Tú hồnTú hồn - chương 12

Chương 12Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 4.1:

Ngày hai mươi sáu tháng tư âm lịch năm Tĩnh Đức thứ tư, hoàng cung Doanh quốc xảy ra một chuyện lớn làm người ta khiếp sợ.

Chủ tử Nhan Nhược Tranh ở Khoá Thu cung góc tây bắc Lệ viên bị hoàng thượng lạnh nhạt bốn năm, cuối cùng may mắn nhận được ân sủng.

Sáng sớm hôm sau, Thiên Tử hạ chỉ, phong nàng thành Nhan quý phi, loại tứ phong một bước lên trời là lần đầu tiên từ trước tới nay trong lịch sử Doanh quốc, Nhan Nhược Tranh nhảy vọt qua cấp bậc cung nhân, tài tử, mỹ nhân, quý nhân, trực tiếp lên tới vị trí quý phi gần hoàng hậu.

Mà tất cả mọi người biết, hậu vị Doanh quốc vẫn đang treo không, điều này cũng khiến cho nữ tử chưa từng được biết đến - Nhan Nhược Tranh này, có thể trở thành người đứng đầu toàn bộ hậu cung.

Hơn nữa cung điện nàng ở cũng chính thức từ Khoá Thu cung chuyển qua Phượng Tịch cung chỉ cách một bức tường với Thái Hoà cung của hoàng thượng.

Ý chỉ bất thình lình, chẳng những làm Nhan Nhược Tranh trở tay không kịp, ngay cả các phi tử hy vọng hoàng thượng sủng hạnh trong hậu cung này, cũng kinh ngạc, hoa dung thất sắc. Các nàng chưa từng nghĩ đến nữ tử Lệ viên sẽ uy hiếp địa vị của mình, dù sao Lệ viên ở trong hoàng cung, cơ hồ cũng không khác gì lãnh cung.

Sau khi biết được tin tức này, phi tử ngày thường quan hệ cá nhân rất tốt tốp năm tốp ba tụ cùng một chỗ nghị luận, còn có một bộ phận nữ nhân liều mình hỏi thăm tổ tông mười tám đời của Nhan Nhược Tranh này đến tột cùng là những người nào, có phải trong kinh có đại quan phù hộ hay không, mới khiến cho nàng cá muối lội ngược dòng thành người lớn.

Trong đó, trong lòng không phục nhất, chính là Lệ quý nhân Lệ Mai ở trong Ánh Nguyệt cung.

Phải biết rằng, lúc trước nàng đã đem hết tất cả vốn liếng làm cho Hoàng Phủ Tuyệt vui vẻ, mới được phong thưởng thành quý nhân, mà Nhan Nhược Tranh dựa vào cái gì không cần tốn nhiều sức là có thể trực tiếp làm quý phi?

Tuy rằng quý nhân cùng quý phi chỉ kém một cấp bậc, nhưng ở hậu cung quyền lực khác biệt cách xa vạn dặm, làm trong lòng nàng cảm thấy bất bình.

Mà khi nàng ở một góc ngự hoa viên, trong lúc vô ý gặp cùng với Nhan quí phi, càng đối với gương mặt bình thường lại không hề đặc sắc của nữ nhân kia sinh ra khinh bỉ sâu sắc.

Nàng nhìn ngang nhìn dọc, đều cảm thấy Nhan Nhược Tranh này thật sự bình thường đến nỗi có thể bị bỏ rơi, hoàng thượng không phải bị người tẩy não chứ? Bằng không làm sao có thể đem một nữ nhân không có bản lĩnh nâng lên vị trí quý phi?

Nghe nói cha Nhan Nhược Tranh là Thái Thú Hồ Châu, quan tứ phẩm nhưng ba năm trước đây sau khi qua đời vì bệnh, toàn bộ Nhan gia cũng dần dần mai một đi.

Nếu như nói nàng do tổ tiên phù hộ mới vinh dự trở thành quý phi, đánh chết mình cũng không tin đây là thật.

Nhưng nếu nói nàng lấy sắc mị vua, dùng mỹ mạo hấp dẫn hoàng thượng chú ý, điều này lại càng tuyệt đối không có khả năng.

Cuối cùng, Lệ Mai xem nguyên nhân Nhan Nhược Tranh được sắc phong vì —— gần đây hoàng thượng không bình thường.

Như vậy, nếu Nhan Nhược Tranh do hoàng thượng sắc phong ở dưới tình huống không bình thường. Chắc chắn sau đó không lâu, danh hiệu quý phi của nàng cũng sẽ bị phế đi khi hoàng thượng khôi phục bình thường.

Sau khi tự an ủi mình như vậy một phen, tâm tình lâu nay của Lệ Mai chậm rãi tan dần, nàng ngạo mạn hất cằm đi tới, nhìn Nhan Nhược Tranh đối diện mà đến, chẳng những không có thỉnh an hành lễ, ngược lại thấy đối phương lướt qua bên cạnh mình, trong nháy mắt nhất thời phát cáu.

Nghĩ rằng nàng - Lệ Mai thuở nhỏ ở trong nhà cực kỳ được sủng ái, bốn năm trước bị phụ thân đưa vào cung làm phi tử, một đường thuận lợi vinh dự trở thành quý nhân, mặc dù không dám mơ một ngày kia có thể trở thành hoàng hậu một nước, nhưng vị trí quý phi nàng vẫn tin tưởng sớm muộn gì có một ngày hoàng thượng sẽ ban cho cho nàng.

Không nghĩ tới phong ba bão táp bất ngờ, nàng còn chưa lên làm quý phi, đột nhiên lại xuất hiện một Nhan Nhược Tranh đang ở vị trí mà nàng hy vọng xa vời bấy lâu. Nếu bộ dạng đối phương quốc sắc thiên hương đã đành, nhưng tướng mạo nàng ta lại bình thường, suy cho cùng mình tại sao lại thua kém nàng?

Trong lòng Lệ Mai cực kỳ không phục, trên mặt không khỏi toát ra vài phần đùa cợt, khi Nhan Nhược Tranh đi qua bên người thì nhịn không được nói nặng nói nhẹ: “Còn tưởng rằng nữ tử được hoàng thượng phong làm quý phi xuất sắc đến cỡ nào, hôm nay vừa thấy, đúng là một người dung mạo tục tằng quái dị.” Thanh âm của nàng tuy rằng không lớn, cũng đã đủ khiến cho người đi qua bên người nàng nghe xong rõ từng lời.

Nhan Nhược Tranh bởi vì bị tức Hoàng Phủ Tuyệt đột nhiên hạ lệnh phong mình thành quý phi làm chấn kinh, đang muốn đi tìm hắn hỏi, vội vàng không lưu ý đến người bên cạnh là ai.

Trên thực tế, tối hôm qua cùng Hoàng Phủ Tuyệt xảy ra tình hình kia, thật sự không thể nói ôn tồn triền miên, hai người một người giãy dụa chạy trốn, một người xâm lược tiến công. Cuối cùng, thể lực chống đỡ hết nổi nàng vẫn bị hắn ăn xong lau sạch, ép buộc ngay cả xương cốt đều sắp tan. Nếu không sớm có "Chuẩn bị”, lợi dụng máu gà để lừa dối, thì vì nàng đã sinh một đứa con cho hắn, làm sao che dấu được quẫn cảnh mình không phải xử nữ?

Sáng tinh mơ hắn rời đi thì vừa mặc xiêm y, còn cười như không cười nói: “Tối hôm qua nàng hầu hạ trẫm thập phần thoải mái, ngoan ngoãn ở tại chỗ này, chờ trẫm ban thưởng cho nàng đi.”

Vốn nàng đối với thái độ kiêu ngạo bá đạo không ai bì của hắn mà nổi giận tới cực điểm, nhưng bị giằng co cả đêm, xương sống thắt lưng nàng đau đến cả người như nhũn ra, thậm chí hơi sức nói cũng không có, càng không có sức tức giận phát hỏa. Đơn giản nằm ở trên giường ngủ một hồi lâu, thẳng đến nghe thái giám mang theo thánh chỉ tuyên đọc nàng được phong làm quý phi, mới giật mình kinh ngạc đứng bật dậy.

Duy nhất biết thân phận chân chính của nàng là Liễu Thuận, sau khi nghe tin tức này một mình chạy đến trong cung nàng chúc mừng, nhưng nàng lại tuyệt không cảm thấy cao hứng. Từ đầu tới đuôi, điều nàng muốn không phải danh phận không thật này.

Hơn nữa ở Khoá Thu cung bốn năm, nàng đối với nơi này đã sinh ra cảm tình nồng hậu, cũng không muốn rời đi.

Nàng đang muốn tìm Hoàng Phủ Tuyệt nói rõ ràng, không nghĩ tới ở ngự hoa viên gặp nữ nhân khác có ý định gây phiền toái.

Nhan Nhược Tranh chậm rãi dừng bước lại, bốn mắt nhìn nhau với Lệ Mai, một câu cũng không nói, khí chất cao ngạo tỏa trên người nàng vẫn làm người ta kinh sợ.

Nhớ năm đó, Nạp Lan Trinh Trinh nổi tiếng một thời sở dĩ mê đảo đa số công tử nhà giàu trong kinh thành, tuyệt đối là do khí chất cao quý bẩm sinh của nàng, phong thái của nàng từng được nhà thông thái Tô Kính Viễn của triều đại trước hình dung là "Một thế hệ giai nhân trên đời có một không hai”.
Ngoại trừ dung mạo hoa mỹ không ai bằng của nàng, thì còn có khí thế kiêu căng của nàng, cử chỉ đoan trang, cách nói năng không tầm thường cộng với sự quyết đoán kinh người.

Cái này cũng là nguyên nhân chủ yếu, Hoàng Phủ Tuyệt năm đó thân là thái tử, lần đầu tiên gặp liền coi trọng Nạp Lan Trinh Trinh.

Lần này, Lệ Mai quen kiêu ngạo, sau khi bị Nhan Nhược Tranh lạnh lùng liếc mắt một cái, khí thế cũng nháy mắt giảm bớt. Đáy lòng nàng mặc dù không muốn thừa nhận thật sự mình sợ nhưng thần sắc tự phụ mặt ngoài, bởi vì đối phương thản nhiên thoáng nhìn mà hao tổn hơn phân nửa.

Nàng không phục cắn môi dưới, vì không muốn mất mặt ở trước mặt cung nữ, vì thế lấy hết dũng khí nói: “Đừng tưởng rằng được hoàng thượng sắc phong làm quý phi, từ nay về sau có thể ở phía sau cung hoành hành không bị ngăn trở.”

Nhan Nhược Tranh nghe xong, lại lắc đầu cười yếu ớt.

Phản ứng này khiến cho toàn thân Lệ Mai không được tự nhiên, không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Là ảo giác của nàng sao? Vì sao nữ nhân trước mắt này bình thường không có gì lạ, nhưng lại khiến nàng sinh ra cảm giác áp bức lớn như vậy? Tư thái đối phương cao ngạo, ánh mắt bễ nghễ, xem mình tựa như đang nhìn con chó nhỏ hèn mọn, đã tràn ngập thương hại cùng đùa cợt.

Lệ Mai oán hận trừng lại, tức giận trào phúng, “Chờ hoàng thượng ghét bỏ ngươi, bản thân ngươi sẽ về đúng với vị trí, trở lại Lệ Viên xứng đôi thân phận của ngươi, tuỳ tiện sống quãng đời còn lại.”

Nhan Nhược Tranh không giận ngược lại cười, chậm rãi đi đến trước mặt nàng, “Như vậy.... trước khi ta bị đuổi trở lại đó, hiện tại thân phận ta là cái gì?” Tuy rằng khinh thường cái danh quý phi này, nhưng nàng lại không thể không thừa nhận, trong hậu cung tràn ngập toan tính mưu kế, quyền lực xác thực có thể làm cho người người hãnh diện.

Mặt Lệ Mai biến đổi, miệng há thật lâu, nói không ra một câu.

“Không muốn gây ra phiền toái, nhân lúc tâm tình ta còn tốt, hãy cố không tùy ý làm bậy ở trước mặt ta. Bình thường nữ nhân ghen tị thực đáng sợ, nhưng ta không dám cam đoan mình có thể bất chợt xem ngươi không vừa mắt, lợi dụng thân phận đắc thế trước mắt quan báo tư thù (lợi dụng việc công trả thù riêng) với ngươi hay không.”

Lệ Mai chấn động, không nghĩ tới nữ nhân này bình thường nhìn như không có khí chất, có thể nói ra miệng lời nói nhắm thẳng vào yếu điểm, khôn khéo đạp trúng chỗ đau của mình.

Nàng liều chết cắn môi cánh hoa, sau một lúc lâu mới không phục nói: “Hừ! Mọi người chờ xem.” Dứt lời, liền giẫm bước chân phẫn nộ, buồn bực xoay người rời đi.

Nhan Nhược Tranh nhìn bóng lưng của nàng thật lâu, xả ra một tràn cười trào phúng nhàn nhạt, mới hơi hơi nghiêng người, đối với cách đó không xa kêu nhẹ, “Hoàng thượng còn muốn xem náo nhiệt tới khi nào?”

Nàng vừa nói xong đã thấy Hoàng Phủ Tuyệt quả nhiên chậm rãi từ mặt sau một gốc cây dương lớn đi ra.

“Trẫm thật đúng là không nhìn ra, miệng của ngươi cư nhiên lanh lợi như vậy.”

Từ lúc Lệ Mai ác ý khiêu khích nàng thì hắn mới vừa cùng đại thần nghị luận xong việc đã ẩn thân ở một bên, mọi việc thu hết vào mắt. Sở dĩ không ra mặt lên tiếng là muốn xem nàng làm sao giải quyết khốn cảnh trước mắt.

Song khi hắn tận mắt thấy nàng bày ra tư thái khiếp người răn dạy Lệ Mai thì hắn đột nhiên có loại cảm giác gặp quỷ, bởi vì khí thế và quyết đoán như vậy, hắn đã từng gặp trên người Nạp Lan Trinh Trinh.

“Muốn sinh tồn ở phía sau cung, nếu không có năng lực tự bảo vệ mình, rất có thể sẽ chết thảm trong âm mưu tranh quyền đoạt lợi.” Nhan Nhược Tranh thấy thái độ kinh ngạc của hắn thì thản nhiên nói.

Nhớ ngày đó nàng thân là Nạp Lan Trinh Trinh gả cho Hoàng Phủ Tuyệt vẫn còn là thái tử thì từng rất chân thành hỏi qua hắn, cũng không thể vì nàng buông tha cho ngôi vị hoàng đế sao? Bởi vì từ xưa đến nay, nữ nhân của hoàng đế là khó làm nhất.

Cho dù khi đó hắn sủng nàng lên trời, nhưng ai dám cam đoan sủng ái như vậy sẽ lâu ngày không giảm?
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 12 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 12. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.258641004562 sec