất vấn.

Hoàng Phủ Ngọc không hiểu tại sao bị gọi tới, cực kỳ vô tội nói: “Nhi thần chỉ là muốn đưa phần lễ vật muộn cho mẫu thân trên trời, bởi vì sau nhiều năm qua, nhi thần chưa từng ở trước mộ phần nương dập đầu tế bái. Xấu nương nói, đèn Khổng Minh là phương thức chúc phúc tốt nhất cho người thân, cho nên nhi thần mới muốn dùng phương pháp này hướng mẫu thân trên trời biểu đạt hiếu tâm.”

Ở trong ấn tượng của tiểu tử kia, chỉ cảm thấy từ nhỏ phụ hoàng đã không thích mình, đối với khúc mắc đã qua của mẫu thân và phụ hoàng, cậu hoàn toàn không biết gì cả.

Hoàng Phủ Tuyệt tức giận đến sắc mặt xanh mét, đe dọa cả giận nói: “Từ nay về sau, không cho phép ngươi tế bái người đàn bà kia nữa.”

Tiểu thái tử nhướng lông mày cãi lại: “Người ấy là mẫu thân của nhi thần, vì sao không cho phép nhi thần tế bái?”

“Trẫm nói không cho phép chính là không cho phép!”

“Nhưng người là mẹ của nhi thần....”

Hoàng Phủ Ngọc cả gan phản kháng, làm Hoàng Phủ Tuyệt tức giận không thôi, một cái tát thật mạnh sắp đánh qua, may mà được Liễu Thuận khuyên lại đúng lúc.

“Hoàng thượng xin bớt giận, thái tử tuổi còn quá nhỏ, rất nhiều chuyện cũng không rõ ràng, hoàng thượng trăm ngàn đừng vì vậy mà chọc tức Long thể..”

Nhưng mà, một tát này của Hoàng Phủ Tuyệt không đánh, lửa giận ở đáy lòng tự nhiên cũng sẽ không tắt.

Mới vừa rồi nhi tử tựa hồ nhắc tới Xấu nương, hắn nhịn không được hỏi: “Đèn Khổng Minh này là ai dạy ngươi thả?”

Hoàng Phủ Ngọc nhìn ra phụ hoàng giận dữ công tâm, sợ mình làm liên lụy đến Xấu nương, liền ngậm miệng không đáp.

Thấy nhi tử không nói một câu, Hoàng Phủ Tuyệt đang cơn thịnh nộ, trực tiếp sai người tuyên Nhan quý phi kiến giá.

Khi Nhan Nhược Tranh vừa đến, nhìn đến nhi tử đáng thương quỳ trên mặt đất, mà Hoàng Phủ Tuyệt nổi giận đùng đùng thì mơ hồ đoán được tính nghiêm trọng của chuyện.

“Là ngươi dạy thái tử thả đèn Khổng Minh tế bái nữ nhân Nạp Lan Trinh Trinh kia ?” Nhìn một lớn một nhỏ quỳ gối trước mặt mình, Hoàng Phủ Tuyệt kỳ thật cũng không biết mình đến tột cùng đang giận cái gì, chỉ là một ngọn lửa giận làm sao cũng không thể tiêu diệt.

Nhan Nhược Tranh nhìn Hoàng Phủ Ngọc bị chửi vẻ mặt ủy khuất một cái, gật gật đầu, dũng cảm thừa nhận.

Nàng sở dĩ dạy cậu thả đèn Khổng Minh, cũng là do nhịn không được khi thấy tiểu tử kia làm nũng lần nữa. Từ sau khi nhi tử biết chuyện mẹ đẻ của mình, liền vẫn muốn nghĩ cách tỏ chút hiếu tâm, không đành lòng để tâm nguyện của cậu thất bại, nàng liền nói cho cậu biết, chỉ cần thả cái đèn Khổng Minh tràn ngập chúc phúc lên không, mẹ cậu trên trời có linh thiêng thì sẽ thu được lời chúc phúc của hắn.
Tuy nhiên hiếu tâm của nhi tử trong mắt Hoàng Phủ Tuyệt lại thành hành vi đại nghịch bất đạo.

Thấy nàng đối Hoàng Phủ Ngọc vẻ mặt không đổi, tức giận của Hoàng Phủ Tuyệt bị kích tới cực điểm.

“Trẫm đã sớm hạ lệnh, không cho phép bất luận kẻ nào trong cung tế bái Nạp Lan Trinh Trinh, không nghĩ tới lá gan của các ngươi lớn như vậy. Nếu như vậy, cũng đừng trách trẫm nhẫn tâm vô tình. Hoàng Phủ Ngọc, ngươi quỳ gối nơi này hảo hảo tỉnh lại cho trẫm, nghĩ mãi mà không rõ, đời này ngươi cũng đừng đứng lên.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 13 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 13. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.215240001678 sec