Tú hồnTú hồn - chương 11

Chương 11Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 3.3

Edit: ngocquynh520

“Người biết mẹ của con?” Đôi mắt tiểu tử kia lộ vẻ kinh ngạc.

Nàng gật đầu.

“Mẹ có xinh đẹp không? Thương con không? Là một người như thế nào?” Hoàng Phủ Ngọc tò mò hỏi rất nhiều chuyện về mẹ đẻ, biết được mẹ đẻ là một mỹ nhân tuyệt sắc hiếm có, trước khi mất cũng vô cùng yêu cậu, trong lòng đều ngập tràn hạnh phúc, bất tri bất giác an tâm ngủ trong lòng nàng.

Khi Hoàng Phủ Tuyệt làm xong chính sự đi vào Toả Thu Cung thì thấy nhi tử của mình dựa vào ngực của Nhan Nhược Tranh ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn thật thân mật vùi vào chỗ làm cho người mơ màng, khiến hắn chẳng biết tại sao tự dưng thấy ghen tỵ.

Hắn không biết vì sao, lúc vào triều, luôn lơ đãng nhớ tới nàng; ngay cả lúc hạ triều, lúc về ngự thư phòng nghị sự cùng các đại thần, cũng không quên sai người đưa thuốc bổ cho nàng dưỡng thân bổ máu; sau khi nghị sự với những đại thần kia xong, hắn liền bước như bay hướng tới Toả Thu Cung.

Thấy tiểu tử kia được nữ nhân ôm ấp, sự hăng hái của hắn bị giảm đi.

Hắn bước qua, không để cho Nhan Nhược Tranh có bất kỳ động tác nào, đã ôm Hoàng Phủ Ngọc đang ngủ say đưa vào trong lòng Liễu Thuận theo đuôi mình mà đến.

“Đưa thái tử hồi cung nghỉ ngơi.”

Bởi vì đang ngủ bị đánh thức, tiểu tử kia rất không vui, xoa xoa đôi mắt còn nhập nhèm buồn ngủ, thấy rõ người đánh thức chính mình là phụ hoàng thì vội vàng trượt xuống từ trong lòng Liễu Thuận, hướng phụ hoàng thỉnh an.

Hoàng Phủ Tuyệt thuận miệng đáp trả, vẫy vẫy tay, muốn hắn quay về cung của mình, đừng ở đây chướng mắt.

Nhưng Hoàng Phủ Ngọc lại không chịu di chuyển nửa phân, nháy đôi mắt vô tội khẽ nói: “Xấu nương đã đồng ý với nhi thần, hôm nay để nhi thần ngủ lại trong này.”

Tối hôm qua cậu mơ thấy một cái ác mộng đáng sợ, trong mộng có lệ quỷ bắt cậu đi, sau khi tỉnh lại vẫn còn thấy sợ hãi trong lòng, liền kể chuyện này với xấu nương, thuận tiện làm nũng, hi vọng tối có thể ngủ lại cùng nàng.

Xấu nương luôn luôn yêu thương cậu, lập tức đồng ý cho cậu có thể dùng bữa và ngủ lại đây, không nghĩ tới phụ hoàng chướng mắt cũng lại đây giúp vui… Nhưng mà, sao gần đây cậu thường nhìn thấy phụ hoàng ở chỗ này a?

“Đường đường là thái tử của một quốc gia, tương lai phải làm hoàng đế, sao có thể ỷ lại vào một nữ nhân như thế? Thật là không có tiền đồ, còn đứng ở đây làm gì? Ngươi đã viết xong công khoá chưa? Muốn trẫm lập tức hỏi ngươi vài câu không?”

Nghe đến đó, Hoàng Phủ Ngọc sợ đến nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn tái hẳn đi, miệng cong lên, khẽ nói: “Xấu nương là một người………”Lời còn chưa nói hết, chỉ thấy khuôn mặt tuấn tú của phụ hoàng trầm xuống, sợ tới mức hắn vội vàng nói tiếng “Nhi thần cáo lui”, liền nhanh như chớp chạy thật xa.

Nhan Nhược Tranh nhịn không được giận dữ trừng nhìn hắn một cái: “Hoàng thượng sẽ không sợ một ngày kia, tiểu thái tử sẽ vì ngài quá đáng nghiêm khắc mà sinh lòng xa lánh với người?” Tuy rằng hắn là người con có hiếu, nhưng hắn đối nhi tử cũng quá mức không hiểu nhân tình.

“Sớm muộn gì có một ngày, nó sẽ hiểu hôm nay trẫm làm tất cả, cũng vì tốt cho nó mà thôi.” Hoàng Phủ Tuyệt không muốn giải thích nhiều, trên thực tế tâm tư hắn đối với nhi tử của mình cũng rất mâu thuẫn.

Đó là con nối dòng mà nữ nhân hắn âu yếm nhất sinh cho hắn, nếu nói là không yêu, thì đó là gạt người, nhưng từ sau khi người đàn bà kia qua đời, mỗi lần nhìn đến mặt nhi tử, đều đả kích cảm xúc phức tạp yêu hận đan xen trong lòng hắn, vì tránh nhớ lại thù hận ngày xưa mà giận lây sang nhi tử, hắn chỉ có thể lựa chọn dùng cách lạnh nhạt này để đối xử với nhi tử.

“Đừng nói đến thái tử nữa, còn ngươi, thân thể khá hơn chút nào không?” Nhớ tới hình ảnh nàng ho ra tơ máu tối hôm qua, trong lòng hắn không khỏi sinh ra lo lắng, tuy rằng Trần Thái y nói là khí huyết không thông, nhưng hắn cảm thấy không đơn giản như vậy.

“Nói chung đây là bệnh cũ, mỗi khi đến mùa xuân đều phát bệnh vài lần, chỉ cần ngày thường chú ý nghỉ ngơi điều dưỡng, qua chút thời gian sẽ không có việc gì.”

Nhan Nhược Tranh cũng không nói ra tình hình thực sự.

Thể chất này của nàng, từ sao năm đó cùng Quỷ Tố - chủ nhân Hắc Sơn làm điều kiện trao đổi, tình trạng sức khỏe ngày càng lụn bại, nói không chừng ngày nào đó lão thiên gia thấy nàng không vừa mắt, thì mạng nhỏ này của nàng cũng sẽ bị ông trời vô tình lấy đi.

Hoàng Phủ Tuyệt không nhiều lời nữa, nhìn nàng một lúc lâu, đột nhiên rất chân thành nói: “Ngươi đã nhiều lần cự tuyệt vào tẩm cung của trẫm thị tẩm, như vậy trẫm đành phải ủy khuất chính mình, ngủ lại ở bên cạnh cho ngươi hầu hạ trẫm.”

Miệng Nhan Nhược Tranh mở rộng, hai mắt mở lớn, không nghĩ tới hắn sẽ vô lại như thế.

“Như thế nào? Chẳng lẽ ngươi không muốn được trẫm lâm hạnh?” Hoàng Phủ Tuyệt nhíu mày hỏi.

Tuy rằng bề ngoài của nàng không có gì đặc sắc, nhưng ý nghĩ chiếm hứu của hắn lại ngày càng mãnh liệt.

Tối hôm qua nếu không phải nàng có bệnh, thì giờ phút này nàng đã là nữ nhân của Hoàng Phủ Tuyệt hắn.

Vừa nghĩ như vậy, đáy lòng hắn có chút không cam lòng, trong hoàng cung to như vậy, không có nữ nhân nào khiến hắn phải suy nghĩ cố gắng lấy lòng như vậy.

Thấy nàng đối với câu hỏi của mình thủy chung không có phản ứng, Hoàng Phủ Tuyệt không cam lòng bị coi thường, một tay kéo nàng vào trong lòng bá đạo xoay người của nàng, bức bách nàng nhìn thẳng chính mình.

“Trên đời này có bao nhiêu thiếu nữ mơ ước được trẫm sủng ái, ngươi không thể biểu hiện được một ít vui mừng sao?”

Nhan Nhược Tranh thật lâu mới lấy lại tinh thần trong khi bị bắt dựa vào lòng ngực của hắn, khoảng cách gần sát như vậy, khiến tim nàng không tự chủ được đập nhanh hơn vài phần.

Nhưng tuyên ngôn bá đạo của hắn thật khiến người khác ảo não, lời nói ra miệng của nàng cũng bởi vậy biến thành châm chọc bén nhọn.

“Nô tì vẫn đều cảm thấy rất kỳ quái, hậu cung của hoàng thượng vô số mỹ nhân nhưng lòng của người cũng chỉ có một, nếu chia ra nhiều để yêu, người yêu qua được sao?”

Hoàng Phủ Tuyệt ngẩn người, không nghĩ tới nàng sẽ hỏi ra lời kỳ quái như thế…, nhịn không được hồi tưởng lại phi tử trong hậu cung của mình một chút.

Nhớ ngày đó, hắn sở dĩ hướng dân gian chọn rất nhiều mỹ nhân vào cung, đơn giản là muốn cho Nạp Lan Trinh Trinh dưới cửu tuyền không thể an bình, bởi vì hắn từng thề với nàng, cho dù có một ngày lên làm hoàng đế, cũng sẽ không cho những nữ nhân khác vào cung, cùng nàng chung một vợ một chồng.

Nhưng khi Nạp Lan Trinh Trinh phản bội hắn, hơn nữa khi hắn còn chưa kịp báo thù thì đã cách hai thế giới âm dương với hắn, hận ý thấu xương cứ như vậy mọc lan tràn trong lòng.

Các nữ nhân dùng để giữ thể diện trong hậu cung này, căn bản chính là vật hi sinh mà hắn trả thù Nạp Lan Trinh Trinh.

Đời này, trừ bỏ Nạp Lan Trinh Trinh, chỉ sợ sẽ không có người dễ dàng có được trái tim thật tình của hắn.

Tựa hồ nhìn ra thần sắc phức tạp trong mắt của hắn, Nhan Nhược Tranh nhỏ giọng nói: “Nếu hậu cung của hoàng thượng sở dĩ phồn thịnh như thế là muốn kích thích Thái Tử Phi đã qua đời - Nạp Lan Trinh Trinh…, nô tì cảm thấy hoàng thượng thật sự ngây thơ tới cực điểm.”

“Ngươi nói cái gì?”

Lời này giống như một chậu nước lạnh, vô tình tạt đến đỉnh đầu Hoàng Phủ Tuyệt.

Nàng không sợ cười cười, lạnh nhạt nói: “Chẳng lẽ hoàng thượng triệu những nữ nhân kia vào cung, không phải muốn cho Nạp Lan Trinh Trinh ở dưới cửu tuyền không thể an bình sao?”

Lực đạo giữ cằm nàng bỗng dưng tăng thêm vài phần, hắn trợn mắt hỏi: “Ngươi làm sao biết được?”

“Người trong thiên hạ cũng biết năm đó hoàng thượng chưa đăng cơ, cùng Thái Tử Phi phu thê tình thâm, người bất quá là không cam lòng nàng phản bội người, cho nên mới dùng phương thức cực đoan này để báo thù cựu Thái Tử Phi đã bỏ mình.” Không để ý tới sắc mặt càng ngày càng khó coi của hắn, nàng nói thẳng: “Nhưng hoàng thượng ngài đã quên một sự kiện, từ xưa đến nay người thắng làm vua, người thua làm giặc, ngài cuối cùng được đến thắng lợi, cho nên có thể kiêu ngạo đứng ở trước người khác xưng vương xưng đế. Nhưng nếu như năm đó người thắng lợi, là lục Vương Hoàng Phủ Kỳ thì sao?”

Hơi thở Hoàng Phủ Tuyệt gấp gáp, cắn chặt răng, giả thiết này hoàn toàn chọc giận hắn.

Nữ nhân trước mắt này bỏ qua dung mạo…, vô luận là giọng điệu nói chuyện hay là ánh sáng lưu chuyển trong mắt, cơ hồ đều thật giống Nạp Lan Trinh Trinh trong trí nhớ của hắn như đúc.

“Ngươi vượt qua.” Cực lực khống chế tâm tình của mình, ẩn nhẫn sau một lúc lâu, hắn gian nan nặn ra ba chữ.

Nhan Nhược Tranh đến đây rốt cục im lặng, không cần phải nhiều lời nữa. Nói thêm gì đi nữa, nàng không dám cam đoan lòng đố kị hừng hực thiêu đốt, có thể khiến nàng nói ra chuyện thực chính mình là Nạp Lan Trinh Trinh hay không.

Năm đó, vì cứu Hoàng Phủ Tuyệt, nàng đáp ứng điều kiện tàn khốc mà Quỷ Tố - chủ nhân Hắc Sơn đưa ra.

Lấy dung mạo, khỏe mạnh, sống lâu, đổi lấy hắn có thể tỉnh lại, mà khi nàng chính mồm thừa nhận mình là Nạp Lan Trinh Trinh thì chính là lúc nàng hồn phi phách tán.

Bốn năm ẩn nhẫn chờ đợi, mỗi lần nghe nói hậu cung lại có người phi tử nào được sủng hạnh thì nàng sẽ ghen tị đến đêm ngủ không được, nay nam nhân nhớ mong suốt bốn năm xuất hiện ở trước mặt, oán hận đọng lại lâu ngày của nàng không khỏi bùng phát ra hết.

“Nếu hoàng thượng không thích nô tì nhanh mồm nhanh miệng như vậy, có thể hạ chỉ hàm cho nô tì một cái tội nhục mạ vua.”

Hoàng Phủ Tuyệt nghe xong tức chết đi được, không chút nghĩ ngợi liền đẩy nàng qua một bên, xoay người liền hướng ngoài cửa đi đến.

Nhưng đi một nửa, hắn vừa tức vừa lộn trở lại, một tay chặn ngang ôm nàng, hung tợn trừng mắt nhìn người đang kinh ngạc trong lòng.

“Trẫm lần này sẽ không để ngươi đắc thắng, ngươi càng muốn đuổi trẫm rời đi, trẫm cang không rời đi.”

Nhiều lần bị nàng làm cho tức giận mà rời đi, lần này Hoàng Phủ Tuyệt rốt cuộc cũng thông minh.

Hắn khoan thai bước chân hướng giường đi đến, vừa đi, vừa cười tà nói: “Có lẽ ngươi nên cùng trẫm đánh bạc một phen, đổ trẫm một ngày kia sẽ vì sự quật cường của ngươi mà khuynh đảo.” Dứt lời, hắn không nói lời nào cúi người, ngậm chặt đôi môi khẽ nhếch của nàng.

Lúc này đây, hắn tuyệt sẽ không dễ dàng buông tay nữa.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tú hồn - chương 11 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tú hồn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tú hồn - chương 11. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.219108104706 sec