Trần trụi giữa bầy sóiTrần trụi giữa bầy sói - chương 32

Chương 32Tải chương
Truyện tổng hợp > Xuất bản
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
2.

Mặt trời đã lên cao hơn. Trời xanh hòa với không khí êm dịu, và ánh sáng mùa xuân làm cho mặt đất từ gần đến xa đều xinh đẹp.

Trại vắng ngắt không có ai, như đã chết. Sự yên tĩnh đi dạo quanh các nhà khối nhẹ nhàng như những bàn chân hổ. Các anh em tù nhân ngồi trong nhà im lặng, chờ đợi.

Rất nhiều người đã sẵn sàng để lên đường. Các nhóm đứng với nhau bên những hố xí. Một điếu thuốc lá chuyền từ tay này sang tay khác...

Trong khi các đồng chí ILK đang ở chỗ Krêmơ, những người lãnh đạo các nhóm kháng chiến đã tụ tập ở khối 17. Những người của các nhóm ngồi trong khối, lẫn lộn với các tù nhân, và cũng im lặng chờ đợi như họ.

Những người của đội tuần tra nằm ở tất cả những chỗ bí mật của trại, sẵn sàng lấy vũ khí từ chỗ giấu ra...

Còn nửa giờ nữa đến mười hai giờ.

Riômăng cho anh em thuốc lá. Krêmơ từ chối, lắc đầu; anh không nghiện thuốc.

- Chúng nó hãy còn một con đường thoát, - Bôkhâu nói. - Nếu không thì chúng nó sẽ không dời trại.

Bỗng anh thấy chột dạ. Tập trung những người lãnh đạo các nhóm ở khối 17 có đúng không? Giả thử việc kháng cự thụ động của trại dẫn đến việc cưỡng bách phải trục xuất thì sao? Thế chẳng xảy ra điều nguy hiểm là những người lãnh đạo nhóm sẽ rơi vào tay bọn SS ư? Bôkhâu hội ý các đồng chí ILK. Còn đủ thì giờ bỏ việc tập trung ấy đi. Bôkhâu đổi lại cách, bố trí. Anh phái một đồng chí đến khối 17. Những người tề tựu ở đấy trở về các khối của họ. Những chỉ thị mới dặn rằng nếu bọn SS trả lời việc kháng cự thụ động bằng cách dùng đến súng; do đó buộc phải có một cuộc khởi nghĩa, thì phát đạn thứ nhất bắn lên sẽ coi là hiệu lệnh. Lúc đó, vũ khí phải được phân phối nhanh như chớp, và các nhóm cũng phải bắt đầu chiến đấu nhanh như chớp, mỗi nhóm từ vị trí xuất phát của mình. Thảo luận xong ILK phân tán đi.

Bôkhâu cũng đã trở về khối. Krêmơ ở lại một mình.

12 giờ! Không khí căng thẳng ghê gớm.

12 giờ 5 phút! Vẫn chưa có gì. Ngoài cổng vẫn yên lặng.

Krêmơ, hai tay thọc sâu vào túi quần, đi đi lại lại trong phòng giấy của mình. Trong các khối yên lặng như tờ.

12 giờ 10 phút!

Bỗng - tuy người ta chờ đợi nhưng vẫn ngạc nhiên và như một ngọn rồi vút - giọng tên Rainơbốt vang trên ống loa:

- Trùm trại! Cho tù đi lên!

Krêmơ đứng im, đầu cúi xuống, như đang chờ đợi một cái tát vào sau gáy. Tiếng gọi nhắc lại, gay gắt hơn, ăn sâu vào người hơn: Đi lên!

Có tiếng lầm rầm trong các khối.

- Yên lặng, các anh em, yên lặng!

12 giờ 15 phút.!

Mặt trời chói lại. Những dải mây hiền lành nhởn nhơ trên trời xanh.

12 giờ 20 phút.!

Các loa thét lên:

- Trại đầu? Đi lên ngay đi!

Krêmơ vẫn đứng yên một chỗ. Bây giờ anh nặng nề quay lại ngồi xuống bên bàn. Khuỳnh rộng hai khuỷu tay, anh tỳ trán lên hai nắm tay. Tiếng rì rầm trong các khối đã lạnh cứng lại. Các tù nhân đứng bên cửa sổ. Họ nhìn ra chỉ thấy vắng tanh...

Bỗng có tiếng xôn xao trong đám các tù nhân ở dãy nhà khối trên đầu trông ra sân kiểm soát. Người nọ kiễng lên nhìn qua vai người kia, họ trông ra cổng, mắt mở to.

Krêmơ cũng đã nhổm dậy vội bước ra cửa sổ.

Hai chiếc xe chạy lên sân kiểm soát, rồi đỗ lại. Ở xe đầu hai người nhảy ra. Krêmơ nhận ra tên Kluttich và tên Camlốt. Tên Svan, tên Vaixangcơ và tên Vittich bước ra khỏi chiếc xe thứ hai.

Và bây giờ chúng đứng nhập vào nhau. Mấy trăm tên SS vào qua cổng. Tên Camlốt ra lệnh. Những khẩu súng liên thanh đặt lên, những băng đạn lắp vào súng. Một dãy bọn SS đứng vào vị trí, tay cầm tiểu liên, ba-dô-ka, đằng sau những khẩu liên thanh.

Krêmơ cảm thấy mạch máu đập nhoi nhói hai bên thái dương.

Nếu chúng nó nổ súng thì dãy nhà khối trên đầu sẽ bị bắn trước tiên. Các tù nhân rối loạn chạy xa cửa sổ.

- Chúng nó bắt đầu đấy, chúng nó bắt đầu đấy!

Họ muốn chạy trốn, muốn bò xuống gầm bàn, gầm ghế.

Mấy người gan dạ đứng lại ở cửa sổ gọi to lên:

- Thằng chỉ huy trưởng vào trại đấy!

Krêmơ thoáng nhìn vội một lượt cái cảnh trước mặt. Trên tháp canh chính và những tháp khác động đậy. Bọn lính gác đã đem súng liên thanh vào vị trí và quay nòng súng về các nhà khối.

Krêmơ lao ra ngoài.

Mấy chiếc xe đã chạy xuống đến dãy nhà khối đằng cuối.

Bây giờ chúng đã đứng lại. Krêmơ chạy đến chỗ mấy chiếc xe. Tên Kluttich nhảy ra ngoài xe đầu tiên, hắn chạy đến khối gần nhất. Đó là khối 38!

Tên Svan trèo ra khỏi xe.

- Sao bọn tù không ra? - Hắn hét hỏi Krêmơ.

Tên Kluttich mở cánh cửa xông vào trong nhà ăn của khối. Cặp mắt hắn xuyên qua đôi mắt kính dày, hắn nhìn thoáng căn phòng một lượt. Tất cả các tù nhân đứng dậy khi thấy hắn xuất hiện đột ngột. Runki vội vã nấp vào phía sau. Tên Kluttich bạnh cái cằm ra, đưa mắt lần lượt nhìn tất cả những người đứng im lặng. Bỗng cặp mắt hắn mở to. Hắn gạt hai tù nhân đứng trước mắt hắn sang một bên và bước lên một bước. Hắn đã khám phá ra đứa bé ngồi trên bàn giấy anh trùm khối! Đứa bé sợ hãi bám chặt lấy Bôkhâu. Bôkhâu vòng hai tay quanh cái thân hình đang run rẩy. Tên Kluttich há miệng ra, yết hầu nhô lên. Bôkhâu đứng không động đậy. Cảnh im lặng của các tù nhân như biến thành đá. Bỗng tên Kluttich rít lên:

- À ra thế đấy?

Hắn điên cuồng nắm chặt lấy khẩu súng, rút phựt ra khỏi bao.

Rồi một cái gì bất ngờ xảy đến. Chỉ trong một giây, có ngay một khoảng trống chung quanh tên Kluttich. Một bức tường tù nhân đã dàn ra đằng trước đứa bé. Không một lời, không một tiếng nào thốt ra, những người đó đứng im lìm, mắt họ chăm chăm nhìn tên Kluttich.

Hắn bỗng quay ngoắt lại như cảm thấy có cái gì sau lưng. Họ đã đứng sát vào nhau ở đằng sau hắn nữa. Lối ra cửa đã bị chặn.

Tên Kluttich đứng trơ trọi một mình.

Chung quanh hắn là những bộ mặt im lặng, tay thõng xuống nắm chặt. Những cặp mắt chú ý theo dõi mọi cử chỉ của hắn... Tên Kluttich như bị mắc bẫy. Hắn cảm thấy có sự chờ đợi sẵn sàng nhảy chồm tới; hắn thấy nguy. Bắn chăng? Đột nhiên, hắn nhắm đích.

Nhưng rồi lại một điều khác bất ngờ xảy ra. Những tù nhân khác đứng ở cửa - đó là nhân viên của những nhóm bí mật - dãn sang một bên. Lối ra cửa đã mở... Một cuộc thách thức im lặng. Đôi lưỡng quyền nhọn của tên Kluttich nóng bỏng. Hắn không nói lên được, miệng của hắn khô lại.

- À - ra thế - đấy...

Một bước, hắn đã ra đến cửa.

Một số anh em trùm khối đã đến khi họ thấy Krêmơ đang ở chỗ tên chỉ huy trưởng.

- Sao bọn tù không ra? - Tên Svan lại hét lên.

Krêmơ bước tới:

- Họ sợ máy bay bay thấp bắn xuống những đoàn tàu và những người đi trên đường.

Tên Svan ưỡn vai ra đằng sau, đặt hai nắm tay lên hông.

- Chúng bay được chúng tao bảo vệ. Tao cho chúng bay nửa giờ nữa. Nếu trại không đi ra, tao sẽ hạ lệnh dùng vũ lực quét sạch.

Vừa lúc tên Kluttich chạy đến đó thì tiếng còi vang lên bất ngờ quá đến nỗi tên Svan sợ hãi nhảy vội lên xe.

Tiếng còi kéo dài cái giọng lè nhè khi lên khi xuống.

- Ông đại úy! - Tên Camlốt từ trong xe hét gọi.

Hãy còn tức giận điên cuồng, tên Kluttich lao đến chỗ Krêmơ, đấm vào giữa mặt anh ta và thét lên:

- Đồ chó, mẹ kiếp thằng này!

Krêmơ loạng choạng.

Tên Kluttich nhảy lên xe, giơ súng, một anh trùm khối kêu lên, và tên Kluttich bấm cò, lần thứ hai, lần thứ ba. Những phát súng liên tiếp nổ, chiếc xe chạy lồng đi. Krêmơ giơ hai tay quờ quạng trong không khí như muốn chạy theo chiếc xe rồi anh ngã sắp xuống nằm quằn quại. Tiếng còi vẫn đang rú.

Anh em tù nhân ở những nhà khối quanh đó chạy ra chỗ Krêmơ. Bôkhâu gạt đám đông bước vào, cúi xuống người Krêmơ.

- Mau đưa vào y xá.

Dùng ngay một chiếc ghế dài lộn ngược lên làm cáng, họ đem Krêmơ đến chỗ Kơn.

Ở dãy nhà khối trên đầu không nghe tiếng súng nổ. Các tù nhân thấy mấy chiếc xe quay về. Xe qua đó, tên Camlốt ra lệnh cho bọn SS lúc ấy đang rất sốt ruột.

Tiếng còi tắt lịm đi.

Anh em tù nhân đứng ở các cửa sổ khoan khoái khi trông thấy bọn SS thu thập vũ khí của chúng lại, đi mau ra cổng và biến mất.

- Chúng nó đi rồi, chúng nó đi rồi!

Im lặng, lo lắng, Bôkhâu với các anh em trùm khối đã khiêng Krêmơ về đó, đứng chung quanh chiếc bàn đặt người bị thương nằm.

Kơn làm công việc của mình với một sự tin tưởng bình tĩnh. Dùng một cây gắp, anh lấy ra hai viên đạn nằm sát nhau trong ngực. Anh rửa sạch vết thương và hai người phụ việc băng lại.

- Liệu anh ấy có sống không?

Kơn đi đến chỗ vòi nước, không trả lời. Anh rửa tay rồi quay về phía Bôkhâu là người vừa hỏi mình, gật đầu.

- Chẳng ai lại có thể đối xử với anh tệ như thằng Kluttich...

Lần này báo động đã kéo dài hai tiếng đồng hồ. Anh em tù nhân ngồi với nhau vui mừng. Một trận huyết chiến hẳn là đang diễn ra ngoài đó. Có tiếng ầm ầm liên tiếp. Những tiếng súng và những tiếng nổ vang lên dường như mỗi lúc một gần...

Họ đặt Krêmơ trên một chiếc giường trong phòng ăn của anh em hộ lý. Kơn ngồi bên cạnh anh, chờ cho anh tỉnh lại. Sau cùng, người bị thương cựa quậy, mở mắt.

- Ô hay? Thế này là thế nào? - Anh hỏi xẵng, kinh ngạc thấy anh diễn viên ở ngay trước mắt mình.

- Báo động - Kơn vui vẻ trả lời.

- Tôi làm sao thế?

- Chẳng có gì lắm đâu. Chỉ là trò thực tập thôi. Này, ông cả uống đi một tí.

Kơn luồn tay xuống dưới đầu Krêmơ, đưa một cái cốc đến miệng anh.

- Cẩn thận, nóng đấy, - anh báo trước.

Krêmơ tợp một ngụm, nhấm nháp, nhìn Kơn kinh hãi. Kơn nháy mắt ranh mãnh:

- Nuốt vào đi.

Krêmơ uống ừng ực và buông người rơi xuống, miệng rên rỉ khoái trá.

- Trời, cậu kiếm được cái đồ uống ấy ở đâu thế?

- Đừng có hỏi, - Kơn trả lời, - rồi tôi sẽ nói thật cho anh biết.

Cái tác dụng hồi phục của cà phê thật là rõ ràng.

- Nói đi, tôi làm sao thế? - Krêmơ gặng hồi.

- Thằng Kluttich bắn thủng mấy lỗ qua giấy dán tường. Nhưng chỉ trong ba ngày anh sẽ nhấc được đầu dậy, nếu như tôi biết rõ anh.

Việc nhắc đến tên Kluttich làm cho Krêmơ hoàn toàn tỉnh lại.

- Bên ngoài đang có chuyện gì thế?

- Báo động, tôi đã bảo anh rồi mà. Không nghe thấy à?

Họ lắng nghe tiếng ì ì ở xa...

- Còn gì khác nữa xảy ra không?

- Có.

- Cái gì?

- Bọn SS gói ghém đồ đạc và lên đường.

Krêmơ chớp chớp mắt nhìn anh diễn viên đang tươi cười, bỗng mặt anh có vẻ giận dữ.

- Cậu bảo thế nào - ba ngày ư? Không thể thế được! Tôi dậy đây. Đi đi.

Krêmơ lại nằm vật xuống rên lên một tiếng sau khi cố ngồi dậy không được. Kơn nhe răng cười thân mật:

- Yên trí, ông cả ơi, yên trí, cứ yên trí...

Vẫn chưa có còi báo hết. Mấy giờ đã qua, báo động còn trùm lên trại. Đến lúc chiều đã ngả sang tối, tiếng còi lại rú lên. Lần báo động thứ nhất chưa hết, lần thứ hai đã tiếp theo. Trời tối dần, trong bóng tối, có cái gì lạ lùng bò vào trong trại và lảng vảng quanh các nhà khối, Không có tù nhân nào nghĩ đến chuyện ngủ. Họ ngồi quanh quẩn trong nhà ăn hay nhà ngủ, không dám bật đèn lên. Đây đó trong một vài khối, cái bóng đèn xanh báo sự bất thường đang lạnh lẽo lóe lên. Thỉnh thoảng những người trong khối chợt ngồi dậy đưa mắt tìm nhau trong bóng tối. Bên ngoài ầm ầm. Có tiếng rì rì của máy bay trên không, trùm lên trại và rất gần như có thể sờ mó được. Những cái đầu vươn lên đến tận kèo nhà, im lặng nghe ngóng. Tiếng vù vù to lên nghe ầm ì, rồi tiếng ầm ì và tiếng ình ình dội qua các khối, mạnh như có tiếng cánh đập, rồi tiếng này bị đêm tối và khoảng cách nuốt mất, cũng nhanh như lúc nó vẳng đến.

Rồi đến yên lặng ghê rợn. Máy bay có quay lại không? Có lẽ đó là máy bay Đức? Chúng nó tìm mục tiêu trong đêm tối chăng? Chúng có thể phân biệt được những nhà khối không? Mỗi phút chứa đầy chất nổ. Báo động hãy còn? Hay đã hết?

Chiều hết, lại đến đêm.

Xe cộ đều dỗ ở trước cửa phòng giấy căn nhà tối om của tên chỉ huy trưởng. Có cả xe của tên Kluttich trong đám này. Hắn cũng đang ở trong phòng tên Svan cùng với những tên Camlôt, Vaixangcơ và Vittich. Tên Rainơbốt đứng trong góc, đằng sau chiếc bàn họp; hắn bị kích động, mặt tái hẳn đi, vì những chuyện đang diễn ra ở đây là giai đoạn cuối cùng của sự tan rã. Tiếng kêu ở dây nói cắt đứt cuộc cãi lộn của chúng đang ầm ĩ. Tên Svan chộp lấy ống nói đưa lên tai, tay run rẩy. Hắn xưng tên, và hét:

- Tôi không hiểu, nói lại đi.

Hắn chăm chú nghe. Tên Kluttich giận dữ quay về phía tên Rainơbốt.

- Đồ cứt, đồ cơ hội khốn nạn!

Tên Camlốt cầm tay áo tên Kluttich kéo ra xa tên Rainơbốt.

- Nào bây giờ ông bảo cho tôi biết, - tên Kluttich rít lên khi thấy tên Svan vứt máy xuống. - rằng bọn bụng ỏng của ông cần nói những gì với tôi nữa nào?

Tên Camlôt người to lớn hơn kéo giật lên Kluttich quay lại phía hắn, trừng mắt lên hăm dọa:

- Chúng tao không phải là bọn bụng ỏng, mày nghe chưa? Ông Svan làm đúng.

Tên Kluttich giằng ra khỏi tay tên Camlôt, kéo áo lại cho thẳng, toàn thân run lên, hổn hển:

- Ông ấy đúng - nhà ngoại giao, anh cạo giấy, anh quản tù.

Hắn nhìn từ đứa này sang đứa khác, đứa nào cũng đều chống lại hắn cả, và hắn khùng lên:

- Đê tiện! Chúng bay đều là thế cả! Đồ đê tiện, hèn nhát!

- Anh gọi trò mê sảng ấy của anh là can đảm có phải không? - Tên Svan, được đồng minh của hắn đứng sau che chở, bước đến chỗ tên Kluttich. - Tôi rất mừng là chúng ta được báo động ngăn lại... Các ngài này, tôi vừa nhận được những tin tức cuối cùng. Trong rừng Tuyarinh, những đồn quân ở nhiều căn cứ đang chiến đấu với những lực lượng quân địch mạnh hơn. Máy bay bay thấp đã làm cho những đầu tàu kéo các chuyến tàu ở Vaima không đi được nữa. Bây giờ thế nào?

- Bây giờ thế nào?- Tên Kluttich tru tréo lên. - Bây giờ chúng ta mang cái bọn cướp ở trong trại ấy như chấy rận ở trên đầu chứ sao!

Tên Svan lúc lắc đầu như trẻ con:

- Ấy thế mà đám chấy rận ấy là điều minh oan tốt nhất cho tôi đấy! - Hắn dang tay ra quay lại bọn kia. - Các vị chẳng đã nói rằng chúng ta nhân đạo là gì đấy, hay là không phải thế?

- Mày là một con chó hèn nhát, phải đem mày ra mà bắn!

Tên Kluttich rút khẩu súng của hắn ra khỏi bao. Tên Camlốt lao vào giữa hai đứa, vặn tay tên Kluttich lại. Tên Kluttich hổn hển, mắt hắn long lên sau đôi mắt kính dày cộp. Hắn thọc khẩu súng vào bao, và trước khi những tên khác định thần lại xem xảy ra chuyện gì, thì hắn đã lao ra ngoài cửa.

- Không cần cái thằng ấy nữa, - tên Vaixangcơ thở phào nhẹ nhõm.

Tên Svan, một lần nữa lại trở lại địa vị chỉ huy trưởng, tiếp tục đi đi lại lại như mọi khi.

- Các vị, đêm nay là đêm cuối cùng. Chúng ta hãy chuẩn bị sẵn sàng cho ngày mai.

Đầu óc rối loạn, tên Kluttich rảo bước về khu nhà trại. Hắn dừng lại trước cửa nhà tên Xvailinh. Mụ Horten bước ra, khoác một chiếc áo ngoài áo ngủ.

- Hành lý của chị đâu, - tên Kluttich gắt, bước qua mặt mụ đi thẳng vào trong nhà.

Tên Xvailinh đang đứng bên bàn xếp đồ vào vali.

- Làm cho xong đi, mau lên, - tên Kluttich ra lệnh cho thằng cha đang ngơ ngác. - Hành lý đâu?

Mụ Horten bước theo hắn vào, nhanh nhẩu hơn tên Xvailinh.

- Đây. Tôi xếp xong ngay đây.

Mụ biến vào phòng ngủ.

- Đem nó ra ngoài!

Tên Xvailinh chớp chớp mắt, vẫn còn hoàn toàn ngơ ngác, nhưng tên Kluttich đã kéo hòm bát đĩa ra.

- Nào, mau lên, cho một tay vào đây!

Chúng khiêng cái hòm lên xe. Tên Kluttich đuổi tên Xvailinh quay vào trong nhà:

- Mười phút nữa tôi sẽ quay lại đây đem anh đi.

Hắn đẩy mụ Horten vào trong xe.

Đến trước cửa nhà hắn, hắn hãm rít xe lại, chạy vào trong nhà đem hai vali ra xếp vào hòm xe.

- Chúng ta phải chạy đi thôi, vào xe đi! - Hắn giục mụ.

- Thế còn Xvailinh?

- Mặc kệ hắn! Bây giờ em nghĩ thế nào?

Mụ Horten nhảy lên theo hắn vào trong xe, đóng sầm cửa xe lại. Tên Kluttich cảm thấy như muốn cười nhưng tiếng thốt ra chỉ là tiếng kêu quác quác. Hắn vươn qua tay lái, kéo mụ đàn bà lại và ôm lấy mụ một cách thèm thuồng. Hắn thở hổn hển:

- Nào, tại sao lại không nhỉ?

Mụ Horten vui lòng để yên cho hắn lần mò.

Rồi tự vùng ra khỏi phút thèm khát, tên Kluttich đẩy mụ dàn bà trở về chỗ, cho xe chạy và dấn ga.

Tên Mandrin đang say khướt trong câu lạc bộ với tên Maixgaiơ và Braoơ. Bọn chỉ huy khối và chỉ huy Commanđo còn say sưa ở lại làm một cuộc tổng càn, dốc hết những chai lọ còn lại trên ngăn tủ và cả những gì còn để bên ngoài quầy rượu nữa. Thật là một cảnh tượng man rợ, Chúng múa may hò hét. Tên Maixgaiơ và tên Braoơ, cùng say như những tên khác, đang chửi rủa tên chỉ huy trưởng hèn nhát và tên Camlốt chịu cúi đầu trước tên chỉ huy trưởng. Bộ mặt gầy guộc đỏ ửng của tên Maixgaiơ trông như miếng pho-mát, hắn hét lên giọng the thé:

- Đồ ngu như lừa, tất cả bọn chúng nó! Nếu tao có quyền thì tao không còn để một thằng khốn nào sống sót ở đây. Mai chúng mình đã phải cút khỏi chỗ này rồi, có lẽ ngay đêm nay nữa.

Tên Braoơ lực lưỡng nện chai lên bàn, hét:

- Tao bảo cho mày biết, ngày mai lão quản tù sẽ cho mày vào boong-ke đấy. Chuồn đi, chúng mày ạ, chuồn đi thôi...

Mắt tên Mandrin đã lờ đờ, nhưng hắn cũng đứng thẳng dậy.

- Cái gì ở trong boong-ke của tao là thuộc về tao.

- Hoan hôô! - tên Maixgaiơ hét - Mandrin, mày cừ lắm! Có phải nó cừ không nhì? Tất cả chúng taa đều sợ mày. Mày cừ thật?

Hai tay tên Mandrin để trên bàn như hai tấm ván.

- Cái gì ở trong boong-ke của tao, tao không để cho đứa nào lấy đi được. Thằng Svan cũng như bất kỳ ai!

Tên Maixgaiơ đấm vào tên Mandrin một cái, rồi rụt cổ lại:

- Có phải mày định làm thế không...?

Tên Braoơ cúi sang nhấm nháy:

- Mai à?

Tên Mandrin liếc nhìn hắn qua kẽ mắt:

- Bây giờ.

Hắn túm chặt tên Braoơ kéo lại gần:

- Mày chớ có say rượu đấy.

Tên Braoơ gật:

- Tao không say đâu.

Tên Maixgaiơ hất mũ ra đừng sau. Tên Mandrin đứng dậy.

Fơxtê nghe thấy chúng về. Anh ta nhảy từ trên giường xuống với nguyên cả quần áo mặc khi đi nằm, áp người vào cửa xà lim, nghe ngóng.

Tên Maixgaiơ đã rút súng ra. Tên Mandrin nhét súng trở lại bao cho hắn.

- Trong boong-ke không được bắn.

Hắn cùng hai tên kia vào buồng. Hắn lấy một cái lắc lê to với một cái rìu trong hòm ra đưa cho mỗi đứa một cái.

- Tao nhìn thấy máu không chịu được. - Hắn nói; miệng hắn xám ngoét.

Chúng đi ra bành lang boong-ke và mở cửa một xà lim.

Fơxtê đứng sau cửa, hai tay giơ như bị đóng vào thánh giá, lắng nghe, thở hổn hển.

Khi canh cửa xà lim mở ra, bốn người tù nhân trong đó chồm đứng lên. Họ trông thấy tên Mandrin với tên hạ sĩ, tên cai, trong ánh sáng ghê rợn của bóng đèn xanh ban đêm.

Tên Braoơ với tên Maixgaiơ đánh gục hai người xuống, còn hai người kia trước khi biết việc gì xảy ra cùng đã lăn ra đất dưới những miếng đòn táo bạo. Hai tên làm nốt việc của chúng, đánh mãi, đánh mãi cho đến lúc có tiếng kêu ú ớ cuối cùng tắt hẳn. Những tù nhân trong các xà lim khác nghe thấy rõ tiếng nện, tiếng kêu rên rỉ và tiếng ú ớ. Bỗng có người trong xà lim bên cạnh số 5 hét to. Tiếng kêu vang lên nghe lanh lảnh khác thường. Một tiếng thét thứ hai tiếp theo.

Hơfen và Krôpinxki nhìn vào trong bóng tối. Đầu họ vươn thẳng ra: những tiếng hét vọng vào trong xà lim của họ.

Tên Mandrin vừa chửi vừa giật mở cửa xà lim kéo người đang kêu hét ra ngoài. Hai tên hạ sĩ xông vào giữa những tù nhân khác đánh họ những đòn chí mạng.

Bằng một sức mạnh thô bạo, tên Mandrin nắm lấy người kêu, kéo ra chỗ cửa có chấn song ở cuối hành lang. Hắn nhét đầu người đó vào khe cửa sắt, đẩy cho cánh cửa đóng lại nghiến chặt cổ người đó. Một tiếng ằng ặc, cái thân hình gục xuống. Rồi tên Mandrin lôi người bị chết chẹt về xà lim vứt lên trên xác những người đã bị đánh chết.

- Tao không thích nghe kêu hét, - hắn nói.

Môi tên Maixgaiơ run lên vì khát máu, tên Braoơ vừa sắp nhấc cái then mở cửa lim số 5 thì tên Mandrin ngăn hắn lại.

- Tụi đó để tao.

Bước một bước, hắn đã sang xà lim khác.

- Coi nhé, có sáu thằng ở trong này. Hắn nghe ngoài cửa; bên trong yên lặng.

Tên Maixgaiơ và Braoơ đã sẵn sàng đánh. Tên Mandrin ngập ngừng một lát rồi giật tung cửa. Một cái bóng xông ra khỏi xà lim, bốn người, rồi năm người theo ra. Tên Braoơ rú lên. Tên Mandrin bị vật ngã xuống đất với một đống người đè lên hắn. Hai tên Quốc xã gầm lên đánh vào giữa đống người. Sức mạnh của những con người tuyệt vọng ấy không đủ. Khỏe như con gấu, tên Mandrin đã hất được người nằm trên hắn ghì đầu gối lên người đó, đè vào cổ họng và đập đầu con người bị thất bại xuống nền xi măng.

Cuộc vật lộn kinh khủng ấy chỉ kéo dài được vài phút, những người kia mệt quá không đủ sức kháng cự lại. Bây giờ họ đã nằm chết sõng sượt cả.

Cuộc kháng cự bất ngờ đó đã làm tên Braoơ lồng lộn. Vừa say rượu vừa say giết, hắn đi lảo đảo trong hành lang boong-ke, miệng hét:

- Những con lợn khác đâu rồi?

Hơfen và Krôpinxki chạy vào một góc xà lim. Họ đã đứng sẵn sàng để nhảy ra, nét mặt họ rúm lại vì khủng khiếp.

Fơxtê ở trong xà lim mình cũng sẵn sàng nhảy ra. Nếu chúng nó đến chỗ mình, anh ta nghĩ, nếu chúng nó đến đầy... Nhưng ý nghĩ ấy đã lung lay trước quyết định do nỗi sợ hãi sống còn bảo anh ta phải nhảy lên bóp cổ ngay thằng nào đầu tiên bước vào xà lim. Nhưng xà lim anh ta đóng.

Buổi sáng bò ra khỏi màn đêm đen kịt, chậm chạp chuyển từ màu đen sang màu xám ảm đạm. Fơxtê ngồi trên giường trong xà lim. Suốt đêm, anh ta đã ngồi đợi tử thần đến: anh ta biết tên Mandrin sẽ không để cho anh sống vì anh đã chứng kiến những chuyện kia.

Buổi sáng xám xịt bò đến chỗ anh. Ánh sáng mờ nhạt như in những cặp mắt lên tường. Xám xịt, yên lặng, những bức tường nhìn chòng chọc vào anh. Fơxtê chẳng có gì trong tay, không biết làm thế nào. Anh ta sẽ chết như anh ta đã từng sống trong boong-ke, như một cái bóng. Những tàn dư cuối cùng của sức chống cự trong con người của anh đã bị cái đêm khủng khiếp ấy tiêu diệt hất. Nhưng dưới những đống tro của con người anh ta, còn lấp lánh một tia sáng kín đáo. Hy vọng thổi cho tia sáng ấy bùng lên, và Fơxtê tuyệt vọng tìm một khả năng để tự cứu mình. Anh ta không còn nhiều thì giờ nữa. Buổi sáng càng bò sâu vào những bức tường, thời gian đó càng bị rút đi. Anh ta có thể làm thế nào biến mình được trong xà lim? Anh ta có nên nhảy lên bóp cổ tên Mandrin không? Hay là anh ta có thể nấp được ở một góc nào trong boong-ke? Những ý nghĩ đuổi nhau sợ hãi.

Hơfen và Krôpinxki cũng trải qua những phút như thế. Cái đêm của chết chóc đã run rẩy bước qua người họ. Họ biết rằng họ là những người duy nhất còn sống trong boong-ke, vì họ là những người phải chết cuối cùng. Họ đứng sát vào nhau, người nọ tìm chỗ nấp ở người kia. Trong ánh sáng mờ mờ ma quỷ của buổi sáng xuyên qua cửa sổ xà lim, họ nhìn thấy mặt nhau và mỗi người thấy được cảm giác của bản thân trên mặt người kia. Những cặp mắt mở to, lờ đờ nỗi sợ hãi dữ dội hiện trên nét mặt. Krôpinxki nói khẽ:

- Có lẽ thằng Mandrin không ở đây, có lẽ nó đi rồi?

Hơfen gạt phắt đi.

- Nó còn đó. Tôi biết, tôi cảm thấy thế. Nếu chúng nó chạy đi cả rồi thì chúng nó đã giết mình cùng với những người khác. Hôm nay nó sẽ đến...

Đôi mắt sợ sệt của Hơfen nhìn quanh cái xà lim trống trải và chăm chú nhìn ra cửa.

- Này Marian, chúng mình sẽ làm như thế này này.

Hơfen nép vào một góc cửa.

- Tớ sẽ đứng đây, cậu đứng kia. - Hơfen trỏ vào góc đối diện. Krôpinxki ép người vào góc đó.

- Khi nó vào thì cậu nắm ngay lấy cổ nó bóp chặt. Cậu nghĩ cậu có thể làm được không?

Anh chàng Krôpinxki hiền lành đứng lấy thế. Anh ta nheo mắt lại, hàm dưới trề xuống, và hai bàn tay từ từ nắm vào lại mở ra.

- Tớ sẽ cúi xuống kéo chân nó. Không! - Hơfen kêu lên.

- Không phải như thế! Khi nó vào tớ sẽ lấy hết sức đấm cho nó một quả vào bụng để nó không thở được nữa, và cậu bóp chặt lấy cổ nó.

Họ nhìn nhau sôi nổi, thử lại ý chí và sức mạnh mình trong nét mặt của nhau, nép sát vào tường chờ đợi, chờ đợi...
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Trần trụi giữa bầy sói - chương 32 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Trần trụi giữa bầy sói
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Trần trụi giữa bầy sói - chương 32. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.270596981049 sec